Nhiều người chắc sẽ thắc mắc sao tôi dành thời gian cho công tác gái gú nhiều thế?
Hỏi thế là xứng đáng 1 điểm về chỗ.
Vì đây không phải là nhật ký tiểu thư để kể lể chi tiết chiều nay ăn gì, ngủ mấy giờ dậy, đi mua quần chíp với ai, thậm chí cả tuần tổng cộng ho mấy lần? Vân vân và vân vân…
Ở đây chỉ có chỗ cho tình yêu, mọi thứ ngoài lề lẻ tẻ chỉ điểm xuyết hoặc lướt qua. Với lại một công chức quèn cấp huyện, lương đủ ăn sáng 30 ngày mỗi tháng và đổ đầy ba bình xăng, thì thử hỏi còn thú vui tao nhã và tinh tế nào hơn thú vui uống trà, bắn thuốc lào vặt và đong gái?
Tôi ít bạn trai (thứ được coi là tri kỷ) bạn bè thân thiết, tốt nghiệp đại học xong mỗi đứa té mỗi nơi. Ở quê còn lại các chú: hoặc là thợ hồ, thợ cơ khí, thợ cắt tóc, hoặc là mấy anh giáo viên, cán bộ Đoàn, viên chức lằng nhằng. Các anh thợ thì tôi nói các anh cóc thèm nghe. Các anh viên chức thì tôi cóc nghe nổi các anh nói. Đâm ra chỉ hợp với mấy em xì tin hoặc tiền mãn tin – vì khi lời nói bất đồng ta có thể chuyển sang ngôn ngữ cơ thể.
Trên kia là đùa.
Giờ mới thật.
Từ khi bán xới khỏi Hà Nội, tôi luôn nhức nhối với vết thương lòng do ex (người yêu cũ) để lại. Một khoảng trống mênh mang trước mặt không gì bù đắp nổi. Nhiều khi uống tây tây, nghĩ cùn: “Mệ, vì nghèo hèn, vì đồng tiền mà đánh mất tình yêu thì tao sẽ cố hết sức kiếm thật nhiều tiền để làm khổ đứa khác – như một sự trả thù tình.“ Nhưng đấy là lúc say. Tỉnh ra lại quay về với cái máng lợn phũ phàng. Suy tư, trăn trở, thất vọng… chồng chất.
Đi nhiều, gặp nhiều cũng chỉ thấy những đứa con gái tâm hồn nhàn nhạt. Những em gái với lối suy nghĩ chỉ cần xỏ chân vào hai cái ống quần jean là phút chốc bước một bước từ lũy tre làng ra thẳng ánh sáng văn minh thành thị. Hoặc những đứa chỉ cần liếc tôi đi xe gì là có thể đánh giá xong thân phận và giá trị một con người mà không cần thẩm tra lý lịch.
Những em đó, nếu có lướt qua đời tôi thì cũng khó có thể châm chước tính cho một cuộc tình. Lại nhớ tới câu thơ quái quỷ của Hoàng Nhuận Cầm, “Thủy, Lan, Hương, rồi Dương rồi Điệp/ Những mối tình như súng liên thanh“…
Cho tới khi gặp Huyền, tôi gần như vứt bỏ được lớp mặt nạ loang lổ bấy lâu. Tôi trở nên tử tế hơn. Yêu đời hơn và bớt ngang tàng hẳn. Một tia sáng le lói cuối đường hầm chăng?
Thôi, văn thơ lai láng như thế đủ rồi. Tối nay chủ nhật, Huyền vừa tin lại: “Anh đến sớm đi chơi đám cưới với em nha, đám của bạn em“. Đọc đi đọc lại cái tin dễ đến lần thứ 37 mà vẫn thấy háo hức. Thi thoảng còn thoát hẳn, đút máy vào túi quần rồi làm như mới có tin đến, lôi ra đọc để nhâm nhi cảm giác hồi hộpVội vàng soạn ngay tin trả lời kẻo nhỡ nàng đổi ý thì chết, “Để anh xin phép bố mẹ đã nha em, có gì lát anh nhắn lại“ (bấm nút gửi mà đau hết cả cơ bụng vì cười, lại còn bày đặt “xin phép“ phụ huynh cho ra vẻ con người nề nếp gia phong, vãi cái thằng tôi.)
“Dạ, em chờ!“, nàng trả lời.
Cái điện thoại bấy lâu chuyên dành cho việc nhắn tin kết quả xổ số Miền Bắc, soi cầu lô… tự dưng hôm nay trở nên đáng yêu thế không biết! (Mọi hôm chỉ khi nào trúng đề mới đáng yêu, nhưng hiếm lắm.)
Căn khoảng một tiếng sau (à, thời gian đi tìm phụ huynh để “xin phép“ đây mà) nhắn lại cho nàng.
“Rùi em à, anh sẽ đến.“
Tôi luôn tuân thủ nguyên tắc: trước thời gian gặp gỡ không nhắn đi nhắn lại nhiều, việc đó sẽ gây nhàm và giảm mất độ nóng của khoảnh khắc chờ đợi; câu chữ cũng hạn chế thể hiện sự hưng phấn thái quá, nếu không đối phương sẽ nghĩ ta đang xoắn đấy mờ. “Dạ.“
Nàng thả một từ nhẹ bẫng như không…
Hôm nay ăn cơm tối sớm.
Ăn xong oánh răng hẳn hai lần, 5 phút sau bồi thêm nửa trái cam cho thơm miệng. Lên nhà lục tủ quần áo, thấy cái ảnh ex rớt ra. Đôi mắt đứa trong ảnh như lưỡi dao xoáy sâu vào tim. Đau nhói.
Lật mặt sau ảnh, dòng chữ viết bằng bút dạ màu xanh đã nhòe nét “Hạ Long 26/6/200x. Em nhớ tình yêu của em nhiều lắm“.
Đây là bức anh nàng chụp dịp đi tham quan cùng lớp trước khi bảo vệ luận văn. Ngày ấy, xa nhau một tuần tưởng chừng có đứa sẽ phát điên.
Bằng chứng phạm tội duy nhất còn sót lại cho cuộc tình 3 năm. Đậu má, trước ngày cưới một hôm ông sẽ hóa vàng để vợ yên tâm rằng tôi là mối tình đầu của chàng. Còn bây giờ thì để nó đấy đã, thi thoảng giời mưa, mở nhạc vàng lôi ra ngắm chơi cho tim tan nát luôn một thể.
Sau một hồi chọn lựa cuối cùng tạm hài lòng với trang phục quần âu + áo sơ mi kẻ sọc + giày đen. Đứng trước gương nom cũng oách chán, mẹ khỉ, những lúc trông tôi ngon nghẻ như này lại chả có ex ở đây mà chép miệng tiếc nuối “Tôi thật ngu xuẩn khi bỏ mất con cá quá to“. Tất nhiên con cá to ở đây là tôi!
Hôm nay có con Vespa đời Tống của ông chú về chơi. Con này mới mông má nên bề ngoài khá men lì, hỏi mượn đi chơi, ông chú đưa chùm chìa khóa vừa dặn, “Ra đường rộng chạy thử vài vòng cho quen đã không khó đi lắm“. Lúc dắt xe cổng còn bồi thêm “Đi thì sướng, chơ mà thi thoảng… chết máy vặt đó. Cẩn thận“. Tôi gật đầu như bổ củi bảo biết rồi. Và đây cũng là khởi đầu cho nỗi “kinh hoàng“ về sau của tôi trong đêm ấy...
Trời còn sớm nên không gửi xe lội sông mà vòng xuống cầu tràn rồi đi ngược lên, dù hơi xa một chút. Suốt quãng đường chỉ mải mê tưởng tượng khung cảnh hai đứa dắt tay nhau đi đám cưới trong bàng bạc ánh trăng. Tôi sẽ nói câu này, câu kia. Nàng sẽ trả lời như nọ, như kia… Tóm lại trên đường dắt nhau về thì… hôn được phát coi như chốt hạ. Nghĩ đến đây mà tê hết cả rốn vì phấn khích.
Sau non hơn nửa tiếng vòng vèo cuối cùng cũng đến ngõ nhà nàng. Trong nhà vọng ra tiếng cười đùa vui vẻ, chắc bạn nàng đến rủ đi chơi cùng.
Phi xe hẳn vào sân, ngó nhanh vào nhà trên thấy năm sáu nam thanh nữ tú đang cười đùa ồn ĩ. Một em mặc áo phông đỏ, body chất lừ (mỗi tội hơi vẩu) bước ra hỏi “Eng hỏi ai ạ?“. Con bé này hỏi câu duyên gớm, nhưng lúc ấy mải nhìn ngực nó nên tôi thôi không chấp.
“Chú Việt có nhà không em ơi?“. Em vẩu cố khép bớt môi lại (mệ, nom giống Ronaldinho tợn) rồi chỉ tay xuống nhà bếp, “Chú Việt đang mần chi trong bếp, anh vô đi“. Nghe loáng thoáng thằng trẻ trâu nào nói vọng trong nhà ra, “Con xe chi nhìn lạ hè“. Thằng khác giải thích, “Xe Tàu“.
Vừa lúc ấy chú Việt đi ra “A thằng cháu! Lâu rồi mới chộ mặt hè! Vô đây uống nác đã rồi đi mô thì đi“. Tôi theo chú vào bếp. Trên bếp củi nồi gì đó đang sôi ùng ục, tôi hỏi cho có chuyện để nói, “Chú đang nấu chi mà thơm rứa ạ? Khoai ạ?“. Chú bảo, “Mô, cám lợn!“ Tôi cứng cả mồm vì hố.
Nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, chú chép miệng, “Chà, bựa ni nhìn đẹp trai thôi rồi hè!“. Thấy bóng ai đó thấp thoáng trong gian buồng, đoán là Huyền, nên tôi hỏi lại chú, “Dạ, chú nói chi ạ?“. Chú Việt nheo mắt, “À, nhìn cháu bựa ni đẹp trai“. Câu này nghe mãi rồi, nhưng trong bối cảnh hôm nay nó mới đáng đồng tiền bát gạo biết bao (chắc Huyền nghe rõ).
“Chào eng ạ!“. Cái bóng thấp thoáng nãy giờ bước ra. Mệ, thằng cu em trai nàng (về sau tiếp xúc mới biết nó chơi rất được, ngang và hơi gàn đúng chất trai Nghệ nhưng cũng tương đối quân tử tàu). Lại mất gần 10 phút làm công tác dân vận. Mãi vẫn chả thấy nàng đâu, bắt đầu sốt ruột “Chị mô em?“. Thằng cu bảo à đang tô phân trát són trong buồng, chuẩn bị đi chơi đám cưới. Thở phào nhẹ nhõm (lúc này nhìn thằng em nàng yêu thế, chỉ muốn dúi ngay vào tay nó 100k, nhưng thôi anh sẽ đền chú sau).
Mất thêm gần 10 phút nữa lọ mọ đi theo chú Việt ra xem mấy con hươu đang trổ nhung. Phân hươu thối um nhưng vẫn phải luôn mồm xuýt xoa khen đẹp quá, đẹp thiệt chú ạ, cháu nhìn mà thấy giống như con tuần lộc bên Bắc Âu (nói xong thấy hài quá lại nhe răng cười trong bóng tối).
Chú Việt có vẻ vui lắm, bảo kiểu chi bựa mô cắt nhung mi cũng phải sang đây uống với chú lần nựa. Tôi nắm lấy tay chú lắc lắc, “Rồi, kiểu chi cháu cũng sang mà!“. Miệng nói, mắt thì oánh võng linh tinh xem nàng đã xong việc chưa.
“Anh…“ Giật hết cả mình. Nàng gọi khẽ từ trong bếp.
Lúc ấy xoắn vãi rồi, nhưng cứ vờ vịt đủng đỉnh bước vào như không. Nàng đứng gần cửa vào, nhan sắc khiến tôi tối sầm hết cả mặt mũi. Vẫn mái tóc dài ngang lưng, má hồng (chắc mới thoa thêm tí phấn), hàng mi cong cong đầy ma mị. Tôi khoanh tay trước ngực, mặt lạnh lẽo khe khẽ gật đầu chào.
“Bựa ni có lội sông không anh? Chà, quên thẻ nhớ của em rồi cũng nên hè?“
Tôi bảo quên sao được, rồi lôi trong ví ra cái thẻ nhớ chép toàn nhạc Ngô Thụy Miên cho nàng. Chợt nàng kéo tôi lại gần, thì thầm, “Giừ cũng hơi khó xử đây, trong đám nớ (mấy thằng đang ngồi nhà trên) có thằng đòi chở em đi. Em thì nỏ ưa chi hắn mô. Làm răng giừ nả?“
Tôi hỏi, “Rứa nó như thế nào với em?“
“À, nhà hắn xóm bên, toàn đến nhà em một mình thôi“.
Bàn bạc nhanh, cuối cùng thống nhất kệ thằng đó (mặc dù cũng hơi lo vì có thể bị ném đá, món này là đặc sản nổi tiếng của các anh rồi). “Thôi giừ đi nha, lát nữa em sẽ có chuyện hỏi anh đó!“ Chột dạ. Chuyện gì nhể? Em nói đi, chuyện gì? Nàng kéo tay, “Tí nữa xong đám đi, nhưng anh có biết ai tên là… Tú nhà ở abc không?“.
Thôi bỏ xừ rồi. Có biến to rồi. Thằng này trước chơi qua loa với tôi. Điều tồi tệ nhất là gần như tất cả quá khứ yêu đương của tôi (kể cả hồi ở Hà Nội) nó biết hết. Quả này vỡ mặt thật rồi. Trong vài giây ngắn ngủi, tôi đã kịp lướt qua kịch bản những gì đã xảy ra trong câu chuyện của Huyền và thằng ôn Tú kia. Cái mồm thằng này tôi từng ví như mồm mấy thằng kinh doanh đa cấp Amway, ngồi cạnh nó tốt nhất đeo cái headphone lại cho lành. Sao nàng lại bỗng dưng quen con chim lợn này nhể???
Tôi vẫn điềm nhiên khoanh tay trước ngực (mặc dù đã xoắn lắm rồi, vừa xoắn vừa giận thằng Tú run người). “Anh biết rồi, nếu là thằng đó thì anh đã hiểu nó nói gì với em…“
Nàng cười bí hiểm, “Ừm, thôi đi đã, lát nựa em sẽ phỏng vấn anh sau!“.
Nàng ngồi sau xe tôi, hai tay giữ hờ vào vai. Thằng cu lúc nãy đi sau cùng, vừa chạy vừa vê ga ầm ĩ như đang trong cơn hậm hực. Điên quá, tôi cho xe chậm lại chờ nó đi trước cho đỡ nhức đầu…