Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 8698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 912
Chỉ biết ấm giường

❊ ❊ ❊

Có lẽ thấy người vây xem ngày càng đông, ba bốn gã đàn ông đang kẹp chặt cô gái tóc vàng nhanh chóng nhấc bổng cô gái đó lên, định đi về phía cánh cửa nhỏ bên cạnh. Thấy tình hình không ổn, Đậu Nhất Phàm cũng không kịp nghĩ nhiều, anh sải bước chạy về phía mấy gã đàn ông đằng trước. Anh chặn mấy gã đang định đưa cô gái tóc vàng đi, Đậu Nhất Phàm dùng sức tách mấy bàn tay không có ý tốt đó ra, kéo cô gái tóc vàng xuống.

"Các người muốn làm gì? Giữa thanh thiên bạch nhật lại muốn cưỡng đoạt con gái nhà lành sao?" Đậu Nhất Phàm quát lớn một tiếng, che chắn thật chặt cô gái tóc vàng ra sau lưng.

"Liên quan đến rắm gì tới mày! Anh em bọn tao chỉ muốn chơi đùa với em gái nhỏ một chút thôi! Biết điều thì cút ngay cho ông!" Tên thanh niên cầm đầu tiến lên ép sát về phía Đậu Nhất Phàm, mấy gã kia nhanh chóng xoa tay đấm chân muốn lao vào đánh Đậu Nhất Phàm.

"Muốn đánh nhau à? Được thôi, đánh thì đánh!" Đúng lúc Đậu Nhất Phàm xắn tay áo chuẩn bị làm một trận ra trò, giọng nói lạnh lùng của Ôn Tiểu Long vang lên sau lưng anh.

"Ơ... Long ca, Long ca, bọn đàn em chỉ đang đùa vui với cô em này chút thôi. Long ca, anh ngàn vạn lần đừng nổi giận, bọn em cút ngay đây." Nghe thấy giọng của Ôn Tiểu Long, tên thanh niên vừa rồi còn định đánh nhau sống chết với gã Đậu Nhất Phàm đã cướp mất miếng ngon đến tận miệng của bọn chúng, lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh. Vừa thoáng nhìn thấy hai con rồng phun lửa sống động như thật trên hai cánh tay Ôn Tiểu Long, mấy gã lập tức ỉu xìu hẳn đi, vội vàng cúi đầu khom lưng xin lỗi Ôn Tiểu Long và đám người.

"Là anh? Sao lại là anh?" Nguy hiểm vừa được giải trừ, cô mỹ nhân tóc vàng được Đậu Nhất Phàm bảo vệ phía sau lập tức tỉnh táo lại. Cô trợn mắt há hốc mồm nhìn vị anh hùng cứu mỹ nhân từ trên trời rơi xuống này, miệng lầm bầm.

"Tiêu Hiểu Mẫn, em xem rốt cuộc mình đã trở thành cái dạng gì rồi hả? Đây là hành vi mà một học sinh nên có sao?" Đậu Nhất Phàm giận dữ chỉ vào cô gái nhuộm mái tóc vàng hoe, lớn tiếng trách mắng.

"Em hành vi gì chứ? Chẳng phải em chỉ tới đây hát ca nhảy múa thôi sao? Em đâu có làm chuyện gì khác?" Tiêu Hiểu Mẫn vốn đang run rẩy, vừa nhìn thấy người đàn ông đẹp trai trước mặt chính là Đậu Nhất Phàm, nỗi sợ hãi trong lòng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt bất cần đời. Cô khiêu khích nhìn Đậu Nhất Phàm, ngón tay quấn lấy lọn tóc dài rủ xuống, lười biếng đáp lại.

"Em... em thế này mà là học sinh sao? Em mặc quần áo gì thế này? Đây là trang phục mà một học sinh nên mặc sao? Còn nữa, em và bọn họ rốt cuộc là sao?" Đậu Nhất Phàm bị nghẹn họng, anh giận dữ chỉ vào hai nhóm người vẫn đang đánh nhau phía sau, tiếp tục nghiêm giọng chất vấn Tiêu Hiểu Mẫn.

"Bọn em đến nhảy múa, là bọn họ trêu ghẹo, quấy rối em và bạn em trước." Tiêu Hiểu Mẫn không cam chịu yếu thế đáp lại, khiến Ôn Tiểu Long đang đứng một bên đóng vai người qua đường phải liếc nhìn.

"Phàm ca, vị này là..." Ôn Tiểu Long bị chỉ mặt điểm tên là kẻ trêu ghẹo quấy rối cô gái nhỏ, có chút không giữ nổi mặt mũi, hắn hắng giọng một tiếng rồi hạ giọng hỏi Đậu Nhất Phàm.

"Tiểu Long, đây là con gái... của một người bạn tôi. Phiền cậu..." Đậu Nhất Phàm lộ vẻ khó xử nhìn Tiêu Hiểu Mẫn, rồi lại quay đầu nhìn đám nam sinh đã bị hạ gục hai đứa, đành phải mở lời nhờ Ôn Tiểu Long giúp đỡ.

"Ừm, hiểu rồi! Trúc Can..." Ôn Tiểu Long gật đầu, hất cằm về phía Trúc Can có dáng người gầy nhom như cây sậy bên cạnh.

"Đều dừng tay cho ông! Mắt mũi để đâu hả? Long ca ở đây mà còn chưa chịu dừng tay à?" Trúc Can nhận lệnh, lập tức gào lên với mấy kẻ trên sàn nhảy vẫn chưa có ý định dừng tay.

Trận ẩu đả được Ôn Tiểu Long gọi dừng lại cứ thế mà kết thúc không kèn không trống. Đậu Nhất Phàm giận dữ kéo tay Tiêu Hiểu Mẫn đi ra ngoài, nhưng lại bị Tiêu Hiểu Mẫn dùng sức kháng cự. Ôn Tiểu Long nháy mắt với Trúc Can, hai người lặng lẽ đi theo sau.

"Tiêu Hiểu Mẫn, em thật khiến tôi thất vọng! Con gái con lứa làm gì không làm, sao lại trà trộn với cái đám người này? Rốt cuộc em đi học kiểu gì thế hả? Bố em có biết chuyện này không?" Đậu Nhất Phàm không nói không rằng kéo Tiêu Hiểu Mẫn đến dưới gốc cây đại thụ trước cửa quán bar, mặt mày xám ngoét giận dữ quát.

"Em làm gì thì liên quan chim gì đến anh chứ? Anh là ai hả? Chú ơi, chuyện của cháu khi nào đến lượt chú quản?" Áo hở rốn và váy siêu ngắn trên người Tiêu Hiểu Mẫn trong lúc giằng co với Đậu Nhất Phàm đã theo nếp rút lên trên và tụt xuống dưới, để lộ phần thịt bụng trắng nõn, thu hút mọi ánh nhìn đầy xâm lược của những kẻ khác giới xung quanh. Ngay cả Trúc Can đi theo phía sau cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt trước cơ thể trẻ trung đầy kiêu hãnh kia.

"Tiêu Hiểu Mẫn, em rốt cuộc có biết mình đang nói gì không? Sao em lại tự cam chịu sa đọa như vậy chứ? Không được, bây giờ tôi sẽ gọi điện cho bố em." Đậu Nhất Phàm gần như phát điên tại chỗ vì Tiêu Hiểu Mẫn. Anh một tay nắm chặt cánh tay Tiêu Hiểu Mẫn, một tay định rút điện thoại ra, không ngờ Tiêu Hiểu Mẫn dùng sức hất mạnh, lập tức hất văng tay Đậu Nhất Phàm ra.

"Đậu Nhất Phàm, anh tưởng anh là ai? Anh có tư cách gì mà quản tôi? Anh dựa vào cái gì mà gọi điện cho bố tôi? Anh chẳng qua chỉ là một kẻ tiểu nhân đi cướp vợ người khác thôi phải không? Anh tưởng mình cao thượng lắm sao?" Tiêu Hiểu Mẫn lùi lại một bước, lạnh lùng trừng mắt nhìn Đậu Nhất Phàm, sự biết ơn vì vừa được anh giải vây đã tan biến theo gió, thay vào đó là sự phẫn nộ và hận thù đối với Lăng Vân Bích bùng nổ vì nhắc đến Tiêu Đông Chí.

"Tiêu Hiểu Mẫn, em nói cái gì? Em nói lại lần nữa xem, em có tin là tôi..." Đậu Nhất Phàm không thể nhịn được nữa, giơ cao cánh tay, đe dọa cô gái đang như phát điên trước mặt mình.

"Có tin hay không thì anh sẽ làm gì nào? Đậu Nhất Phàm, anh dám đánh tôi à? Ha ha ha... Kia, Long ca kia, phải không? Long ca, có người muốn đánh em, cầu xin anh giúp em với! Anh muốn thế nào cũng được?" Nhìn cánh tay đang giơ cao của Đậu Nhất Phàm, Tiêu Hiểu Mẫn cười lạnh, liếc nhìn anh một cái đầy thất vọng rồi quay người đi về phía Ôn Tiểu Long đang đứng một bên lạnh lùng quan sát. Vừa rồi chính là vị Long ca có hình xăm trên cánh tay này đã đuổi đám đàn ông muốn lôi kéo cô đi, Tiêu Hiểu Mẫn cảm nhận rất trực diện rằng người đàn ông này có đủ sức mạnh để bảo vệ ý chí mỏng manh của cô.

"Cô..." Nhìn thấy Tiêu Hiểu Mẫn không chút e thẹn khoác lấy cánh tay Ôn Tiểu Long, phần thân trên đầy đặn ra sức cọ vào người Ôn Tiểu Long, đầu Đậu Nhất Phàm ong ong, tức giận chỉ vào cô gái nổi loạn đến tận xương tủy này nhưng lại không thốt nên lời.

"Muốn tôi giúp cũng được, cô phải trả giá đấy nhé, cô em nhỏ!" Ôn Tiểu Long cười tà ác, hạ thấp mí mắt nhìn xuống bộ ngực đầy đặn không thua kém gì những ngôi sao đang nổi của Tiêu Hiểu Mẫn, miệng đầy giọng trêu chọc.

"Cái giá gì? Bổn tiểu thư một không biết nấu cơm, hai không biết đi làm kiếm tiền, bổn tiểu thư chỉ biết làm ấm giường thôi. Thế nào? Long ca, hài lòng chứ?" Tiêu Hiểu Mẫn cười yêu mị, vừa nói vừa 'chụt' một cái, in một nụ hôn vang dội lên cằm Ôn Tiểu Long.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1075
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.