“Nhất Phàm lão đệ, sao lại uống rượu buồn một mình thế?” Triệu Bội Hồng vừa mới vặn eo nhỏ bước về phía bàn rượu của Lưu Đức Tri thì giọng nói của Bùi Lợi Đằng đã vang lên bên tai Đậu Nhất Phàm.
“Đằng ca, anh đến rồi! Ngồi đi! Hì hì, uống rượu buồn gì chứ? Đệ đây chẳng phải đang tranh thủ lúc người ta uống rượu thì ăn thêm chút đồ nhắm thôi sao! Anh đừng có vạch trần đệ nữa! Nào, để đệ bảo phục vụ lấy thêm đôi đũa sạch, anh ngồi xuống ăn thêm chút gì đi!” Nghe Bùi Lợi Đằng nói vậy, Đậu Nhất Phàm không kìm được mà thầm rủa cả mẹ, chị em gái, cô dì chú bác nhà hắn một trận. Mẹ kiếp, rõ ràng tận mắt thấy Triệu Bội Hồng lắc mông uốn éo rời đi từ đây, vậy mà còn nói cái gì mà uống rượu buồn một mình! Tên Bùi Lợi Đằng này đúng là tay nói dối không chớp mắt! Thế nhưng, dù trong lòng Đậu Nhất Phàm có chửi rủa thế nào đi nữa, trên mặt cũng không hề biểu lộ ra. Hắn gật đầu với Bùi Lợi Đằng, tự giễu một cách hết sức khiêm tốn.
“Nói cái gì thế? Ăn uống gì cơ chứ! Có rượu ngon mà uống thì còn ăn cái gì nữa? Nào, anh em mình làm một ly!” Bùi Lợi Đằng nửa thật nửa giả trách móc Đậu Nhất Phàm một câu, nâng ly rượu kéo hắn uống cùng.
“Đằng ca, cái này... đệ thực sự không thể uống thêm được nữa. Tối nay có nhiều lãnh đạo ở đây quá, lát nữa không biết lão đại có sắp xếp gì khác không. Nếu lúc cần người mà đệ say mèm thì không hay lắm.” Những lời này của Đậu Nhất Phàm hoàn toàn dựa trên cơ sở thực tế. Hắn là thư ký của Thi Đức Chinh, tuy tối nay không có nhiệm vụ gì, nhưng nhỡ đâu nửa đêm Thi Đức Chinh lại nổi hứng bày vẽ trò gì cần Đậu Nhất Phàm - tên nô tài thân cận này - hầu hạ thì sao. Cho nên, lời thoái thác này của Đậu Nhất Phàm hoàn toàn đứng vững.
“Nhất Phàm, thế là không được rồi! Sao lại thiên vị như thế? Rượu của lão ca thì không uống được, còn rượu người khác thì uống được?” Bị Đậu Nhất Phàm từ chối khiến cho có chút mất mặt, Bùi Lợi Đằng quả nhiên bắt đầu cậy già lên mặt. Hắn nâng ly đứng cạnh Đậu Nhất Phàm cười nói, nghe như đùa nhưng dường như lại không hoàn toàn là đùa.
“Đằng ca, anh em mình tình nghĩa thế nào, sao có thể có chuyện thiên vị được chứ? Vừa nãy là Triệu Phó chủ nhiệm qua mời rượu, haiz, phụ nữ thật khó chiều! Không còn cách nào khác, đệ đành nhấp một chút với cô ta. Đằng ca, người anh nói chẳng lẽ là cô ấy sao? Nếu đã nói vậy, tối nay đệ xin xả thân chiều ý anh! Nào, anh em mình làm tới!” Đậu Nhất Phàm cười thoải mái, tỏ ý thấu hiểu cho màn "tự vả" này của Bùi Lợi Đằng. Hắn đứng dậy, hạ thấp miệng ly xuống ba phần, chủ động chạm vào ly rượu trong tay Bùi Lợi Đằng. Tuy nhiên, miệng ly của hắn không để quá thấp như lúc nướng Triệu Bội Hồng, mà chỉ thấp hơn miệng ly của Bùi Lợi Đằng một chút xíu. Để ly quá thấp giữa chỗ người quen lại hóa ra khách sáo xa cách. Đây chính là ấn tượng mà Đậu Nhất Phàm hiện tại không muốn tạo ra cho Bùi Lợi Đằng.
“Được, cạn ly! Vẫn là lão đệ sảng khoái! À đúng rồi, sao không thấy chú qua uống rượu với Chu Lập Minh Chu Phó khu trưởng nhỉ? Đi, cùng qua kính người ta một ly đi!” Bùi Lợi Đằng dường như cũng không có ý định làm khó Đậu Nhất Phàm, sảng khoái uống cạn ly rượu vang. Ngay lúc Đậu Nhất Phàm đang bận rót lại rượu cho Bùi Lợi Đằng, giọng nói của Bùi Lợi Đằng lại vang lên. Lần này mũi nhọn hướng thẳng tới Chu Lập Minh ở bàn bên cạnh.
“Chu Phó khu trưởng ư? Hì hì, Đằng ca thật có lòng! Vậy thì cùng qua đó thôi! Nhưng mà... Đằng ca, hình như đệ vẫn chưa qua kính Âu Dương Phó tỉnh trưởng và các vị ấy! Nếu cứ thế này mà đi kính người khác, có phải là hơi...” Nghe lời đề nghị của Bùi Lợi Đằng, Đậu Nhất Phàm bất giác khựng lại. Hóa ra đôi mắt của Bùi Lợi Đằng tối nay chưa từng rời khỏi hắn, bằng không thì sao biết được hắn chưa qua bàn của Chu Lập Minh mời rượu chứ? Thực ra, nói chính xác ra thì Đậu Nhất Phàm tối nay chẳng kính ai cả, mà chỉ ngoan ngoãn ngồi lì ở chỗ của mình gắng sức ăn uống. Theo Bùi Lợi Đằng bước tới phía trước được hai bước, Đậu Nhất Phàm như vừa sực nhớ ra một vấn đề, lập tức dừng bước tại chỗ.
“Chú đi kính Âu Dương Tỉnh trưởng ư? Chú với ông ấy...” Nghe Đậu Nhất Phàm lẩm bẩm, Bùi Lợi Đằng bất giác quay người lại nhìn hắn hỏi với vẻ nghi hoặc.
“Hì hì, đệ với Âu Dương Phó tỉnh trưởng cũng chẳng có gì... chỉ là... hì hì!” Đậu Nhất Phàm dùng hai nụ cười nhạt để miêu tả mối quan hệ giữa mình và Âu Dương Đạt. Mọi thứ đều nằm trong sự không lời, Đậu Nhất Phàm tin rằng tiếng cười như vậy càng khiến Bùi Lợi Đằng dễ dàng thấu hiểu hơn. Thực ra Đậu Nhất Phàm sớm đã phát hiện Âu Dương Đạt và mấy vị lãnh đạo Tỉnh ủy dưới sự tháp tùng của Quách Minh Ký và Thi Đức Chinh, sau một lượt mời rượu chung đã biến mất sau chỗ ngồi của ghế chủ tịch phía bên bàn tiệc chính. Trong những dịp thế này, lãnh đạo cấp cao chỉ tới chào hỏi xã giao một tiếng, sau đó tự giác rời đi để cấp dưới được ăn uống thoải mái, tránh cho mọi người cảm thấy gò bó.
“Ra là vậy! Thế thì... hì hì, xem ra Tỉnh trưởng của chúng ta đã sang phòng VIP bên cạnh dùng cơm rồi. Thôi, chúng ta cứ qua làm một ly với Chu Phó khu trưởng đi!” Nghe lời Đậu Nhất Phàm, Bùi Lợi Đằng cũng vô thức quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi chính ở sân khấu. Nhìn đám đông lưa thưa bên đó, Bùi Lợi Đằng lập tức phân tích được tình thế. Hắn cười cười tiếp tục kiên trì đi gặp Chu Lập Minh, có thể là muốn làm quen cho nhẵn mặt, hoặc là có mưu đồ khác.
“Hì hì, nhân vật lớn đi cả rồi, vậy chúng ta cũng không cần phải giấu giếm làm gì nữa. Qua đi thôi! Cùng đệ làm một ly với Chu ca!” Đậu Nhất Phàm nhìn thấu sự kiên trì của Bùi Lợi Đằng, không kìm được cười lạnh. Xem ra Bùi Lợi Đằng đã không thể chờ đợi hơn được nữa mà muốn bắt mối với Chu Lập Minh, hơn nữa còn muốn thông qua hắn - người thân cận nhất với Chu Lập Minh - để tạo ấn tượng. Đã vậy thì Đậu Nhất Phàm cũng không thể cứ ngăn cản mãi. Chỉ có điều, điều khiến Đậu Nhất Phàm thầm buồn cười là Bùi Lợi Đằng chắc vẫn chưa biết Chu Lập Minh vẫn chưa hề hay biết mình đã trở thành nhân vật chính trong bộ phim nóng hổi được lưu trữ trong văn phòng của Bùi Lợi Đằng.
Tất nhiên, không đến mức bất đắc dĩ thì Đậu Nhất Phàm cũng sẽ không nói chuyện này cho Chu Lập Minh biết. Đậu Nhất Phàm hiểu rõ, để Chu Lập Minh biết chuyện này chỉ làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Một Chu Lập Minh đang mất kiểm soát không biết sẽ phải trả giá bao nhiêu cái giá không cần thiết để cứu vãn sai lầm lần này. Đây lại càng là điều Đậu Nhất Phàm không muốn thấy. Tình hình hiện tại là người gây ra sai lầm là Chu Lập Minh, còn người phải đi dọn bãi chiến trường thay Chu Lập Minh lại là Đậu Nhất Phàm vô tội. Muốn so đo với Bùi Lợi Đằng, Đậu Nhất Phàm mơ hồ cảm thấy mình không nắm chắc phần thắng.
“Hì hì, Âu khu trưởng, Chu khu trưởng, nhã hứng quá nhỉ!” Bùi Lợi Đằng và Đậu Nhất Phàm bưng ly rượu cùng đi về phía bàn của Chu Lập Minh. Người chưa đến tiếng đã tới trước, còn chưa đi tới bên cạnh Chu Lập Minh, Bùi Lợi Đằng đã cười lớn lên tiếng.