5 giờ sáng tỉnh dậy. Việc đầu tiên là duỗi thẳng cẳng ngáp liền ba cái sai quai hàm. Tiếp theo là quờ tay tìm cái điện thoại xem liệu đêm qua lúc ngủ say có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào không?
Chả có ai gọi. Giá như có được một cái sms trách móc, giận dỗi thì tốt biết bao. Nó cho ta cảm giác mình vẫn tồn tại và giành được sự để ý của đứa khác – kể cả lúc đang ngủ nhăn răng, nước dãi chảy tèm nhem bên mép…
Hôm qua bảo với Ốc, anh phải lấy vợ thôi, lông bông rứa đủ rồi. Nàng trố mắt, nhưng lấy ai? Ai lấy anh?
Ừ nhể, một câu hỏi đầy tính biện chứng triết học.
“Có vụ này hay lắm, cô giáo thằng Tèo…“
“Nhìn răng? Được không?“
“Hơi lùn, mọi thứ tạm tạm.“
“Thích hấn không? Hay lấp chỗ trống đó?“
“Chưa thích, nhưng nhắm để lấy thì cũng không đến nỗi…“
Ốc bảo kể coi mồ, có chi em tư vấn cho. Em mà tư vấn tình cảm là chuẩn lắm, có đôi đang yêu nhau, em tư vấn phát… bỏ được nhau liền! Tài không? Tôi bảo tài. Nhưng mà ca này anh không thèm tư vấn. Anh tán ngất ngất được thì được, chả được thì thôi!
Ốc trề môi, bảo anh bất cần hầy. Tư tưởng nớ là không ổn mô. Tôi bảo thì trước tới nay anh toàn ng-hiêm túc mà có được chi? Em biết không, hôm đi về từ nhà Huyền, dừng chân đái bậy xuống ruộng mùng bên đường, nước đổ xuống lá mùng đến đâu trôi tuột đến đó. Anh mới nghĩ công sức bấy lâu của mình cũng rứa thôi, như đái xuống lá mùng!
Nàng phì cười, nói anh thật là quá đáng, ví von linh tinh…
9 giờ sáng. Làm xong mấy việc vặt bèn nhắn cho cô giáo cái tin, “Tối nay em ở nhà không?“ (cơ bản ban đêm tôi cũng chả có việc chi làm cho hết buổi tối).
Không thấy trả lời.
Gọi xem sao. Chuông đổ 2 hồi rồi tút tút tút… máy bận.
Ờ, cái này gọi là giẫy hàng đây. Cáu tiết gửi tiếp cái tin, “Em là cô giáo mà xử sự kém rứa? Không thích anh làm phiền thì nhắn lại 1 câu.“
Gần trưa thấy cái tin trả lời, “Anh cũng nóng tính hè. Sáng tới dừ em mắc họp hội đồng không nghe máy được. Anh muốn đến nhà chơi thì cứ đến, răng cứ phải hỏi mần chi?“
Cô giáo có khác, đối đáp căng đét (chắc ở lớp quen nói với học trò giọng này rồi). Nhắn lại, “Vậy tối ni anh đến chơi nha em“. Lại không thấy hồi âm luôn! Ừm, có nghĩa là đồng ý đây mà. Cơ mà tính khí kiểu này chiều được cũng vỡ thớt mất, hở tí là bắt bẻ như trò nó không bằng…
Tối. Sơ mi cộc tay, quần âu, giày đen trên con Jupiter ghẻ thẳng tiến. Nhà nàng cách 12 cây chuối, xa gớm, đường vắng và đầy bụi, nhưng nghĩ đến cuộc hẹn thú vị (hy vọng rứa) phía trước lại hào hứng vô cùng.
Theo đúng chỉ dẫn của nàng hôm nọ thì nhà nàng đây rồi, đi qua mới giật mình quay vòng trở lại.
Đang nhắm nhót phủi bụi và vuốt lại tóc tai cho khí thế thì chuông tin nhắn đến.
“Hôm nay nhà ngoại có việc nên em phải sang bên đó rồi.“
Chết điếng một lúc. Trời ạ, sao không gọi điện báo trước mà phải chờ người ta lặn lội hơn chục cây số lên tận đây rồi mới nhắn cái tin cộc lốc không đầu không cuối như thế? A cay vãi, giận run cả người. Quyết định dừng xe bên quán nước ngồi đốt thuốc hồi lâu cho hạ hỏa…
“Tán con nớ được đó, gia đình cơ bản lắm“.
“Chú mà lấy được con nớ thì nhất rồi, vợ giáo viên ít nhất sau ni còn có cái sổ lương.“
“A! Con Nhâm con ông X. à? Chú Huy mà “đi“ con nớ là mềnh ủng hộ nà! Tính rất tốt…“
Bla bla… Họ hàng, người quen của tôi tới tấp vun vào em Nhâm. Tôi ngồi hút thuốc chán chê, bất giác nhớ lại lời xui dại của mấy mợ mà ức lòi pha. Thì cũng tại mấy pha bơm đểu ấy mà tôi đang ngồi vất vơ ở đây, sau khi đánh quãng đường hơn xịch cây chuối. Gớm, mỡ đấy mà húp. Ngon lành thì đã chả đến lượt thằng tôi.
Về. Cũng không thèm liên lạc lại. Chắc phải đợi vài hôm nữa nguôi nguôi rồi mới tính được tiếp.
Hôm nay vừa lĩnh lương, 2 củ 8, khuyến mại thêm 2 trăm tiền xăng nữa là tròn 3 củ. Đang định ra mấy cái shop vớ vẩn sắm ít đồ mặc cho nó gọi là f5 lại tôi thì bất ngờ Huyền gọi điện, giọng thều thào như mèo hen.
“Anh à.“
“Ừm, có việc chi rứa em?“ (Lạnh nhạt vãi.)
“Anh dạo ni gớm hè! Em gọi điện hỏi thăm cấy nỏ được à?“
“Nói to lên tí, răng nghe khò khè rứa?“
“Em ốm nè! Mấy bựa sốt cao mê man nỏ biết chi trời đất, dừ mới tỉnh tỉnh hơn được tí rồi đó…“ (Ho mấy phát rất hoành, chắc lại làm hàng.)
“Rứa à!...“, tự nhiên đơ ra, không biết nói chi cho hợp hoàn cảnh, “… Rứa… rứa…. chồng sắp cưới có đến chăn nuôi chi không?“ (Trời ạ, chăm nom thì nói nhịu thành chăn nuôi.)
“Mần chi có ai mà gọi là chồng sắp cưới ở đây, anh hay hè! (cáu cáu). Thôi rứa anh nha, em lại sắp lên cơn sốt rồi, trán hâm hấp khó chịu quá…“ (đề tiếp thêm mấy phát ho tương đối chất lượng rồi cúp máy.)
Mệ, khó nghĩ gớm. “Nó“ ốm chả lẽ quay mặt làm ngơ? Dù sao hết tình thì vẫn còn tí nghĩa, tôi ghét nhất những đứa hết yêu nhau là coi nhau như đồ giẻ rách. Gặp ngoài đường mặt sưng sỉa như ong đốt.
Nhưng tối mà mò đến lại rách việc với mẹ nàng, dù đến chơi với tư cách thăm người ốm. Sau một hồi đắn đo, cuối cùng quyết định chiều ra chợ mua cân đường, hộp sữa rồi lên thăm nàng luôn, đỡ va chạm người nhà. (Mà ở mình cũng hay, cứ ốm đau thì người đến thăm cứ táng cân đường, hộp sữa, hoặc sang hơn là cân cam, dây sữa tươi… mà chả thèm biết cái đứa kia bị bệnh gì, có chén được đường sữa không, không như lũ Tây ôm hoa tươi đến bệnh viện chúc mừng khỏi bệnh.)
Chiều. Làm cân cam với hơn chục quả mãng cầu lễ mễ đi thăm Huyền. Mới đó mà đã gần tháng rưỡi không gặp lại. Tôi còn yêu, nhưng chắc phôi phai đi khá nhiều. Tình yêu pha lẫn sự hờn giận, một chút oán trách và thất vọng. Thi thoảng đọc báo Công an Nhân dân vẫn thấy nhiều đôi bị gia đình ngăn cấm đã nhảy xuống ao quyên sinh, hoặc dắt díu nhau trốn biệt xứ người để xây dựng cuộc sống mới. Nàng không nhảy ùm xuống ao (chắc do nhà không có ao), cũng không để lại huyết thư trước khi gieo tôi xuống sông Ngàn Phố từ cầu tràn (có lẽ sông Phố cạn quá, nhảy xuống không chết vì nước mà què luôn chân thì dở.)
Sau khi ngó tôi một lượt từ đầu đến chân, mẹ nàng tiếp tục nhìn mớ trái cây tôi mang đến rồi chép miệng, “Hoa quả dừ toàn phun hóa chất Trung Quốc đó, cẩn thận…“. Tôi độn mặt ra. Huyền nháy mắt ý bảo, “Kệ cho mẹ nói“. Ừ thì chả kệ.
Ngồi một lát thì mẹ nàng gọi ra uống nước.
“Có người yêu chưa cháu?“
“Dạ chưa o ơi.“
“Long đong hè! Nhìn cụng sáng sủa chơ có đến nỗi mô… hay là kén đó?“
Tôi gãi tai.
“Cái duyên chưa đến thì chịu thôi o, chớ cháu thì có chi mà dám kén chọn!“
Nhả miếng trầu vào bô, mẹ nàng nhấm nhá.
“Mà dưới thị trấn thiếu chi gái, chẳng qua là mần răng đó thôi…“ (Chắc muốn tỉa đểu tôi dính phốt vụ nào đó nên khó kiếm vợ dưới thị trấn.)
“Dạ, o nói rất chuẩn men ạ.“
“Hây? Chuẩn men là chi?“ “Dạ, là rất bá đạo ạ!“
“Mi nói chi tau nỏ hiểu chi cả, hề hề.“
Tôi lúc ấy chỉ muốn chọc chơi tí, nhưng mẹ nàng chả hiểu chi nên mất hết cả hứng. Vừa lúc ấy Huyền lò dò đi ra. Mẹ nàng chỉ ngay vào cái tủ lạnh mới mua đặt bên góc nhà.
“Anh Toàn (à thằng cu “yên tâm đê“) tâm lý rứa đó, biết em hay phải cất hoa quả, bánh trái… nên bựa trước mới mua cho cái ni (khoát tay chỉ vào cái tủ lạnh Sanyo), sướng rứa chi nựa!“
Hê, khoe hàng đây. Tôi gật gù ra vẻ ngưỡng mộ lắm, nói cái ni có lẹ phải đến mấy chục triệu, nhìn hiện đại thôi rồi… Huyền cau mặt ra hiệu đừng chém nữa. Tôi mới thôi.
“Thôi ngồi nhởi nha, o đi bẻ lá cho hươu đã!“
Mẹ nàng tất tả đứng dậy cáo lui…
Còn lại hai đứa, Huyền bảo để em gọt cam cho anh ăn nha. Tôi bảo thôi, cam giờ toàn hóa chất Trung Quốc, cẩn thận… Nàng véo vào má tôi, dậm dọa, “Anh nhìn rứa mà hay trêu ngươi hè, ghê gớm…“ Tôi ôm lấy nàng, mắt không quên nhìn ra cửa đề phòng người lạ đi vào.
“Thôi anh về đây, em giữ sức khỏe nha.“
“Nỏ… khoan đã về…“
“Anh có việc bận rồi, mà ở đây lâu người ta nhìn vào không tiện cho em…“
“Nỏ tiện chi cả, ở đây tối về chi?“
“Không, về đây.“
Gỡ tay nàng ra, ngồi nói chuyện thêm một lúc. Tôi bảo chuyện của em và anh cuối cùng cũng nỏ đến đâu, tốt nhất mình đừng gặp nhau nữa, anh cũng đau lòng lắm nhưng không thể làm gì hơn…
Nàng không nói gì nhưng ánh mắt buồn ghê gớm, có điều gì như là sự tuyệt vọng đang dâng tràn… Im lặng hồi lâu, nàng hỏi “Anh về rồi đi tán tiếp cô giáo nớ chi?“. Tôi cười ậm ờ, thì tán chớ răng, nỏ lẹ định ở vậy à? Anh sẽ tán, nếu xuôi xuôi sẽ lấy, coi như hoàn thành sứ mệnh cao cả và chó chết với đời, he he…
Cười nhe nhởn vậy nhưng buồn chán ghê hồn. Chán đến nỗi người thừ ra, chai lỳ đến vô cảm.
Rồi chào nàng về.
Ngang qua quán trà đá tạt vào ngồi nghỉ lấy sức, vớ lấy điếu cày bắn liền 3 phát, khói cay sè hết cả mặt mũi…