03/12/2014. Ứng dụng kết bạn. Tin nhắn
B:
😟
Người hiền bị ức hiếp:
Sao lại buồn?
B:
Cãi nhau với bố.
Người hiền bị ức hiếp:
Đừng buồn, anh xem ảnh của em rồi, em dễ thương lắm.
B:
Cảm ơn.
Người hiền bị ức hiếp:
Anh thấy em viết nghề nghiệp của mình là chụp đơn, chụp đơn là sao?
B:
Kiểu như người mẫu ấy, nhận tiền làm mẫu cho người khác luyện chụp.
Người hiền bị ức hiếp:
Chụp ảnh gì cũng được à?
B:
Hở bạo quá, gợi cảm quá thì không được, bạn trai tôi giận mất
Người hiền bị ức hiếp:
Có được chỉ định trang phục chụp không?
B:
Được, nếu anh muốn chụp ảnh cosplay thì cứ xem album của tôi. Thoải mái chọn mấy bộ tôi từng cos.
Người hiền bị ức hiếp:
Bình thường người ta hay chụp ở đâu?
B:
Tùy chủ đề.
Sắp đến Giáng sinh rồi, nhiều trung tâm thương mại trang trí Giáng sinh đẹp lắm, chụp ở đó luôn cũng được.
Người hiền bị ức hiếp:
Em cao bao nhiêu?
B:
Tầm mét năm mươi.
Cuối cùng, thông qua ứng dụng kết bạn, người đàn ông và thiếu nữ thống nhất “chụp đơn” với giá 500 đô hai tiếng.
Thật ra, hắn không biết gì về chụp đơn, cũng chẳng hiểu mô tê gì về chụp ảnh. Nhưng nghĩ đến việc chỉ cần bỏ 500 đô là có thể yêu cầu cô gái này tạo dáng bất cứ tư thế nào cho mình chụp, hắn lại thấy rất hời. Vì sau khi chụp ảnh lưu lại, hắn có thể mở ra xem bất cứ lúc nào để “dùng”.
Dù sao cũng chưa thử bao giờ, có mỗi 500 đô, chơi cho biết. Hiếm lắm mới tìm được một cô gái cao xấp xỉ mình lại còn đáng yêu. Dạo gần đây hắn toàn không liên lạc được với Tiểu Hồng, chắc là bị chặn rồi, mà vui vẻ với vợ thì không thỏa mãn, hắn muốn có thêm cảm giác mới mẻ.
Chắc cô gái này đang thiếu tiền, hắn không bị cái cớ “có bạn trai” lừa đâu. Cô ta cũng giống Tiểu Hồng, chỉ nhăm nhăm muốn “cò kè mặc cả” với hắn thôi, đàn bà ai chẳng giống nhau.
Tới lúc đó hắn chỉ cần xì thêm ít tiền, chắc chắn cô ta sẽ thỏa mãn yêu cầu của hắn.
Hắn đánh dấu ngày mùng 5 tháng Mười hai trong lịch làm việc trên điện thoại. Hôm ấy vợ hắn phải đi làm, mẹ vợ có lịch tái khám, ở nhà không có ai.
Mùng 3 tháng Mười hai, Đài thiên văn Hồng Kông[1] ra cảnh báo về đợt không khí lạnh đầu tiên trong năm. Tôi tìm thấy mấy cô cậu học sinh ở Kim Chung.
Hầu hết mọi người ở đây đều đội mũ bảo hộ lao động và khoác áo mưa để bảo vệ bản thân. Sau hai ngày xung đột, bầu không khí trở nên hết sức căng thẳng, phóng viên len lỏi khắp nơi.
“Anh Triều, anh tới rồi à… Hắt xì!” Huệ Bích hắt hơi, đẩy kính tò mò hỏi, “Sao anh cứ nhìn em chằm chằm thế?” Hôm nay cô mặc áo khoác lông vũ mỏng màu đen, cùng kiểu với nạn nhân. “Yên tâm đi, chúng em vẫn ổn mà. Nhưng anh trai em bảo, e là sắp tới sẽ có giải tỏa biểu tình. Nghe nói hôm nay nhóm thầy Đới[2] sẽ đi đầu thú.”
“Áo khoác của em…”
“Của Uniqlo đấy, em mua đợt giảm giá năm ngoái. Anh tới đúng lúc lắm, xem giúp em thông báo thế này rõ ràng chưa?”
Tôi ghé lại gần laptop Huệ Bích đang dùng, thì ra cô bé đang làm áp phích song ngữ Anh-Trung. Tôi thở dài, hồi bằng tuổi Huệ Bích, tôi đâu đã biết làm mấy cái này.
“Oa, anh tới đây mà không mũ mão trang bị gì à, đừng tưởng anh cao lớn mà cảnh sát không dám đánh nhé.” Bối Bối và bạn trai cùng xuất hiện, hai người đều mặc áo mưa và đội mũ bảo hộ vàng.
“Không đâu, anh Triều sẽ hát thánh ca cảm hóa họ.” Uy không quên giễu cợt.
Tôi cúi đầu nhìn, hôm nay Bối Bối khoác ba lô da báo giống nạn nhân…
“Đây là ba lô cũ, lỡ lúc chạy có làm bẩn hay đánh mất cũng không tiếc.” Bối Bối nói.
Không bao lâu sau, Kyune hớt hải chạy tới, mặt mũi bơ phờ nhận nước bạn đưa.
“Kyune, đừng có đi một mình nữa. Cậu tạm ở lại đây cùng Huệ Bích cho an toàn đi.” Uy nghiêm túc khuyên.
“Còn lâu tớ mới sợ họ! Đám cảnh sát thối nát! Tớ ăn cả hơi cay vào mặt rồi, còn sợ quái gì nữa!” Kyune kích động, vung tay vãi cả nước trong bình lên người Huệ Bích.
“Có chuyện gì vậy? Chẳng phải lúc nói chuyện điện thoại, các em bảo anh là vẫn bình an mà?” Tôi sốt sắng hỏi.
“Thì bình an, chỉ có Bính Bính bị người ta đẩy nên trầy xước nhẹ. Nhưng Kyune suýt xông ra đánh nhau với cảnh sát chống bạo động…”
“Tại đám cảnh sát chết tiệt đó khiêu khích trước chứ! Họ giơ ngón giữa trước! Còn có một tên khốn nạn dọa sẽ cưỡng hiếp tớ!”
Tôi không tài nào tin nổi, “Cảnh sát ư? Hay là em nghe nhầm.”
“Hắn nói thẳng mặt em! Sao mà nghe nhầm được? Là cảnh sát đấy! Cảnh sát hẳn hoi!” Kyune bức xúc tới nỗi hai mắt đỏ hoe chực khóc, “Mọi người ra mà xem, những ’đầy tớ của nhân dân, những người bảo vệ an ninh cho chúng ta giờ đã biến chất tới mức nào! Rốt cuộc chỉ là cái loại du côn có súng!”
“Lực lượng chấp pháp thối nát, pháp trị cũng bị họ giẫm đạp nát bét.” Huệ Bích bùi ngùi.
Các cô cậu thiếu niên mười mấy tuổi đầu ngồi chết lặng, mặt mũi nặng trĩu. Tôi cũng thấy buồn. Tôi không tin Kyune nói dối, nhưng cũng rất khó tưởng tượng cảnh sát Hồng Kông lại thành ra như vậy. Tôi cứ có cảm giác thế giới này sai lầm ở đâu rồi.
“Ê! Mấy cậu làm sao mà mặt nhăn tít lại cả lũ thế, anh Triều bắt mấy cậu nghe anh ấy giảng giải về Chúa Giê-su à?” Bính Bính tiến lại gần, mặt mũi tươi tỉnh, tay xách theo túi đồ ăn. “Ôi dào, đừng nhụt chí! Chúng ta đã thua đâu! Đây là cuộc chiến trường kì mà.” Cô bé vỗ vai Huệ Bích, dúi cho bạn một hộp sandwich rồi quay sang Kyune, “Ơ, Kyune, cậu nhuộm lại tóc rồi à? Tớ thấy màu vàng kim không hợp với cậu đâu.”
Kyune vừa cởi mũ bảo hộ vừa than vãn, “Tâm trạng sa sút quá nên tớ muốn đổi màu, nhuộm kiểu gì cuối cùng lại thành ra nhạt quá. Thôi kệ, dù sao cũng chỉ là thuốc xịt.”
“Tớ thấy màu này ok đấy chứ.”
“Hâm mộ trường mấy cậu thật, chuyện quần áo tóc tại trường tớ quản ghê lắm.”
“Ngưỡng mộ cái cóc khô! Trường các cậu band 1, bọn tớ là band 3[3] đấy.”
Nói đến đây, họ lại cười đùa, đấu võ mồm với nhau.
“Bính Bính, các bạn nói hôm đó em bị thương à?” Nhân lúc mọi người mải ăn, tôi thì thầm hỏi thăm Bánh Bính.
“Lúc em bị đẩy ngã thì hơi xước xát một chút, yên tâm, em không sao. Nhưng đúng là đám cảnh sát quá quắt thật, chúng em chỉ đến cứu thương cũng không tha.”
Vẻ mặt cô bé không mảy may sợ hãi, tôi nghe mà càng thêm lo.
Buổi tối lúc về nhà nấu cơm cho anh Ngao, tôi kể anh ta nghe tình hình khu vực chiếm lĩnh.
“Lần này chính phủ nghiêm túc đấy, sẽ giải tỏa bằng biện pháp mạnh.” Anh Ngao đưa ra quan điểm rất bi quan.
Bản tin thời sự đang phát đi phát lại tin tức Chiếm Trung Hoàn và lời phát biểu của quan chức, cả tin thành viên phe dân chủ đầu thú tập thể.
“Tôi lo bọn trẻ bị thương lắm.” Tôi thở dài. “Nhưng chúng mải mê tham gia phong trào như vậy, có lý nào lại rảnh rỗi đi chụp ảnh đơn. Hay chúng ta đoán sai, nạn nhân thật ra là người khác?”
“Giờ là tháng Mười hai rồi, giả sử nạn nhân là một người xa lạ chưa từng xuất hiện trước mặt chúng ta, không thể nào có chuyện bỗng dưng chúng ta tìm thấy cô ấy giữa biển người mênh mông được. Nếu quả thật không ngăn cản nổi vụ việc thì đó cũng không phải lỗi tại chúng ta.” Anh Ngao hừ một tiếng giận dỗi. Khựng lại một lát, anh ta nói, “Sếp cậu không gợi ý gì cho cậu à?”
Tôi lắc đầu. Từ ngày đầu tiên tới nay, tôi luôn cầu nguyện mong giải quyết được vụ việc, nhưng chẳng thấy chuyện lạ thường nào xảy ra, không một lời hồi đáp, càng chẳng có trải nghiệm đặc biệt như anh Ngao.
“Xem ra cậu chưa đủ thành kính rồi? Có phải cậu lén lên mấy trang web 18+ không đấy.” Anh Ngao không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để châm chọc tôi.
Nhưng thành thật mà nói, đúng là tôi có hơi lung lay. Bất kể tôi nỗ lực cầu nguyện thế nào, dù là cho tình hình xã hội hay cho vụ án mạng có nguy cơ xảy ra, thì cũng chỉ như nói chuyện với không khí, càng lúc tình hình càng bi quan.
“Những lúc thế này, chúng ta chỉ có thể tiếp tục làm việc mình nên làm trong khả năng cho phép.” Tôi nói khẽ.
Có vẻ lòng quyết tâm của các học sinh đã tác động tới tôi. Đến họ còn có thể kiên trì vì một mục tiêu mơ hồ, thì một người có tín ngưỡng như tôi càng nên vững bước.
Anh Ngao nhướng mày, chẳng nói chẳng rằng.
Cơm tối xong xuôi, tôi trốn về phòng, lại mở danh bạ trong điện thoại di động, lần lượt gọi từng người một. Bất kể nam hay nữ, chỉ cần đang độ tuổi vị thành niên là gọi hết. Tôi bắt đầu làm vậy từ sau khi nghe bản tin hôm mùng 1 tháng Mười hai.
Tôi muốn biết họ có an toàn không, tâm trạng họ thế nào.
Chỉ một số ít người nói với tôi rằng họ không quan tâm chuyện chính trị, còn phần lớn đều rất phiền muộn, hoặc nói thẳng mình có tham gia phong trào, vài học sinh mới nghe tôi hỏi đã bật khóc.
Tôi bỗng phát hiện mình phải cảm ơn nhóm Bính Bính. Nhờ họ, tôi mới có thể gạt bỏ thành kiến để tới quan sát tận nơi. Cũng bởi đã đến hiện trường, tôi mới hiểu những học sinh này đang nói gì, quan tâm tới chuyện gì, có cảm nhận ra sao.
Cầu nguyện cho một học sinh lớp Mười hai xong, lúc tôi cúp máy thì cũng đã 11 giờ tối. Tại tôi đau nhức, tay thì mỏi nhừ, điện thoại cũng gần hết pin.
Chần chừ giây lát, tôi tự nhủ chắc vẫn có thể gọi thêm một người nữa.
Cái tên tiếp theo trong danh bạ là “Huệ Minh (truyền đạo trên phố)”…
Chính là cô bé ấy. Tôi nhớ tới cuộc tranh cãi giữa bố con cô bé hôm trước, trong lòng canh cánh mãi, nhưng tại bố cô bé từng cảnh cáo chúng tôi không được tìm cô bé nữa.
Thôi kệ, bị mắng cũng được. Tôi ấn nút gọi. Mới đổ chuông mấy hồi đã có người nghe.
“Alô?” Giọng cô bé còn uể oải hơn người nói điện thoại ba tiếng liên tục là tôi.
Tôi vừa mở lời hỏi thăm tình hình dạo gần đây, cô bé đã tuôn một tràng dài thở than. Thì ra cô bé lại cãi nhau với bố, xem ra mối quan hệ giữa hai bố con có vấn đề thật. Nhưng cô bé không hứng thú với phong trào xã hội, nỗi phiền não của cô bé là những mâu thuẫn rất điển hình của tuổi trưởng thành.
“Em đã quyết định sẽ bỏ nhà đi!” Cô bé phẫn nộ tuyên bố.
“Em chớ bốc đồng, với cả em định đi đâu? Giờ em mà ngủ ngoài đường, cảnh sát sẽ hiểu lầm em thuộc nhóm chiếm lĩnh[4] đấy.”
Câu đùa nhạt thếch cuối cùng cũng khiến cô bé bật cười, song cô bé vẫn giận dỗi bảo, “Em sẽ tự kiếm tiền thuê nhà. Em muốn làm việc mình thích, sao họ cứ ép em phải làm theo mong muốn của họ thế?”
“Em chưa tốt nghiệp, tìm việc rủi ro lắm. Hà tất phải như vậy?”
“Đến anh cũng coi thường em à? Nói chung em có cách tự kiếm tiền!”
“Bố mẹ ép em nghe theo họ thì quả thật không hay. Nhưng không có nghĩa em khăng khăng làm theo ý mình là tốt. Biết đâu đôi bên vẫn còn cách giải quyết hài hòa trọn vẹn? Theo như lời em nói, anh thấy dường như cả em lẫn bố mẹ đều chưa chú tâm lắng nghe ý kiến của nhau.”
Dù tôi không biết nguyên nhân thật sự dẫn đến mâu thuẫn giữa cô bé và người nhà là gì, nhưng suy cho cùng, cô bé vẫn là một học sinh trung học khao khát được công nhận và thấu hiểu. Cô bé cần được quan tâm.
“Em xem án mạng hai người tử vong bữa trước ấy, trên đời nhiều kẻ xấu lắm. Có lẽ cách giao tiếp của bố mẹ em không đúng, nhưng họ chỉ lo em gặp phải người xấu thôi.”
“Án mang hai người tử vong nào cơ?”
Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ cô bé không biết vụ án chấn động toàn thành phố này. Cô bé bảo tại dạo gần đây báo đài toàn đưa tin chính trị, cô bé thấy phiền quá nên rất ít khi xem thời sự. Vậy là tôi kể đại khái cho cô bé nghe vụ án kinh hoàng.
“Nhưng em có định đi làm gà đâu!” Cô bé cáu kỉnh.
“Không không không, tất nhiên anh không có ý ấy.” Chắc tại mệt quá nên tôi mới không ngờ sẽ khiến cô bé hiểu lầm, “Ý anh là trên đời thật sự có rất nhiều kẻ xấu xa bệnh hoạn, ngành nghề nào cũng thế. Đến người lớn có kinh nghiệm sống còn gặp sự cố, bố mẹ lo cho em không phải là coi thường em, mà vì thực tế quả thật có thể rất khắc nghiệt.”
Cô bé lặng đi một lát, dường như đã nguôi giận. Đương nhiên, đôi lời của người ngoài như tôi không thể giải quyết mâu thuẫn giữa cô bé và bố mẹ, nhưng tôi vẫn cố gắng nghe cô bé giãi bày. Khi điện thoại tôi chỉ còn 5% pin, thái độ của cô bé cũng dần mềm mỏng.
“Vâng… Được rồi, em sẽ suy nghĩ thêm.” Sau một hồi thút thít trút hết nỗi tủi thân, cô bé đồng ý có thời gian sẽ tới trò chuyện với nữ truyền đạo của chúng tôi, “Cảm ơn anh vì hôm nay đã gọi cho em, vốn dĩ em… . Ừm, không có gì, nói chung là cảm ơn anh nhé.”
Sau khi cúp máy, cả pin điện thoại lẫn năng lượng tinh thần của tôi đều cạn kiệt. Cắm sạc xong, tôi mới bò lên giường. Dù trong lòng nghĩ rằng phải cầu nguyện cho cô gái, nhưng còn chưa nói đến đoạn Amen, tôi đã chìm vào giấc ngủ.
❀ ❀ ❀
[1] Cơ quan chính phủ của Đặc khu hành chính Hồng Kông, chịu trách nhiệm quan sát khí tượng, dự báo thời tiết.
[2] Đới Diệu Đình, một trong ba người sáng lập phong trào Chiếm Trung Hoàn. Đầu tháng 12/2014, ba người sáng lập phong trào Chiếm Trung Hoàn đã lên tiếng kêu gọi các sinh viên biểu tình rút lui để tìm hướng đi mới hiệu quả hơn cho phong trào, đồng thời tuyên bố sẽ đầu hàng cảnh sát và chịu trách nhiệm trước những thiệt hại mà phong trào gây ra cho xã hội Hồng Kông.
[3] Cấp bậc xếp hạng trường trung học tại Hồng Kông. Band 1 là hạng ưu tú nhất. (T.G)
[4] Từ lóng mang nghĩa tiêu cực, chỉ gái mại dâm trong tiếng Quảng Đông. (T.G)