Tối qua theo lịch hẹn sẽ sang nhà Huyền, nhưng lúc chập choạng nhận được hung tin từ cu Ngọc, “Đại ca để đêm mai sang nhé. Mai mới có phim hay cho đại ca“.
Cái giọng lấp lửng của nó khiến tôi vừa hoang mang vừa tò mò. Hỏi lại, phim chi mà hay chú? Nó ranh mãnh, “Thì tối mai đại ca cứ sang đây“.
Ừ sang thì sang, trong kho từ vựng của anh mày chả có từ nào tên là “sợ“ cả.
Lúc đó Ốc chưa về, đọc tin nhắn của Ngọc cho nàng nghe, nàng reo lên như hâm, “Biết roài… tối mai anh sẽ được gặp tình địch. Để lát em chạy xe ra mua cho lọ dầu gió với ít bông băng đi là vừa hè!“
Tôi vái lạy Ốc ba vái. Nàng quả là đệ nhất ma xó, chuyện chi cũng tinh quái đoán trước như sấm truyền (chả trách thằng bồ cũ rốt cuộc trong mắt nàng cũng chỉ là thằng trẻ trâu)…
7 rưỡi tối. Áo phông, quần jeans, giày xì po… chễm chệ trên con rim Thái của ông già trực chỉ hướng cầu tràn. Trời khô ráo, trăng non lấp ló chân đồi. Một cảnh tượng rất xứng đáng để làm thơ đề.
Đến gần ngõ nhà Huyền, thấy một đám gần chục chú giai làng đang tụm năm, tụm ba quanh gốc tre, tôi ý tứ giảm ga, tắt đèn pha. Chợt tiếng ai như tiếng cu Ngọc gọi tên tôi. Dừng hẳn lại xem sao.
“Đại ca.“
Té ra là nó thật.
“Chuẩn bị đi mô mà tụ tập ri?“
“Mô. Ngồi bốc phét cho vui thôi. Vô nhà đi, chị Huyền ở trong đó.“
“Mà nhà có khách à?“
“Dạ. Vô đi.“
“Ai rứa?“
“Anh Toàn đến chơi. Nỏ ngại mô.“
Bó tay chú, có rứa mà cũng dọa ma anh.
Nhưng cũng hơi hồi hộp thật. Nó là thứ cảm giác là lạ pha trộn giữa chút cay cay mũi, chút trách cứ (ngấm ngầm) và một chút hiếu chiến. Rút thuốc đưa cho Ngọc một điếu, châm một điếu, kéo mấy hơi cho hạ hỏa phát đã. Xong lững thững dắt xe đi vào.
Trước sân, một con Airblade đỏ đen dựng chình uỳnh ngay lối vào cửa (chắc sợ trẻ con vặt gương). Huyền đi ra chào “Anh ạ!“ rồi nhìn tôi một lượt. Hờ, nàng đi giày vải buộc dây trong nhà như này là trọng đại lắm đây! Gật đầu chào lại. Ngó vô nhà trên chả thấy đứa nào khả nghi ngoài bố mẹ Huyền.
“Cháu chào o chú. Ôi o mới về ạ?“ (mẹ nàng mới ra viện). Tiện mồm định hỏi “Dạo ni khỏe không o?“ nhưng phanh lại kịp.
Chú Việt kéo ghế mời ngồi rồi nhìn sang tôi bảo với vợ:“Huy con nhà bà Y. đó, nhà bên thị trấn.“
Mẹ nàng bỏm bẻm nhai trầu, gật gật, mắt lim dim ra kiểu biết, biết rồi. Tôi nở nụ cười tương đối nhu mì, tranh thủ soi xem nàng giống mẹ điểm gì trên khuôn mặt.
“Huy vợ con chi chưa cháu? Giừ đang mần nghề chi?“
Mẹ nàng phỏng vấn.
“Dạ chưa o ơi. Cháu làm abc thôi o.“
Đúng kiểu giai làng là phải “Cháu ế rồi, có ai thèm lấy mô o“, nhưng tôi ghét kiểu vờ vịt khiêm tốn và nhàm chán ấy. Im lặng trong giây lát, phát hiện ra dưới bếp có tiếng rầm rì to nhỏ. Ái zà, bạn Toàn ủ hàng kỹ ghê nhể. Ngay lập tức tiếng Huyền lôi kéo, “Lên nhà trên uống nước nói chuyện cho vui đi anh, nỏ ngại mô!“
Rồi nàng đi trước, bạn giai kia lẽo đẽo theo sau.
“Giới thiệu với anh, đây là anh Toàn, nhà trên abc… Còn đây là anh Huy…“
Nàng chừng mực ghê, ánh mắt không thể hiện cảm xúc gì “mập mờ“ để tôi kết tội một thể. Toàn đây hử chú? Trông cũng không đến nỗi giang hồ như tôi dự. Tóc dài vuốt ngược ra sau gáy, tay đeo lắc bạc to đùng, miệng rộng, cười hề hề rất cầu tài.
“Anh mới sang chơi à?“, bạn í hỏi. Gớm, chú ngồi trỏng biết anh đến lúc nào rồi còn phải hỏi.
“Ừ, anh mới sang.“
“Anh ở mô hè? Nhìn… quen quen.“
“À, anh ở thị trấn. Bạn quen ai bên nớ không?“. Hê, gọi “bạn“ cho nó có khoảng cách!
“Em quen nhiều bên nớ lắm, anh có biết thằng A con ông C, chị H con bà M… không? Có biết bla bla… không?
Bọn ấy đa số tôi biết, nhưng bảo anh chịu. (Vì biết chúng nó thì cũng vinh dự gì cho tôi mà phải kể ra cơ chứ.)
“Rứa anh Huy mần nghề chi hè?“
“Anh làm linh tinh thôi.“
“Trước học chi ra?“
Đã hơi nhức đầu thì chớ, thằng này volume nó vừa to vừa hay phát, thi thoảng cười hề hề rất ra kiểu dân làm ăn nhớn. Hình như chú mày nghĩ rằng chân lý thuộc về thằng to mồm hơn thì phải?
Đợi bố mẹ Huyền lục tục xuống nhà dưới (cho mấy đứa tự nhiên), bạn í quay sang nàng hỏi.
“À mà em với anh Huy quen nhau lâu chưa hè?“
Huyền nhìn tôi giây lát.
“Nỏ nhớ nựa anh hè“, nàng nháy mắt với tôi, trông điêu nhưng yêu cực.
“Ừm“, tôi cười nhạt.
“Răng mà quen nhau, anh Huy ở bên nớ răng biết em?“
Huyền đang ậm ừ định trả lời thì tôi xen ngang:“Rứa mới tài!“
Nhìn thái độ tưng tửng của tôi, cu cậu hơi khựng lại, mặt sường sượng. Loa tạm thời tắt trong vài phút…
Huyền, tôi và cu Toàn ngồi ba góc bàn. Cứ như thế trận chân vạc trong Tam Quốc, Thục Hán ở phía Tây, Tào Ngụy ở phía Bắc, Đông Ngô ở phía Đông Nam. Chả biết bọn kia là gì nhưng vì yêu Khổng Minh nên tôi nhận Thục cho lành.
Trong thế trận phức hợp như này, nhất cử nhất động của đối phương đều được mấy cái camera còn lại record với chất lượng full HD 1080 siêu nét. Tôi may mắn ngồi đúng hướng tivi nên phong thái cũng tự nhiên hơn, vì khi không có chuyện để nói ta cứ vác mắt thưởng lãm sữa tắm The Bol em tắm anh yêu, Vinamilk chúng ta là những con bò bla bla… (thi thoảng mặc dù chả có chi hay nhưng cứ nhoẻn miệng cười làm như thú vị lắm).
Được năm phút, thấy thi gan với tôi không ăn thua, cu Toàn lôi điện thoại ra đàm phán với các đối tác làm ăn. Ờ ờ, anh cứ chuyển trước hai mươi củ cho em… rồi rồi… chị ạ, số hàng hôm qua báo về cho em tám tư củ, ok chị… yên tâm đê… thằng em à, cuối năm quyết toán hết đi nha, ờ ờ… ba trăm mấy củ anh không mang sổ nên ang áng rứa thôi… ok ok… yên tâm đê… yên tâm đê.
Tôi nghe củ này củ nọ mà ung hết cả đầu, cũng định lôi điện thoại ra gọi chơi cho các anh trên Bộ, trên Cục coi cuối năm tổng kết ra răng nhưng rà danh bạ mãi không thấy tên anh nào nên thôi. Chả lẽ gọi cho lão trưởng thôn hỏi lịch phát thuốc diệt muỗi để xin mấy gói? Thôi thì muối mặt coi quảng cáo để xem con tạo xoay vần ra sao.
Chừng như gọi điện thoại lắm cũng khản cổ, ngồi trơ mắt ếch mãi cũng chán, cu Toàn nhấm nháy gì đó với Huyền (quả này tôi liếc hụt). Huyền ý tứ nhìn tôi, nhìn vu vơ rồi… tiếp tục ngồi im.
“Thôi mần ta đi hè!“
Bất ngờ bạn “yên tâm đê“ dịch ghế rồi nói to. À, chúng nó chắc có plan soạn trước rồi. Chuẩn bị đi đâu giờ này đây? Ở cái xó này, buổi tối làm chi có chỗ nào chơi, ngoài mấy cái quán cà phê, quán karoke, quán cháo phở đêm? Hay “chúng“ đi thăm ai? Hừ, tự nhiên thấy cứ như tôi sắp ra rìa rồi không bằng.
Im lặng. Kinh nghiệm trận mạc cho thấy, những lúc có biến tốt nhất là tạm thời im lặng, tuyệt đối không manh động dù là lời nói (mặt lạnh tanh càng tốt) vì càng manh động càng rối.
Thấy Huyền vẫn ngồi yên, chàng “yên tâm“ chủ động bước ra sân chờ sẵn. Huyền nhìn tôi rồi ngập ngừng nói nhỏ, đủ nghe:“Bựa ni sinh nhật bạn anh Toàn. Anh nớ rủ em đi dự cho vui.“
Vẫn không rời mắt tivi, tôi gật đầu.
“Em thì cụng nỏ thích đi, khi nãy đang chần chừ thì anh đến đó.“
Tôi lại gật đầu. Rồi tiếp tục im.
“Đi à anh? Đi mô đó?“, chú Ngọc hỏi bạn Toàn.
“À… đi sinh nhật thằng bạn anh bên thị trấn. Bọn nó tổ chức hát kara ở quán abc“, Toàn hồ hởi vãi.
Quan sát thái độ Huyền, thấy nàng ngập ngừng không dứt khoát. Tôi tỉnh bơ bảo:“Đi đi. Anh nói chuyện với bố em tí rồi về.“
Nàng vội vàng kéo ghế sát tôi hơn.
“Nỏ. Nỏ đi mô.“
Ngoài sân, cu Toàn đi đi lại lại chóng hết cả mặt. Chốc chốc rút điện thoại ra xem giờ rồi lẩm nhẩm, “Nhanh lên không muộn rồi, hơn 8 giờ rồi tề“.
Huyền bảo tôi đợi em tí, rồi đi ra.
“Anh đi sinh nhật vui vẻ nha. Em nỏ đi được mô, cho em gửi lời chúc mừng sinh nhật bạn anh với!“
Cu Toàn nghe xong đần thối mặt, đứng trân trân mãi mới khai khẩu được.
“Đi mồ, đi mồ… đi đi. Em hay hề, đã nói rứa rồi mà… tự nhiên rứa là răng?“
Tôi ngồi trong nhà tự nhiên thấy mát hết cả mề. Một cảm giác hưng phấn không bút nào tả xiết. Buột mồm bồi thêm: “Đi với anh nớ cho vui Huyền! Đi đi!“
Xong che miệng cười chúm chím duyên tệ. Toàn nghe câu đó như lửa thêm dầu, thái độ gần như lồng lộn lên, vùng vằng:“Em hay hè. Đi mồ, anh xin em đó…“
Không nhịn được cười. Tôi lững thững bước ra sân hút điếu thuốc. Lại gần Huyền, tôi vỗ vỗ vai nàng.
“Sinh nhật thì cứ đi cho vui, ở nhà làm chi em!“
“Lạnh lắm, em nỏ đi mô. Mà em cụng nỏ muốn đi mô buổi tối.“ (Phét đê, thế tối hôm nọ ngồi với thằng nào trên đồi?)
Vừa lúc đó bạn “yên tâm đê“ có điện thoại, hình như đồng bọn hỏi đang ở đâu mà chưa thấy mặt.
Chàng nghe xong, gãi đầu sồn sột, vùng vằng với cái điện thoại trên tay.
“Rứa anh chịu thua em rồi, thua rồi.“
Huyền bảo thông cảm nha anh, thông cảm nha. Tự nhiên tôi thấy tội tội cho chàng.
“Thôi rứa anh về luôn đây. Chào bác nha!“, cậu chàng chào tôi. Rồi chàng nghiêng con Airblade quay nửa vòng, ngồi lên nổ máy phóng cái vù đầy uy lực.
Tôi ra xe mở túi bóng lấy khăn cho nàng.
“Để anh quàng cho em.“
“Quà Hà Nội của em à?“
“Ừ.“
Tôi quàng khăn cho nàng (có biết quàng kiểu chi mô, cứ quấn hai vòng cho chắc ăn). Thấy không có ai, ghé đầu hun trộm phát lên môi nàng. Nàng không kịp phản ứng, đứng ngây ra nhìn tôi.
“Ngọt quá“, tôi tỉnh bơ.
“Xin phép khi mô mà…?“, nàng chu mỏ lên.
“Xin Bộ Văn hóa hôm qua rồi.“
“Anh liều hè, thằng Ngọc hấn chộ thì chết nha!“
Đứng trò chuyện một lúc, thấy hơi bất tiện, Huyền rủ vô nhà “uống nác“ tiếp. Thôi, thận anh yếu lắm, uống nhiều chè xanh nguy cơ sỏi thận cao. Mình tìm chỗ nào dạo loanh quanh cho nó… thoáng đi em.
Nàng ngẫm ngợi mấy giây rồi bảo, à sang nhà cậu em coi làm hương nha, gần đây thôi. Tôi ừ. Hương với chả hoa, có cái khỉ mốc chi lạ lùng đâu, nhưng cứ có một chỗ để gọi là đi chơi đỡ phải ngồi nhà nghe song mẫu hỏi đi hỏi lại điệp khúc bên nớ có biết ông C bà D không… bla bla là ngon rồi.
Lối sang nhà ông cậu Huyền đi tắt qua vườn cây trồng toàn chanh, lúc đi ngang qua cái ao, tôi kéo tay nàng bảo, “Đứng nghỉ tí đã, lâu không đi bộ mỏi chân quá“. Phét nàng cho vui, cơ bản thấy không gian vắng vẻ êm đềm, nồng độ… dê trong máu tăng đột xuất nên muốn tranh thủ tác nghiệp tí. (Là anh cứ nói thật lòng rứa, chú nào yêu đương chỉ chém gió chay anh gọi bằng cụ, các chú đừng vặn anh.)
“Ở đây thoáng đãng hè!“, mắt xa xăm, như chỉ biết đến cảnh vật.
“Ao ni nhiều cá lắm đó, thằng Ngọc nhà em hồi trước toàn ra đây câu trộm.“
“Ừm, cái chi vụng trộm cũng thú vị nỏ riêng chi câu.“
“Anh Huy biết bơi không?“
“Có, ngày xưa sinh viên anh đoạt giải ba cuộc thi vượt sông Tô Lịch.“
“Giỏi hè. Sông nớ rộng không?“
Nghe nàng hỏi mà tụt cả hứng chém gió. Chán nhất là nói đùa với một đứa xong phải mở ngoặc thêm là tao vừa đùa đấy!
“Rộng lắm. Em có biết tại răng lại có tên sông Tô Lịch không?“
Nàng lắc đầu.
Tôi bảo rứa thì ngồi xuống đây anh kể cho nghe, đoạn kéo tay nàng ngồi bệt trên vệ cỏ (chả rõ sạch hay bẩn nữa, kệ). Huyền đấm vai tôi bảo anh rành khun ni (dịch ra: anh chỉ được cái khôn thôi).
“Anh nói đi, răng lại đặt tên sông nớ là Tô Lịch?“
Nàng cứ như người giời. Hỏi những câu không đúng… hoàn cảnh chút nào. Tôi vòng tay ôm qua eo nàng, bảo đùa chứ giừ tạm thời anh nỏ nhớ chi nựa, để lát về hỏi thằng Gúc gồ chấm Tiên Lãng rồi nhắn tin cho em sau nha. Nàng làm động tác co người lại nhưng vẫn để yên. Được hai phút tôi bỏ tay ra. Im lặng.
“Anh Huy…“
Nàng lay lay đầu gối tôi. Chắc nàng nghĩ tôi đang thiền.
“Chi mà anh ngơ ngơ rứa?“
Tôi không dám nói cho nàng biết là tôi không ngơ. Khoảnh khắc này như một thằng vừa nhìn lại vé số và biết tôi trúng giải đặc biệt. Nó cần phải tạm thời thoát nhanh ra khỏi trạng thái hồi hộp, nếu không nó sẽ vỡ tim trước khi chờ đến ngày lĩnh thưởng. Còn tôi, tôi đang cố giữ cho cái đầu thật lạnh.
“Có khi nào em chợt thấy nhớ anh không?“, tôi vẫn mắt nhìn xa xăm.
Huyền im lặng mất vài phút. Mãi mới rụt rè nói lí nhí trong cổ.
“Nếu em nói… có thì anh có tin không?“
Tôi lắc đầu.
Nàng xoay người nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tiếp tục im lặng trong 5 phút.
Bất ngờ nàng nắm nhẹ bàn tay tôi (hờ, tay con gái có khác, ấm ghê gớm). Tôi đưa tay nàng lên miệng thơm một cái (kiểu của mấy chú Tây) rồi nắm chặt (hết giẫy).
“Tay toàn chặt củi, thái rau lang… thô ráp lắm đó, anh hôn mần chi, hihi…“
“Mô, anh thấy đẹp mà“ (Chỉ sợ nàng hỏi “anh hôn tay mấy em rồi?“ thì...)
Ngồi nắm tay nắm chân nhau (à quên tôi hôn trộm mấy phát lên tóc nữa, toàn mùi hương nhu) khoảng 20 phút thì nàng có tin nhắn. Tôi không hỏi của ai, coi như không quan tâm cho lành. “Anh biết ai không?“, Huyền vẫn nắm tay tôi. “Không“. Nói không nhưng trong bụng biết ngay ông tướng kia rồi.
Huyền ghé sát điện thoại cho tôi xem tin nhắn. Ký tự viết bắt chước bọn tin tin nhưng đọc được hết.
“Em đang ở mô? Anh quay lại mà không thấy em mô cả. Em về đi“.
Nàng nhìn tôi ý hỏi làm chi bây giờ? Tôi cười nhạt, lắc đầu (em muốn làm chi tùy em, anh không can dự)…