Nếu là như vậy, Giang Chử Phạt sẽ không bỏ qua, nhà họ Lăng cũng không thể cứ thế mà dừng tay. Bất kể là công hay tư, bất kể là sống hay chết, Thi Đức Chinh đều bắt buộc phải xuất hiện. Để khiến vụ án nhà họ Lăng không tiếp tục lâm vào cảnh khốn cùng như vậy, cũng để không khiến Lăng Vân Bích nhắm vào Đỗ Duy Nghiệp và gia đình Đỗ Khiết Kỳ khai hỏa, còn có một nguyên nhân nữa chính là để Giang Chử Phạt có thể tìm con đường khác đánh lão hổ, tình huống Thi Đức Chinh bốc hơi hoàn toàn đều bắt buộc phải được tu chính.
Thế nhưng, tu chính một tình huống sai lầm lại khiến bản thân phải lâm vào một cảnh khốn cùng to lớn hơn, sự lựa chọn như vậy khiến Đậu Nhất Phàm cảm thấy thật không đáng.
"Tô đại ca, năng lực của em có hạn, e là không giúp được gì cho anh. Với lại, vấn đề cảng khẩu khu phát triển Hải Nhiêu đến nay vẫn chưa được đưa lên chương trình nghị sự, cũng không biết bao giờ mới có khả năng thảo luận đến phương án này." Đậu Nhất Phàm không thể không ấp úng, vì sự việc đã vượt xa phạm vi kiểm soát của cậu ta.
"Điểm này tôi hiểu, hiện tại cậu không ở vị trí đó, rất nhiều việc cậu không thể quyết định. Nếu cậu nguyện ý, chúng ta có thể nghĩ cách giúp cậu một tay, để cậu trở lại Hải Nhiêu chơi một chuyến." Lời của Tô Ích Bác nói rất đạm mạc, nhưng bên trong lại ám hàm huyền cơ.
"Không cần đâu, Tô đại ca, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên thôi!" Nghe thấy lời Tô Ích Bác, Đậu Nhất Phàm cảm giác trong đêm thu muộn, sau lưng cậu đột nhiên đổ mồ hôi lạnh. Cảm giác bị người ta nhìn trúng rồi hổ rình mồi như vậy khiến Đậu Nhất Phàm cảm thấy rất không thoải mái.
"Đã như vậy, vậy tôi chờ tin tốt của Nhất Phàm cậu. Bên phía Thái Quốc tôi sẽ cho người theo sát, có tin tức tôi lập tức thông báo cho cậu." Thương vụ làm ăn của Tô Ích Bác đã tiến hành gần xong, cũng bắt đầu có ý tiễn khách.
Đậu Nhất Phàm đứng dậy, nhìn điếu xì gà đang lóe tia lửa trong tay Tô Ích Bác, thần sắc vô cùng ngưng trọng. Vấn đề Thái Quốc về cơ bản đã giải quyết, nhưng tâm trạng cậu không tài nào nhẹ nhõm nổi.
Rời khỏi quán bar của Tất Gia Tác, Đậu Nhất Phàm cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, có cảm giác đau đầu giống như bị trúng thử sau khi phơi nắng gắt mùa hè. Đợi Đỗ Khiết Kỳ đậu xe ở bên ngoài phố bar lái đến bên cạnh Đậu Nhất Phàm, nhìn cậu thần sắc bất an bước lên xe, lặng lẽ đưa cậu về khách sạn.
"Tắm rửa, ngủ một giấc, cái gì cũng đừng nghĩ, được không?" Đỗ Khiết Kỳ dùng sự dịu dàng và chu đáo của người lớn tuổi hơn Đậu Nhất Phàm vài tuổi để phục vụ cậu, nụ cười trên mặt vẫn ngọt ngào như xưa.
"Ừm!" Đậu Nhất Phàm không muốn biểu hiện ra vẻ không vui, nhưng áp lực tâm lý trầm trọng khiến cậu có chút không thở nổi.
Nước ấm từ vòi hoa sen dội lên cơ thể cậu, tư duy của Đậu Nhất Phàm dần dần trầm tĩnh lại, đại não cũng bắt đầu khôi phục công tác. Tô Ích Bác muốn cảng khẩu của khu phát triển Hải Nhiêu, không phải từ phương diện xây dựng mà là muốn chia một phần lợi nhuận từ phương diện quản lý. Vốn dĩ hạng mục này là Đậu Nhất Phàm cổ động Ôn Tiểu Long can thiệp, hiển nhiên Ôn Tiểu Long dự định dùng danh nghĩa Tuần Long Bang để xử lý phi vụ lớn này. Mà hiện tại Tô Ích Bác lại tính toán bỏ qua lão đại của Tuần Long Bang để làm việc này, trong đây dường như không chỉ đơn giản là một chút nội hàm. Động sát được nội hàm trong đây, tư lộ của Đậu Nhất Phàm cũng đã rõ ràng hơn không ít.
"Để em giúp anh lau, được không?" Sau khi Đỗ Khiết Kỳ hạ cánh xuống trước mặt Đậu Nhất Phàm, cô đã mong chờ có sự tiếp xúc thân mật với cậu. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tiễn Lưu Sĩ Lỗi, gã luật sư bất tuân quy tắc kia đi, Đỗ Khiết Kỳ lại bị Đậu Nhất Phàm sắp xếp cho đi ngủ một giấc. Tâm hữu dư nhi lực bất túc, Đỗ Khiết Kỳ đành nhắm mắt, tạm thời bỏ qua tảng thịt tươi lớn là Đậu Nhất Phàm này. Hiện tại người cũng đã nghỉ ngơi tốt, ngủ cũng đủ giấc, "no ấm sinh dâm dục" cũng chính là tâm lý chân thực của Đỗ Khiết Kỳ lúc này.
"Không cần đâu, để anh tự làm!" Đầu ngón tay Đỗ Khiết Kỳ chạm vào da thịt Đậu Nhất Phàm, một cảm giác lạ lẫm khiến Đậu Nhất Phàm hơi nhíu mày. Cậu lấy chiếc khăn tắm lớn quấn lấy nửa thân dưới, có chút cứng nhắc tránh né sự đụng chạm của Đỗ Khiết Kỳ.
"Ừ, được! Uống trà hay uống nước?" Đỗ Khiết Kỳ không bám lấy đòi hỏi điều gì, mà lấy chiếc áo choàng tắm màu trắng treo bên ngoài khoác lên cho Đậu Nhất Phàm, rồi xoay người đi về phía bàn trà.
"Khiết Nhi, anh không phải đến tìm em để... Ừm, cho anh chút thời gian, được không?" Nhìn dáng vẻ quay người đầy lạc lõng của Đỗ Khiết Kỳ, Đậu Nhất Phàm nắm lấy cánh tay cô, ấp úng giải thích.
"Cô ấy có thai rồi, được mấy tháng rồi. Nhất Phàm, anh thực sự đã thay đổi rất nhiều!" Đỗ Khiết Kỳ vươn tay sờ lên ngực Đậu Nhất Phàm, mỉm cười che giấu sự lạc lõng trong lòng.
"Ý của em là anh thay đổi đến mức không giống một con sói đói nữa?" Lần này Đậu Nhất Phàm không tránh né những ngón tay linh hoạt của Đỗ Khiết Kỳ, hoặc có lẽ điều cậu cần trước tiên là một sự giao lưu tâm linh, sau đó mới là sự giao hội của thân thể, tất nhiên, tốt nhất vẫn là có thể linh nhục giao dung, đó cũng là kết quả mà đàn ông thiên hạ đều kỳ vọng.
"Ừm, anh trưởng thành hơn nhiều, không còn là chàng nam sinh mới chập chững bước vào đời như một năm trước nữa. Năm ngoái, anh thực sự rất..." Đỗ Khiết Kỳ cười nhạt, ngón tay cũng nằm yên trên ngực Đậu Nhất Phàm. Không có sự đồng ý của Đậu Nhất Phàm, cô không định có động thái tiến thêm một bước. Tuy "tam thập như lang tự hổ" (ba mươi như sói như hổ), nhưng Đỗ Khiết Kỳ định làm một con hổ cái ưu nhã, bởi vì sự ưu nhã của hổ không ảnh hưởng đến kết quả tiến thực của nó.
"Rất non nớt? Ha ha, Khiết Nhi, em đã dạy anh rất nhiều điều." Đậu Nhất Phàm có chút mệt mỏi, ôm Đỗ Khiết Kỳ đi về phía chiếc ghế cạnh cửa sổ. Nghĩ đến lần đầu tiên mình "chấn xe" lại chính là ở trên chiếc Buick màu bạc đó của Đỗ Khiết Kỳ, nụ cười trên khóe miệng Đậu Nhất Phàm không kìm được mà trở nên tà mị.
"Ha ha, ý anh là em dạy hư anh, đúng không? Lại đây, ngồi xuống! Em pha cho anh tách trà, được không? Nhạt một chút, thế nào?" Đỗ Khiết Kỳ là người chu đáo, thiện giải nhân ý, cũng là một người tình không thể tìm đâu tốt hơn.
Đậu Nhất Phàm gật đầu, thuận theo ngồi xuống cạnh cửa sổ. Nhìn thời gian đã không còn sớm, Đậu Nhất Phàm trầm ngâm một chút, nhắc nhở Đỗ Khiết Kỳ một câu rồi lấy điện thoại ra gọi cho nhà Chu Ninh. Người nghe điện thoại là Lý Mộ Vân vẫn chưa ngủ, hai người nói chuyện nũng nịu vài câu trong điện thoại, Đậu Nhất Phàm liền vội vàng cúp máy.
Trên bàn trà bên cạnh đặt một tách trà nóng tỏa hương thơm ngát, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy róc rách, đủ để khiến một người đàn ông bình thường khởi lên những tưởng tượng vô hạn. Đậu Nhất Phàm ngồi trên ghế, như có điều suy nghĩ nâng tách trà lên, thổi thổi nước trà, nhấp một ngụm, lập tức cảm thấy hương thơm ngây ngất xộc vào mũi. Đúng lúc cậu đặt tách trà xuống, Đậu Nhất Phàm đột nhiên phát hiện ra động tác uống trà này dường như không hề xa lạ. Ở một góc xa xăm nào đó không lâu trước đây, cậu thường xuyên nhìn thấy Thi Đức Chinh ngồi trên sofa nghịch bộ trà cụ, nhiều lúc hơn là Thi Đức Chinh đang uống loại trà hoa do Sử Vân Hương chuẩn bị cho ông ta. Trong hương trà dìu dặt đó, Đậu Nhất Phàm dường như nhìn thấy nụ cười rạng rỡ nở rộ một cách tự nhiên trên gương mặt gầy gò, vốn ngày thường không hề cười nói của Thi Đức Chinh ngay khoảnh khắc nhìn thấy Sử Vân Hương.