Truy Ảnh: Săn Dục Vọng

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SNAPSHOT 1
BÀN ĂN

❊ ❊ ❊

Cậu bé nhìn đồng tiền lẻ trong tay, rồi lại nhìn hai đứa trẻ đang ăn cơm cùng bố mẹ trong quán ăn nhanh, nhìn cả món hamburger trên bàn họ.

Giờ này, chắc hẳn bàn ăn nhà cậu bé cũng đang bày cơm tối. Bụng đói meo, nhưng cậu không muốn về nhà. Bởi mới đây thôi, cậu vừa quyết định sẽ bỏ nhà ra đi.

Dốc hết đồ dùng học tập trong cặp sách ra, cậu cẩn thận nhét những thứ mình cho là quan trọng vào, ví dụ kẹo cao su và robot đồ chơi, những thứ cậu yêu thích nhất.

Nhưng robot cũng chỉ là đồ cũ, anh cả chơi chán mới “thải” lại cho cậu. Robot đã xỉn màu, mất đi vẻ rực rỡ, rơi đâu cả phụ kiện ở chân phải.

Cậu chưa từng sở hữu thứ gì thật sự thuộc về mình. Là con thứ ba trong nhà, cậu luôn phải dùng đồ cũ mà anh chị không thèm nữa, nhưng bố mẹ lại vẫn mua váy mới xinh đẹp cho em gái.

Lúc nào bố mẹ cũng thiên vị các anh chị em khác.

Không, đây chẳng phải bất công nữa, mà là bố mẹ ghét cậu mới đúng.

Nhưng hễ cậu nhắc đến chuyện này với người khác, cô giáo chẳng hạn, những người lớn ấy luôn an ủi rằng chẳng có bố mẹ nào ghét bỏ con mình, trẻ con cảm thấy bố mẹ thiên vị anh chị em khác là do ảo giác thôi.

Cô giáo chẳng biết gì cả.

Cậu bé quyết tâm chứng minh… nhưng chứng minh gì đây? Chứng minh chuyện bố mẹ thiên vị là thật ư? Hay chứng minh thật ra họ rất yêu cậu, vừa phát hiện cậu biến mất là họ lo sốt vó, chạy đôn chạy đáo đi tìm?

Động cơ mơ hồ, nhưng quyết tâm bỏ nhà ra đi của cậu rất kiên định. Vậy là cậu xách cặp bỏ đi trước mặt gia đình. Chuyện xảy ra đúng như cậu đoán khiến cậu hơi thất vọng: không ai buồn hỏi xem cậu đi đâu.

Cậu bé lang thang trên đường đến tận giờ cơm tối, khi trời đã tối mịt. Bụng sôi ùng ục, nhưng cậu chỉ có thể đứng nhìn người ta ăn uống ngon lành trong quán ăn nhanh. Thật ra ban đầu cậu có mang theo phong bao bà nội lì xì, bên trong có 20 đô, nhưng cậu vừa rời nhà đã vào cửa hàng tiện lợi mua một túi khoai tây chiên, và hóa ra chỉ ăn mỗi khoai tây chiên thì không đủ no.

Ôm robot đồ chơi, cố chống lại cơn đói, lần đầu tiên trong đời cậu ý thức được, món đồ chơi không thể ăn cũng chẳng thể đổi lấy tiền thật vô dụng. Thì ra thứ có giá trị nhất chính là tiền. Có tiền sẽ mua được đồ ăn, đồ chơi và cả căn nhà thật to, cậu sẽ không phải sống cùng đám anh chị em đáng ghét nữa.

Đáng tiếc, trẻ con chung quy vẫn là trẻ con. Cậu cố chịu đựng tới hơn 10 giờ tối, cuối cùng vẫn phải chịu thua đói khát và mệt mỏi, ủ rũ về nhà. Người mở cửa cho cậu là chị gái. Chị chỉ trách “Sao chơi đến tối mịt mới chịu về”, ngoài ra không nói gì thêm.

Cậu bé bước vào bếp, không phải vì đói mà do nghe thấy tiếng mẹ. So với việc kiếm đồ ăn, cậu muốn biết phản ứng của mẹ trước việc cậu bỏ nhà đi hơn. Nào ngờ mẹ chỉ liếc một cái, chẳng buồn nói năng gì với cậu, tiếp tục tán gẫu qua điện thoại. Thấy cậu cứ đứng ì bên cửa mãi, rốt cuộc mẹ cũng hỏi, “Mày muốn gì?”

“Con đói…” Cậu bé ấp úng bộc bạch nhu cầu thiết thực nhất.

“Vừa ăn rồi cơ mà? Sao chưa chi đã đói thế?” Mẹ đâm tức giận, “Nuôi mày đúng là phí cơm. Ăn bao nhiêu vẫn không chịu lớn.”

Cậu bé vỡ lẽ, thì ra mẹ không hề phát hiện ban nãy trên bàn ăn thiếu mất một người.

Cậu lặng lẽ quay đi, sau lưng tiếp tục vang lên tiếng nói chuyện điện thoại của mẹ với bạn thân.

“Thằng ranh ấy đúng là của nợ. Thầy Vương xem cho, nói nó mà sinh ra sẽ chỉ làm khổ nhà tớ, tốt nhất đừng nên đẻ. Chẳng biết bấy giờ đầu óc tớ chập mạch thế nào mà vẫn quyết sinh, biết trước thì đã phá quách đi cho rồi. Cậu xem, nó vừa gầy vừa lùn như suy dinh dưỡng, có giống tớ với anh Hùng tí nào đâu? Nếu là cái thời trời sinh voi sinh cỏ như ngày xưa thì loại nó làm sao sống nổi…”

Cậu bé đã nghe những lời tương tự quá nhiều rồi, nhưng không hiểu sao đêm nay lại thấy khó chịu vô cùng.

Rốt cuộc… thế này là sao.

Phòng đọc sách rộng quá, còn lớn hơn phòng khách nhà tôi. Buồn thay, quả nhiên dân Hồng Kông làm gì cũng chú ý đến kích thước không gian trước tiên.

Người đàn ông ngồi đối diện ăn mặc rất tương xứng với phòng đọc sách này. Anh ta không thắt cà vạt, nhưng áo sơ mi và quần Tây vừa như in, đủ khiến kẻ chẳng biết gì về thương hiệu hay mẫu mã thiết kế như tôi vẫn nhận ra chúng là hàng cao cấp. Có lẽ do ngay từ chất liệu quần áo đã tỏa hào quang vô hình mang tên người-thường-không-mua-nổi.

Tôi đoán người này khoảng bốn mươi tuổi? Anh ta có gương mặt cân đối, thậm chí có thể coi là khá đẹp trai. Dáng người dong dỏng kết hợp với trang phục chỉn chu cho thấy anh ta là người khá chú trọng vẻ bề ngoài. Nhưng có vẻ anh ta không có nhu cầu nhuộm tóc đen, vì tóc mai bên trái có một nhúm bạc con con. Anh ta ngồi trên ghế làm việc bằng da thật với dáng vẻ của một người đàn ông thành đạt, nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng thiếu thân thiện. Chỉ thiếu mỗi điếu xì gà hay ly vang đỏ… Phải rồi, anh ta giống hệt mấy nhân vật chủ tịch tập đoàn tội ác, hay ông trùm thao túng phía sau trong phim ảnh.

Ngăn giữa chúng tôi là bàn làm việc sạch bong, không có vật dụng dư thừa. Một ít đồ văn phòng phẩm thiết yếu được xếp gọn ở vị trí phù hợp, trông ngăn nắp không kém một loạt sách xếp theo bộ và tập hồ sơ trên giá sách sau lưng. Tất cả đều rất ăn nhập với phong cách đơn giản gọn gàng của phòng đọc sách. Có điều, trên bàn có đến ba màn hình máy tính, tôi không khỏi tò mò, anh ta làm việc gì mà cần dùng đến ba màn hình cùng lúc, chẳng lẽ là về IT ư?

Giả như bên ngoài cửa sổ sát đất là cảng Victoria nhộn nhịp, chắc chắn tôi sẽ tin đây là một văn phòng cao cấp tại Trung Hoàn[1]. Nhưng trông ra ngoài cửa sổ chỉ thấy vịnh biển êm ả ngoài xa, còn người đàn ông thì xỏ dép lê chứ không đi giày da.

Vì đây là nhà của anh ta.

Tôi đã hỏi trước mục sư Lâm xem có cần thay quần áo lịch sự để đi phỏng vấn không, nhưng ông gạt đi, bảo tôi cứ đến thẳng đây là được. Giờ tôi đang mặc áo phông, và quần bò hai ngày chưa giặt… Tôi sao ngờ nổi mình sẽ phỏng vấn ở một nơi thế này! Tôi còn tưởng chỉ là công việc bán thời gian tại nhà thờ hay tổ chức phi chính phủ nào đó? Ai mà biết được tôi lại được dẫn đến một biệt thự đơn lập tại Tây Cống chứ!

Vả lại, tôi còn chưa vào nhà mà chủ biệt thự đã thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách qua chuông cửa màn hình. Mục sư Lâm phải trao đổi ám hiệu gì đó, anh ta mới cho chúng tôi vào. Vừa vào đến nơi, mục sư liền rời phòng đọc sách, bỏ lại tôi nơm nớp một mình, cuối cùng hóa đá trước ánh mắt lạnh băng của người đàn ông không rõ lai lịch.

Cứu tôi với, không khí ngột ngạt quá đi mất…

Thành thật mà nói, nếu chỉ vì muốn giúp tôi giải quyết vướng mắc tài chính, mà mục sư Lâm đức cao vọng trọng phải đích thân cầu xin kẻ có tiền, thì tôi thà tự nghĩ cách còn hơn.

“Đây là cậu Ngao Quan Chỉ. Còn đây là Kỷ Tịch Triều, chủng sinh đang thực tập tại nhà thờ chúng tôi.”

Mục sư Lâm trở lại với hai cốc cà phê. Thì ra ông vừa đi pha cà phê, sao trông ông có vẻ quen thuộc với nơi này thế nhỉ? Nhưng cà phê thơm quá, tôi cảm kích đón lấy, thấy lòng mình được sưởi ấm phần nào.

“Học trò à?” Người đàn ông nói với vẻ thờ ơ, “Đã nói đừng đưa người lạ đến gặp tôi cơ mà. Lần này có chuyện gì đấy?”

“Tiến cử nhân tài. Tháng trước cô Thẩm xin nghỉ việc rồi đúng không?”

Ngao Quan Chỉ trợn mắt liếc tôi, rồi quay sang nhìn mục sư Lâm, “Anh nói cậu bạn cao to này muốn làm giúp việc theo giờ?”

Giúp việc theo giờ… Thôi được rồi, tôi không ngại làm việc nhà, dù sao cũng sống một mình mấy năm rồi. Nhưng quả thật tôi không ngờ mục sư Lâm sẽ giới thiệu công việc kiểu này cho tôi.

“Tôi khuyên cậu thuê cậu ấy làm giúp việc sống cùng nhà luôn đi. Nhà cậu có phòng cho khách đang để trống đúng không? Vừa hay, cậu ấy không ngại ở cùng gia chủ lâu dài đâu. Có người để sai bảo bất cứ lúc nào chẳng hay quá còn gì?”

Làm việc để đổi lấy chỗ ở? Với tôi, đây chẳng khác nào một mũi tên trúng hai đích.

י

“Không cần.” Người đàn ông quả quyết từ chối, “Dù sao bình thường tôi cũng không cần người làm việc nhà.”

“Nhưng sau này, nửa đêm cậu có gọi điện thoại, tôi cũng không thể tới đâu.”

“Sao? Cuối cùng anh cũng thấy tôi phiền quá rồi à?”

Khoan đã, họ nói gì vậy, rốt cuộc người đàn ông này có quan hệ gì với mục sư Lâm?

“Tại tôi cần giảm bớt khối lượng công việc thôi.” Mục sư Lâm nhấp cà phê, bình tĩnh nói, “Tôi bị ung thư”

Tôi bàng hoàng bật dậy khỏi ghế, á khẩu nhìn ông.

“Không phải ngạc nhiên đến thế đâu, chú mới giai đoạn hai thôi. Triều à, con đừng vội nói với các anh chị em trong nhà thờ, chú sẽ lựa thời điểm thích hợp để thông báo.”

Không ngạc nhiên sao nổi! Mục sư Lâm chẳng khác nào người cha tinh thần của tôi! Hơn nữa ông luôn rất khỏe mạnh, trông không hề giống người ốm … Do ông làm việc vất vả quá ư? Ông mới độ năm mươi thôi mà! Còn lâu mới đến tuổi nghỉ huu!

Tại sao chứ? Bấy lâu nay, mục sư Lâm vẫn luôn là trụ cột của nhà thờ nhỏ này, sao Chúa lại để ông mắc ung thư…

“Tôi quyết định nghe lời bác sĩ và vợ mình, làm việc ít đi, nghỉ ngơi nhiều hơn, đặc biệt là sau khi tiếp nhận trị liệu.”

Người đàn ông tên Ngao Quan Chỉ cũng không giấu được vẻ kinh ngạc, rồi anh ta thở dài.

“Vợ anh chắc buồn lắm. Anh thành ra thế này rồi mà vẫn không thấy sếp mình tuyệt tình và nhẫn tâm sao?”

“Tôi rất biết ơn vì sớm phát hiện ra bệnh.” Mục sư Lâm nở nụ cười ôn hòa.

“Vậy nên anh mới kiếm cậu nhóc này làm thay?”

“Tôi thật sự cho rằng cậu ấy có thể giúp cậu. Không giấu gì cậu, trong lúc tôi đang cầu nguyện có người thay mình đến trông nom cậu để tôi yên tâm điều trị, cậu ấy đã chạy tới tìm tôi…”

Người đàn ông khoát tay ngắt lời mục sư Lâm, chuyển sang quan sát tôi bằng ánh mắt đầy hoài nghi, “Chữ cái đầu trong tên tiếng Anh của cậu không phải chữ G đấy chứ?”

“Không, tên tiếng Anh của tôi là Luka.” Câu hỏi của anh ta lạ quá.

“Thôi, hai người về đi.” Người đàn ông tức thì xua tay với vẻ mất kiên nhẫn.

“Cậu đừng làm thế.” Mục sư Lâm dở khóc dở cười, “Để cậu ấy tự giới thiệu đã…”

“Ngày sinh?”

“Năm nay tôi 24 tuổi.”

“Tôi bảo ngày sinh cơ mà.”

“Ngày 19 tháng Một.” Tôi ngờ vực trả lời. Sao phỏng vấn lại hỏi câu này, chẳng lẽ anh ta mê tín cung hoàng đạo? Chắc chắn không phải để chúc mừng sinh nhật tôi rồi.

Nào ngờ vừa nghe xong là anh ta nhíu mày, nghiêm nghị nhìn tôi. “Cho tôi xem căn cước.”

Chẳng lẽ anh ta sợ tôi khai gian ngày sinh? Tôi ngó sang mục sư Lâm, ông nhún vai tỏ ý mình cũng không hiểu. Cuối cùng, người đàn ông kiểm tra căn cước của tôi thật. Tôi để ý thấy anh ta mấp máy môi, lẩm nhẩm không thành tiếng một chữ gì đó.

Tôi không biết đọc khẩu hình, chắc không phải chữ tôi đang nghĩ đâu nhỉ? Thế tóm lại ngày sinh của tôi có vấn đề gì?

Người đàn ông rút một tấm ảnh trong ngăn kéo bàn làm việc ra, đặt xuống trước mặt tôi. “Cậu nhìn thấy gì?”

Tôi ghé lại nhìn kĩ, đây là một tấm ảnh polaroid chụp lấy ngay, chắc do để lâu nên hơi phai màu. Nhắc mới nhớ, trên giá sách trong phòng này có hai máy ảnh polaroid, chắc đây là sở thích của chủ nhà.

Cảnh trên ảnh rất quen thuộc, đó là căn phòng khách trang nhã như trong phim…

“Có phải phòng khách ngoài kia không?”

Nhưng tôi không hiểu bức ảnh này muốn chụp gì, vì dường như nó lấy nét vào một góc thảm, bố cục có vẻ hơi kì lạ.

“Cậu ta không giúp được đâu!”

Người đàn ông nói với mục sư Lâm bằng giọng phàn nàn như đang khiếu nại về sản phẩm mình mới mua. Khoan đã, đừng bảo “sản phẩm” chính là tôi nhé? Đầu óc xoay mòng mòng, tôi nói gì sai sao? Rốt cuộc anh ta mong tôi trả lời thế nào?

“Không sao, tôi cũng có nhìn thấy đâu.”

“Anh muốn tôi tốt bụng cưu mang cậu nhóc mất nhà vì hỏa hoạn này thì cứ bảo thẳng. Đừng nói như thể anh đưa cậu ta tới đây giúp tôi.”

Ơ, thì ra trước đó mục sư đã kể anh ta nghe chuyện của tôi rồi à?

“Sao cậu biết nhà cậu ấy bị cháy?”

Nào ngờ mục sư Lâm cũng ngạc nhiên giống tôi. Song người đàn ông không giải thích mà hỏi vặn lại.

“Nếu cậu ta chỉ tạm thời mất chỗ ở do hỏa hoạn thì nhà thờ vẫn có cách giúp đỡ. Chắc vẫn còn vấn đề khác chứ gì?”

Mục sư Lâm bèn kể hết đầu đuôi câu chuyện của tôi.

“Thế là anh muốn tôi cưu mang, cho cậu ta chỗ ở, nhận làm giúp việc theo giờ, cho thay thế vị trí của anh nhưng theo hình thức bán thời gian, để cậu ta có thể tiếp tục học hành. Ngoài ra tôi còn phải trả lương cho cậu ta biếu người nhà?”

“Đại để là vậy, đôi bên cùng có lợi, tốt quá còn gì?”

Ơ khoan, sao nghe tôi mặt dày quá? Ai lại chấp nhận đề nghị kiểu này…

“Thôi được.”

Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, không ngờ người đàn ông lại nhanh chóng đồng ý. Anh ta rút từ ngăn kéo ra một tập séc.

“Cậu cần 120.000 đô đúng không, coi như tiền công làm việc trong mười tám tháng, lương mỗi tháng hơn 6.000 đô, bao ở. Tôi trả trước chín tháng tiền lương, tương đương 60.000 đô để cậu gửi người thân. Ngoài những lúc đi học và tới nhà thờ ra, cậu phải có mặt tại nhà tôi, lo liệu việc nhà bất cứ khi nào tôi cần.”

Tôi trố mắt nhìn người đàn ông múa bút viết séc, nhất thời không thể hiểu được anh ta vừa nói gì.

“Sao? Ngại thời gian làm việc dài quá, hay 60.000 chưa đủ?” Viết xong séc, phát hiện tôi ngây ra như phỗng, anh ta chế giễu.

“Không, chỉ là… anh không cần suy nghĩ thêm cho kĩ ạ?” Mãi tôi mới rặn ra được một câu, chứ đầu óc tôi bây giờ chỉ toàn những dấu hỏi. Chẳng may tôi có ý đồ xấu xa, cầm séc chuồn mất thì anh ta đòi bằng giời.

“Cậu khỏi phải tiếc hộ cậu ta. Hồi trước cậu ta làm việc ở ngân hàng đầu tư, chưa đến 40 tuổi đã kiếm được khoản tiền mà chúng ta vất vả cả đời cũng không kiếm nổi, sau đó thì về hưu luôn. Khó tin nhỉ?”

Trời, đúng là khó tin thật. Bảo sao anh ta giàu thế, ra là vậy!

“Tại ai mà tôi bị ép nghỉ hưu non?” Người đàn ông lườm mục sư, cáu kỉnh đặt tờ séc xuống trước mặt chúng tôi, “Chắc chắn anh chưa nói với cậu ta về công việc này rồi, trông cậu ta ngơ ngác chưa kìa. Anh giải thích cho cậu ta đi, tôi ra kiểm tra phòng khách.” Rồi người đàn ông rời phòng đọc sách.

“Rốt cuộc chuyện này là sao ạ?” Tôi như lạc trong sương mù. Quay sang nhìn mục sư Lâm, tôi nhớ tới lời thú nhận mắc bệnh ung thư của ông, bèn vội vàng truy hỏi.

Mục sư Lâm kể sơ qua bệnh tình của mình, bảo rằng nhờ phát hiện sớm nên có thể chữa trị kịp thời. Xem ra ông không lo lắng lắm, thấy vậy tôi mới yên tâm đôi chút.

“Chúng ta nói về công việc này đi. Trông Ngao Quan Chỉ thế thôi chứ quen biết lâu là con sẽ hiểu con người cậu ta. Hồi trước cậu ta có một cô giúp việc theo giờ thỉnh thoảng sẽ đến làm việc nhà. Nhưng cô ấy lớn tuổi lắm rồi, đúng lúc này lại muốn xin nghỉ việc.”

“Mục sư Lâm, con không ngại làm việc nhà, nhưng tài bếp núc của con xoàng lắm…” Với cánh con trai sống một mình, ăn no quan trọng hơn là ăn ngon. Nhưng người đàn ông này có vẻ đã thưởng thức mỹ vị ở không biết bao nhiêu nhà hàng Michelin, anh ta nuốt nổi cơm tôi nấu chứ?

“Ha ha, con không phải lo chuyện này. Thi thoảng cô giúp việc không tới được, chú cũng tự nấu cơm cho cậu ta đấy. Đồ chú nấu mà cậu ta còn ăn được thì con khỏi lo. Con từng làm món mì xào trong tiệc sinh nhật tập thể lần trước phải không?”

“Tạm gác chuyện nấu nướng sang một bên đã. Tại sao chú lại làm việc nhà giúp anh ta vậy ạ?”

Tôi suýt định hỏi vợ chú có biết không? Vì chuyện này thật sự quá khó tin, một mục sư đức cao vọng trọng hơn năm mươi tuổi, vì sao phải lặn lội đường xa tới nấu cơm và làm việc nhà cho người đàn ông độc thân giàu có, tay chân lành lặn, kém mình hơn mười tuổi chứ?

Huống hồ, người này trông không giống anh chị em tin Chúa chút nào!

“Nếu con hỏi thẳng, quả thật cậu ta sẽ nói mình không phải tín đồ Cơ Đốc. Nhưng xét theo góc độ nào đó, có thể coi cậu ta là người chung đường với chúng ta.” Câu trả lời của mục sư Lâm khiến tôi càng mù mờ, “Nói chung, cậu ta chịu nhận lời thì chắc chắn sẽ giúp con giải quyết vấn đề. Nhưng nếu muốn nhận công việc này, con phải chuẩn bị tâm lý, sẽ rất áp lực đấy.”

“Anh ta bị ám ảnh sạch sẽ ạ?” Người này có yêu cầu nghiêm khắc với việc săn sóc nhà cửa ư?

“Cô Thẩm mới về hưu là người câm điếc.”

Tôi cau mày, không hiểu ý mục sư. Giúp người khuyết tật có công ăn việc làm cũng tốt chứ sao.

“Ý chú là, như vậy không phải lo cô ấy sẽ nghe hay nói chuyện gì với người khác.”

Tôi sực tỉnh, ồ lên. Tức là trong nhà người đàn ông này có một bí mật không thể để ai biết ư? Nhưng nếu mục sư Lâm đã giúp anh ta giữ bí mật, chứng tỏ đó không phải chuyện vô đạo đức đâu… nhỉ?

“Tuyệt nhiên không phải chuyện trái đạo đức, chỉ hơi đáng sợ thôi. Nói chung con cứ đối diện với nó một cách tự nhiên, chú tin rồi tự con sẽ biết mình nên nói gì. Có điều, con phải chuẩn bị sẵn tâm lý, hễ khi nào cậu ta cần đến con là con sẽ đột ngột bận tối mắt tối mũi đấy. Vậy nên, bình thường con không cần khách sáo với cậu ta đâu.”

Sao càng nghe càng đáng ngờ vậy!

“Để con xác nhận lại đã… Công việc thật sự chỉ bao gồm chuyện nội trợ thông thường như nấu cơm, giặt giũ, quét dọn sao?”

“Còn cả ra ngoài mua nhu yếu phẩm, dắt chó đi dạo, vậy thôi.”

“Là con Golden Retriever chúng ta nhìn thấy lúc vào nhà ạ? Còn thú cưng khác không chú?”

“Chỉ có một chú chó tên Ngưu Ngưu, nó ngoan lắm.”

May không phải động vật quý hiếm, ít ra tôi không sợ chó mèo.

“Phần việc con cần làm chỉ có vậy. Nếu phát sinh thêm việc khác thì đó không nằm trong phận sự của con, con có thể từ chối, quyền quyết định thuộc về con.”

“Ví dụ như việc gì ạ?”

“Như tận tình khuyên bảo một tên cuồng công việc ăn cơm đúng giờ.” Mục sư Lâm vỗ vai tôi, nghiêm túc nói.

Quả thật người đàn ông đó rất giống kiểu người quên ăn quên ngủ vì công việc. Tôi bỗng ngộ ra điều gì đó. Dẫu công việc này có vẻ kì quái, nhưng vì người giới thiệu là mục sư, biết đâu nó có thể giúp tôi rèn giũa ý chí phụng sự giáo hội trong tương lai cũng nên.

Làm việc mười tám tháng, tức một năm rưỡi, vừa tiết kiệm tiền thuê nhà vừa có tiền gửi mẹ, còn không phải nghỉ học, điều kiện quá đỗi hào phóng, tôi còn gì để than phiền nữa đây.

Chỉ là săn sóc một người một chó thôi mà. Trước khi ông ngoại mất, hai ông cháu tôi vẫn sống nương tựa vào nhau, chắc hẳn tôi cáng đáng được công việc này.

Vậy là tôi cầm tờ séc, đồng ý nhận việc.

“Mục sư Lâm, có phải con không nên nhận công việc này không?”

“Sao thế? Mới một tuần thôi mà, có chuyện gì à?”

“Chẳng có chuyện gì hết!”

“Thế tốt quá còn gì?”

“Nhưng con chẳng có gì để làm cả!” Tôi than vãn với mục sư Lâm qua điện thoại.

Lúc này, tôi đang ở trong phòng cho khách, căn phòng tôi đã ở được cả tuần nhưng vẫn có cảm giác như mơ. Bên chân tôi là chú chó lông dài màu vàng to thù lù say ngủ.

Phòng rất rộng rãi thoải mái, mang cùng phong cách với những phòng khác, thiết kế khá tinh tế, thậm chí có nhà tắm riêng. Tôi dám khẳng định nơi này còn xịn hơn nhiều homestay cao cấp. Chưa bàn đến chuyện mỗi tháng được cầm hơn 6.000 đô, cho dù tôi bỏ ra ngần ấy tiền cũng chắc chắn không thuê được nơi tử tế thế này.

Còn một chuyện nữa, đêm đầu tiên ở đây, tôi đã vắt óc nghĩ ba bữa hôm sau phải nấu gì mới không mất mặt, nhưng hóa ra nỗi phiền não này chỉ là dư thừa.

“Chào buổi sáng.” Người đàn ông nhấp cà phê, chăm chú đọc báo không rời mắt.

Tôi còn cẩn thận đặt báo thức để dậy sớm rửa mặt chải đầu, thế mà vừa vào bếp đã thấy chào đón mình là bữa sáng cầu kì được bày biện như ảnh check-in trên Instagram.

“Anh… anh Ngao, xin lỗi anh! Tôi không biết anh dậy sớm thế…”

“Ngồi xuống.” Anh ta cất giọng ra lệnh, tôi đành ngoan ngoãn làm theo. “Ăn đi.”

Trước mắt tôi là bữa sáng đầy đủ kiểu Anh phiên bản giản lược. Chủ nhà đã cất công nấu, tất nhiên tôi phải nể mặt. Thế là tôi cầm dĩa lên ăn.

“Ngon quá!” Tôi nói thật lòng, không phải nịnh bợ, thật sự rất ngon.

“Mấy món này ai nấu cũng ra cùng một vị.” Người đàn ông không nhận lời khen, “Cậu giỏi nấu nướng không?”

“Thú thật tôi cũng xoàng thôi… cơm nhà bình thường thì tôi nấu được.” Tôi đành nở nụ cười lúng túng nhưng lịch sự, còn cố tình nhấn mạnh hai tiếng “bình thường”.

“Nấu nướng là sở thích của tôi, tôi không định để cậu dùng bếp nhà mình. Chỉ trong trường hợp đặc biệt, cậu mới phải giúp tôi nấu cơm.”

Tôi sững sờ, “Tôi không phải nấu cơm ạ? Nhưng tôi đã nhận tiền rồi.”

“Đừng sờ mó lung tung trong bếp của tôi.” Người đàn ông nhấn mạnh thêm lần nữa.

“Ơ, vâng.” Tôi liếc kệ bếp sạch đến phát sáng và đồ dùng nhà bếp hàng hiệu đi theo bộ, âm cuối trong họng tan biến vào không khí một cách rất thiếu tự tin.

“Đây có phải sở thích đâu! Rõ ràng là đẳng cấp bếp trưởng khách sạn chuyên nghiệp mà!”

Tôi khóc thét qua điện thoại. Mấy ngày nay, bữa nào Ngao Quan Chỉ cũng tự tay nấu nướng, món Tây món Tàu đủ cả và đều ngon xuất sắc. Bảo sao anh ta không khiến tôi nấu, cơm canh tôi làm chỉ khá khẩm hơn “cơm chống đói”[2] ở căng-tin đại học, sao dám mang ra so sánh.

“Nên con chỉ được rửa bát là cùng. Cơ mà anh ta lại có máy rửa bát!” Đây nào phải bao ở, mà là bao cả ăn lẫn ở!

“Cậu ta không khiến con nấu cơm chẳng tốt quá còn gì? Chắc người ta không thu tiền cơm của con đâu nhỉ”

“Tất nhiên là không…” Anh Ngao nói hết sức dửng dưng rằng có tôi ăn cùng chỉ như thêm bát thêm đũa, một chai rượu anh ta khui đại thôi đã bằng tiền ăn mấy tháng của tôi, ý bảo anh ta chẳng thèm tính toán mấy đồng tiền ăn.

Người giàu thật đáng sợ!

“Vậy còn vấn đề gì nữa?”

“Anh ta tự giặt là quần áo, quét dọn đã có robot hút bụi, không thì lúc nào rảnh rỗi anh ta cũng tự dọn luôn… Ý con là, con không phải làm gì hết!”

Một người đàn ông nghỉ hưu non ở nhà thì chẳng thiếu gì thời gian. Vả lại, anh ta sinh hoạt rất kỉ luật và nề nếp, không cần đến người giúp việc. Mấy lần tôi còn cố tình rình cướp việc nhà để làm, nhưng hầu như lần nào cũng thất bại do chậm chân. Dù gì tôi vẫn phải đi học ban ngày, đến lúc về nhà thì anh ta đã lo xong gần hết mấy việc nội trợ, đang thưởng thức nhạc cổ điển, hoặc đọc sách, xem phim. Cùng lắm tôi chỉ được đổ rác.

Sao mục sư bảo đây là người cuồng công việc đến quên ăn quên ngủ cơ mà?

Nhưng nhìn người đàn ông này thản nhiên làm việc nội trợ với hiệu suất cao chót vót, quả thật tôi có thể tưởng tượng ra cảnh khi xưa ở ngân hàng đầu tư, anh ta đã giao dịch nhanh chóng và quyết đoán nhường nào để từ đó xưng bá trong trò chơi của những con số.

“Thành ra con không phải người làm công, mà chẳng khác nào khách đến ăn chầu ở chực.”

Nhiều người sẽ cảm thấy tôi như chuột sa chĩnh gạo, nhưng tôi đã được ứng trước lương, cầm tiền mà không làm gì tôi thấy hổ thẹn lắm, khó chịu chết đi được.

Thấy tôi thở dài ngao ngán, Ngưu Ngưu ngước lên nhìn rồi lại tựa đầu vào dép tôi ngủ tiếp.

Phải rồi, còn cả chú chó này nữa. Tôi không sợ chó mèo, nhưng cũng không thích lắm. Song chẳng hiểu sao chú Golden Retriever này rất quấn tôi, đến anh Ngao cũng hơi phật lòng, nói nó thân với tôi hơn cả chủ.

Vậy nên cả tuần nay, trừ lúc đi học, còn lại tôi đều về căn biệt thự sang trọng này để ăn no uống say, rồi dắt chó đi dạo ven bờ biển! Ngoài ra không làm gì hết!

Cuối cùng tôi cũng thấm thía câu “sướng quá hoá sợ”. Ngày ngày nghĩ đến ơn huệ mình nợ người ta, tôi chẳng còn lòng dạ đâu mà hưởng thụ, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ tương lai sẽ phải báo đáp bằng một cách không tưởng.

“Ha ha ha, nhưng theo hiểu biết của chú về cậu ta, thì điều cậu ta muốn nhất là duy trì tình hình hiện tại.” Mục sư Lâm bật cười, chẳng khác nào đang cười trước nỗi đau của tôi.

“Thật ra anh ta không cần người giúp việc, chẳng qua thấy con cháy nhà, vô gia cư nên anh ta mới rủ lòng thương phải không? Hay là con trả tiền…” Tôi vẫn giữ số đường dây nóng vay tiền của ngân hàng.

“Theo hiểu biết của chú, cậu ta sẽ không đồng ý thuê con chỉ vì thông cảm đâu. Thà viết đại tấm séc coi như làm từ thiện để đuổi con đi còn nhẹ nợ hơn.”

Ơ, có lý đấy…

Nói đến đây mới nhớ, hình như anh ta hỏi ngày sinh của tôi xong mới cân nhắc chấp nhận lời chào hàng đầy o ép của mục sư.

“Tại sao anh ta lại để tâm tới sinh nhật con như vậy? Với cả, do đâu mà anh ta biết con gặp hỏa hoạn?” Tôi rất quan tâm chuyện này.

“Chú không biết, con đã hỏi cậu ta chưa?”

“Chưa.”

“Thật ra nếu con ngại chuyện không có việc để làm, sao con không nói thẳng với cậu ta?”

Mục sư Lâm đã nói vào mấu chốt vấn đề, quả thật tôi không dám bắt chuyện với anh Ngao. Trông anh ta không phải dạng ưa giao tiếp, tôi cũng rất biết thân biết phận cố gắng không quấy rầy cuộc sống yên bình của anh ta. Tôi toàn tránh xuất hiện trước mặt anh ta, chứ đừng nói là trò chuyện.

“Dù nhìn cậu ta hơi khó gần, nhưng con không cần sợ. Người truyền đạo phải đối xử với kẻ giàu người nghèo như nhau, con không kì thị dân nghèo, có thể ôm hay vỗ vai họ, nhưng lại sợ người có tiền, như vậy sao được?”

Mục sư Lâm nói trúng tim đen của tôi. Tôi chưa từng tiếp xúc với các “đại gia”, quả thật không biết nên đối xử với họ thế nào cho tự nhiên. Có lẽ tại tôi đang trốn tránh trong vô thức đây mà.

“Giàu hay nghèo cũng đều là con người bằng xương bằng thịt. Hơn nữa cậu ta từng nhận được bài học thích đáng nên giờ đã thân thiện hơn nhiều rồi.”

Lại là một câu chuyện quá khứ mà tôi không biết. Chẳng rõ mục sư Lâm không muốn tôi gặng hỏi, hay đang cố tình khơi gợi trí tò mò của tôi.

Được rồi, chúng tôi đang sống chung một nhà, có gì thì nên nói thẳng với nhau. Tôi quyết định ngày mai sẽ trực tiếp hỏi anh Ngao.

Đang vùi đầu vào cuốn tạp chí tiếng Anh, người đàn ông ngẩng lên liếc tôi, cười nhạt rồi lại cúi đầu đọc tiếp.

“Ý cậu là tôi phải thay đổi thói quen sinh hoạt của mình để cậu đỡ cắn rứt lương tâm?”

“Ơ.” Lời anh ta làm tôi cứng họng! Hóa ra trên đời này tồn tại loại người như anh ta thật! “Nhưng anh cung cấp nơi ăn chốn ở và cho tôi vay tiền là để tôi làm việc mà, không phải sao?”

“Không phải vay, mà là ứng trước lương. Hôm nay cậu dắt Ngưu Ngưu ra ngoài chưa?”

“Rồi ạ.”

“Good, vậy là cậu đã làm việc giúp tôi rồi.”

“Nhưng đó là việc cỏn con…” Tôi chỉ chạy bộ, nhân tiện dắt chó đi dạo.

Kể ra, hình như anh Ngao rất hiếm khi ra ngoài. Hay nói cách khác, cho đến giờ tôi chưa hề thấy anh ta bước chân ra khỏi nhà (hoặc anh ta đi lúc tôi đến trường nên tôi không biết, nhưng con limousine đắt tiền trong gara trông như chưa hề lăn bánh). Biệt thự nhà anh Ngao có vườn hoa nhỏ, kể cả thế, giống chó to như Golden Retriever vẫn phải được ra ngoài đi dạo hằng ngày, nhưng anh ta có vẻ không thích rời nhà. Tại sao anh ta lại nuôi chó chứ không phải loài vật nào khác?

“Cậu cảm thấy công việc không vất vả thì không được coi là công việc?” Anh Ngao chĩa ánh nhìn giễu cợt về phía tôi qua mép tờ tạp chí, “Cậu bị khổ dâm à?”

Anh mới khổ dâm, cả lò nhà anh khổ dâm! Đã bỏ tiền thuê giúp việc còn tự tranh giành việc nhà với người ta!

“Gâu?”

Không, tao không nói mày đâu, Ngưu Ngưu ngoan.

“Không, ý tôi là tôi không thể cứ nhận lương của anh rồi ngồi chơi xơi nước…”

“Tín đồ Cơ Đốc mấy cậu lạ thật, quà biếu giấu tên thì không ngại nhận, nhưng đổi cách giúp thì cậu lại cắn rứt lương tâm.” Anh Ngao cáu kỉnh đặt tạp chí xuống, “Yên tâm, khi nào tôi thật sự cần cậu giúp là cậu sẽ phải nấu cơm quét nhà thôi.”

“Khi đó… là khi nào?”

Anh Ngao đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi không thấy được vẻ mặt anh ta.

“Tốt nhất là không phải trong mười tám tháng làm việc của cậu.”

Tôi bối rối gãi đầu. Mấy ngày nay tôi mải miết suy đoán trong âm thầm, cảm thấy đáp án khả thi nhất là anh Ngao phải rời Hồng Kông đi công tác đột xuất, bấy giờ sẽ cần người trông nhà, quán xuyến nội trợ. Nhưng giờ nghe giọng anh Ngao thì có vẻ đây không phải chuyện anh ta mong chờ, tức là không phải đi bàn chuyện làm ăn rồi. Nếu là mối làm ăn, người ta sẽ mong có càng nhiều càng tốt. Vả lại, anh ta có vẻ đang thật sự tận hưởng cuộc sống hưu trí, không bận tâm công việc.

“Mục sư Lâm giới thiệu cậu nên tôi tin cậu là người đáng tin cậy. Chắc mục sư đã dặn cậu nhìn thấy gì ở đây cũng không được kể với người khác đúng không?”

Tôi nuốt nước bọt, lần nữa ý thức được một phần tấm séc thật ra là tiền bịt miệng. Nhưng một tín đồ Cơ Đốc như tôi không thể nói dối, càng không thể giúp người ta che giấu tội ác, tất nhiên mục sư Lâm biết điều này, rốt cuộc bí mật phải giấu kín ấy là gì?

“Thôi được rồi, để tôi nghĩ xem có gì cho cậu làm không… Cậu biết gì về cây cỏ?”

“Tôi biết nấu các loại rau như cải ngồng, xà lách, rau diếp, cải thảo baby…”

Anh Ngao thở dài thương cảm.

“Để tôi tự chăm vườn hoa thì hơn, cậu lo quét dọn trong nhà đi.” Anh ta bắt đầu dặn từng li từng tí: nước giặt nào dùng cho thảm, loa nào không được động vào, lau cửa sổ bằng dụng cụ gì, thứ mấy hằng tuần phải dọn định kì chỗ nào…

Khó tính! Anh ta quả là đồ khó tính đúng như tôi đoán!

Không sao, tôi chuẩn bị tâm lý từ trước rồi. Mới có chừng này mà tưởng là dọa được tôi á? Coi thường nhau quá đấy. Tôi sẽ thẳng thắn đón nhận thử thách này.

Thế là kể từ hôm nay, trông tôi cuối cùng cũng ra dáng người làm công. Đây là một tòa biệt thự, bắt tay vào dọn dẹp sẽ khá tốn thời gian, nhưng dĩ nhiên anh Ngao đã mua robot hút bụi đời mới nhất, tôi chỉ việc để ý những nơi robot không dọn được.

Và tôi nhanh chóng nhận ra điểm bất thường của căn nhà.

Thứ nhất, cuối hành lang có một căn phòng bị khóa lâu ngày. Tôi từng hỏi anh Ngao, anh ta nói phòng đó là kho, không phải dọn dẹp. Tôi cố gắng kiềm chế lòng hiếu kì để không đoán linh tinh xem trong đó chứa gì.

Thứ hai, căn nhà này thiết kế theo phong cách tối giản, ngay đến phòng khách bày biện khá nhiều đồ, nhưng vẫn giống phòng đọc sách ở chỗ không có đồ vật nào dư thừa, tuy nhiên sau khi bắt tay vào dọn dẹp, tôi phát hiện tất cả các phòng đều có máy ảnh polaroid.

Trên giá sách, dưới bàn trà phòng khách, trong ngăn kéo kệ ti vi… đến giỏ đựng đồ ở phòng tắm cũng có? Nếu đây là sở thích hay đồ sưu tầm, đáng lẽ phải được trưng bày một cách trân trọng chứ. Anh Ngao rải máy ảnh khắp nơi là có dụng ý gì? Tất nhiên tôi không táy máy động vào chúng. Dọn dẹp xong là tôi có thể yên tâm học bài.

Được cái, ông chủ khó tính cũng khá nể mặt người khác, không bình phẩm thành quả dọn vệ sinh của tôi, cũng không chê thẳng mặt rằng tôi làm cái này cái kia chưa đạt yêu cầu. Nhưng trong lúc tôi đi học, anh ta sẽ lặng lẽ tự “chỉnh” lại những chỗ mình cảm thấy “chưa chuẩn”, chẳng hạn đồ đạc không đặt đúng vị trí cũ, mà khoảng xê dịch ấy được tính bằng centimet.

Tôi buộc phải thừa nhận, hành động này đã kích thích tính hiếu thắng trong tôi, khiến tôi càng muốn đạt tiêu chuẩn của anh ta. Chẳng lẽ trước đây anh ta rất giỏi dùng chiêu này để quản lý cấp dưới?

Tôi bắt đầu hơi yên tâm và sống trong thỏa mãn được dăm ba ngày, thì thay đổi bỗng ập tới mà không hề báo trước.

Tan học về nhà, vừa đẩy cửa ra tôi đã nghe thấy tiếng động kì lạ trong phòng khách. Tôi vội băng qua sảnh, nào ngờ lại thấy bàn trà trượt vun vút trên sàn ngay trước mặt mình.

Chiếc bàn này không nặng nhưng cũng chẳng nhẹ lắm, suy nghĩ đầu tiên của tôi là Ngưu Ngưu lại phá phách nữa à? Nhưng dù nó có lao hết tốc lực thì cũng không thể húc bàn đi xa như vậy. Chẳng lẽ…

Có trộm?

Nhưng khi tôi bước vào phòng khách, giả thuyết này lập tức sụp đổ, bởi tôi nhìn thấy Ngao Quan Chỉ đá văng chiếc ghế bên cạnh, nhảy lên sofa, tay cầm máy ảnh polaroid, chụp lia lịa chỗ trống vốn là vị trí của bàn trà. Để bắt được một vài góc độ, anh ta không ngừng vặn người theo những tư thế lạ lùng, thậm chí nằm bò dưới đất.

Chuyện gì vậy? Có gì trên thảm sao? Tôi rón rén lại gần, “Anh Ngao.”

“Mẹ kiếp! Đừng chắn chỗ!”

Không thể tin nổi, người đàn ông luôn lịch thiệp đột nhiên hung dữ buông lời thô tục, còn cục cằn đẩy tôi ra.

Quá choáng váng trước thái độ bất thường của anh Ngao, tôi đứng trơ như phỗng bên cạnh. Anh ta mặc kệ cho máy nhả ảnh liên tục, mặc kệ cả những tấm ảnh chưa hiện rõ hình rơi lả tả đầy đất. Dùng hết phim máy ảnh đang cầm, anh ta vứt máy xuống, tiện tay tóm chiếc polaroid đặt gần đó nhất lên chụp tiếp, như thể đang giành giật từng phút giây để vồ bắt thứ gì biến mất trong chớp nhoáng.

Không những vậy, biểu cảm của anh ta cũng rất đáng sợ, mắt mũi thì xếch ngược lên. Anh ta nghiến răng lẩm bẩm chửi rủa “Khốn nạn”, “Shit”, “Thằng chó”… đại loại là những câu tôi chưa nghe anh ta nói bao giờ.

Thình lình, anh Ngao dừng tay, đưa mắt nhìn quanh, rồi nhảy dựng lên lao thẳng ra vườn hoa. Bình thường, anh ta kiên quyết rằng cứ ra vườn là phải thay đôi dép đặt bên cửa, thế mà lúc này anh ta vẫn đi nguyên dép lê trong nhà.

Trong vườn, anh Ngao tiếp tục điên cuồng chụp ảnh, thấy thứ gì ngáng đường mình là gạt phắt hoặc đá văng đi. Khổ nỗi, tôi quan sát mãi vẫn không hiểu anh ta muốn chụp cái gì, miễn cưỡng mà nói thì chắc là… không khí trên bãi cỏ chăng?

“Đưa tôi cái khác!”

Anh Ngao hét lên, không buồn ngoảnh đầu. Tôi ngẩn ra một giây mới hiểu ý, bèn lật đật lấy một chiếc polaroid khác trong ngăn kéo bên cạnh, chạy tới đưa anh ta. Tất nhiên tôi cũng không kịp thay dép.

Vừa nhận máy ảnh từ tôi, anh Ngao còn chưa kịp ấn màn trập thì đột ngột đứng hình.

Giây trước còn chụp lấy chụp để mà giây sau anh ta đã buông thõng hai tay, không chụp nữa, chỉ cau mày đứng yên như đang suy nghĩ chuyện hệ trọng.

Sau đó, anh Ngao cúi xuống nhặt ảnh polaroid lên. Tôi định giúp nhưng anh ta xua tay ngăn lại. Dường như lúc nhặt lên anh ta phân loại luôn, thỉnh thoảng còn ngồi xuống suy xét chọn lựa một lúc mới nhặt tấm mình cần lên.

Tôi không xen vào nữa. Ngoảnh đầu lại, tôi thấy Ngưu Ngưu đã ngồi im cạnh mình từ lúc nào. Xem ra nó cũng có suy nghĩ giống tôi.

Anh Ngao làm như không thấy, không, có vẻ anh ta đã quên luôn sự tồn tại của tôi thì đúng hơn. Nhặt xong, anh ta vừa xem ảnh vừa trở vào nhà, lấy chìa khóa, mở cửa căn phòng bí ẩn luôn khóa kín, bước vào và đóng sập cửa cái “rầm”.

“Ång ẳng”

Ngưu Ngưu khẽ rên rỉ như đang lo cho chủ. Xoa đầu nó, tôi ngoái nhìn phòng khách bị chủ nhà lật tung lên như có trộm càn quét, thật lòng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì hết. Ít ra bây giờ tôi đã hiểu tại sao nơi đây không có đồ trang trí bằng thủy tinh hay gốm sứ, mà chỉ thấy những chất liệu dẫu có rơi cũng không vỡ.

Đến tận xế chiều, anh Ngao vẫn không xuất hiện. Lúc tôi thu dọn xong phòng khách và vườn hoa về nguyên trạng thì cũng đến giờ nấu cơm tối. Do dự một hồi, cuối cùng tôi lấy hết can đảm ra gõ cửa phòng.

“Nếu anh bận thì tối nay để tôi nấu cơm nhé?”

Không ai trả lời.

“Vậy… tôi dùng bếp của anh nhé?”

Vẫn không có tiếng đáp. Được rồi, chí ít tôi đã hỏi ý anh rồi nhé.

Tôi mở tủ lạnh xem có gì dùng được, vì tôi chỉ biết làm mấy món nên chẳng mấy chốc đã chọn xong nguyên liệu. Vừa nấu nướng tôi vừa nghĩ, thì ra “khi cần tôi làm việc nhà” chính là những lúc thế này.

Quả thật không ngờ, thì ra anh ta là nghệ sĩ!

Chắc là thế rồi, đây chính là tính lập dị của nghệ sĩ. Bảo sao nhà toàn máy ảnh polaroid, chắc anh ta là nhiếp ảnh gia, bỗng có cảm hứng nên mới dốc hết tâm trí bắt lấy hình ảnh, quên hết mọi thứ xung quanh. Bởi vậy anh ta mới không rõ khi nào cần tôi làm việc, vì làm sao đoán nổi khi nào cảm hứng đến.

Tôi thì mù tịt nghệ thuật nên không hiểu anh ta đang chụp gì cũng phải, chắc là ánh sáng hay ý tưởng nghệ thuật gì đó, nói chung phải là nghệ sĩ mới nhận ra được.

Nghĩ thấy cũng có lý, một người thành đạt, chưa đến bốn mươi đã tự do tài chính và nghỉ hưu non, suốt ngày rảnh rỗi không việc gì làm thì đương nhiên sẽ bồi dưỡng đam mê. Vừa lắm tiền vừa lắm thời gian, anh ta biến sở thích thành công việc chuyên nghiệp cũng không phải chuyện lạ. Ngay cả tài nấu nướng mà anh ta còn đạt đến trình độ đầu bếp năm sao, thì việc trở thành nhiếp ảnh gia có là gì? Căn phòng khóa kín cuối hành lang là phòng tối rửa phim cũng nên… Nhưng anh ta dùng máy polaroid, hình như đâu cần rửa phim?

Cuối cùng, anh Ngao không ra ngoài ăn tối, tôi đành sắp phần của anh ta vào hộp cơm, để trên bàn. Ăn xong phần mình, tôi trở về phòng.

Sáng hôm sau thức dậy, tôi không thấy bóng người mọi khi luôn vắt chân đọc báo bên bàn ăn nữa. Tôi mở hộp cơm ra xem, dường như anh Ngao chỉ ăn qua loa, sau đó không dọn đi mà đậy nắp lại, để nguyên chỗ cũ. Trố mắt nhìn hộp cơm thừa, tôi bị sốc vì không ngờ người đàn ông sống nề nếp hơn đạo sĩ lại ăn xong không dọn.

Tất nhiên sau đó tôi rửa hộp cơm, dù sao đây cũng là công việc của tôi. Chỉ là tôi thấy hơi lo, tình hình thế này là bình thường thật ư? Có lẽ tôi nên gọi điện nói chuyện với mục sư Lâm.

Nhưng hôm nay tôi phải đi học, chuyện nghiêm túc như vậy không thích hợp trao đổi khi đi đường, thôi thì tan học nói sau vậy. Nào ngờ vừa rời trường trở về nhà, tôi nhận thấy mức độ bất thường của căn biệt thự càng nghiêm trọng hơn.

Bức tường lớn trong phòng khách thường để treo mấy bức tranh trừu tượng, giờ bị ba bảng trắng di động chắn hết. Trên bảng dán đầy ảnh polaroid chụp hôm qua, còn vẽ thêm vô số đường nối, khoanh tròn đầy màu sắc.

Thoạt đầu tôi cứ có cảm giác đã thấy hình ảnh này trên phim. Phải rồi, trông rất giống cảnh trong phim trinh thám dài tập. Nhưng ảnh dán trên bảng toàn là ảnh chụp phòng ngủ, phòng khách và vườn hoa không người, và tất cả đều có góc chụp kì quái.

Một kẻ lạ mặt đang ngồi khoanh chân trên thảm ngay trước mặt bảng trắng. Đó là một ông chú lạ hoắc, đầu như tổ quạ, cằm lún phún râu, mặc áo may ô trắng và quần đùi, đeo kính cận, đang chăm chú săm soi mớ ảnh dán lộn xộn.

Tôi dụi mắt hồi lâu mới dám chắc đây chính là Ngao Quan Chỉ, người vẫn coi sơ mi và quần Tây như đồ mặc nhà, mọi khi chẳng bao giờ đeo kính.

Đây chính là chuyện không thể tiết lộ với ai sao…

Tôi rón rén bước vào, do dự hồi lâu mới lí nhí nói, “Tôi về rồi.” Chẳng biết anh Ngao có nghe thấy không, vì anh ta chẳng phản ứng.

Hít một hơi thật sâu, tôi bắt đầu làm việc nhà như không có chuyện gì xảy ra, vì nhà cửa chưa hề được dọn dẹp, dẫu rằng mọi khi anh ta luôn thích tự tay làm mọi việc.

Tôi tự nhủ phải cư xử tự nhiên, xem ra tôi đoán đúng rồi, vì tối đó khi nói chuyện điện thoại với mục sư Lâm, ông cũng khuyên tôi nên làm vậy.

Có điều, đến lúc nghe tôi bảo anh Ngao là nhiếp ảnh gia, ông cười ha hả mất năm phút rồi phủ nhận. Rốt cuộc chuyện này là sao? Hay anh ta bị rối loạn tâm thần thật… nhỉ?

“Chú bảo con rồi còn gì? Xét theo góc độ nào đó, cậu ta là người chung đường với chúng ta.” Mục sư Lâm trả lời úp mở.

Nhưng sau hai tuần ở cùng nhà, tôi dám chắc anh ta không phải tín đồ Cơ Đốc.

“Nếu con lo quá thì hãy cầu nguyện cho cậu ta đi. Trong lúc đó, có khi Chúa sẽ nói cho con biết nên cầu nguyện gì cho cậu ta.”

“Con cầu nguyện rồi nhưng chẳng thấy gì hết…”

“Vậy có khi Chúa thấy thế này là tốt rồi. Con cứ yên tâm làm việc nhà giúp cậu ta là được.”

Quả thật đã đến lúc tôi phát huy tác dụng bằng cách chăm chỉ làm lụng, tôi nên vui vẻ mới đúng. Vả lại trước đó tôi đã quyết định, dù thật ra anh Ngao đang làm gì, nếu anh ta đã coi tôi như không khí thì tôi sẽ hợp tác, không quấy rầy anh ta. Nhưng nhìn anh ta mất ăn mất ngủ vì lý do nào đó, càng lúc càng lôi thôi lếch thếch, râu tóc ngày một dài ra, trông như kẻ không còn thiết tha với đời, thi thoảng vừa lẩm bà lẩm bẩm khó hiểu vừa trừng trừng nhìn ảnh chụp, tôi thật sự vô cùng lo lắng.

“Gu gu…”

Ngưu Ngưu ủ rũ nằm cạnh bàn đảo bếp, âu sầu nhìn chủ nhân ngồi dùng laptop như pho tượng đá trên chiếc ghế thiết kế độc đáo trong phòng khách. Anh Ngao giữ nguyên tư thế này đã hơn ba tiếng. Chẳng những không nói chuyện với ai, anh ta còn làm lơ Ngưu Ngưu khi nó tha đồ chơi đến pha trò cho chủ. Bảo sao Ngưu Ngưu ủ dột.

Chuẩn bị bữa tối và rửa bát đĩa xong, tôi dắt Ngưu Ngưu đi dạo, tiện thể mua thêm nhu yếu phẩm.

“Ôi, chú Golden Retriever dễ thương quá! Nó tên gì vậy?” Trong lúc tôi vào siêu thị thì Ngưu Ngưu đứng đợi ngoài cửa. Khi trở ra, tôi thấy nó đang chơi đùa với hai cô trung tuổi, hai cô cũng quay lại chào hỏi tôi. Hình như tôi từng bắt gặp họ mấy lần, chắc họ sống ở quanh đây.

“Tên nó là Ngưu Ngưu ạ.”

“Ha ha, mày là Ngưu Ngưu à, ơ… sao trông nó giống, không, đây chính là con Ngưu Ngưu đó sao?” Hai cô kinh ngac chỉ về phía nhà anh Ngao, “Nó là chó nhà anh chàng độc thân giàu có rất đẹp trai đó hả?”

Dù họ không nói rõ tên nhưng chắc hẳn đang nhắc đến anh Ngao rồi, anh ta đúng chuẩn độc thân giàu có mà.

“Xin lỗi cậu nhé, tại chó thì trông con nào cũng giống con nào… À, tôi cứ tưởng cậu ta bán nhà rồi?”

“Anh ta chưa chuyển đi ạ.” Tôi định nói thật ra anh Ngao suốt ngày ở lì trong nhà, nhưng sực nhớ mình đã đồng ý không kể chuyện anh ta cho ai khác, nên đành im bặt.

“Lâu lắm rồi chúng tôi không gặp cậu ta, dạo này lại liên tục thấy cậu, chúng tôi còn tưởng cậu là chủ nhà mới.”

“Ha ha, cháu lấy đâu ra tiền mua biệt thự ạ, cháu giúp người ta dắt chó đi dạo thôi.”

“Ồ, cậu là… họ hàng cậu ta? Hay bạn bè?” Hai người lộ rõ vẻ hóng chuyện, ánh mắt họ nhìn tôi trở nên rất hiếu kì, “Bạn thân à?”

“Không… Ối xin lỗi, cháu phải về rồi, lần sau chúng ta nói chuyện tiếp nhé.” Sợ họ truy hỏi nhiều quá mình sẽ lỡ mồm mất, tôi đành lấy cớ bỏ chạy.

Dắt Ngưu Ngưu chạy biến về nhà, tôi bất giác nghĩ, quả thật anh Ngao rất hiếm khi ra đường. Ngay cả nếu không tính những hành vi bất thường mấy ngày nay, cuộc sống của anh ta vẫn rất thiếu lành mạnh.

Anh Ngao bây giờ trông hết sức khổ não, tôi cũng biết chắc anh ta nuốt không trôi do đang chán ăn chứ không phải tại tôi nấu dở quá. Thảo nào hồi đầu anh ta nói sẽ không để tâm tới trình độ bếp núc của tôi. Có điều, đang từ trạng thái đến ăn cơm cũng phải bày biện lộng lẫy, thoắt cái chuyển sang trạng thái lúc nào sực nhớ ra phải ăn cơm mới và vội vài miếng, thế này thì cực đoan quá.

Anh Ngao không muốn nói chuyện với tôi, mà dù anh ta có mở lời, khéo tôi lại không dám đáp, vì trông anh ta như quả bóng bay lỡ chọc vào là nổ tung. Chẳng hiểu vì cớ gì mà anh ta phải đau khổ dằn vặt, một mình gồng gánh áp lực khổng lồ thế nhỉ?

Bảo tôi không tò mò thì là nói dối, tất nhiên phải tò mò rồi. Song tôi biết đây không phải chuyện mình có thể hỏi tùy tiện.

Hình như mục sư Lâm biết nguyên do, nhưng có vẻ anh Ngao phải đối mặt với chuyện đó một mình. Ngày ngày nhìn anh ta ở lì trong nhà tự giày vò nghĩ ngợi, đi lòng vòng tại chỗ, hết than thở, chửi rủa, lại ôm laptop chẳng biết loay hoay làm gì… tôi có cảm giác: anh ta không có người để bàn bạc.

Giá mà anh Ngao phiền não vì tác phẩm nghệ thuật thì tốt, nhưng mục sư Lâm đã phủ nhận giả thuyết này. Nhìn tình hình bây giờ của anh Ngao, tôi cảm thấy anh ta đang gặp phải vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều.

Tuy tôi không biết vấn đề đó là gì, nhưng thật ra nếu anh ta chịu giãi bày, tôi sẽ rất sẵn lòng lắng nghe. Dù không thể giúp đỡ một cách thiết thực, nhưng tôi có thể ở bên cạnh cầu nguyện, chí ít sẽ giúp tâm trạng anh ta tốt lên phần nào chứ?

Ở bên những ai cần mình… Tôi bỗng nhớ đến lời của người bạn học. Có khi đây chính là lý do tôi đến ngôi nhà này? Anh Ngao cần một người đồng hành. Nếu thật vậy, tôi phải bỏ ngay lối suy nghĩ mình chỉ đến làm công để đổi lấy cái ăn chốn ở…

Tôi về nhà, mở cửa, nào ngờ không thấy Ngao Quan Chỉ. Anh ta ở trong phòng riêng hay đã ra ngoài rồi? Ngưu Ngưu tự chạy vào phòng khách, tôi bỏ túi đồ xuống, nhân thể thu dọn mớ lộn xộn trên sàn. Đến lúc ngẩng đầu lên, vô tình liếc phải những bức ảnh dán trên bảng trắng suốt mấy ngày nay, tôi chết lặng.

Chẳng biết tự bao giờ, tất cả ảnh chụp đã thay đổi.

Toàn bộ ảnh phòng khách và vườn hoa không người đều biến thành thảm cảnh máu me ghê rợn. Mấy tấm đúng tầm mắt tôi đều chụp cảnh một thiếu nữ bị tấn công, máu chảy lênh láng. Ngoài ra còn có mấy tấm chụp cơ thể người từ những góc quái đản, tôi ngớ người một lúc mới nhìn ra đó là cảnh giao hợp…

Tôi vội rời mắt, song lại bắt gặp hình ảnh còn kinh hoàng hơn: một đôi tay đeo găng bảo hộ lao động đang rạch mở túi ni lông đen. Dường như túi chỉ có một lớp, bên trong lộ ra đầu người quấn băng dính, bê bết vết máu khô két…

“Vứt xác…” Cụm từ đáng sợ xẹt qua đầu tôi làm tôi gần như không nhận ra tiếng xả nước vang lên trong nhà vệ sinh.

Quay phắt đầu lại, nhìn người đàn ông mắt thâm quầng và mặt mũi tiều tụy, tôi chất vấn bằng giọng ngỡ ngàng, “Anh… rốt cuộc anh đang làm gì?”

“Không cần cậu xía vào, ra nấu bữa tối đi.” Đây là câu đầu tiên Ngao Quan Chỉ nói với tôi trong bốn ngày nay. Mặt anh ta đầy vẻ mất kiên nhẫn vì bị tôi quấy rầy, chỉ muốn tôi cuốn xéo.

“Không cần xía vào ư? Sao tôi bàng quan được! Rốt cuộc những thứ này là gì!” Tôi run rẩy chỉ các bức ảnh, run không phải vì sợ hãi mà vì tức giận, “Anh mà không giải thích rõ, tôi sẽ báo cảnh sát!”

Người đàn ông độc thân giàu có không phải đi làm, không giao du với ai. Căn phòng khả nghi luôn khóa kín trong tòa biệt thự. Sở thích không thể tiết lộ với người khác… Tôi nghĩ ngay tới mô típ cũ rích trong phim kinh dị.

Đôi mắt chằng chịt tia máu bỗng sáng rực, Ngao Quan Chỉ lom lom nhìn tôi.

“Cậu nói gì? Cậu… cậu nhìn thấy ảnh sao?”

“Anh dán lù lù ở đây, làm sao tôi không thấy được! Đúng là tôi đã đồng ý sẽ không tiết lộ chuyện riêng của anh, nhưng nếu anh phạm tội…”

“Im miệng! Rốt cuộc cậu nhìn thấy gì?” Anh ta gào lên ngắt lời, tiện tay bóc một tấm ảnh polaroid gí vào mặt tôi, “Cậu thấy gì trên tấm ảnh này?”

“Máu chảy lênh láng! Anh đã làm gì cô gái đó?”

Tôi phẫn nộ túm lấy áo may ô của anh ta. Anh ta kinh ngạc nhưng không nổi giận, thậm chí còn siết chặt hai vai tôi cười sằng sặc như điên. Tiếng cười của anh ta kích động như thể vừa gặp được chuyện tốt lành, tôi nghe mà rùng mình. Tôi để ý thấy anh ta còn cười ứa cả nước mắt… Không, trời ơi, anh ta khóc thật rồi.

Sau tràng cười ha hả điên cuồng, anh ta bỗng khóc nức nở.

Đàn ông thà đổ máu chứ không rơi lệ, dù đã gắn bó với giáo hội nhiều năm nhưng tôi rất hiếm khi thấy nam giới lớn tiếng bật khóc, huống chi là một người đàn ông lớn tuổi hơn mình. Tôi nhất thời lúng túng, không biết nên phản ứng ra sao.

“Báo cảnh sát ư? Báo cảnh sát mà giải quyết được đã tốt. Những kẻ chỉ xuất hiện khi sự đã rồi là một lũ vô tích sự!” Anh Ngao ngừng khóc, tháo kính, kéo vạt áo lên lau nước mắt nước mũi trên mặt, gượng gạo điều chỉnh nét mặt, cố bình tĩnh lại, “Cậu nghĩ tôi là người gây ra chuyện này sao?”

“Căn phòng bị khóa…” Tôi buột miệng.

“Cậu muốn xem thì lát tôi đưa chìa cho, trong đó có mỗi ảnh, nhưng tôi khuyên cậu, tốt nhất đừng nên xem sau khi ăn.” Anh ta châm chọc, gần như đã trở lại với bản tính mọi khi.

“Tóm lại đống ảnh này là sao? Anh chụp được ở đâu? Giờ cô gái này thế nào rồi?”

“Buông tay ra đã, tôi sẽ kể hết cho cậu nghe. Nhà truyền đạo tương lai mà cứ túm lấy người ta thì còn ra thể thống gì?”

Tôi vội thả tay, không khỏi hối hận vì đã quá kích động. Nhưng nghĩ đến chuyện người trước mặt có thể là sát nhân biến thái, hoặc đồng phạm giết người, tôi lại dặn mình không được lơ là.

“Yên tâm, cô gái này vẫn bình an vô sự, ít ra là ở thời điểm hiện tại. Còn những tấm ảnh này chính là ảnh hôm trước cậu thấy tôi chụp.”

“Anh nói gì vậy? Ảnh phòng khách và vườn hoa đâu?”

“Tôi không đổi ảnh. Đây, cậu xem.” Anh Ngao chỉ vào một tấm ảnh, “Thấy mảng xanh lam mờ mờ không? Nhận ra chiếc áo phông hôm đó mình mặc chứ? Đúng rồi đấy, đây là cậu đang đứng ì ra che mất mặt người chết.”

❀ ❀ ❀

[1] Sai Kung. Nằm ở khu vực ngoại ô cách xa trung tâm Hồng Kông, sở hữu bãi biển cùng núi non thanh bình tĩnh lặng, cảnh đẹp thiên nhiên hoang sơ, khác với bầu không khí nhộn nhịp, hiện đại thường thấy ở Hồng Kông.

[2] Suất cơm cơ bản ở căng-tin đại học, ăn tạm cốt no bụng. (T.G)

Người dịch: JeTauZi Nguyên tác: 幀破:慾望攝獵 (EXPOSURE IN MIND: Desire Hunting) (2022)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.