Đậu Nhất Phàm ngẫm nghĩ một chút, quyết định vẫn nên nói rõ với Ôn Tiểu Long, liền tiện miệng nhắc tới chuyện nhờ Tô Ích Bạc giúp đỡ ở Ức Châu lần trước.
“Ý anh là nhị ca em đồng ý giúp đỡ là có điều kiện?” Ôn Tiểu Long nhíu mày hỏi, sau khi thấy Đậu Nhất Phàm gật đầu trầm tư, liền không nhịn được truy vấn thêm một câu. “Điều kiện gì?”
“Muốn anh giúp lão ta nắm lấy cảng của khu phát triển Hải Nhiêu, lão ta muốn giành lấy cảng đó.” Đậu Nhất Phàm hạ thấp giọng, thần tình nghiêm trọng giải thích.
“Ồ? Hóa ra là chuyện này, chuyện này em biết, vốn dĩ là do em gợi ý cho lão đại về địa điểm này, bây giờ nhị ca em đốc thúc chuyện này cũng chẳng có gì lạ.” Nghe hiểu ý của Đậu Nhất Phàm, Ôn Tiểu Long có chút không cho là đúng, giải thích thay cho Tô Ích Bạc vài câu.
“Không phải giành cho Thuần Long Bang, mà là làm việc này cho cá nhân lão ta, cho nên anh mới cảm thấy có chút không ổn.” Đậu Nhất Phàm thẳng thắn nhìn Ôn Tiểu Long, phát hiện trong tay cậu ta đã cầm thêm một điếu thuốc và đang lặng lẽ hút.
“Anh, lời này nói ra không hay chút nào đâu! Nếu để người ngoài nghe thấy, còn tưởng nhị ca em có ý hai lòng với lão đại đấy?” Ôn Tiểu Long chậm rãi nhả ra một luồng khói, giọng nói có chút lạnh lẽo nhắc nhở Đậu Nhất Phàm về sự thật này.
“Tiểu Long, lời này chỉ là nói trước mặt hai anh em chúng ta mà thôi, trước mặt người khác anh tuyệt đối không dám tiết lộ một chút phong thanh nào.” Đậu Nhất Phàm nhàn nhạt nói, có chút thất vọng với phản ứng của Ôn Tiểu Long. Xem ra Tô Ích Bạc – nhị ca này mới là anh ruột, còn ông anh như hắn chẳng qua chỉ là anh em tạm thời mà thôi.
“Anh, đây là chuyện trong bang của bọn em, em không muốn anh can thiệp vào mấy tranh chấp này.” Sắc mặt Ôn Tiểu Long âm trầm, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn.
“Nói như vậy, quả thực là tồn tại khả năng này rồi?” Đậu Nhất Phàm thong dong nói, hắn không lạ gì với tình huống này. Bất cứ nơi nào có con người thì sẽ nảy sinh quyền lực, bất cứ nơi nào liên quan đến quyền lực thì tất yếu sẽ có tranh quyền đoạt lợi. Thuần Long Bang lớn như vậy nếu không có tranh quyền đoạt lợi xuất hiện thì chỉ có thể nói thuật ngự hạ của lão đại Tống Đức Chí thật sự quá kinh ngạc. Tuy nhiên từ chuyện năm ngoái cả nhà Tiêu Đông Chí hãm hại Ôn Tiểu Long mà Tống Đức Chí lại mặc kệ sống chết của cậu ta xem ra, khả năng Tống Đức Chí có thuật ngự hạ cao siêu quả thực rất nhỏ.
“Anh, ân oán trong này anh sẽ không hiểu đâu, phức tạp lắm.” Ôn Tiểu Long dường như rất không muốn nhắc với Đậu Nhất Phàm về những chuyện này, dù sao Thuần Long Bang cũng là nơi cậu ta lớn lên từ nhỏ và chứng kiến nó dần dần phát triển lớn mạnh, Ôn Tiểu Long không muốn phơi bày những vết thương chằng chịt bên trong ra cho người khác xem.
“Tiểu Long, đi đến đâu cũng khó tránh khỏi tranh chấp quyền lực, đây là thiên tính của con người. Anh chỉ mong em không bị người ta tính kế, càng không vì chuyện này mà rước họa vào thân. Theo cách hiểu của anh, em là người phụ trách thị trường phát triển của Thuần Long Bang đóng quân tại Chu Ninh, nếu Tô Ích Bạc ra tay trước ở Hải Nhiêu đoạt lấy quyền quản lý cảng, em nên ăn nói thế nào với lão đại của các em về chuyện này. Chẳng lẽ em có thể dùng một câu ‘em không biết’ để thoái thác sao? Cho dù em không biết, người làm việc cho Tô Ích Bạc như anh chẳng lẽ cũng không biết sao? Tiểu Long, em suy nghĩ kỹ lại đi, xem có đúng là đạo lý này không!” Đậu Nhất Phàm vẫn dùng giọng điệu rất hòa hoãn để giảng đạo lý với Ôn Tiểu Long, hy vọng có thể kéo sự việc đi theo hướng mà mình mong muốn.
“Em hiểu ý của anh, nhưng em vẫn không tin nhị ca lại làm thế. Lão ta cần cái cảng đó để làm gì? Vài năm nữa, lão đại nghỉ hưu, toàn bộ Thuần Long Bang đều là của nhị ca. Lão ta không cần thiết phải vội vàng nhất thời, anh nói có phải không?” Ôn Tiểu Long búng búng điếu thuốc trong tay, từ tận đáy lòng che chở cho Tô Ích Bạc.
“Haha, Tiểu Long, không biết em có từng nghe qua một câu nói thế này chưa, một câu thoại mà các biên kịch phim truyền hình rất thích dùng – Trẫm một ngày chưa chết, ngươi vĩnh viễn là thái tử?” Đậu Nhất Phàm bất đắc dĩ cười khổ, phát hiện tính cách Ôn Tiểu Long có khiếm khuyết lớn như vậy, không nhịn được cảm thán một câu, nghĩa khí thứ này đôi khi đúng là khiến người ta che mắt.
Cả văn phòng rất yên tĩnh, Đậu Nhất Phàm nghịch điện thoại, không vội không nóng nảy dành cho Ôn Tiểu Long đủ thời gian suy nghĩ. Có đôi khi chỉ khi người trong cuộc tự mình thoát ra khỏi sự hạn chế trong tư duy thì mới có thể bắt đầu hiểu ra, Đậu Nhất Phàm sẵn lòng dành cho Ôn Tiểu Long thời gian đó. Dù sao hôm nay hắn cũng định ở cùng Ôn Tiểu Long cả ngày, cũng không ngại lãng phí chút thời gian này.
“Anh, nếu… nếu thực sự có ngày đó, anh nói em nên làm thế nào?” Điếu thuốc trên tay Ôn Tiểu Long lần đầu tiên bị hút liên tục hết điếu này đến điếu khác, cho đến khi trước mặt cậu ta trong gạt tàn đã có thêm bốn năm cái đầu lọc thuốc mới thản nhiên cất lời.
“Tiểu Long, vấn đề này phải do chính em trả lời, người khác không thể thay thế được. Lão đại của các em đã thu nhận các em, nuôi lớn các em, ơn dưỡng dục là đặt ở đó. Nhưng từ chuyện Tiêu Hiểu Mẫn lần trước xem ra, lão ta đã sớm đề phòng cậu là lão tam rồi. Còn về nhị ca của các em… anh không hiểu nhiều về lão ta, nhưng từ thủ đoạn này của lão ta ở Hải Nhiêu, lão ta chắc chắn sẽ kéo em xuống nước. Cho nên… vấn đề này em phải suy nghĩ kỹ càng!” Đậu Nhất Phàm không định thay Ôn Tiểu Long đưa ra quyết định, nhưng một số tình huống thì buộc phải phân tích rõ ràng.
Ôn Tiểu Long im lặng, chuyện Đậu Nhất Phàm nói không phải là lần đầu tiên cậu ta cần phải cân nhắc. Chỉ là lần này Tô Ích Bạc lại đưa ra cho cậu ta một nan đề khác, vấn đề khiến Ôn Tiểu Long không thể không thận trọng xem xét.
“Đi thôi! Anh, cùng ra ngoài ăn bữa trưa, nghe nói cơm chiên nhím biển ở Chu Ninh nổi tiếng cả tỉnh Ức Phong. Trưa nay anh em mình đi ăn một bữa cho sảng khoái.” Qua một hồi lâu, Ôn Tiểu Long mới đem đầu mẩu thuốc trong tay dí mạnh vào những mẩu thuốc trong gạt tàn.
Đậu Nhất Phàm ghi nhớ bộ dạng hung hăng đó của Ôn Tiểu Long trong lòng, có chút nhàn nhạt rũ mắt xuống, bước theo chân Ôn Tiểu Long ra ngoài cửa.
Giờ ăn trưa nhanh chóng trôi qua, sau đó là buổi chiều oi bức, cuối cùng là màn đêm khi quán bar Tháp Paris bắt đầu mở cửa. Để chờ đợi sự xuất hiện của gia đình Lâm Chính Quân, Đậu Nhất Phàm ngày hôm đó sau khi họp đấu thầu xong liền ở lại quán bar Tháp Paris, chuẩn bị đón chào sự xuất hiện của cả nhà già trẻ nhà họ Lâm.
Màn đêm vén bức màn đen kịt, trong quán bar bắt đầu trở nên náo nhiệt, tiếng nhạc chói tai kích thích màng nhĩ của mọi người. Ôn Tiểu Long như thường lệ ở trong phòng giám sát theo dõi một lúc, sau đó cùng Đậu Nhất Phàm mỗi người xách một chai Hennessy đi lên ban công tầng hai, ngồi xuống đó.
“Ừm, thời gian vừa đẹp, mười một giờ rưỡi. Còn ba mươi phút nữa, giao kèo giữa em và Lâm Chính Quân là kết thúc rồi. Anh, chúng ta cá cược thử xem, xem Lâm Chính Quân rốt cuộc có đến không?” Ôn Tiểu Long cười đầy tà mị, giơ chai rượu trong tay về phía Đậu Nhất Phàm.