Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 8698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
911 Quán bar Đắc Đắc

❊ ❊ ❊

"Lợi Đằng, tối nay sao đến muộn thế? Vị này là..."

Hắc Cẩu Nhi có vóc người khá vạm vỡ, dù đang là đầu đông nhưng vẫn mặc một chiếc áo ba lỗ. Hắn để đầu đinh, mũi cao, trên tai đeo khuyên, hai cánh tay đều xăm hình rồng lửa trông chẳng giống người lương thiện chút nào!

Đậu Nhất Phàm quan sát người tên Hắc Cẩu Nhi trước mặt từ trên xuống dưới, trong lòng thầm đề phòng. Rốt cuộc tên Bùi Lợi Đằng này muốn giở trò gì đây? Tại sao lại đưa cậu đến nơi như thế này?

"Tiểu Đậu, đây là anh em thân tín của tôi, tên khai sinh là Ôn Tiểu Long, tên gọi ở nhà là Hắc Cẩu Nhi, là tam ca của bang Thuần Long. Hắc Cẩu Nhi, vị này là đồng nghiệp của ta, họ Đậu tên Nhất Phàm. Người ta là người làm văn phòng, ngươi cho ta ăn nói văn minh chút đấy!" Bùi Lợi Đằng giới thiệu qua lại giữa hai người, lời dặn dò của hắn đối với Ôn Tiểu Long khiến Đậu Nhất Phàm dở khóc dở cười.

"Long ca, rất vui được biết anh!" Đậu Nhất Phàm mỉm cười, đưa bàn tay to lớn ra về phía Ôn Tiểu Long.

"Đừng khách sáo, mọi người đều gọi tôi là Hắc Cẩu Nhi. Nếu cậu thấy thô tục quá thì gọi tôi là Tiểu Long cũng được!" Cách nói chuyện của Ôn Tiểu Long có vẻ khác biệt với vẻ ngoài của hắn, ít nhất là không làm Đậu Nhất Phàm cảm thấy khó chấp nhận.

"Không sao, gọi thế nào cũng được. Tiểu Long, ngồi đi!" Đậu Nhất Phàm vừa xã giao với Ôn Tiểu Long vừa ngồi xuống sofa.

Bùi Lợi Đằng lại lần lượt giới thiệu thêm mấy người đàn ông nữa cho Đậu Nhất Phàm quen biết, cơ bản đều là những tên đàn em hay tụ tập cùng Ôn Tiểu Long. Trong đó có một thanh niên vóc người vô cùng gầy gò, đúng kiểu "cây tăm", tên là Trúc Can. Đậu Nhất Phàm lúc mới nghe cái tên này không khỏi thầm gật đầu, thấy biệt danh này đặt thật sự rất chuẩn. Trúc Can đi ra ngoài một lát, ở cửa liền bước vào năm sáu cô gái trang điểm đậm, yêu mị. Bùi Lợi Đằng tiện tay chỉ vào một người phụ nữ mặc áo khoác đen, Đậu Nhất Phàm ước lượng một chút thì thấy người phụ nữ mà Bùi Lợi Đằng chọn cũng khá mảnh mai, không phải kiểu mập mạp như Lưu Như Hoa. Nhập gia tùy tục, Đậu Nhất Phàm cũng lười ra vẻ thanh cao, liền đưa tay chỉ vào một cô gái vóc người nhỏ nhắn đang đứng ở vị trí cuối cùng. Cô gái nhỏ nhắn kia chắc hẳn nghĩ rằng tối nay trong phòng này không có phần của mình, nào ngờ lại được một chàng trai trẻ tuổi tuấn tú như Đậu Nhất Phàm chọn, liền hí hửng bước tới ngồi xuống cạnh cậu.

Xúc xắc bắt đầu gieo, rượu vodka nồng độ cao cuộn trào trong cổ họng, làm say cảnh đêm, đồng thời cũng hâm nóng cơ thể. Đây là lần đầu tiên Đậu Nhất Phàm uống vodka, cảm giác nóng bỏng khiến cậu cuối cùng cũng hiểu được lý do vì sao Ôn Tiểu Long lại mặc áo ba lỗ. Cậu nới lỏng cổ áo sơ mi, hò hét với mấy gã đàn ông trong phòng một hồi rồi bắt đầu nghĩ cách chuồn êm. Cho dù không vì giúp Chu Lập Minh giải quyết chuyện kia, Đậu Nhất Phàm cũng không dám uống tiếp với đám người này nữa. Những kẻ giang hồ, chị đại đi quán xá này dường như đã quá quen với cái vị nồng nặc đó, nhưng Đậu Nhất Phàm thì thế nào cũng không uống quen. Cậu cảm thấy từ cổ họng đến dạ dày, thậm chí cả ruột già ruột non đều đang biểu tình, như thể bị lửa thiêu đốt, xèo xèo bốc khói.

Đúng lúc Đậu Nhất Phàm đang tìm cách để rời đi sớm thì Trúc Can từ ngoài cửa vội vã chạy vào, ghé sát tai Ôn Tiểu Long thì thầm vài câu.

"Cậu nói cái gì? Sao? Ở dưới còn đánh nhau à?" Giọng của Ôn Tiểu Long rất lớn, lập tức thu hút ánh nhìn của Đậu Nhất Phàm.

"Tiểu Long, xảy ra chuyện gì thế?" Theo thói quen, Đậu Nhất Phàm sẽ không xen vào chuyện này. Đặc biệt là liên quan đến kiểu người xăm trổ có dính líu đến xã hội đen như Ôn Tiểu Long, Đậu Nhất Phàm lại càng muốn tìm cơ hội chuồn lẹ. Tuy nhiên tối nay cậu lại muốn tìm cơ hội xuống xem rốt cuộc bên dưới xảy ra chuyện gì.

"Phàm ca, ở dưới có một thằng em tranh giành con gái với người ta, đánh nhau rồi. Anh và Lợi Đằng cứ ngồi đi, bọn em xuống xem trước." Thái độ của Ôn Tiểu Long đối với Đậu Nhất Phàm dường như có chút thay đổi, không biết là vì thói quen uống rượu của hai người hợp rơ hay vì cách nói chuyện của Đậu Nhất Phàm không tầm thường, hay đơn giản là hai người tâm đầu ý hợp, dù sao thì sau lần uống rượu đầu tiên, Ôn Tiểu Long đã gọi Đậu Nhất Phàm là "ca". Đậu Nhất Phàm và Ôn Tiểu Long tuổi tác xấp xỉ nhau, cả hai cũng chẳng câu nệ lớn nhỏ, cứ thế, Đậu Nhất Phàm mơ mơ màng màng được Ôn Tiểu Long gọi là "ca".

"Cùng xuống xem sao! Lợi Đằng, anh thấy sao?" Đậu Nhất Phàm với tâm lý sợ thiên hạ không loạn, định xuống ngó nghiêng rồi tìm cớ chuồn, tìm cơ hội lẻn vào văn phòng của Triệu Bội Hồng trong tòa nhà Đằng Phi để tìm cách xóa cuộn băng ghi hình đó.

"Ha ha, hiếm khi Nhất Phàm nhiệt tình thế, các cậu cứ cùng nhau xuống xem đi! Tôi già rồi, muốn ở đây nghỉ ngơi một chút." Bùi Lợi Đằng đang được Đậu Nhất Phàm gọi, nhìn thấy trong phòng bao chỉ còn lại mình đang nằm dài thì lại càng không muốn xuống nữa.

"Vậy được! Lợi Đằng, anh cứ vui vẻ!" Đậu Nhất Phàm nhìn thấu tâm tư nhỏ nhen đó của Bùi Lợi Đằng, đặc biệt là khi nhìn thấy bàn tay to lớn của Bùi Lợi Đằng đang luồn vào trong chiếc váy ngắn của cô gái tiếp rượu bên cạnh thì càng rõ mười mươi.

Dưới lầu, trên sàn nhảy, một đám người vây quanh vòng lớn, đèn trên đỉnh đầu vẫn xoay vòng rực rỡ, nhưng âm nhạc chát chúa đã tự động được vặn nhỏ âm lượng. Đậu Nhất Phàm đi theo sau Ôn Tiểu Long tới sàn nhảy, vừa liếc mắt đã thấy giữa sàn nhảy, bốn năm thanh niên đang ẩu đả với hai gã thanh niên lớn tuổi hơn. Những người vây xem hò hét rất náo nhiệt, liên tục cổ vũ. Đậu Nhất Phàm liếc nhìn bốn năm thanh niên kia, phát hiện mấy chàng trai này đều chưa thoát vẻ non nớt, từng người trông như học sinh đang đi học. Mấy cậu học sinh này tuy đông người nhưng chiêu thức đánh nhau rất lúng túng, hoàn toàn không phải đối thủ của hai gã thanh niên giang hồ kia. Rất nhanh, mấy chàng trai trông như học sinh đã thương tích đầy mình. Nhìn thấy cảnh này, Đậu Nhất Phàm vốn chỉ xuống xem trò vui chợt nhận ra nếu tiếp tục như vậy thì mấy cậu học sinh này chắc chắn sẽ không xong đâu. Lúc này, Đậu Nhất Phàm không khỏi nhíu chặt mày. Cậu nhìn quanh một vòng, phát hiện bên cạnh sàn nhảy, một cô gái tóc vàng mặc váy siêu ngắn đang gào thét muốn tiến lên ngăn cản cuộc ẩu đả. Thế nhưng cô gái đó lại bị hai ba gã thanh niên không đàng hoàng xung quanh giữ lại, không cho tiến lên, thậm chí còn tranh thủ sàm sỡ.

Ôn Tiểu Long khoanh tay đứng cạnh Đậu Nhất Phàm, hết sức lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai bên đang ẩu đả, không nói một lời. Một trong số những cậu thiếu niên trông như học sinh bị đánh ngã xuống đất, cô gái bị ngăn cản lại một lần nữa gào lên. Nghe thấy tiếng kêu có chút quen thuộc này, Đậu Nhất Phàm nhíu mày đầy nghi hoặc. Cậu theo phản xạ quay đầu nhìn về phía cô gái suýt chút nữa bị mấy gã đàn ông bên cạnh kéo đi, vừa vặn chạm mặt với cô gái tóc vàng. Khi Đậu Nhất Phàm nhìn rõ gương mặt có phần quen thuộc đó, cậu sững sờ tại chỗ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1075
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.