Vấn Đạo Võ Hiệp Thế Giới

Lượt đọc: 4792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 584
Uy Đức tiên sinh

❊ ❊ ❊

“Được rồi, Bạch chưởng môn của các người đâu, vì sao đến giờ vẫn chưa chịu ra? Chẳng lẽ Nhạc mỗ ta không đáng để Uy Đức tiên sinh phải đích thân ra mặt sao?” Nhìn Thạch Phá Thiên cùng những người khác đang trò chuyện ôn lại chuyện cũ, Nhạc Phương Hưng cũng không mấy để tâm, cất lời hỏi.

Nghe vậy, Thành Tự Học, Tề Tự Miễn, Liêu Tự Lệ, Lương Tự Tiến của Tuyết Sơn phái đều nhìn nhau ngơ ngác, không biết nên đáp lời thế nào. Theo lý mà nói, một tiền bối võ lâm như Nhạc Phương Hưng tới thăm, chưởng môn Tuyết Sơn phái ra mặt tiếp đón là chuyện đương nhiên, nhưng hiện giờ họ đã làm phản, giam giữ Bạch Tự Tại, thì sao dám thả ông ta ra. Chỉ có Bạch Vạn Kiếm và đám đệ tử trường môn là thấy phe mình đã thắng, lại có Nhạc Phương Hưng đích thân hỏi đến, nên trong lòng vô cùng vui mừng.

“Còn không mau đi mời chưởng môn nhân ra đây, bây giờ ra cái thể thống gì nữa!” Sử bà bà nói. Bà và A Tú vừa mới trở về Lăng Tiêu thành, chưa kịp cứu Bạch Tự Tại, nay thấy Nhạc Phương Hưng lên tiếng, vội vàng thúc giục.

Nghe lệnh bà, đám đông chẳng có mấy người đáp lại. Phong Vạn Lý cắn răng, quỳ sụp xuống đất, nói: “Khởi bẩm sư nương: Mọi người phạm thượng làm loạn, làm trái ý sư phụ, thực sự là tội đáng muôn chết, nhưng trong đó thực sự có nỗi khổ tâm không thể làm khác được.” Vừa nói, y vừa liên tục dập đầu, lại nói: “Sư nương đứng ra làm chưởng môn bản phái, đó là điều tốt nhất. Sư nương muốn giết đệ tử, đệ tử cam lòng chịu chết, nhưng xin sư nương xá tội cho người khác, để yên lòng mọi người, tránh cho bản phái lại xảy ra đại họa tương tàn.”

Sử bà bà nói: “Tính khí sư phụ các người không tốt, ta còn lạ gì sao? Ông ấy chặt đứt một cánh tay của ngươi, đó là điều sai trái. Nhưng dù sao ông ấy cũng là sư phụ của các ngươi, lại là chưởng môn bản phái, các ngươi vẫn nên mau mau mời ông ấy ra đây, tội lỗi tính sau!” Nói rồi bà liên tục nháy mắt ra hiệu cho Phong Vạn Lý, đừng để y nói xằng nói bậy, tránh việc bêu xấu chuyện nhà của Tuyết Sơn phái trước mặt Nhạc Phương Hưng, Tạ Yên Khách và những người khác.

Phong Vạn Lý tự nhiên thấy được ám hiệu của sư nương, nhưng việc này liên quan đến tính mạng của y và mọi người, y không muốn cứ thế cho qua, lại dập đầu thêm hai cái, thẳng thắn nói: “Sư nương, từ khi người cùng Bạch sư đệ và các sư đệ xuống núi, sư phụ ngày nào cũng nổi trận lôi đình. Đệ tử môn phái chịu ông lão đánh chửi, đó là chuyện nhỏ, mọi người chịu ơn sâu của sư môn, sao dám oán thán? Nhưng vài ngày trước, sư phụ bị Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ kích động, bỗng nhiên phát điên, không những ra tay đánh chết Lục sư đệ, Tô sư đệ, Yến sư đệ, mà ngay cả Nam đại phu và Đới đại phu chúng ta mời từ trong thành đến cũng đều bị giết cả. Chúng ta lo hậu sự, tẩm liệm cho ba vị sư đệ và hai vị đại phu, sư phụ lại tới làm loạn linh đường, đá đổ bài vị của năm người đã khuất… Đỗ sư đệ liều lĩnh bước lên khuyên can, sư phụ tiện tay vớ lấy một tấm bài vị, chém lìa một cái chân của đệ ấy. Đêm đó, có bảy vị sư đệ bỏ đi không lời từ biệt. Mọi người thấy Tuyết Sơn phái đã rơi vào cảnh tan đàn xẻ nghé, ai nấy đều tự nguy, cảm thấy bàn tay sư phụ bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ lên đỉnh đầu mình, nên vạn bất đắc dĩ mới bàn bạc kỹ lưỡng, lén bỏ thuốc mê vào đồ ăn của sư lão, làm ông lão mê man, rồi khóa tay chân lại. Hành động phạm thượng làm loạn này của chúng con, vốn dĩ là tội nghiệt cực kỳ nặng nề. Sau này xử trí ra sao, xin tùy sư nương làm chủ.” Y nói xong, cúi người hành lễ với Sử bà bà rồi lùi vào đám đông.

Sử bà bà ngẩn người hồi lâu, nhất thời cũng không biết nói gì, biết rằng tuy Phong Vạn Lý vì kiêng dè Nhạc Phương Hưng ở bên cạnh nên không nói nhiều, nhưng nghĩ đến việc Tuyết Sơn phái chết chóc vài đệ tử, lại có mấy người bị dọa đến mức bỏ đi không từ biệt, cũng đủ biết bệnh điên của Bạch Tự Tại nghiêm trọng đến mức nào. Nhớ đến chồng mình cả đời anh hùng, đến tuổi già lại hồ đồ ngu muội như vậy, bà không khỏi đỏ hoe mắt, nước mắt chực trào ra. Giọng run rẩy hỏi: “Trong lời nói của Vạn Lý, có chỗ nào phóng đại, quá lời, không đúng sự thật không?” Hỏi câu này, nước mắt bà đã lã chã rơi.

Mọi người đều không nói gì. Một hồi lâu sau, Thành Tự Học mới đáp: “Sư tẩu, tình hình thực tế đúng là như vậy. Chúng ta nếu còn lừa người, chẳng phải là tội chồng thêm tội sao?”

Sử bà bà nói: “Chưởng môn nhân nhất thời thần trí mất thường, hành vi không đúng, các ngươi đáng lẽ phải tìm cách khuyên bảo mới phải, lại đi làm chuyện phạm thượng làm loạn thế này, suy cho cùng là vi phạm môn quy. Chuyện này kết thúc thế nào, ta cũng không nghĩ ra chủ ý. Bước đầu tiên, chúng ta chỉ có thể thả chưởng môn nhân ra, rồi bàn bạc với ông ấy.” Nói rồi bà nhìn sang Nhạc Phương Hưng và những người khác, nói: “Để các vị chê cười rồi, xin chư vị chờ một chút, chưởng môn nhân sẽ ra gặp khách ngay!” Dứt lời, bà dặn dò Bạch Vạn Kiếm chiêu đãi Nhạc Phương Hưng, còn mình thì xử lý chuyện trong phái trước.

Nhạc Phương Hưng xua tay nói: “Thôi khỏi, đã là Bạch chưởng môn có việc bận, Nhạc mỗ cũng không ở lại lâu nữa. Chỉ hy vọng đến ngày Lạp Bát, xin chư vị đến Hoa Sơn một chuyến, bàn bạc đối sách với Hiệp Khách đảo!” Nói xong, ông phất tay áo, định rời khỏi Tuyết Sơn phái. Tuyết Sơn phái tuy uy chấn vùng biên giới phía Tây, chưởng môn Bạch Tự Tại lại càng có danh vọng không nhỏ trong võ lâm, nhưng so với các đại phái ở Trung Nguyên thì có thể nói là kém xa, không đáng để Nhạc Phương Hưng quá coi trọng. Sở dĩ nhắc tới Bạch Tự Tại, cũng chỉ là nhân tiện muốn gặp mặt một chút mà thôi!

Thế nhưng ông thấy sao cũng được, còn đám người Tuyết Sơn phái thì không. Là tiền bối võ lâm, Nhạc Phương Hưng đích thân tới Tuyết Sơn phái đã có thể coi là hạ mình, nếu tin đồn Tuyết Sơn phái chiêu đãi không chu đáo truyền ra giang hồ thì còn mặt mũi nào nữa? Cho nên Sử bà bà cũng không kịp nói chuyện trong phái nữa, vội nói với Nhạc Phương Hưng: “Nhạc tiên sinh chờ chút, chưởng môn nhân tới ngay đây!” Sau đó bà dặn Bạch Vạn Kiếm: “Còn không mau đi mời cha con ra đây, lẽ nào muốn để Nhạc đại hiệp phải đợi mãi ở đây sao?”

Nghe vậy, Bạch Vạn Kiếm không dừng một giây, hỏi rõ chỗ giam giữ rồi đi giải cứu Bạch Tự Tại. Thành Tự Học, Tề Tự Miễn, Liêu Tự Lệ, Lương Tự Tiến dưới sự giám sát chặt chẽ của Sử bà bà và những người khác cũng không dám ngăn cản.

“Trảm Kiếp kiếm Nhạc Phương Hưng tới đây sao? Tốt! Tốt lắm! Năm đó khi ta tới Trung Nguyên, hắn đã quy ẩn rồi, không ngờ lúc này lại tái xuất. Qua năm mươi năm, không biết võ công của hắn có tiến bộ gì không, vừa hay có thể mở mang tầm mắt, chiêm ngưỡng vị đại anh hùng, đại hào kiệt, đại hiệp sĩ, đại tông sư — chưởng môn Tuyết Sơn phái, Uy Đức tiên sinh Bạch lão gia tử ta đây, kiếm pháp đệ nhất, quyền cước đệ nhất, nội công đệ nhất, ám khí đệ nhất từ cổ chí kim! Ha ha ha ha!” Hắn cười cuồng dại không ngớt, giọng nói có phần già nua nhưng lại rất đanh thép, rõ ràng chính là chưởng môn Bạch Tự Tại của Tuyết Sơn phái.

Nghe vậy, đám người Tuyết Sơn phái vốn đã xấu hổ không thôi, Nhạc Phương Hưng, Tạ Yên Khách và những người khác càng thấy buồn cười, không biết Bạch Tự Tại lấy đâu ra khí phách mà dám tự xưng là “đại anh hùng, đại hào kiệt, đại hiệp sĩ, đại tông sư kiếm pháp đệ nhất, quyền cước đệ nhất, nội công đệ nhất, ám khí đệ nhất từ cổ chí kim”, quả thực là chuyện nực cười thiên hạ. Tạ Yên Khách còn cười nói: “Vị… vị… Bạch lão gia tử này, thật sự thú vị lắm thay, ha ha ha!” Ông cũng cười lớn, khiến đám người Tuyết Sơn phái cúi gằm mặt xuống đất, hận không thể chui xuống kẽ đất mới vừa lòng. Trải qua một phen làm loạn thế này, thể diện của Tuyết Sơn phái coi như mất sạch rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.