Truy Ảnh: Săn Dục Vọng

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SNAPSHOT 2
QUẦN ĐỒNG PHỤC

❊ ❊ ❊

Rửa tay xong, nhìn khuôn mặt trong gương, cậu cau mày nhăn nhó. Chẳng ngờ không chỉ mỗi chiều cao, mà ngay cả gương mặt cậu cũng trở thành trò cười.

Dù đã khoác lên người đồng phục trung học, cậu vẫn thường bị nhận nhầm là học sinh tiểu học. Tuổi lớn thêm nhưng chiều cao không hề tăng theo.

Thầy cô nói con gái dậy thì trước con trai, nên ở tuổi này các bạn nữ cao hơn là chuyện thường tình. Nhưng kể cả trong đám con trai, cậu vẫn là đứa lùn nhất, luôn đứng đầu khi xếp hàng, luôn ngồi đầu trong lớp học, và đương nhiên số lần bị giễu cợt, bắt nạt cũng đứng hạng nhất.

Cậu từng mong mình dậy thì sẽ lớn nhanh như thổi, nhưng trong khi đám con trai cùng lớp lần lượt nhổ giò, vỡ giọng, càng ngày càng giống đàn ông, thì vóc dáng và chiều cao của cậu chẳng mảy may thay đổi. “Thằng Lùn”, “Chú Lùn” là những biệt danh tử tế nhất mà đám bạn học đặt cho cậu. Vì với con trai, lùn cũng là cái tội.

“Ê, mày lại đây.”

Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, cậu đã phải chạm mặt cái đám cậu chỉ muốn tránh xa. Cậu định vờ như không nghe thấy và nhanh chân bỏ đi, nhưng tất nhiên thất bại.

“Ê, tao gọi mày đấy, không nghe thấy à?” Cậu bị đám bạn học tóm lấy, kéo lại. “Bút tao rơi xuống gầm bàn rồi, nhặt lên cho tao.”

Cậu bé nhìn qua, đây là cái tủ thì đúng hơn là bàn, gầm khá thấp, cậu quỳ xuống mới miễn cưỡng trông thấy cây bút bi. Xem ra phải nằm rạp hẳn xuống để chui vào gầm, may ra mới lấy được.

“Sao mày không tự nhặt?” Dẫu biết vô ích, cậu vẫn hỏi vặn lại bằng giọng không cam chịu.

“Mày lùn, thế chẳng dễ lấy hơn à?”

“Cô giáo bảo ai sinh ra cũng có ích cho đời. Lùn như mày có mỗi tác dụng này thôi.”

“Đúng đấy, mày chỉ cao hơn mặt đất một tẹo, đứng hay nằm chẳng khác nhau là bao.”

Nhìn nụ cười đắc ý của đám bạn học, cậu biết nếu không làm theo ắt sẽ gặp rắc rối lớn hơn. Cậu đành nằm bò xuống, nhặt bút cho chúng nó.

Sàn nhà bẩn thỉu, dưới gầm càng bụi bặm, làm bẩn đồng phục kiểu gì về nhà cũng bị bố mẹ mắng. Cậu cố gắng nín thở để không hít phải bụi.

Bút lăn vào tít trong cùng, rất khó với tới, mà tay cậu lại ngắn. Khi tay sắp chạm được tới bút, cậu bỗng thấy nửa thân dưới lành lạnh.

“A ha ha ha ha!”

Đám bạn cười phá lên phía sau, có đứa vừa nhân cơ hội tụt quần cậu ra. Cậu cuống quýt quờ tay ngăn chúng nó kéo cả quần lót xuống, nhưng nửa người trên còn đang kẹt dưới gầm tủ, cậu không tài nào nhìn thấy chuyện đang xảy ra, chỉ biết van xin chúng dừng tay. Tiếc thay, chúng vẫn kéo tụt quần lót cậu xuống.

“Thằng lùn bê đê ngu si không chim!”

“Hay để tao cắt giúp mày, cho mày làm công công cả đời nhé!”

Cậu tức tốc lùi lại, định chui ra khỏi gầm tủ để kéo quần lên, tiếng bước chân chứng tỏ lũ kia đã bỏ chạy hết. Nhưng chưa kịp bò dậy, cậu đã nghe thấy tiếng hét của con gái.

Sau đó, đương nhiên người bị phạt vẫn là cậu. Dù cô giáo hỏi gì, cậu cũng không thể nói thật, vì cậu biết kết cục của mình nếu khai đám con trai cùng lớp ra. Cậu từng thử rồi. Vả lại, cậu không có bằng chứng chứng minh những chuyện chúng đã làm với cậu.

Trong mắt cô giáo, không cần biết sự thật là cậu bị người ta tụt quần hay tự cậu tụt quần, thì đó đều là trò đùa vô kỉ luật của trẻ con.

Chẳng ai tin cậu đã đau khổ nhường nào, trẻ con ấy mà, có gì to tát đâu.

Cậu muốn chết quá.

Khi bị phạt đứng ngoài hành lang, cậu nhìn lan can, bất giác nghĩ, nếu mình nhảy qua đây thì sẽ ra sao nhỉ.

Dưới kia là sân thể thao, đúng lúc có mấy bạn nữ đang học thể dục, không biết là lớp nào. Cậu nhìn đám con gái đã bắt đầu dậy thì, cơ thể trở nên cao ráo thon thả, bộ ngực cũng phổng phao lên. Bỗng nhiên, một sự hồi hộp khó tả dấy lên trong lòng cậu.

Đám con gái đang vui vẻ chạy nhảy, tóc ngắn cá tính, tóc dài bồng bềnh, con gái dù cao hay thấp, béo hay gầy đều rất đáng yêu. Nhưng họ chỉ theo đuổi các ngôi sao thần tượng vừa đẹp trai, vừa cao to thôi nhỉ, như thể nếu không đạt tiêu chuẩn thì không phải đàn ông vậy.

Thân hình và dáng điệu thướt tha của đám con gái dần gieo một nỗi kích động mơ hồ trong lòng cậu. Cậu biết như vậy là sai, là không được, sao có thể nghĩ tới chuyện đó? Cậu ngăn mình tưởng tượng.

Song nỗi kích động nóng lòng muốn thử ấy càng lúc càng bùng lên mạnh mẽ…

“Vài năm trước, tôi gặp tai nạn giao thông rất nghiêm trọng.” Ngao Quan Chỉ bất lực chỉ lên trời.

“Tai… tai nạn máy bay á?” Tôi trố mắt, đặt mạnh cốc xuống bàn, suýt làm văng trà ra ngoài.

“Cả máy bay chỉ có vài người thoát nạn.”

Đó không phải tan nạn giao thông, mà là thảm kịch hàng không mới đúng!

“Trước khi tỉnh lại trong bệnh viện, dường như tôi đã gặp phải ảo giác lạ. Cậu biết đấy, con người ta hay gặp ảo giác lúc cận kề cái chết.”

“Anh nhìn thấy gì?”

Ngao Quan Chỉ nhăn mặt, tôi hỏi một đằng anh ta trả lời một nẻo.

“Tôi theo chủ nghĩa vô thần. Trước giờ tôi luôn xem thường những người cầu cứu thần Phật tứ phương trước khi chết do quá sợ hãi.”

“Thì sao?”

“Ngay cả khi gặp tai nạn máy bay và biết mình chết là cái chắc, tôi vẫn giữ niềm tin son sắt rằng chết là hết, trên đời không có thánh thần. Chết thì chết thôi, không đời nào tôi thèm cầu nguyện, tụng kinh, tự an ủi bản thân một cách vô nghĩa.”

Ừ, đúng là rất giống tác phong cố hữu của anh ta. “Nhưng anh không chết, thế anh đã thấy ảo giác gì?” Anh ta lặng đi hồi lâu rồi mới bất đắc dĩ trả lời.

“Hình như tôi tranh luận triết học với một thực thể tự xưng là Chúa.”

Tôi suýt phun cả trà ra. Phì cười khi nghe vậy là phản ứng bình thường phải không?

“Rất có thể do trước lúc hôn mê tôi đang nghĩ tới mấy chuyện này, nên mới vô thức gặp ảo giác…”

“Anh tranh luận gì với Chúa?”

“Đó chỉ là tưởng tượng tôi tự phóng chiếu trong đầu thôi! Dù sao cũng chỉ là giấc mơ, ai mà nhớ hết được? Nói chung là mấy thứ liên quan tới tôn giáo và triết học, hình như còn nhắc đến cả khổ nạn.”

Không, với tính cách của anh Ngao, tôi dám cá anh ta sẽ nhớ như in từng câu.

Khổ nạn ư? Gặp tai nạn máy bay nên muốn chất vấn ông trời tại sao mình chết trẻ, chuyện này có thể hiểu được.

“Vậy là anh đã thấy ‘khải tượng’, sau đó thì sao?”

“Khi ảo giác gần đến hồi kết,” Ngao Quan Chỉ từ chối khái niệm tôi nêu ra, gằn giọng nhấn mạnh cách dùng từ khác, “thực thể ấy nói, vì tôi đã hỏi nên sẽ cho tôi cơ hội tìm kiếm đáp án. Và thế là tôi tỉnh giấc trong bệnh viện.”

“Chúa[1] cho anh sống thêm để tìm kiếm đáp án sao?” Tôi gật đầu như gà mổ thóc, Chúa quả là nhân từ nên mới cứu cả “ông hoàng ngạo mạn” như anh ta.

“Đó là hình phạt!” Anh Ngao nghiến răng ken két, “Sau khi xuất viện, một ngày nọ, đang đi trên đường bỗng tôi gặp ảo giác…”

Hôm ấy anh Ngao đang trên đường đi làm. Đỗ xe xong xuôi, lúc rời khỏi bãi đỗ, anh ta cứ ngỡ mình đi lạc sang chỗ nào. Mất một lúc, anh ta mới phát hiện bản thân đang đứng trên một con đường hoàn toàn lạ lẫm.

Tiếng động xung quanh biến mất, hay nói cách khác, chúng trở nên yếu ớt, mơ hồ tựa như bị ngăn cách sau một lớp màng. Thậm chí ngay cả thời gian cũng như chậm lại.

Thế rồi, dòng chảy thời gian đột ngột tăng tốc, một thân thể rơi xuống ngay trước mũi chân anh ta. Đúng, như thể quá trình rơi được tua rất nhanh, âm thanh tắt ngóm, nhưng anh ta vẫn ý thức được người này vừa rơi từ trên cao xuống trước mặt mình, tứ chi vặn vẹo, mồm hộc máu tươi.

Hiển nhiên anh Ngao sợ chết điếng, định gọi xe cứu thương theo bản năng. Nhưng ngoảnh lại nhìn, anh ta không thấy bất cứ ai xung quanh có phản ứng. Động tác của những người khác thoắt nhanh thoắt chậm, như thể họ đang ở một không-thời gian khác anh ta.

Thế là anh Ngao hiểu ra mình đang kẹt trong một không gian dị thường. Cùng đường, anh ta đành thử kiểm tra xem người đó sống chết ra sao, để rồi kinh hãi phát hiện đây là một gương mặt quen thuộc…

“Chẳng mấy chốc, ảo giác thình lình biến mất, tôi nhận ra mình đang quỳ trên đường và nhìn chòng chọc nắp cống. Người đi đường đều ngó tôi bằng ánh mắt hết sức khó hiểu.” Anh ta thở dài, “May mà đồng nghiệp chỉ nghĩ tôi bị di chứng hậu tai nạn, bấy giờ tôi cũng tưởng vậy.”

Nhưng Ngao Quan Chỉ không tài nào quên được gương mặt cạn kiệt sinh khí của người anh ta quen. Vậy là anh ta bắt đầu nghe ngóng xung quanh, quyết truy hỏi kì được, cuối cùng phát hiện người đó do vướng khúc mắc tình cảm nên đang âm thầm lên kế hoạch báo thù rồi tự sát. Người đó dự định sẽ nhảy lầu tại địa điểm hoàn toàn trùng khớp với nơi anh Ngao thấy trong ảo giác.

Rõ ràng không phải trùng hợp.

“Nói chung, kể từ hôm đó, thi thoảng tôi sẽ đột ngột nhìn thấy những cảnh tượng chết chóc sắp xảy ra, hay nói cách khác là những cái chết có khả năng xảy ra. May mà lần đó tôi vạch trần kế hoạch, đập tan ý định dại dột của cậu người quen, nên cậu ta không trả thù hay nhảy lầu, giờ vẫn đang sống sờ sờ. Nói cách khác, chuyện tôi nhìn thấy chưa chắc nhất định sẽ xảy ra.” Anh Ngao thiểu não day thái dương, uất hận oán trách. “Nhưng bắt người ta phải đoán được chuyện sẽ diễn ra ở tương lai chỉ bằng những cảnh tượng xuất hiện trong ảo giác ngắn ngủi thì chẳng khác nào đánh đố nhau! Tôi lấy đâu ra trí nhớ siêu phàm cơ chứ! Thế là tôi lại được gặp ’thực thể trong ảo giác, ’thực thể nói, được rồi, vậy cậu mua máy ảnh polaroid đi…”

Lời chỉ dẫn chi tiết ghê. Sao tôi cầu nguyện suốt bao năm mà chưa từng được nghe chỉ dẫn chi tiết như vậy, ngưỡng mộ quá đi mất.

“Dùng máy ảnh chụp lại được những gì anh chứng kiến trong khải tượng à?”

“Chỉ máy polaroid thôi. Ngoài ra, tôi là người duy nhất có thể xem lại những cảnh tượng đó, người khác nhìn vào sẽ chỉ thấy hình ảnh bình thường. Vậy nên tôi luôn cho rằng đây là một dạng tự kỉ ám thị.” Đột nhiên anh Ngao hăng hái giải thích, “Có thể những chấn thương nặng từ vụ tai nạn đã khiến não tôi trở nên nhạy cảm với thông tin từ môi trường. Não tự động thu thập manh mối ở xung quanh, tiềm thức suy đoán chuyện sắp xảy ra trước cả khi lý trí kịp phát hiện, sau đó thể hiện ra dưới dạng hiệu ứng tâm lý như trên, tạo cảm giác giống tiên tri…”

“Nhưng giờ tôi cũng nhìn thấy ảnh giống anh, chuyện này phải giải thích thế nào?”

“Sao tôi biết được! Có thể sóng não cậu yếu nên bị ảnh hưởng!” Anh Ngao đùng đùng nổi giận vô cớ. Vừa rồi lúc nhận ra tôi cũng nhìn thấy, anh ta còn mừng phát khóc cơ mà? Rốt cuộc anh ta có mong người khác nhìn thấy không?

“Để tôi tiêu hóa đã… Anh gặp tai nạn máy bay, đang đứng ở ranh giới giữa sống và chết thì bị Chúa đá trở lại trần gian, ban cho khả năng biết trước cái chết của người khác, còn có thể chụp ảnh để xem lại và ngăn chặn thảm kịch xảy ra?” Càng nói tôi càng hưng phấn, “Trời ơi, cách quá!”

Cứu người bằng khả năng tiên tri, khác nào siêu anh hùng đâu!

“Đừng tự ý giải thích chuyện xảy đến với tôi bằng tôn giáo của cậu!” Anh Ngao lườm tôi cháy mặt, “Tôi thừa nhận trong chuyện này có những điều khoa học không lý giải nổi, nhưng chưa chắc đã dính dáng đến Chúa của cậu đâu!”

“Rồi rồi, nói chung cô gái xuất hiện ở đây…” Tôi chỉ mớ ảnh trên bảng trắng, “cô ấy vẫn đang bình yên vô sự, nhưng tương lai sẽ bị tấn công và sát hại tại địa điểm trong ảnh?”

“Nếu tôi không can thiệp thì đúng.”

“Cô ấy là ai?”

“Có trời mới biết.” Anh ta đảo mắt.

Đáp án này nằm ngoài dự đoán của tôi.

“Anh không quen người này?”

“Nguyên tắc thứ nhất, đối tượng đều là người tôi có thể tìm ra nhưng chưa chắc đã quen. Tóm lại, đây sẽ không phải một người sống tít ngoài đảo giữa Thái Bình Dương và hoàn toàn không liên quan tới tôi.” Anh ta giễu cợt bổ sung thêm, “Nghe cũng công bằng quá nhỉ.”

“Liên quan tức là thế nào?”

“Có thể là gia sư của đứa con ba tuổi của nhân viên cửa hàng tiện lợi tôi thường ghé. Cậu biết thuyết sáu chặng phân cách[2] không?”

Phạm vi rộng quá… Tôi bắt đầu hiểu việc này không dễ dàng như mình nghĩ. Nếu không biết người bị hại là ai thì ngăn cản thế nào?

“Khi nào thì… chuyện xảy ra?” Tôi chợt nhớ tới một vấn đề quan trọng khác.

“Có thể là ba ngày sau, hoặc ba tháng sau, trời biết.” Anh Ngao cáu kỉnh gõ gõ ngón tay lên đầu gối hồi lâu, cuối cùng vươn tay cầm cốc trà lên uống một hớp to.

Tôi bàng hoàng, cuối cùng cũng hiểu tại sao anh ta bồn chồn bất an như vậy.

Chuyện đáng sợ trong ảnh có thể trở thành hiện thực bất cứ lúc nào, một cô gái sẽ bị giết, anh ta là người duy nhất biết và có khả năng ngăn chặn chuyện này, song lại không biết bắt đầu từ đâu, hơn nữa còn chẳng rõ hạn chót là bao giờ!

“Tôi có thể giúp gì không?” Tôi nghiêm túc hỏi.

“Cậu biết mình đang nói gì chứ?” Anh ta cũng nghiêm nghị hỏi lại.

Tôi gật đầu, “Có lẽ ban đầu anh thuê tôi chỉ để phụ giúp việc nhà, mục sư Lâm cũng nhắc nhở tôi không có nghĩa vụ làm bất cứ chuyện gì nằm ngoài bổn phận. Nhưng sau khi biết những việc này, và nhìn thấy những tấm ảnh này, chẳng lẽ tôi lại tự nhủ mình chỉ cần giúp rửa bát quét nhà là đủ rồi ư?”

Dẫu không biết mình giúp được gì, nhưng sao tôi có thể trơ mắt đứng nhìn chứ. Đó là mạng người mà!

“Chà, tốt thôi, xem cậu hăng hái được bao lâu.” Anh Ngao cười nhạt, “Vừa hay vụ lần này khá phiền phức, thêm một đôi mắt cũng tốt, hiếm khi chụp được nhiều ảnh vậy.”

Tôi hăm hở, “Phải bắt đầu thế nào? Trước hết cần xác định danh tính cô gái đó nhỉ?”

“Cậu biết khái niệm 7W không? Đó là…”

“What, when, where, who, which, why, how.” Tôi nói tranh, “Ôi dào, đây là nguyên tắc nghiên cứu Kinh Thánh cơ bản mà.”

“Đúng là chuyện này tương tự việc nghiên cứu Kinh Thánh của các cậu thật. Các cậu dựa vào Kinh Thánh để sắp xếp các mảnh ghép quá khứ, còn tôi dựa vào ảnh chụp để sắp xếp các mảnh ghép tương lai. Cả hai công việc đều phải trả lời những câu hỏi sau.” Anh ta quay laptop sang cho tôi nhìn chuỗi câu hỏi liệt kê trên màn hình:

When - Vụ án xảy ra khi nào? Khoảng thời gian từ khi nạn nhân bị tấn công đến khi bị vứt xác là bao lâu…

Where - Bốn địa điểm nằm ở đâu…

Who - Hung thủ là ai? Nạn nhân là ai…

Which - Có những đồ vật nào liên quan tới vụ án? Trong số đó, món nào thuộc về hung thủ? Món nào thuộc về nạn nhân…

How - Hung thủ có quan hệ gì với nạn nhân? Hắn di chuyển xác nạn nhân bằng cách nào…

Why - Tại sao hung thủ tấn công nạn nhân? Lý do hắn chuyển nạn nhân tới địa điểm thứ hai là gì…

What - Hung thủ đã sử dụng hung khí và phương tiện giao thông nào…

Sau mỗi mục là một chuỗi câu hỏi, riêng phần “Why” số câu hỏi đã lấp kín vài trang giấy, còn dùng màu sắc khác nhau để đánh dấu và phân biệt. Trong đó có vài câu tôi cũng băn khoăn tương tự, và vài câu tôi không hề nghĩ đến.

Tôi chưa kịp xem kĩ, anh Ngao đã chỉ ba tấm bảng trắng.

“Sở dĩ tôi nói vụ lần này khá phức tạp vì ảo giác nhảy cảnh tận ba lần. Hồi trước từng có trường hợp địa điểm trong ảo giác bị chuyển dịch, song đây là lần đầu tiên có tới ba hiện trường khác nhau.”

Bảng trắng ngoài cùng bên trái dán những tấm ảnh chụp phòng khách của một căn nhà. Nội thất hơi cũ, trong phòng chất đầy đồ đạc linh tinh rẻ tiền, tổng thể nhìn khá bừa bộn. Tôi mơ hồ cảm thấy đây là một căn nhà bình dân và không chỉ có một người ở, dấu ấn sinh hoạt thường ngày rất rõ ràng. Có vẻ gia cảnh chủ nhà không khá giả nhưng cũng chưa đến mức nghèo túng. Số lượng ảnh chụp được ở đây là nhiều nhất, ghi lại cảnh hung thủ tấn công nạn nhân.

Bảng trắng ở giữa dán ảnh chụp phòng ngủ chính thì phải, bối cảnh chính là chiếc giường đôi trải ga trắng. Phòng ốc đơn điệu hơn ảnh trên bảng trái. Bảng giữa có số lượng ảnh ít nhất và cũng kinh tởm nhất, vì đa số là hình cơ thể bán khỏa thân của hung thủ và nạn nhân đè lên nhau.

Bảng trắng ngoài cùng bên phải có ảnh chụp dễ nhận diện nhất, hình như là trong một điểm tập kết rác nằm bên đường, xe rác và thùng rác cỡ đại ở ngoài cũng lọt vào khung hình. Loạt ảnh này chủ yếu đặc tả khoảnh khắc phát hiện thi thể.

“Trình tự thời gian của vụ việc được tính từ trái sang phải. Hung thủ tấn công nạn nhân ở địa điểm bên trái khiến đầu cô gái bị thương, hắn trói hai tay cô lên đầu bằng băng dính, rồi kéo cô sang căn phòng ở giữa để cưỡng bức, sau đó vứt xác ra điểm tập kết rác bên phải.”

Nén cơn buồn nôn, tôi cố quan sát thật kĩ, phát hiện hung thủ dùng rất nhiều băng dính để quấn hai tay nạn nhân lên đầu, khiến nạn nhân trông như đang lấy tay che mặt, nên không sao thấy được diện mạo cô. Nạn nhân bắt đầu ở trong tư thế này từ những tấm ảnh trên giường đôi. Còn ở loạt ảnh đầu tiên khi cô bị tấn công, có một vài tấm cô chưa bị trói tay, nhưng cũng không tấm nào chụp rõ mặt.

Những tấm ảnh đều bị nhòe hoặc vô tình có vật gì đó chắn mất… Thôi được rồi, một trong số những chướng ngại vật đó là tôi.

“Ảo giác lần này bắt đầu với cảnh hung thủ tóm lấy một cái chai để đánh nạn nhân. Tính năng tự động lấy nét của máy polaroid rất hạn chế, hung thủ và nạn nhân đã không phải người mẫu lại còn đang chuyển động, họ sẽ không phối hợp với vị trí ống kính hay dừng lại để đợi tôi!”

Thì ra anh Ngao nhìn thấy hình động chứ không phải ảnh tĩnh. Bảo sao lúc chụp hình anh ta cứ hối hả gấp gáp như phóng viên chiến trường.

Riêng ảnh thi thể bọc trong túi rác, không động đậy được thì chụp rất nét, thấy rõ cả vết thương trên đầu, song vẫn không nhìn được mặt do bị hai tay che mất.

Còn hung thủ thì sao… Tôi liếc mớ ảnh, chỉ một tấm và reo lên.

“Anh chụp được mặt hung thủ rồi kìa!”

“Ừ, thế cậu nhận ra đó là ai không?” Ngao Quan Chỉ lãnh đạm đáp.

Tấm ảnh chụp được mặt nghiêng của hung thủ, bấy giờ hắn đang giơ cao cái chai toan giáng xuống, hai mắt hắn lồi ra, miệng há ngoác hét lớn, gương mặt trông hết sức hung tợn.

Biểu cảm méo mó quá, đúng là chỉ dựa vào tấm ảnh này thì hơi khó tưởng tượng ra diện mạo thường ngày của hắn…

Hắn mặc áo hoodie thể thao màu đen với quần bò xanh lam, đi tất trắng và dép nhựa. Cách ăn mặc không có gì đặc biệt, rất khó nhận dạng.

“Nhưng những người quen biết hắn từ trước chắc sẽ nhận ra chứ? Chỉ cần gửi tấm ảnh này.”

“Những người khác không nhìn thấy.”

À ừ nhỉ. Tôi suýt quên. Trong mắt tôi, những tấm ảnh này chân thực vô cùng, nhưng người khác lại nhìn thấy cảnh phòng ốc bình thường thôi sao? Thật lạ lùng.

“Hai chúng ta đành tự thân vận động, cầm ảnh đi khắp nơi tìm người vậy.” Tôi nhụt chí.

“Quá ngu ngốc và lãng phí thời gian. Chúng ta phải tìm cách khai thác mọi manh mối trong ảnh rồi hẵng hành động, như vậy khả thi hơn nhiều so với việc thử vận may vô tội vạ.”

Anh Ngao cầm bút dạ lên, viết một chữ “WHO” lên chỗ trống trên bảng.

“Dẫu không thể lập tức tìm ra danh tính hung thủ và nạn nhân, chúng ta vẫn có thể biết được chuyện liên quan tới họ.

Trước hết, hung thủ là nam giới, khoảng hai mươi, ba mươi tuổi, người Hoa, tóc ngắn, vóc dáng còi cọc, cao tầm mét năm mươi. Nạn nhân thì còn rất trẻ, dáng người và chiều cao xấp xỉ hung thủ, nhiều khả năng là học sinh, tóc dài, có vài lọn nhuộm vàng.”

“Sao mắt anh tinh thế? Nhìn thôi cũng biết người ta cao chừng nào à?”

Xem những tấm ảnh hung thủ và nạn nhân cùng xuất hiện, không khó để nhận ra hai người có vóc dáng tương đương nhau. Nhưng tôi không tài nào đoán nổi chiều cao của họ bằng mắt thường.

“Trong ảnh này, nạn nhân ngã xuống đất, mà sàn lại lát loại gạch vuông rất phổ biến đúng không? Chúng thường có kích thước 30x30 centimet. Qua đó ta có thể đoán đại khái chiều cao của nạn nhân. Dù cô ấy nằm thẳng thì cả người cũng chỉ dài tầm năm miếng gạch. Còn vóc dáng của hung thủ thì xấp xỉ nạn nhân”

Ra vậy. Không ngờ anh ta có thể quan sát ảnh kĩ càng đến thế.

“Nữ sinh thì không nói làm gì, nhưng đàn ông mét năm hình như hơi thấp nhỉ? Liệu có sai lệch không?”

“Có sai lệch cũng không lệch quá nhiều đâu. Đừng quên trong lúc chụp ảnh, tôi không khác nào đang có mặt tại hiện trường, dù không thể chạm vào họ nhưng tôi thấy hung thủ chỉ đứng đến đây mình.” Anh Ngao đặt tay dưới vai.

“Anh có chắc hắn chỉ hai mươi, ba mươi tuổi không?” Rất hiếm đàn ông trưởng thành có chiều cao như vậy.

“Cậu nhìn kĩ tay hắn đi.”

Tôi trợn mắt nhìn những tấm ảnh gai người, cuối cùng cũng phát hiện điểm đặc biệt trong một tấm chụp trên giường đôi.

“Hắn đeo nhẫn cưới!” Không ngờ kẻ gây án lại là một người đàn ông đã kết hôn!

“Hung thủ trông nhỏ thó nhưng chắc chắn là người trưởng thành. Song tuổi tác của nạn nhân khá khó xác định.”

Đúng vậy, rất khó đoán tuổi nữ giới… Dáng vóc nhỏ xinh và cách ăn mặc trẻ trung khiến cô gái trông rất nhỏ tuổi, nhưng chưa chắc tuổi thật cũng như vậy. Kể cả khi nhìn được tận mặt thì vẫn còn lớp trang điểm.

Tôi cố gắng phớt lờ cảnh tượng ghê rợn trong ảnh, chỉ quan sát đặc trưng của nạn nhân. Khi bị tấn công, cô mặc áo dệt kim cổ lọ màu đen và váy ngắn màu đỏ mận, phối cùng áo lông vũ mỏng màu đen, bên dưới là quần tất đen che kín da thịt, cùng một đôi giày thể thao. Qua cách ăn mặc, tôi đoán vụ án xảy ra khi trời đã trở lạnh. Thời tiết thất thường, Hồng Kông bây giờ đang ấm áp như thể chưa buồn sang đông, gần như không thấy ai phải khoác áo lông vũ.

Cô gái có mái tóc dài quá vai, đuôi nhuộm màu vàng ánh kim.

Trong tấm ảnh đầu tiên chụp cảnh bị tấn công, cô khoác ba lô da báo trên một bên vai, tay còn lại xách túi giấy.

“Lúc chụp ảnh tôi không thấy rõ, nhưng trực giác mách bảo tôi cô gái này rất trẻ, chỉ tầm tuổi học sinh trung học.”

“Ừm…” Tôi không tỏ rõ ý kiến, cảm thấy hơi khó để phán đoán tuổi tác chỉ qua ngoại hình. Nhà thờ chúng tôi cũng có mấy nữ sinh đại học trong y hệt học sinh trung học.

“Chắc chiếc váy này cũng là của cô gái nhỉ… Khoan đã!” Tôi chỉ một tấm ảnh cận cảnh, reo lên, “Ở đây có ngày tháng!”

Chiếc váy tôi nhắc đến là váy liền màu đỏ vứt chỏng chơ trên mặt đất. Đối chiếu với thứ tự ảnh, tôi phát hiện nó vốn nằm trong túi giấy cô gái cầm. Túi giấy rơi xuống đất, một góc váy lộ ra. Trong tấm ảnh tiếp theo, nó bị lôi ra ngoài, rơi gần nạn nhân… Tôi đoán, nạn nhân sau khi ngã đã vùng vẫy quờ quạng đồ đạc trong tầm tay hòng đánh trả, nhưng chỉ túm được chiếc váy này.

Nhờ vậy, chiếc váy gấp gọn bị kéo tung ra, lộ rõ kiểu dáng. Đó là váy liền dài tay màu đỏ tươi. Cổ áo, cổ tay và gấu váy đều đính lông trắng, còn thắt rất nhiều nơ, giống trang phục ông già Noel phiên bản nữ, có phải người ta hay gọi đây là “thiếu nữ Noel” không nhỉ?

Song, ánh mắt tôi bị hút vào một thứ khác. Đó là tờ rơi nằm cạnh chiếc váy, chắc được đặt trong túi giấy cùng váy. Do chụp cận cảnh nên có thể thấy rõ đây là tờ rơi của một cửa hàng nội y. Dẫu là ảnh polaroid, tôi vẫn nhìn ra tờ rơi đề “Ưu đãi giảm giá Giáng sinh và năm mới: từ 21 tháng Mười hai đến mùng 2 tháng Một”.

“Sao tấm này anh lại chụp đặc tả?”

“Tất nhiên là do có chữ rồi. Chữ viết và chữ số đều là những manh mối hết sức quan trọng, tôi thường ưu tiên chụp trước theo phản xạ.” Anh Ngao tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

“Đây là trang phục Giáng sinh nhỉ, thế chắc vụ án này xảy ra gần dịp Giáng sinh!”

Tôi nhẹ nhõm phần nào, vậy là chúng tôi còn khoảng hai tháng để xoay xở.

“Đừng vội mừng.” Anh Ngao lắc đầu, “Cậu nghĩ tại sao cô gái lại xách theo bộ đồ này?”

“Ừm… hay là để đi làm thêm? Đại loại mấy hoạt động tiếp thị ở nhà hàng hay trung tâm thương mại vào thời điểm Giáng sinh chẳng hạn?”

“Nếu vậy, trang phục thường do bên tuyển dụng phát đồng loạt chứ, ai lại đi tự chuẩn bị quần áo.”

“Thế… hay là cô ấy định dự tiệc Giáng sinh?”

“Cậu không nghĩ được cái gì khác à?” Anh Ngao đảo mắt. “Ví dụ?”

“Hẹn hò tính phí[3].”

Tôi tròn xoe mắt, suýt buột miệng hỏi chuyện này liên quan gì đến trang phục thiếu nữ Noel. Nhưng tôi chưa kịp họ he, anh Ngao đã giành nói trước.

“Cậu không ngây thơ đến mức không biết hóa trang gợi cảm là gì đấy chứ?”

“Tôi biết mà! Chẳng qua tôi không nghĩ theo hướng đó ngay từ đầu thôi!” Tôi họ khan hòng giấu vẻ lúng túng, “Bộ váy này đâu đến mức gợi cảm quá, ai mà nghĩ ngay tới chuyện đó được?”

“Ừ, trông cũng không giống trang phục của cửa hàng nội y.”

“Thì đấy! Có thể cô ấy vừa mua lúc dạo phố, định lúc nào dự tiệc thì mặc. Nói chung tôi thấy, chỉ dựa vào mỗi cái váy không thể khẳng định mối quan hệ giữa hai người này là hẹn hò tính phí. Một người đàn ông đã kết hôn liệu có đủ can đảm đưa đối tượng hẹn hò tính phí về nhà mình không?”

“Có thể vợ hắn đi du lịch chăng. Nhưng sao cậu dám khẳng định đây là nhà hãn?”

“Vì…” Lạ thật, vừa nhìn ảnh tôi đã cho rằng đây là nhà hung thủ, tại sao nhỉ? Tôi vừa dài giọng vừa liếc vội bức ảnh, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân, “Vì hắn đi dép lê!” Cô gái đi giày song gã đàn ông xỏ dép lê, bởi vậy, đây hẳn là nhà hắn chứ không phải chỗ ở của cô gái. “Thêm nữa, tôi thấy phòng khách không có tủ treo tường, ngay đến hàng móc treo trên tường cũng ở vị trí thấp hơn bình thường. Đây là bằng chứng cho thấy gia đình này không có người đàn ông cao ráo!”

“Cậu có để ý thấy hắn đang đi tất không? Khi nào thì cậu sẽ vừa đi tất vừa xỏ dép lê?

Khi đến thăm nhà người khác, đổi sang dép lê chủ nhà đưa? Hay trước lúc chuẩn bị thay giày để ra khỏi nhà? Hoặc vừa từ ngoài về? Nhắc mới nhớ, người đàn ông này không mặc áo khoác, có lẽ hắn không sợ rét như cô gái, hoặc không có ý định ra khỏi nhà.

Cũng không thể loại bỏ khả năng cô gái vừa đi giày xong, chuẩn bị ra ngoài.

“Thế nên ta chưa thể xác định cô gái này có sống ở đây cùng hung thủ không.”

“Anh vừa đặt giả thuyết cô ấy cung cấp dịch vụ hẹn hò tính phí…”

“Tôi đâu khẳng định khách hàng của cô ấy là người đàn ông này. Có thể người đàn ông phát hiện con gái định ra ngoài gặp khách nên nổi điên tấn công thì sao? Chuyện gì cũng có thể xảy ra, đừng vội vàng kết luận.”

Người đàn ông này đủ tuổi để có đứa con gái lớn như vậy không? Nếu hắn vừa thành niên đã kết hôn sinh con, coi như cô con gái 15 tuổi, còn hắn năm nay 33 thì cũng miễn cưỡng có thể. Nhưng phải giải thích chuyện diễn ra sau đó thế nào? Cả giận đánh con thì còn dễ hiểu, nhưng sau đó hắn lại lôi cô gái vào phòng và cưỡng bức… Thôi được rồi, con người ta có thể gây ra bất cứ chuyện gì khi thú tính trỗi dậy, ôi, tôi bắt đầu đau dạ dày rồi…

“Trời, muộn thế này rồi à?” Tôi liếc đồng hồ treo tường rồi vội xông vào bếp, “Đợi lát nhé, giờ tôi nấu cơm tối luôn, chỉ một tẹo là…”

“Tôi không đói, chuyện ăn uống để lát hẵng….” Anh Ngao mất kiên nhẫn xua tay.

“Không được!” Lần này đến lượt tôi ngắt lời anh ta, “Anh phải ăn cơm tử tế, không chăm sóc bản thân mình trước thì cứu người kiểu gì?”

Mục sư Lâm thường xuyên nhắc nhở tôi, nếu người chăn chiên không tự nhận ra mình có nguy cơ suy sụp, lỡ gục xuống thật ắt sẽ kéo theo rất nhiều người trượt ngã, vì vậy nhất định phải chú ý tình trạng của bản thân. Nhìn là biết người đàn ông này hễ gặp phải tình huống giống bây giờ là sẽ bỏ bê bản thân, thế nên mới có mấy hôm đã tiều tụy hốc hác hẳn.

Tôi rang nhanh bát cơm, cưỡng chế kéo anh Ngao rời khỏi đống ảnh ra ngồi bàn ăn. Nói chung, muốn động não cứu người cũng phải ăn no cái đã rồi tính.

Cơm tối xong xuôi, chúng tôi lại thảo luận về những tấm ảnh. Ngạc nhiên thay, anh Ngao luôn ở lì trong nhà lại quyết định ngày mai sẽ ra đường, tôi bèn chủ động xin đi theo.

Về đến phòng mình, tôi gọi ngay cho mục sư Lâm, kể ông nghe, “Con cũng nhìn thấy ảnh.”

“Nói sao nhỉ, chú rất ngạc nhiên, nhưng dường như cũng không ngạc nhiên lắm. Hôm đưa con đi gặp cậu ta chú đã có cảm giác thể nào chuyện này cũng xảy ra.” Mục sư Lâm thở dài.

“Chú thì không nhìn thấy, cũng không nghe cậu ta nói có người khác thấy được.”

“Nhưng chú vẫn tin lời anh ta.”

“Kể ra thì dài lắm. Cậu ta từng cứu em gái chú. Thật ra em chú cũng lớn tuổi rồi, nhưng gặp đúng phải gã người yêu điên rồ. Nếu một người xa lạ như cậu ta không bất ngờ xuất hiện, khéo em gái chú đã phải chịu tổn thương không thể cứu vãn rồi.”

“Anh ta chịu kể chú nghe về ’năng lực tiên tri của mình sao?”

“Tất nhiên là không. Chú quên cái cớ bấy giờ cậu ta bịa ra rồi, nhưng quả thật chú tò mò quá nên gặng hỏi mãi. Biết chú là mục sư, cậu ta mới hậm hực kể ra sự thật, còn khẳng định chắc nịch chú sẽ không tin.”

Tôi có thể tưởng tượng ra nét mặt anh ta khi đó.

“Mới đầu chú cũng nửa tin nửa ngờ, nhưng sự thật là cậu ta đã cứu em gái chú. Về sau em chú ra nước ngoài, thỉnh thoảng chú vẫn đến thăm cậu ta vì muốn đền ơn. Sau vài lần chứng kiến cậu ta phát hiện và nghĩ cách ngăn chặn thảm kịch sắp xảy ra qua những tấm ảnh bình thường, chú buộc lòng phải tin thôi.”

Ngay từ đầu tôi đã nghĩ, phải có lý do vô cùng đặc biệt thì mục sư Lâm mới tới chăm sóc cho người đàn ông này, ra là có chuyện như vậy.

“Nhưng mục sư ơi, chú cho rằng đây đúng là hành động của Chúa thật ạ? Càng nghĩ con càng thấy vô lý..”

“Vì chuyện này quá ’siêu nhiên ư?”

“Không, mà là quá tàn nhẫn.” Tốt cuộc tôi vẫn không nén nổi tò mò, “Có phải anh Ngao từng có thói quen hút thuốc không ạ?”

“Cậu ta hút lại à?”

“Không ạ. Chẳng qua con để ý thấy khi thảo luận vụ án, hễ bắt đầu lo nghĩ là anh ta sẽ gõ gõ ngón tay hoặc có động tác như đang cầm điếu thuốc trên tay.”

“Con để ý kĩ thật đấy. Đúng vậy, hồi mới quen chú, cậu ta không những nghiện thuốc lá mà còn nốc rượu như nước lã. Nếu không có người can, khéo cậu ta còn dính phải thứ nguy hiểm hơn.”

Biết ngay mà.

Về sau tôi có vào ngó nghiêng căn phòng khóa cửa cuối hành lang, bên trong gần như trống không, chỉ có mấy kệ sắt xếp hết thùng nọ đến thùng kia. Mở thùng ra xem, bên trong toàn ảnh polaroid và ghi chép điều tra cũ. Tôi không biết người khác nhìn vào những tấm ảnh này sẽ thấy gì, chứ tôi thì thấy toàn thi thể.

Một thân một mình chạy đua với thời gian để “phá án”, bằng không sẽ có người bị giết, anh Ngao chắc đã khổ sở lắm khi phải gồng gánh áp lực này suốt bao năm trời. Anh ta có tìm đến những thứ khiến bản thân trơ lì cũng dễ hiểu.

“Đấy, chú có thấy vô lý không? Chuyện này diễn ra một hai lần còn được, chứ kéo dài mấy năm trời thì khác nào ép người ta phát điên! Thậm chí anh ta còn không phải người sùng đạo, chỉ biết một mình đối diện với vấn đề. Chúa nhân từ sao có thể làm một việc tàn nhẫn như vậy?”

Có khi nào quỷ Satan giả danh thiên thần bày ra trò này không? Dẫu đang theo ngành thần học, nhưng tôi không có hứng thú, cũng chưa từng dính líu đến mấy chuyện ma quỷ hay trừ tà, cùng lắm chỉ nghe người ta kể lại trải nghiệm. Nhưng ít ra tôi biết không thể coi mọi hiện tượng siêu nhiên là phép lạ của Chúa, ác quỷ cũng rất thích gây chuyện lạ để lừa gạt con người.

Việc cứu người bằng khả năng tiên tri, mới nghe thì oách đấy, nhưng nếu bình tĩnh nghĩ lại, xem xét tình trạng khác thường của anh Ngao mấy ngày nay kể từ khi bị cuốn vào vụ án, tôi thấy công việc này chỉ khiến anh ta thiệt thân.

“Chú rất vui khi con biết cảnh giác và nghi ngờ. Bởi thế con càng cần tự tìm kiếm đáp án. Ban đầu chú đã nói rồi, công việc trong thỏa thuận giữa con và cậu ta chỉ là giúp việc nhà, nếu con thấy không yên tâm thì chỉ cần tiếp tục lo việc nhà cửa như đã cam kết là đủ.”

“Nhưng con đã thấy ảnh thì sao có thể khoanh tay đứng nhìn?” Lần này đến lượt tôi than thở trong bất lực.

“Không cần biết lý do khiến con nhìn thấy là gì, con luôn có thể cầu xin Chúa đừng để con thấy chúng nữa.”

Tôi rơi vào trầm tư.

“Mục sư Lâm, chú là người khuyên anh ta cai thuốc à? Chú đã dùng cách gì thế ạ?”

“Ha ha, chuyện này chú tạm chưa thể bật mí, về sau có cơ hội, chú sẽ kể con nghe.”

Tối nay, trong lúc cầu nguyện trước khi đi ngủ, tôi không xin Chúa tước đi của mình khả năng nhìn thấy những tấm ảnh.

Cửa hàng có mặt tiền sơn trắng, kệ trưng bày mang nhiều đường nét elip sinh động, phong cách thiết kế vô cùng thời thượng. Các ma-nơ-canh khoác trên mình đủ loại nội y nữ với màu sắc, hoa văn và đăng ten khác nhau…

Tôi nhìn tên cửa hàng, “WaWaBra”, đúng cái tên này rồi.

“Hôm qua anh không nói là sẽ đến đây…”

“Tôi đã bảo trước là phải ra ngoài kiểm chứng thông tin rồi. Đây là cửa hàng trên tờ quảng cáo nội y rơi ra từ túi giấy của nạn nhân”

“Nhưng hôm qua chúng ta đã lên mạng tìm hiểu được đây là chuỗi cửa hàng rồi mà? Đâu thể xác định nạn nhân đã ghé cơ sở nào.”

“Dù sao vẫn phải bắt đầu từ đâu đó chứ.”

Nói đoạn, anh Ngao quay lưng, bước vào cửa hàng nằm trong trung tâm thương mại Tiêm Sa Chủy của chuỗi thời trang nội y nữ WaWaBra.

Chân tôi như mọc rễ dưới đất, không tài nào nhúc nhích. Nhưng một thằng đàn ông như tôi đứng trơ khác trước cửa trông còn chướng mắt hơn. Lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, phải một mình chịu đựng ánh mắt tò mò của người đi đường, cuối cùng tôi đành cắn răng bước vào theo.

Kết quả, tôi lại phải “hứng chịu” ánh mắt của khách hàng nữ và các nhân viên trong cửa hàng.

Trên tường và kệ treo toàn áo ngực và quần lót, ngoài ra còn có trang phục từa tựa như đồ ngủ, song cái nào cái nấy đều rất gợi cảm, khiến tôi chẳng biết nhìn đi đâu cho phải phép. Ngượng chín cả mặt, tôi không chịu nổi mất. Anh Ngao thong thả dạo quanh ngắm nghía sản phẩm, còn tôi thì chỉ muốn bỏ anh ta lại để chạy trước.

“Chúng ta tới đây làm gì? Đã đến tháng Mười hai đâu, có khi người ta còn chưa in tờ rơi đó cũng nên!” Tôi xáp lại, thì thầm hỏi anh Ngao.

“Tất nhiên là để mua đồ.”

“Đàn ông mà cũng đến đây mua đồ?”

Tôi bất cẩn hơi cao giọng ở cuối câu, thu hút ánh nhìn của cánh nữ giới trong cửa hàng. Thấy vậy, tôi luống cuống đứng thẳng người, cố giữ khoảng cách với sản phẩm, mắt ngước nhìn trần nhà.

“Đàn ông cũng có thể mua cho bạn gái hay vợ, cậu cư xử tự nhiên đi, đừng lén lút như ăn trộm thế được không?” Anh Ngao quả thật đang săm soi quần áo, “Hồi trước tôi mở tiệc du thuyền, còn tự tay lựa từng bộ đồ bơi cho người mẫu. Chọn đồ cho phụ nữ là một môn khoa học đấy.”

“Không, tôi xin anh đừng nói tiếp nữa, tôi không muốn biết chi tiết bữa tiệc thác loạn của cánh nhà giàu tí nào!” Tôi van vi.

“Đó là hoạt động xã giao tự nguyện, chí ít không bệnh hoạn như hành vi của hung thủ vụ án này.” Anh Ngao điềm nhiên đáp trả, “Tôi nói thêm để cậu khỏi lăn tăn, tôi chưa từng mời trẻ vị thành niên, hoặc người có cỡ ngực dưới 36C lên thuyền đâu.”

“Tha cho tôi đi, tôi không muốn biết…” Tôi chẳng rõ giờ mình đang đỏ mặt tía tai hay mắt mũi đờ đẫn như cá chết. Rõ ràng chúng tôi đã hạ giọng thấp nhất có thể, tại sao ai cũng nhìn!

Một lát sau, cuối cùng anh Ngao bước về phía hai nhân viên bán hàng. Từ nãy đến giờ, họ vẫn luôn nhòm ngó chúng tôi với nụ cười rõ lạ.

“Tôi muốn tìm đồ ngủ hoặc đồ mặc ở nhà mang không khí Giáng sinh, để làm quà Giáng sinh tặng bạn, nhưng trên kệ không có bộ nào phù hợp, các cô tư vấn cho tôi được không?”

“Giáng sinh ạ? Anh muốn tìm đồ phong cách đáng yêu hay trưởng thành?”

Nhân viên bán hàng lập tức mang vài bộ váy ngủ ra. Anh Ngao xem thật nghiêm túc nhưng vẫn lắc đầu.

“Tôi thấy không hợp lắm. Có bộ nào không lộ nhiều da thịt, thiết kế… ừm, nói sao nhỉ, giống kiểu hoạt hình ấy? Nhiều nơ chẳng hạn?”

“Anh muốn tìm thiết kế phong cách dễ thương ạ? Thật ra vải vóc bên em rất mềm mại và dễ chịu, co giãn tốt, mặc thích lắm. Hơn nữa chúng em còn là thương hiệu nước ngoài, nên nhiều mẫu mã đều có size lớn. Nếu khách không tiện thử, chúng em có thể hỗ trợ lấy số đo tại chỗ luôn. Anh mua cho ai ạ?” Không biết vì sao hai cô nhân viên hết liếc anh Ngao lại liếc tôi, mỉm cười ẩn ý.

Ngẩn ra một lúc mới hiểu ý họ, tôi trợn tròn mắt, không tài nào tin nổi.

“Vậy phiền các cô đo cho cậu ấy trước.” Anh Ngao nhanh nhẹn chỉ vào tôi. “Khi nào cửa hàng bên mình có mẫu mới?”

“Chắc giữa tháng sau là có đấy ạ, đến lúc đó anh lại tới chọn nhé.”

“Bên cô có khuyến mãi dịp Giáng sinh và năm mới không? Tôi thấy các cửa hàng khác phát tờ rơi Giáng sinh rồi.”

“Chưa gì đã có tờ rơi rồi ạ? Thông thường đến tháng Mười hai chúng em mới bắt đầu phát.”

“Anh ơi, phiền anh giơ cao hai tay lên ạ.” Cô nhân viên còn lại tiến về phía tôi.

“Không! Tự dưng đo tôi làm gì!”

“Anh không phải ngượng đâu, theo em anh nên mặc bộ hoa hồng đen. Anh thấy không hợp ạ? Thế chắc bộ cổ thủy thủ màu xanh lam cũng ổn, anh cứ tin dân chuyên đi ạ!”

“Anh… anh Ngao ơi!” Cấp cứu cấp cứu! Cứu tôi với!

“Ừ, màu đen được đấy.”

“…!” Tôi suýt buột miệng văng tục.

Khó khăn lắm mới thoát khỏi cửa hàng nội y, quả thật tôi chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống cho xong.

“Thật là quá đáng, lỡ có giáo hữu nhìn thấy thì tôi biết giải thích thế nào!”

“Sao phải giải thích? Chẳng lẽ người truyền đạo thì không được mặc đồ lót à?” Chắc vì thấy mặt tôi hằm hằm tức tối còn tay siết chặt thành nắm đấm, anh Ngao vội nói tiếp, tay vẫn xách túi giấy, tỏ vẻ điềm nhiên như không, “Bị hiểu lầm là đồng tính chỉ là chuyện nhỏ, rồi mai đây người ta còn coi cậu là thằng tâm thần, thầy bịp, lừa đảo, kẻ bám đuôi hoặc biến thái. Cậu vẫn dám khẳng định mình đã chuẩn bị tâm lý ư?”

Tôi sững sờ, đây toàn là trải nghiệm của anh ta sao?

“Ê!” Một giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng, cùng lúc đó, có người vỗ vai tôi thật mạnh. “Úi chà, đúng là phải nhảy lên mới vỗ được vai anh.”

Tôi ngoảnh lại, suýt không nhận ra cô nữ sinh trong sáng mặc đồng phục đứng phía sau.

“Sao dạo này không thấy anh ’tới làng”? Anh bảo sẽ đến gặp bọn em mà?”

Đó là cô nữ sinh có biệt danh “Bính Bính” mà hôm trước vừa bị các cụ già quá khích bao vây. Bộ đồng phục của cô trông quen quen, nhìn kĩ huy hiệu, tôi nhận ra đó là trường trung học nữ sinh danh tiếng lấy tên theo một nữ tu sĩ.

“Anh sẽ tới, chẳng qua dạo này anh bận chút chuyện.” Từ ngày anh Ngao rơi vào “trạng thái bất thường”, tôi đâm ra bận túi bụi.

“Anh bận gì? Hì hì, thấy rồi nhá, anh vừa bước ra khỏi cửa hàng kia!” Cô cố tình cười xấu xa, “Anh bảo với bọn em là chưa có bạn gái mà? Mua đồ cho ai thế?”

“Không phải anh mua, anh đi cùng bạn thôi!” Tôi vội kéo anh Ngao ra, giới thiệu cả hai với nhau.

Bính Bính săm soi lộ liễu từ đầu đến chân người đàn ông xách túi giấy cửa hàng nội y nữ. Nghe nói ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, anh Ngao bình thường toàn đóng bộ chỉn chu, khoác com lê thắt cà vạt cao cấp, hôm nay vẫn ăn mặc kiểu ông chú lôi thôi lếch thếch, thậm chí còn chưa cạo râu. Nếu tôi bảo với Bính Bính đây là người đàn ông độc thân giàu có, chắc chắn cô bé sẽ không tin.

“Người truyền đạo còn phải kiêm việc tư vấn hàn gắn tình cảm à, chuyên môn của anh rộng thật đấy, vất vả ghê.”

Dường như Bính Bính hiểu lầm anh Ngao là giáo hữu đi mua đồ nịnh vợ (ai bảo hôm nay trông anh ta giống ông chồng bị vợ tống cổ ra khỏi nhà thật). Vậy cũng tốt, chứ nếu phải giải thích thì phiền lắm.

Anh Ngao lấy từ trong túi ra một tờ giấy, mở ra đưa Bính Bính xem.

“Chú đang tìm váy kiểu này, cháu gặp bao giờ chưa? Có vẻ như may bằng nhung.”

Trên tờ giấy là hình vẽ bộ váy Giáng sinh chúng tôi nhìn thấy tại “hiện trường án mạng”, không những vẽ rất chi tiết mà còn được tô màu hẳn hoi.

“Ừm… Bộ này trông hơi giống loli, nhưng không lộng lẫy bằng… Đồ cos ạ? Chú đợi cháu chụp lại hỏi bạn xem.” Bính Bính rút điện thoại ra chụp.

“Loli[4]? Đồ cos?” Anh Ngao hỏi lại.

“Là lolita và cosplay (hóa thân nhân vật) ấy, có thể đây là nhân vật mới lên sóng mà cháu chưa xem? Cháu cũng không rõ… thôi cứ hỏi cái đã.”

Sau đó, Bính Bính tỏ vẻ bí hiểm bắt tôi cúi xuống để ghé tai thì thầm, “Bình thường người lớn không mặc kiểu đồ này đâu! Anh chắc chắn chú ấy mua cho vợ chứ không phải tặng bồ chứ? Trâu già gặm cỏ non à?”

“Đó là… là…” Một loạt lời nói dối và cái giá phải trả xẹt qua đầu tôi trong tích tắc. Chúa ơi, xin hãy thứ tội cho con. “Anh ta mua cho con gái, cô bé đó trạc tuổi các em.”

Tôi nghĩ, mất ba tiếng đồng hồ đứng đây giải thích sự thật sẽ chẳng đem lại lợi lộc cho ai, mà quan trọng là sự thật quá khó tin. Giờ tôi lôi “Bốn định luật thuộc linh” ra truyền phúc âm để khiến cô bé lập tức tin vào Chúa khéo còn dễ hơn thuyết phục cô bé tin chuyện của anh Ngao.

Bính Bính tỏ vẻ vỡ lẽ, ngoảnh đầu vừa vẫy điện thoại vừa cao giọng nói, “Khi nào hỏi được, cháu sẽ nhắn anh Triều nhé! Nhưng nếu chú muốn làm con gái vui thì có thể chọn nhiều quà khác, để cháu nghĩ rồi gợi ý cho chú!”

Bính Bính đi rồi, anh Ngao mới cẩn thận gấp tờ giấy lại cất đi.

“Anh vẽ đấy à? Đẹp quá.” Tôi buột miệng hỏi. Trình độ vẽ này không phải hạng xoàng đâu.

“Không chụp ảnh cho người khác xem được nên tôi đành dùng tranh.”

“Thế sao ban nãy anh không đưa thẳng cho nhân viên bán hàng xem luôn?”

“Nhỡ đó là mẫu mới tháng sau mới có thì sao? Nếu tôi đưa họ xem bây giờ, tới lúc đó họ sẽ thấy rất kì lạ.” Anh Ngao nhún vai, “Nhưng thật ra cũng chẳng sao, hình như đây không phải đồ của cửa hàng này. Phong cách thiết kế khác xa nhau. Tiếc là không chụp được nội y của nạn nhân, bằng không đã nhân thể hỏi luôn.”

“Tối qua anh cũng nói vậy, thế sao còn phải tới tận đây tìm?”

“Tối qua tôi chỉ đoán, hôm nay là xác nhận. Làm phiền người ta kinh doanh thì cũng nên đóng góp ít doanh thu. Mà đã mua hàng rồi thì tất nhiên phải hỏi thêm mấy câu.”

Cũng đúng, không hỏi lại phí.

“Ít ra chúng ta đã biết nhanh nhất phải tháng Mười hai mới có tờ rơi, cũng có nghĩa vụ án chắc chắn không xảy ra trước tháng Mười hai. May quá.” Tôi thở phào.

“Tên cô nữ sinh ban nãy là gì? Tên thật ấy.” Anh Ngao bỗng hỏi.

“Tôi nhớ hình như cô bé họ Quảng, Quảng gì Thanh ý nhỉ… Đúng rồi, Quảng Lệ Thanh.”

“Chà, trông cô bé cũng đáng yêu đấy. Chẳng trách kẻ thờ ơ với chính trị như cậu lại chạy đến hiện trường Chiếm Trung Hoàn, vì cô bé đó à?”

“Sao anh biết tôi tới Kim Chung?” Tôi cau mày. Tôi chưa từng kể anh ta nghe chuyện này.

“Lần đầu cậu tới nhà tôi, mu bàn tay cậu đóng dấu hình chiếc ô.”

À, đó là kỉ niệm “tới làng” mà các học sinh nhiệt tình đóng cho tôi.

“Cô bé nằm trong nhóm học sinh trung học tôi tình cờ quen biết. Quả thật lúc đó tôi hơi tò mò tại sao họ lại nhiệt huyết…”

“Lớp mấy?”

“Toàn lớp Mười, Mười một. Sao thế?”

“Vóc dáng và chiều cao của cô bé ban nãy,” anh Ngao nheo mắt nhìn theo hướng Bính Bính rời đi, “có vẻ rất giống nạn nhân.”

❀ ❀ ❀

[1] Những hình ảnh Chúa ban cho một người được nghe và nhìn thấy, là phương tiện để Chúa tiết lộ kế hoạch hoặc ý định của mình.

[2] Khái niệm cho rằng có thể liên hệ hai người bất kì trên đời với nhau qua tối đa sáu người trung gian.

[3] Tạm dịch từ “enjo kosai” trong tiếng Nhật, chỉ việc những cô gái trẻ đồng ý hẹn hò, thậm chí tiến tới quan hệ thể xác với người đàn ông lớn tuổi để đổi lấy tiền bạc và quà tặng, tương tự “sugar dating”.

[4] Phong cách thời trang nữ tính, dễ thương đến từ Nhật Bản, chịu ảnh hưởng của quần áo thời Victoria.

Người dịch: JeTauZi Nguyên tác: 幀破:慾望攝獵 (EXPOSURE IN MIND: Desire Hunting) (2022)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.