“Xin lỗi, hôm nay tôi hơi mệt, không tới được.”
Đương lúc hắn chuẩn bị xỏ giày rời nhà thì nhận được tin nhắn của B.
Cảm xúc chờ mong bỗng tan thành mây khói, hắn ủ dột ngồi phịch xuống sofa, khó hiểu nhìn dòng tin nhắn.
Tại sao vậy? Chẳng lẽ B phát hiện ra yêu cầu thật sự của hắn nên không chịu tới?
Không, vô lý, bởi vì miễn hắn chịu trả thêm tiền thì chẳng đứa con gái nào lại từ chối. Vả lại, sau đó hắn cũng lên Google tìm hiểu xem ảnh chụp đơn là gì rồi, rành rành vẫn có cả lố hình mát mẻ có thể đưa trí tưởng tượng bay xa, bảo không chụp hình “nặng đô” rõ ràng là bốc phét.
Vậy thì do nguyên nhân khác ư, cô ta cho rằng dẫu thất hẹn với hắn ngay sát giờ cũng chẳng phải chuyện to tát hả? Vì hắn chỉ là một thằng lùn bị tất cả mọi người khinh thường, ai cũng có thể đối xử tệ bạc chứ gì…
“Thế ngày mai nhé?”
Hắn vội vã gửi tin trả lời, thế rồi cứ đợi, đợi mãi vẫn không thấy hồi âm. Cảm giác sốt ruột khiến hắn chỉ muốn gào toáng lên.
“Tôi tạm thời không muốn nhận chụp đơn nữa. Anh tìm người khác đi.”
Câu trả lời cuối cùng cũng tới, khiến hắn siết chặt điện thoại. Hắn cảm thấy mình đã trở thành trò đùa.
Không cam tâm.
Không cam tâm, không cam tâm, không cam tâm! Sao một con bé vị thành niên cũng có thể cho hắn leo cây tùy thích chứ?
Hắn tức tốc mở ứng dụng kết bạn, tìm từ khóa “chụp đơn”. Ban đầu hắn chỉ nghĩ bỏ 500 đô ra để thử, nhưng giờ hắn quyết phải làm bằng được.
Thì ra B không phải người duy nhất nhận làm người mẫu chụp đơn. Nhưng một số người nhìn ảnh thôi đã thấy rất trưởng thành, hoặc là ngoại hình không phù hợp với sở thích của hắn. Chẳng hiểu sao có mấy con bé vừa nghe hỏi chiều cao đã chặn hắn.
Mãi mới tìm thấy một cô em có ảnh đại diện đúng gu hắn, trông nhỏ nhắn dễ thương, mắt to siêu đáng yêu, có biệt danh Tiểu Duy. Hỏi chiều cao cân nặng thì thấy vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được.
Tốt lắm, chắc là không cao hơn hắn đâu.
“Anh là người mới à? Yên tâm đi, tôi có thể hướng dẫn anh mảng chụp chân dung.”
Người đàn ông tự nhận mới tập tễnh học nghề, Tiểu Duy thấy vậy thì trả lời rất nhiệt tình. Được, xem ra đây là một cô gái tử tế, không phải loại gái hư sẽ bắt nạt hắn. Hắn thấy càng yên tâm hơn.
Đọc giới thiệu cá nhân của Tiểu Duy, hắn bắt gặp một đống thuật ngữ kì lạ. Có cái hắn hiểu, có cái không. Bách hợp thì hắn biết là chỉ hai người phụ nữ yêu nhau, hắn học được từ này lúc tìm phim cấm. Nhưng hắn không hiểu punk, gothic… nghĩa là gì.
“Chúng đều là sở thích cá nhân của tôi.” Tiểu Duy kiên nhẫn giải thích từng từ một.
Nghe Tiểu Duy giảng giải, hắn trố mắt. Đây đều là những thứ hắn chưa từng tiếp xúc, quả thật rất mới mẻ. Hắn mở ảnh Tiểu Duy gửi, nhìn tạo hình và diện mạo đáng yêu trong ảnh, càng xem hắn càng ưng. Dù sao hắn cũng muốn có tí kích thích, cứ thử xem sao.
Nhưng nào ngờ Tiểu Duy ra giá đắt hơn B. Hắn muốn mặc cả, nhưng sợ bị coi thường nên cuối cùng vẫn đồng ý.
Cả hai hẹn nhau sẽ chụp vào mùng 8 tháng Mười hai.
Sự kiện Chiếm Trung Hoàn đã kéo dài vài tháng, sau khi chính phủ ra tối hậu thư sẽ giải tỏa biểu tình vào ngày 11, đến kẻ hiểu biết lơ tơ mơ như tôi cũng cảm giác được dường như phong trào này đã đến hồi chấm dứt. Tôi khuyên gãy lưỡi nhóm Bính Bính về nhà, đừng ở đây lấy đá chọi đá với cảnh sát, nhưng họ quyết kiên trì tới cùng, còn đôi ba lần suýt vì chuyện này mà to tiếng với tôi.
Nhưng mặt khác, nếu Bính Bính và Bối Bối cứ bám trụ hiện trường biểu tình, các cô bé sẽ không thể chạy đi chụp đơn và không trở thành nạn nhân. Tâm trạng tôi hết sức mâu thuẫn.
Sáng mùng 8 tháng Mười hai, tôi choàng tỉnh giấc bởi một tràng tiếng gõ cửa dồn dập và cộc cằn. Nhìn đồng hồ thấy mới 5 rưỡi sáng, ngoài cửa chỉ sáng tờ mờ, mặt trời hẵng còn chưa ló dạng.
Tôi tức tốc bò dậy, vừa mở cửa đã thấy anh Ngao hai mắt thâm quầng, tay cầm cái gì đó, gào toáng lên như thần kinh, “Chính là hôm nay!”
“Hôm nay… gì cơ?” Tôi còn ngái ngủ, đầu óc không kịp hoạt động.
“Hôm nay! Mẹ kiếp! Hôm nay!” Anh ta đập thứ trên tay lên ngực tôi, vừa hò hét vừa xông vào phòng đọc sách, “Không có thêm manh mối! Không có thông tin xác thực! Hôm nay! Chó chết! Cậu đứng đực ra đấy làm gì? Mau thay quần áo đi!”
Tôi ù ù cạc cạc, phát hiện thứ anh ta đập lên người mình là trang giải trí của một tờ báo, tiêu đề viết “Vương Phi một mình tham dự tiệc sinh nhật 49 tuổi của Gia Linh”.
“Đây là…”
Chưa kịp nói hết câu, tôi phát hiện thật ra anh Ngao còn dúi cho tôi không chỉ tờ báo mà còn thứ khác nhưng đã bị rơi xuống đất. Tôi nhặt lên xem, đây là một tấm ảnh polaroid.
Tôi chưa từng thấy tấm ảnh này.
Chắc nó thuộc loạt ảnh hiện trường số một, với bối cảnh phòng khách nơi hung thủ tấn công nạn nhân, chụp lại hình ảnh tờ báo đặt trên sofa. Dù chỉ chụp được một góc và rất mờ, nhưng vẫn thấy mấy chữ lớn trên tiêu đề “Vương Phi một mình tham du”.
Giống hệt tờ báo trên tay tôi!
Tôi rùng mình, lập tức tỉnh táo.
“Một… một số người hay giữ báo cũ trong nhà, chưa chắc đó đã là báo ra hôm ấy…” Tôi vừa nói vừa bước về phía tủ quần áo để thay đồ.
“Nó để mở trên sofa, chứng tỏ có người đang đọc dở thì bỏ xuống. Tôi cá với cậu chính là hôm nay! Cậu mau liên lạc với hai cô bé học sinh đi!”
“Trời chưa sáng, chắc họ còn đang ngủ.”
“Nhắn tin đi! Hẹn gặp họ, đừng để họ chạy lung tung! Nguu Nguu!”
“Gâu!” Ngưu Ngưu chạy về phía anh Ngao vừa phóng ra khỏi phòng đọc sách.
“Chúng ta chia nhau ra, cậu đi tìm họ, tôi tới Vượng Giác trước…”
“Khoan, khoan đã!”
Tôi hít thở sâu. Bình tĩnh nào, Kỷ Tịch Triều, hôm nay nhiều khả năng một cô gái sẽ chết thảm, tôi buộc phải làm gì đó. Nhưng nếu chỉ dựa vào bản thân, e là tôi không thành công nổi. Mục sư Lâm nói sao nhỉ? Càng hoảng loạn càng cần cầu nguyện.
Thế là tôi giữ vai anh Ngao lại (anh ta đang sắp lao ra khỏi nhà đến nơi) và nói, “Ăn sáng đã.” Thấy anh ta trợn mắt nhìn mình với vẻ mặt không sao tin nổi, tôi chặn họng luôn, “Trời còn chưa sáng hẳn, chúng ta hành động luôn cũng vô ích, số manh mối trong tay chẳng tăng thêm được đâu. Đợi sau khi trời sáng, chúng ta muốn ăn cũng không có thời gian, mà có thực mới vực được đạo, tốt nhất tranh thủ bây giờ ăn cho no rồi hẵng hành động.”
“Hợp lý…” Anh Ngao không tranh luận với tôi mà chỉ vò tóc, dường như cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
“Tôi nấu xong ngay đây, anh có thể nhân thời gian này nghĩ lại xem rốt cuộc còn giấu tôi manh mối gì không.”
“Không, chỉ có tấm đó thôi.” Anh Ngao cau mày, “Đàn ông đàn ang đừng có nhỏ mọn thế.”
Anh ta không nói thì thôi chứ nói rồi tôi càng tức, ô hay tại anh ta giấu tôi manh mối cơ mà! Nhưng giờ không phải lúc tranh cãi chuyện này, tôi là người trưởng thành. Nào, hít thật sâu, nuốt trôi cục tức.
Tôi nấu một nồi nui, mạnh dạn thêm thật nhiều nguyên liệu ăn kèm. Chắc hôm nay sẽ rất cần đến thể lực và trí não.
Dù trông đầu bù tóc rối nhưng anh Ngao lại đang mặc đồ để ra đường, tức là hôm nào anh ta cũng tự đi mua báo từ sáng tinh mơ sao? Việc vặt thế này lẽ ra phải giao cho tôi chứ, rõ ràng tôi mới là kẻ lao động chân tay mà.
Đáng lý tôi phải để ý sớm hơn. Nếu chỉ muốn cập nhật tin tức thì xem báo điện tử trên mạng là được, chẳng việc gì phải cất công mua báo giấy. Chẳng qua tại xem bản điện tử sẽ không đối chiếu được màu sắc và cỡ chữ trên tiêu đề với ảnh chụp, nên anh ta mới phải mua bản giấy.
Quả thật, kể cả khi biết trước một nữ minh tinh nào đó sẽ làm việc gì đúng hôm vụ án xảy ra, thì cũng không tài nào đoán ra được hôm đó là ngày nào.
Nhưng tại sao anh ta phải giấu giếm không kể tôi nghe?
“Phải rồi, hôm nay là thứ Hai, chắc bọn trẻ phải đi học. Có lẽ vụ án diễn ra vào buổi chiều sau khi tan học?” Tôi sực nhớ ra, “Trường trung học thường tan lúc 3 giờ 45 phút chiều, nếu nạn nhân cũng phải đi học thì sớm nhất chỉ có thể hẹn gặp hung thủ tầm 4 giờ.”
“Hoặc có thể nạn nhân trốn học.”
“Nói chung, họ sẽ không dậy sớm tầm giờ này đâu, chúng ta… cứ bàn bạc cho kĩ, đợi họ trả lời đã. Trời ạ, giờ này đến chuyến tàu điện ngầm đầu tiên còn chưa chạy nữa là.”
Tôi ngoác miệng ngáp, thật ra tôi rất muốn đề nghị tranh thủ chợp mắt một lát rồi hành động sau, nhưng dù cơ thể mệt mỏi, chắc chúng tôi sẽ không ngủ tiếp nổi vì tinh thần quá căng thẳng. Thôi thì đi pha hai cốc cà phê siêu đặc còn hơn.
Thế là tôi và anh Ngao lại ghép các manh mối hiện có vào hoàn cảnh ngày hôm nay để suy ngẫm thêm lần nữa.
“Nếu chỉ cần bắt được hung thủ, ta chơi bài ôm cây đợi thỏ, phục kích ở khách sạn Hào Bạn là được. Có điều…”
“Như thế quá muộn.” Tôi tiếp lời, “Tốt nhất vẫn nên tìm ra hiện trường số không, ngăn họ lại trước khi hung thủ đưa nạn nhân về nhà.”
“Hai hôm trước tôi đã hỏi nhân viên cửa hàng nội y, họ nói chỉ phát tờ rơi quanh các chi nhánh, có khi nào hiện trường số không đúng là Langham Place không?”
“Vấn đề là Langham Place có tận mấy cửa ra vào.”
“Tôi có cách,” Anh Ngao liếc điện thoại của mình, “Tôi vừa thông báo cho văn phòng thám tử tư, nhờ họ điều người bám theo nhân viên phát tờ rơi của cửa hàng nội y trong hôm nay, nếu thấy ai có đặc điểm trùng khớp nạn nhân thì lập tức báo cho chúng ta.”
“Hả, hóa ra anh còn có viện binh?”
Thấy tôi sửng sốt, anh Ngao tự giễu, “Giá mà hữu dụng, tôi thật sự muốn bỏ tiền cho họ giải quyết từ đầu chí cuối.”
Ý anh Ngao đây là điều không thể. Dẫu sao chỉ mình anh ta nhìn thấy những tấm ảnh, mà anh ta cũng không muốn nói ra tất cả, kẻo bị người ta coi là nhà tiên tri.
“Nhưng lỡ như nhận tờ rơi từ mấy hôm trước hoặc nhận tại chi nhánh khác, thì chúng ta sẽ chờ đợi uổng công ở Langham Place.” Anh Ngao thở dài.
“Khách sạn và điểm tập kết rác gần nhau, tôi vẫn tin nhiều khả năng giả thuyết này là thật.”
“Nếu hẹn gặp người lạ ở khu vực quanh đó, thì trừ Langham Place ra vẫn còn một nơi dễ tìm khác là ga tàu điện ngầm.”
Phải, vả lại, ga tàu điện ngầm có một cổng thông ra tầng hầm Langham Place, đi theo hướng nào cũng có lối.
“Vậy… anh có thể nhờ thêm vài thám tử tư cùng đứng canh cổng ra vào ga tàu điện ngầm không?”
“Không phải là không thể, nhưng giờ thì hơi phiền phức. Cứ đứng im theo dõi trong thời gian dài rất dễ bị cảnh sát canh giữ ở mọi ngóc ngách hiểu lầm là người biểu tình.”
Điện thoại của tôi chợt kêu, hóa ra là Bối Bối trả lời tin nhắn. Ban nãy tôi nhắn hôm nay có việc quan trọng, muốn hẹn gặp mọi người, hỏi cô có thể đến sớm nhất lúc nào.
“Hôm nay em phải tới trường làm đề thi thử. Tan học xong, sớm nhất cũng phải 4 rưỡi em mới tới Kim Chung được.” Tôi cho anh Ngao xem tin rồi nhắn lại đồng ý.
Sau đó Huệ Bích cũng nhắn tôi một tin tương tự.
“Họ đều ở trường tới 3, 4 giờ, sau đó chỉ cần bảo đảm tất cả sẽ tới Kim Chung gặp chúng ta, giữ họ lại hai, ba tiếng là trời tối, qua mất thời gian vụ án xảy ra, chắc chắn họ sẽ không thể trở thành nạn nhân.” Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Mới sớm ngày ra đã có việc gì gấp vậy? Quan trọng lắm à? Quan trọng thì để em xin nghỉ chạy tới.” Kyune cũng nhắn lại.
“Đừng xin nghỉ, chuyện học hành quan trọng hơn, tan học hẵng đến Kim Chung tìm anh. 4 giờ được không?” Tôi tức tốc gõ chữ.
“3 giờ 45 em mới tan học, anh cứ coi như nhanh nhất khoảng 4 rưỡi là em tới.” Cô bé trả lời.
Tốt lắm, tóm lại tôi cần họ phải ở cùng một chỗ.
“Phải rồi, anh Ngao…” Tôi bỗng nghĩ tới một vấn đề, “Làm sao chúng ta biết mình đã thành công ngăn chặn vụ án, hay nan nhân thật ra là người khác?”
“Không có cách nào hết, nhưng nếu hôm nay có kẻ kéo va li xanh bước vào khách sạn Hào Bạn, chắc chắn chúng ta đã thất bại.”
Ôi… Cái áp lực khiến người ta đau dạ dày này.
“Theo trình tự sự việc sẽ xảy ra mà chúng ta cùng suy đoán, hung thủ và nạn nhân đã dùng một phương pháp nào đó để hẹn gặp nhau vào hôm nay, lý do có thể là ‘chụp đơn’ hoặc ‘hẹn hò tính phí’. Hôm nay nạn nhân sẽ ăn vận giống trong tấm ảnh này, đeo ba lô da báo, xách túi giấy đựng váy liền màu đỏ. Trong túi có tờ rơi của cửa hàng nội y nhưng không biết cô ấy lấy nó từ bao giờ.”
Anh Ngao chọn ra hai tấm ảnh polaroid chụp rõ trang phục nhất.
“Hung thủ thì ăn mặc thế này. Sau khi đôi bên gặp nhau, hung thủ kiếm cớ đưa nạn nhân về nhà rồi tấn công. Chuyện xảy ra sau đó… đã quá muộn rồi, chúng ta buộc phải ngăn hắn lại trước thời điểm này.”
“Ít ra chúng ta cũng nắm rõ đặc trưng trang phục của họ.” Tạ ơn Chúa, “Chỉ cần người của anh trông thấy họ, chắc sẽ nhận ra ngay.”
“Cậu đừng quên thường ngày đường phố Vượng Giác đông đúc nhường nào.”
Bình thường phố xá vốn người qua kẻ lại tấp nập lắm rồi, giờ còn thêm cả người biểu tình trá hình “mua sắm”[1] ở Vượng Giác và hàng loạt cảnh sát…
Nghĩ lại, khách sạn chỉ cách tuyến đường chính là đường Nathan mấy chục bước chân, nơi đó hiện đang là điểm nóng xung đột giữa cảnh sát và người dân. Hung thủ nghĩ gì mà dám giết người cưỡng hiếp đúng lúc này và tại nơi này cơ chứ?
Anh Ngao xem đồng hồ, cau mày hỏi, “Bính Bính trả lời cậu chưa?”
Tôi vớ ngay lấy điện thoại, vẫn chưa nhận được tin trả lời. Hiện đã là 8 giờ sáng, đáng lý cô bé phải dậy và đến trường rồi, có vội đến đâu cũng phải nhìn thấy tin nhắn điện thoại trên đường đi chứ?
Nhưng tin tôi gửi vẫn đang trong trạng thái chưa đọc.
“Gọi thẳng cho cô bé đi.”
Thế là tôi gọi điện, chuông đổ hồi lâu không ai nghe, cuối cùng tự động ngắt máy. Tôi thấy sống lưng lạnh ngắt.
Tôi thử hỏi mọi người có biết tình hình Bính Bính thế nào không. Nhưng chắc mọi người đã đến trường và vào lớp, không được dùng điện thoại nên tạm thời chưa ai đọc tin nhắn của tôi.
Anh Ngao tóm lấy áo khoác, bật dậy, “Hành động theo kế hoạch, tôi đi Vượng Giác, cậu tới Kim Chung, liên lạc qua điện thoại.”
“Anh định đưa cả Ngưu Ngưu theo?”
“Tất nhiên, chứ cậu nghĩ tại sao tôi lại nuôi chó.”
“Gâu.”
Nhìn chiếc đuôi vui vẻ vẫy tít mù vì được ra đường, cùng đôi mắt tròn xoe thân thiện của Ngưu Ngưu, tôi không hề cảm thấy nó có tố chất làm cảnh khuyển đối đầu kẻ xấu. Tôi chưa gặp con chó nào thấy ai lại gần cũng cho sờ “tẹt ga” như nó.
“Nói chung, cậu mau liên lạc với cô bé tên Bính Bính đó đi.”
Không cần anh Ngao nói, tôi cũng tức tốc ôm lấy áo khoác và ba lô. Có khi nào tối qua Bính Bính cố thủ tại khu vực chiếm lĩnh cả đêm không? Tóm lại cứ tới Kim Chung thử vận may đã.
Nào ngờ trên đường tới Kim Chung, tôi nhận được tin nhắn trả lời của Bính Bính.
“Tối qua không biết em ăn phải cái gì mà bị tiêu chảy, hôm nay phải xin nghỉ ốm, vừa mới ngủ dậy. Có chuyện gì thế?”
Tôi thở phào hỏi cô bé, “Hôm nay em có định đi đâu không?”
“Đi Kim Chung chứ còn đi đâu nữa ạ! Sắp hết thời gian rồi.” Dù chỉ đọc chữ, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự phẫn nộ và lo lắng của cô bé trước cuộc giải tỏa.
“Tốt quá, thế chúng ta gặp nhau ở Kim Chung nhé.”
“Em phải tới phòng khám lấy đơn xin nghỉ ốm nộp cho trường đã, sau giờ cơm trưa em tới nhé?”
Sau khi xác nhận hết lần này tới lần khác hành trình của Bính Bính trước khi gặp tôi, tôi mới yên tâm hơn. Xem chừng cô bé không hề hẹn ai đi chụp đơn.
Vậy chẳng lẽ nạn nhân thật sự không thuộc nhóm nữ sinh tôi quen ư…
Tôi hoang mang tiến về Kim Chung và chờ không ở đó. Nhưng cứ nghĩ đến việc chúng tôi đã nhầm lẫn ngay từ đầu, nạn nhân là một cô gái khác mà tôi hay anh Ngao đều chưa từng tiếp xúc, và cô đang chuẩn bị rời nhà đến buổi hẹn chết chóc… Khoan đã!
Trước đó, anh Ngao có lên mạng làm quen với hàng loạt cô gái nhằm điều tra về hẹn hò tính phí và chụp đơn mà? Lẽ nào là một trong số họ!
“Giờ cậu mới nghĩ ra à?”
Khi tôi sốt ruột quá phải gọi điện hỏi, anh Ngao cười nhạt trả lời.
“Tôi còn đề phòng chuyện này hơn cả cậu. Đừng lo, trước khi kết thúc mỗi cuộc trò chuyện, tôi đều cố tình ám chỉ bản thân đang tìm một cô gái nhỏ con, thấp hơn mình, rồi nói mấy câu thật bệnh hoạn khiến họ sợ quá chặn luôn tôi. Nếu hung thủ định tiếp cận họ, khi hắn hỏi đến chiều cao, ắt hẳn họ sẽ cảnh giác.”
Anh ta đã nói gì với những cô gái đó vậy… Dù rằng cách tiện tay bôi nhọ hung thủ này cũng hay.
“Anh Ngao.” Tôi thấy hơi bất lực, “Anh thật sự không sợ bị cảnh sát bắt vì tội ấu dâm à…”
ל
“Xì, giờ cảnh sát chỉ bận bắt học sinh thôi.”
“Bên anh thế nào rồi?”
“Rất nhiều cửa hàng vừa mới mở cửa, ít người qua lại. Nhưng cũng dần đông lên rồi. Tôi sẽ chờ ở cổng Langham Place thông với phố Portland. Nếu hung thủ và nạn nhân gặp nhau ở đó và rời đi từ Langham Place, nhiều khả năng họ sẽ đi qua lối này.”
“Đến chiều mấy cô bé học sinh mới đến, giờ tôi chỉ có thể ngồi không mà chờ.”
“Cậu nghĩ liệu họ có lừa cậu và lén trốn học không?”
Kyune vừa nhắn tin hỏi tôi tình hình ở Kim Chung thế nào. Về phần Bính Bính, ban nãy tôi gặng hỏi cô bé hết tiêu chảy chưa, cô nói sáng nay khỏi rồi, chẳng qua muốn nhân cơ hội này xin nghỉ học, giờ cô vẫn đang ở phòng khám.
“Tôi không nghĩ vậy đâu. Họ có trốn học cũng sẽ chạy đến Kim Chung, đang cuống cuồng lo cho phong trào mà.”
“Nếu sáng nay cậu chưa ăn no, bây giờ vẫn còn thời gian để thong thả ăn trưa đấy.”
Quả thật tôi có thời gian rảnh, nhưng thời điểm vụ án xảy ra đang càng lúc càng tới gần, tôi còn tâm trí đâu mà nghĩ tới chuyện ăn uống.
Thuần đi làm rồi, mẹ vợ cũng đã tới bệnh viện công tái khám.
Người đàn ông lật bừa tờ báo, chốc chốc lại đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường. Hắn và Tiểu Duy hẹn gặp nhau ở ngay gần đây, đi từ nhà chỉ mất một lúc, hắn không cần lên đường sớm. Nhưng quả thật hắn không ngồi yên nổi, chỉ mong sớm gặp Tiểu Duy.
Thế là hắn bỏ tờ báo xuống, trùm hoodie đen có mũ ra bên ngoài áo thun trắng. Trước hết, hắn ra cây ATM rút 6.000 đô vì không muốn bị Tiểu Duy coi thường là thằng khố rách áo ôm nghèo mạt rệp.
Sau đó hắn đi khắp nơi tìm trang phục phù hợp. Đã bỏ tiền ra chụp ảnh thì thành phẩm phải đúng ý hắn, dĩ nhiên hắn sẽ đứng ra chỉ định trang phục và tư thế chụp. B nói có thể thay đồ trong lúc chụp đơn, khỏi cần hỏi cũng biết Tiểu Duy sẽ đồng ý.
Hắn dạo phố Hoa Viên một hồi, những bộ đồ ở đây đều quá quê kệch, không vừa ý hắn. Đi mãi đi mãi, hắn nóng quá bèn cởi áo hoodie ra cầm. Hắn quyết định tới Langham Place trước giờ hẹn, hắn nhớ ở đó có cửa hàng nội y, Thuần từng mua đồ tại đó.
Người qua kẻ lại tấp nập trên đường. Lọt thỏm giữa dòng người, hắn ghét nhất là chen chúc giữa đường phố. Thế nên hẳn vào ga tàu điện ngầm, tình cờ trông thấy một tốp học sinh trung học túm năm tụm ba giờ cơm trưa. Hắn vào tầng hầm của Langham Place qua lối ra vào ga tàu điện ngầm. Cực kì không thích thang cuốn dài dằng dặc ở giữa Langham Place, hắn bèn vòng ra chỗ thang máy, đi lên tầng mua sắm.
Hắn ngắm nghía một vòng WaWaBra, vẫn không ưng kiểu dáng lắm. Có lẽ cứ đợi Tiểu Duy tới rồi chọn thì hơn.
Nhân viên văn phòng thám tử tư loanh quanh ở lối ra vào ga tàu thông với Langham Place, để ý xem có người đàn ông nào khớp với các đặc điểm không. Cô đã theo dõi hết sức cẩn thận suốt cả buổi sáng.
Ngoài trang phục ra, đối tượng còn có đặc trưng là thấp bé gầy gò, đáng lý phải dễ dàng tìm thấy mới đúng. Nhưng đến trưa, người đổ về Vượng Giác đông như kiến, làm cô phải tập trung hai trăm phần trăm tinh thần để quan sát.
Bỗng một bóng người lướt qua, người này có chiều cao và kiểu áo ngoài khá trùng khớp. Cô vội tiến đến giả vờ vô tình va phải. Nào ngờ nhìn gần mới phát hiện đây là một học sinh trung học.
Thì ra đã đến giờ các trường học nghỉ trưa. Ngoảnh đầu lại, cô thấy các học sinh kết thành nhóm ùa vào Langham Place tìm quán ăn, trò chuyện huyên náo.
Cô quay lại, chỉ lệch có mấy giây, cô không để ý thấy gã đàn ông nhỏ thó cao ngang tầm học sinh đã tiến vào trung tâm thương mại cùng các cô cậu học trò mặc sơ mi trắng. Mắt cô còn đang tìm kiếm người mặc áo đen, nhưng bấy giờ hắn lại bận áo thun trắng.
Trong lúc chờ đợi vẩn vơ ở Kim Chung, tôi đành ngồi xuống bên đường, cố bình tĩnh cầu nguyện. Nhớ hồi trước có người biểu tình nói với tôi rằng, hành động bây giờ của chính phủ không khác nào đang làm nhục xã hội Hồng Kông, nên họ mới kích động muốn đứng lên ngăn cản. Giờ tôi cũng đứng ngồi không yên vì muốn kịp thời ngăn chặn cái chết của một cô gái. Dù cơ hội mong manh, nhưng tôi cũng không muốn công sức đổ sông đổ bể. Vì vậy, tôi hiểu được phần nào tâm trạng của những người biểu tình…
“Này, rốt cuộc có chuyện gì mà anh tìm chúng em gấp thế!”
Có ai đó vỗ cái bộp vào lưng tôi. Ngoảnh đầu lại, tôi thấy Bính Bính mặc áo gi lê của nhân viên cứu thương, xách theo cả ba lô cỡ đại và mũ bảo hộ.
Cuối cùng cô bé cũng xuất hiện, nỗi lo của tôi vơi bớt phần nào. Tôi có thể chắc chắn cô bé đã an toàn.
“Sao lại nhìn em với vẻ mặt đấy, anh cười ghê quá!” Bính Bính làm bộ rùng mình.
“Em có quen người bạn nào hôm nay định đi chụp đơn không?”
“Không! Đang lúc nước sôi lửa bỏng, ai còn tâm trạng chụp ảnh.” Cô bé cau mày, “Sao tự nhiên anh lại hỏi chuyện này?”
“Khó giải thích lắm, nói chung, đi chụp đơn hôm nay nhiều khả năng sẽ gặp nguy hiểm…”
“Bởi vậy mà sáng sớm ngày ra anh đã đòi hẹn gặp chúng em à?” Cô bé nói với vẻ khó tin, “Em vừa hỏi mọi người, họ nói anh gọi họ đến đây sau khi tan học.”
“Liệu có ai bùng hẹn không tới để lén đi chụp đơn không?”
“Em đã bảo là không rồi mà! Anh đừng thấy bình thường bọn em thế này mà hiểu lầm, lúc đi học bọn em chăm lắm đấy. Chỉ trừ…” Mới nói một nửa, Bính Bính đột nhiên chết lặng như nhớ ra gì đó.
Linh cảm bất an bỗng bủa vây tôi.
“Gâu! Gâu gâu!” Ngưu Ngưu bõng sủa về một hướng.
Đứng canh ở cổng Langham Place, Ngao Quan Chỉ quay phắt sang, nhưng không thấy người đàn ông nào giống hung thủ, hay cô gái nào mặc áo lông vũ đen và váy đỏ.
Người qua kẻ lại tấp nập, tại Ngưu Ngưu nhầm hay anh ta nhìn sót?
Ngao Quan Chỉ xông vào Langham Place, nhưng có quan sát kĩ càng thế nào, anh ta cũng không tìm thấy người có đặc điểm trùng khớp. Ngưu Ngưu cũng không xác định được phương hướng, quả thật đông quá.
Cảnh sát trên đường làm Tiểu Duy cứ thấp tha thấp thỏm.
Tiểu Duy hối hả tiến vào Langham Place, lúc đi ngang qua cổng còn bị người ta thô lỗ dúi vào tay tờ rơi của cửa hàng nội y. Sau đó người này xin lỗi ngay, Tiểu Duy cũng chỉ cười xòa, nhét tờ rơi vào túi giấy cầm tay.
Bước vào nhà vệ sinh riêng cho người khuyết tật với không gian tương đối rộng, Tiểu Duy thay quần áo, trang điểm thật nhanh rồi cầm bình xịt nhuộm tóc xử lý lại tóc tai. Sau bao lần tham gia sự kiện cosplay, từ lâu Tiểu Duy đã luyện được kĩ năng thay đồ, trang điểm thần tốc. Nhưng có nhanh mấy cũng phải mất gần nửa tiếng.
Xong xuôi, Tiểu Duy soi gương, cảm thấy rất hài lòng, bèn giơ điện thoại tự sướng một tấm, để về sau khoe bạn.
Tiểu Duy bỏ quần áo cũ vào ba lô da báo. Ba lô không lớn, nên chiếc váy đỏ mang thêm đành nhét vào túi giấy cầm tay.
Điện thoại đổ chuông, ra là khách gửi tin nhắn. Còn lâu mới tới giờ hẹn, vị khách này nóng ruột quá. Lúc này Tiểu Duy mới để ý thấy điện thoại sắp hết pin, bèn bật chế độ tắt tiếng tiết kiệm pin, bỏ vào ba lô.
Đẩy cửa nhà vệ sinh bước ra, Tiểu Duy tới điểm hẹn, chỉ mong chụp cho nhanh còn lấy tiền.
Nghe câu trả lời của Bính Bính, tôi thở phào nhẹ nhõm, khoát tay nói, “Chắc là không sao đâu.”
“Nhưng… gần đây cậu ấy bỏ nhà đi, đang cần tiền, còn bỏ cả học, có khi lại đi chụp đơn thật đấy.”
“Bỏ nhà đi? Bỏ học? Nghiêm trọng như vậy mà sao không nói sớm với anh!” Tôi cau mày.
Điện thoại đổ chuông, anh Ngao gọi tới.
“Cậu gặp mấy cô bé kia chưa?” Anh ta vào đề ngay.
“Mới 3 giờ, còn chưa tan học, có mỗi Bính Bính đã tới Kim Chung.”
“Không ai trốn học thật chứ?”
“Trừ Uy ra thì chắc là không. Bính Bính nói cậu ta bỏ nhà đi, còn nghỉ học. Nhưng cậu ta không liên quan”
Anh Ngao bỗng lớn tiếng văng tục ngắt lời tôi. “Sao… sao thế?”
“Chính là cậu ta! Shit! Sao tôi không nghĩ ra từ trước chứ! Cái quần lót đó!”
“Uy? Dù chiều cao xấp xỉ nhưng cậu ta sao có thể là hung thủ.” Tôi bỗng im bặt, cuối cùng cũng hiểu ý anh Ngao. “Ý anh nói cậu ta là nạn nhân?”
“Chẳng phải tôi cứ nhắc đi nhắc lại là không hiểu tại sao hung thủ vứt cả quần lót của mình lẫn quần tất của nạn nhân sao? Tại vì đó không phải quần lót của hung thủ mà là của nạn nhân! Nạn nhân mặc quần lót nam, cậu ta là nam giới! Thế nên hung thủ chỉ có thể quan hệ qua đường hậu môn!” Anh Ngao gào lên đầy hối hận qua điện thoại.
“Uy hay mặc đồ nữ sao?” Tôi tức tốc hỏi Bính Bính.
“Anh không biết à? Cậu ấy giả gái nổi tiếng lắm, thỉnh thoảng lại đổi vai cùng Bối Bối, Bối Bối đóng nhân vật nam, Uy làm nhân vật nữ. Bối Bối thường than phiền Uy có khuôn mặt xinh xắn, dáng người nhỏ con trông dễ thương hơn cả mình.”
Trời ạ, sao bấy lâu nay tôi lại bỏ sót chuyện này!
“Em mau liên lạc với Uy đi! Cậu ấy đang gặp nguy hiểm!” Bính Bính bán tín bán nghi, song thấy tôi căng thẳng quá nên vẫn gọi luôn.
“… Không ai nghe máy.” Bính Bính lập tức đổi sang gọi số khác, “Để em hỏi Bối Bối. Cũng tầm giờ tan học rồi, mong là cậu ấy sẽ nghe. Á, Bối Bối! Đúng, có việc gấp. Cậu còn ở trường không? Uy vẫn ở nhà cậu chứ… Thế cậu ấy có kể với cậu là định đi đâu không?” Cô bé quay sang bảo tôi, “Uy kể với Bối Bối rằng hôm nay sẽ tới Langham Place…”
“Cậu ta có bảo khi nào đi không?” Anh Ngao sốt sắng truy hỏi.
“Không… Nói chung giờ tôi sẽ tới Vượng Giác ngay!”
Tôi vừa chạy vừa nói, mới dợm trèo lên taxi thì Bánh Bính cũng lao vào xe theo. Tôi không có thời gian đuổi cô bé xuống, lập tức bảo tài xế lái tới Vượng Giác.
“Cậu là… Tiểu Duy?” Người đàn ông nhìn “thiếu nữ xinh đẹp” trước mặt, cau mày, “Không phải cậu nhận mình chỉ cao mét năm mươi à?”
“Tôi nói là xấp xỉ mét năm mươi, áng chừng thôi mà.”
Người đàn ông hơi mất hứng, vì trên thực tế, Tiểu Duy vẫn cao hơn hắn một chút. Nhưng đúng là Tiểu Duy trông không khác gì con gái thực thụ, lại chưa vỡ giọng hẳn. Nếu không phải trước đó đã được nghe cậu là nam mặc đồ nữ, có khi hắn lại tưởng cậu là con gái thật.
Nhờ B, hắn mới biết đến chụp đơn. Rồi nhờ Tiểu Duy, hắn mới được mở mang rằng có cả trai giả gái. Nam mặc đồ nữ có phải tức là chuyển giới không nhỉ. Hồi đi Thái, hắn không có cơ hội chơi thử người chuyển giới nên luôn rất tò mò.
“Không quan trọng đâu, dù sao lúc lên hình tôi vẫn dễ thương. Được rồi, anh muốn chụp với phông nền gì đằng sau? Nếu ngại ở đây đông người quá, chúng ta có thể tới phố Tước Điểu. Chụp ở đấy cũng đẹp lắm, hợp với người mới.”
“Cậu có thể thay trang phục đúng không? Cậu chọn một bộ đi, tôi tặng, chúng ta đi dạo xem…
Người đàn ông chỉ cửa hàng nội y phía sau. Vừa nhìn, Tiểu Duy đã phá lên cười.
“Đậu xanh! Đùa gì vậy! Tôi đã bảo tôi theo phong cách đáng yêu chứ không phải gợi cảm, không chụp kiểu đấy đâu.”
Ban nãy vào Langham Place, cậu còn bị dúi cho tờ rơi của cửa hàng nội y, chắc tại cậu đi nhanh quá, người ta thấy cậu để tóc dài thướt tha nên nhìn nhầm thành con gái. Cậu bật cười, nếu cậu đồng ý chụp rồi gửi ảnh cho bạn gái, thể nào cô ấy cũng tức xì khói.
“Tôi có mang theo một chiếc váy Giáng sinh, anh có thể chụp bộ tôi đang mặc trước, sau đó tôi sẽ thay váy.” Tiểu Duy quan sát người đàn ông còn nhỏ con hơn mình, băn khoăn, “Máy ảnh của anh đâu?”
“Tại… tại mấy cô gái tôi hẹn toàn bỏ bom nên hôm nay tôi không mang máy… Cậu có thể theo tôi về nhà lấy không?”
Tiểu Duy suýt văng tục. Không mang máy thì chụp kiểu gì, dẫu là người mới cũng không thể gà mờ thế này. “Vậy tôi chờ anh ở đây, anh về lấy máy đi.”
“Nhưng nhà tôi ở ngay gần… Phải rồi, chúng ta qua chụp ở Olympian City đi. Từ nhà tôi ra đó nhanh lắm, khỏi mất thời gian đi đi về về.”
Thế giờ ai đang làm mất thời gian đây? “Nể mặt” tiền tiêu vặt, Tiểu Duy nhịn không móc mỉa. Còn người đàn ông thì cứ khúm núm xin xỏ có vẻ rất thành khẩn.
“Thôi được rồi. Nhưng giao hẹn trước nhé, thời gian chụp vẫn là hai tiếng như đã hẹn trước, tính từ lúc chúng ta gặp nhau, tôi chỉ chụp tới 5 rưỡi thôi đấy!”
“Không thành vấn đề, nhà tôi gần lắm, thật đấy.”
Người đàn ông tiếp tục xin lỗi không ngớt. Tiểu Duy thầm thở dài, đi theo hắn.
Ngồi trên taxi, tôi gửi “danh sách” cho anh Ngao. Bính Bính cởi gi lê cứu thương, bắt tôi giải thích, tôi đành kể đại khái. Nhưng vì đã hứa với anh Ngao sẽ giữ bí mật nên tôi không thể tiết lộ toàn bộ sự thật. Làm sao tôi dám nói anh Ngao nhìn thấy án mang có nguy cơ xảy ra chứ.
“Thật ra anh chỉ là chân chạy vặt, không biết đầu cua tại nheo thế nào. Nói chung là anh Ngao đang điều tra một kẻ nguy hiểm có thể sẽ trở thành tội phạm giết người…”
Tôi không rõ đầu cua tai nheo thật. Ai biết rốt cuộc vụ khải tượng của anh ta là sao.
“Á! Có nghĩa chú ấy là thám tử bí ẩn giống L trong Death Note phải không? Lần trước chú ấy nói muốn mua váy cũng là đang điều tra ạ?”
Bính Bính lập tức trở nên phấn khích. Bỏ đi, tùy cô bé muốn hiểu thế nào cũng được… Tôi để ý thấy tài xế chốc chốc lại nhìn lén chúng tôi qua gương chiếu hậu, xem ra tôi không thể nhiều lời thêm.
“Tức là theo điều tra của các anh, giờ hắn muốn giết Uy?”
“Rất có thể, nên chúng ta phải mau chóng…”
“Trời đất ơi, em phải báo ngay cho Bối Bối!”
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã tới Vượng Giác. Tôi cứ có cảm giác về sau tài xế đã âm thầm tăng tốc giúp chúng tôi. Vừa hay không gặp đèn đỏ, tạ ơn Chúa.
Đúng lúc này anh Ngao gửi cho tôi một địa chỉ, tôi và Bính Bính xuống xe luôn tại đó.
Phố Cam Phương, Vượng Giác. Tôi từng đi qua đây, nó chỉ cách khách sạn Hào Bạn hai, ba dãy phố!
Khác với “phố chính” ồn ào huyên náo, nơi đây là “phố nhánh” nên giữa ban ngày vẫn vắng bóng người đi đường. Cả phố chỉ có một dãy đường lâu cũ kĩ, tầng một không có nhiều cửa hiệu buôn bán mà chỉ lác đác mấy hàng kim khí, vật liệu xây dựng.
Tôi ngước lên thấy ô cửa sổ nọ. Thế rồi anh Ngao và Ngưu Ngưu xuất hiện.
Chẳng còn thời gian trao đổi thông tin, chúng tôi lẳng lặng cùng xông lên cầu thang tòa đường lâu trước mắt.
“Vào đi.” Người đàn ông mở cửa nhà, “Có vẻ vợ và mẹ vợ tôi ra ngoài rồi.”
Tiểu Duy đứng tần ngần trước cửa mãi không vào. Nhìn từ bên ngoài thì đây là một ngôi nhà rất đỗi bình thường, trên tường treo ảnh cưới của người đàn ông, trong phòng khách toàn đồ đạc linh tinh trông hơi bừa bộn, bên cửa sổ còn treo đồ lót nữ, chắc là người đàn ông này sống với gia đình thật. Mọi thứ đậm hơi thở cuộc sống thường nhật, rất đỗi bình thường.
“Hay cậu giúp tôi chọn ống kính được không, tôi chưa thạo lắm.” Người đàn ông lại vẫy tay gọi cậu, “Vào đi, đàn ông với nhau cả, cậu sợ gì?”
Đúng, đàn ông với nhau cả, có gì phải sợ? Vả lại, người này thấp bé ngang ngửa cậu cơ mà. Nghĩ cứ đứng đực ngoài cửa hơi bất lịch sự, Tiểu Duy bèn cố tỏ ra thoải mái bước vào nhà.
Người đàn ông cởi giày, thay sang dép lê. Tiểu Duy tưởng hắn vào phòng lấy máy ảnh thôi, nào ngờ hắn lại tiện tay đóng cửa. Tiểu Duy hơi bất an nhưng vẫn giả vờ cười hỏi như không để bụng, “Anh để máy ảnh ở đâu? Của hãng Canon hay hãng Sony thế?”
“Cậu thay đồ đi.”
“Sao cơ?” Tiểu Duy tưởng mình nghe nhầm, “Ơ, anh không định chụp bộ thường phục này à?”
“Chụp ngoài kia hay trong này như nhau cả, chụp ở nhà tôi là được.” Người đàn ông nói.
Tiểu Duy bắt đầu thấy không ổn, rất không ổn.
“Chúng ta không thỏa thuận như vậy, đã nói là chụp ngoại cảnh mà. Ừm, thế này đi, tôi không lấy tiền của anh nữa, tôi không chụp đâu, anh hẹn người mẫu khác đi nhé.”
Người đàn ông thình lình đập bàn cái rầm, hét ầm lên, “Đến mày cũng cho tao leo cây à! Tao có tiền! Tao có thể cho mày tiền!”
Tiểu Duy giật nảy mình, rón rén lùi một bước về phía cửa. Hiện giờ cậu thật sự rất hối hận vì đã bước vào đây, cậu cứ tưởng chẳng ai lại làm chuyện bậy bạ ở căn nhà chung sống với vợ và gia đình vợ.
“Đứa nào cũng thấy tao dễ bắt nạt đúng không? Tại sao không thể chiều ý tao một lần? Sao lần nào tao cũng phải nghe lời chúng mày? Tao có tiền! Tao phải đưa bao nhiêu mày mới chịu cởi? 500? 1.000? 1.200?”
Người đàn ông ngồi phịch xuống chiếc ghế tròn bên bàn ăn, ôm đầu lẩm bẩm.
“Mày có biết kiếm tiền vất vả thế nào không? Có biết cảm giác phải nhịn nhục ngày này qua tháng khác mới kiếm được mấy xu lẻ là thế nào không? Những kẻ đó có thèm để tâm tới cảm nhận của mày đâu, mụ béo chết tiệt chỉ muốn hành tạo chết đi sống lại, tao đi làm còn khổ hơn làm đĩ. Mày có hiểu không? Hiểu không? Mày vẫn cao lên được, mày không hiểu đâu! Từ nhỏ đến lớn, ai cũng bắt nạt tao vì tao lùn! Đến mẹ còn chế tạo lùn! Thầy tướng nói tao là người thừa, ngay cả mẹ cũng không cần tao! Nhưng mụ béo chết tiệt đó… mụ là cái thá gì mà đối xử với tao như vậy? Mụ có phải mẹ tao đâu! Cũng cóc phải chị tao! Mụ chỉ là một mụ béo chết tiệt! Mày hiểu không? Làm người tốt cũng vô ích, chẳng ai thương mày, chẳng ai giúp mày, đám đồng nghiệp thì rặt một lũ đạo đức giả! Không đứa nào dám ho he, chúng nó toàn người xấu…”
Toi rồi, tên này không bình thường.
Lông tơ Tiểu Duy dựng đứng. Cậu không dám làm gì khiến hắn kích động, chỉ chầm chậm lùi lại, lén ngó xem phải mở khóa cửa thế nào, đồng thời trấn an hắn, “Ừm… Tôi hiểu mà, tôi cũng không có tiền. Trước đây bạn bè cũng suốt ngày bắt nạt chê tôi lùn, nói tôi giống con gái, là thằng bê đê. Nhưng về sau tôi tìm được sở thích của mình…”
“Mày hiểu? Hiểu cái chó gì!”
Thường thức cảnh cáo Tiểu Duy phải cẩn thận kẻo đối phương nổi điên lên. Nhưng một góc tâm trí cậu không tài nào hiểu nổi, tại sao đột nhiên một người lạ không thù không oán với cậu lại muốn đẩy cậu vào chỗ chết.
Tiểu Duy không né được đòn đánh dữ dội và đầy sát khí giáng xuống đầu. Chỉ trong tích tắc, cậu thấy mặt mày xây xẩm. Tuy ra sức khua tay đánh trả, nhưng chính cậu còn không thể đứng vững, chẳng thể chặn đòn đánh thứ hai cũng nhắm thẳng vào đầu.
Trước mắt tối sầm, Tiểu Duy ngã ra đất nhưng vẫn chưa mất ý thức. Cảm nhận được có chất lỏng ấm nóng chảy xuống từ đỉnh đầu, cậu nghiến răng định bò dậy nhưng lại bị đối phương cưỡi lên người. Cậu cố mở mắt, tầm mắt mờ nhòe chỉ thấy một gã điên mặt mũi vặn vẹo, hai tay cầm chai thủy tinh chuẩn bị nện xuống. Ánh mắt hắn nói rằng hắn muốn đánh chết cậu. Cậu há mồm, kêu không thành tiếng… Cứu tớ với… Bỗng chuông báo động réo vang.
Người đàn ông đứng hình. Ngoài cửa vọng lại tiếng chuông báo cháy đinh tai nhức óc, cơn thịnh nộ mới nãy dâng lên tận đỉnh đầu hắn nay tắt ngúm.
“Cháy! Mau chạy đi! Cháy rồi!” Bên ngoài có tiếng người la lối, kéo theo đó là tiếng gọi nhau í ới và tiếng đập cửa hỗn loạn. “Trong đó có ai không! Chạy ngay đi! Có cháy!” Lần này là giọng nữ, có người đang gõ cửa nhà hắn.
“Cứu… Cứu tớ với!” Nạn nhân nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức nắm lấy cơ hội sống sót có thể là cuối cùng, khàn giọng kêu lên, “Tớ đây! Uy đây!”
“Yên tâm! Lính cứu hỏa sắp tới rồi!” Tức thì, một giọng nam đáp lại cậu từ bên kia cánh cửa.
Gã đàn ông bàng hoàng, thôi chết, người ta phát hiện ra thằng nhóc chuyển giới này ở nhà hắn rồi, hắn nên làm gì bây giờ? Làm sao đây? Đã trót thì phải trét, hay là hắn giết phứt nó đi? Người đã chết thì không thể làm chứng tố cáo những việc hắn làm, sau đó hắn chỉ việc bịa lý do để giải thích… Sau một thoáng do dự, hắn lại giơ chai thủy tinh lên, ánh mắt lưỡng lự giờ lại tràn đầy sát khí.
Đầu Uy đau quá, đau lạ lùng, đau đến tê dại, cơ thể thành ra mất cảm giác, nhưng ý nghĩ “Đau quá!” lại thật mạnh mẽ. Tứ chi như không còn thuộc về bản thân, chẳng hiểu sao không nhúc nhích nổi. Cậu chỉ có thể nằm im trên mặt đất, với tay cố tóm lấy bất cứ thứ gì trong tầm với, hi vọng bắt được gì đó, ngón tay sắp sửa mất cảm giác, dường như cậu chộp được một thứ mềm mềm…
“Mở cửa ra!”
Có ai nghiêm giọng hét lớn bên ngoài. Người đàn ông vô thức rụt vai, dừng tay lại. Còi xe cảnh sát ư? Đó là tiếng xe cảnh sát hay xe cứu hỏa? Lửa giận bốc đồng bị dội tắt, giờ hóa thành sợ hãi. Người đàn ông càng thêm hoảng loạn, hắn nên làm gì đây? Chẳng may Thuần biết thì phải làm sao? Hắn chỉ muốn sung sướng một tí thôi mà. Aaaa sao chuyện lại thành ra thế này…
“Nếu cậu ấy còn sống, anh chỉ mắc tội gây thương tích cho người khác. Anh mà giết cậu ấy thì lập tức trở thành tội phạm giết người, cả đời này sẽ là tội phạm giết người! Mau bỏ lọ tương cà trên tay anh xuống!”
Người đàn ông nín thở, nhìn chai thủy tinh trên tay. Bấy giờ hắn mới phát hiện mình đang cầm lọ tương cà. Hắn rùng mình.
Sao người bên ngoài lại biết?
Y biết ư? Người bên ngoài biết hắn đã làm gì ư?
Người đàn ông kinh hãi ném chai thủy tinh đi, bò ra khỏi người thiếu niên, ngồi xuống sàn, nhìn cửa ra vào mà không sao tin nổi. Ai? Ai đang ở ngoài kia! Sao lại biết chuyện hắn làm? Nhờ khe cửa ư? Hay nhờ lỗ khóa? Hay nhòm cửa sổ? Không thể! Rốt cuộc là ở đâu? Tại sao? Y nhìn thấy từ chỗ nào? Rõ ràng không ai có thể nhìn thấy mà!
Sự điên cuồng muốn “xử lý” cậu thiếu niên giờ đã tiêu tan hết. Mặt hắn tái mét hoảng loạn như thể chính mình mới là nạn nhân.
“Gâu! Gâu gâu!”
Ngoài cửa còn có cả tiếng chó sủa, lẽ nào là cảnh khuyển ư? Cảnh sát tới rồi sao? Tiếng còi xe cảnh sát càng lúc càng gần, lần này hắn nghe rõ đây là tiếng còi xe cảnh sát. Thôi xong, lần này xong đời rồi… Thuần ơi…
Nhân lúc kẻ tấn công đang ngẩn người ra, ham muốn sống giúp Uy lấy lại sức lực. Cậu liều mình tóm lấy món đồ bên cửa để nhỏm dậy, mở khóa cửa ngay trước lúc kiệt sức, cơ thể đổ gục cạnh cửa. Máu trên đầu kéo thành vệt trên tường.
Người ngoài cửa cùng con thú bốn chân màu vàng xông vào.
“Uy! Cậu cố lên! Tớ cầm máu cho cậu ngay đây, đừng ngủ!” Giọng Bính Bính vang lên bên tai, sao cậu ấy lại ở đây? Mình đang ở “trong làng” ư? Mình bị cảnh sát đánh sao? Trong cơn mơ màng, Uy lờ mờ trông thấy một bóng người cao to xông về phía gã đàn ông.
“Thằng khốn này!”
Anh Triều đấy ư? Ông anh cuồng Chúa luôn giơ cao khẩu hiệu hòa bình bác ái vừa thụi tên đàn ông đó sao? Đầu óc Uy xoay mòng mòng, cậu thấy lạnh quá, buồn ngủ quá…
❀ ❀ ❀
[1] Phương thức biểu tình tự nhận là đang đi mua sắm để tránh bị cảnh sát bắt giữ. (T.G)