Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Hôm nay tình cờ lạc vào một trang web khỉ gió gì đó, có đoạn nói về cung Nhân Mã của tôi. Đọc xong vỗ đùi đánh đét, nó nói vu vơ mà như đang nói về tôi mới kinh. “Điểm yếu của Nhân Mã là quá mộng mơ và thiếu thực tế. Khi đắm chìm trong những điều ngọt ngào và lãng mạn, họ như được bay lên chín tầng mây. Nhưng đến lúc phải hạ cánh, hiện thực trần trụi khiến họ mệt mỏi và chán nản. Họ cần có thời gian nghỉ ngơi và lấy lại tinh thần để cứu vãn cuộc đời mình khỏi mớ áp lực hỗn độn… “

Ừm, công nhận tôi hay mơ mộng nhưng cũng dễ sụp đổ. Nhớ hồi lớp 10 thích con bé cùng khối, khi nào cũng tưởng tượng nếu có thêm đôi cánh trên lưng chắc nó sẽ là thiên thần. Nó xinh đến nỗi có thể ngắt cắm vào bình thay hoa được, khuôn mặt tròn trịa, da trắng như sứ, mỗi khi nó cười là tim tôi tạm thời lag trong vòng năm phút.

Thế rồi lần nọ đi chợ Phố lấy tiền nợ cho mẹ, từ xa tôi trông thấy bóng dáng quen quen, đang ngồi xì xụp bên mẹt bánh mướt. Tiến lại gần hơn, thì ra thiên thần của tôi. Nàng cắm cúi ăn, một tay che nón, một tay bốc bốc, chấm chấm. Một vệt nước mắm chảy ngoằn ngoèo trên mép, nàng len lén trở tay quệt vội, cái môi thì loang loáng mỡ.

Mơ mộng vụt tắt. Tình yêu tan biến. Tôi bước đi mà hình ảnh vệt nước mắm màu cánh gián lơ đãng chảy bên khóe môi của nàng cứ ám ảnh mãi. Ôi, thiên thần, tại sao em không bay trên cao mà lại sà xuống mẹt bánh mướt, để tim ta tan vỡ thế này???

Đọc xong tắt máy tính định đi ngủ thì mẹ bảo, “Năm ni mi được tuổi đó, mần răng mà lấy vợ trong năm ni thì tốt, thầy nói rứa.“

Tôi buột mồm:“Mẹ coi con Huyền được không?“

Mẹ chép miệng:“Nghề nghiệp hấn chưa có, với cả mắt ướt ướt rứa là khổ lắm đó… Bựa mô mi chở tau đi nhà con Thủy nhởi hè, coi mặt cấy. Thích thì tìm hiểu, không thích thì thôi, chơ mẹ hấn tính hay lắm đó!“

“Cái con mà hôm trước mẹ khen… khỏe đó chi?“

Mẹ lúng túng lờ đi.

“Nhìn cụng được chơ không đến nội mô, hấn mần trạm xá của xã, nghề nghiệp ổn định rồi chi nựa!“

Đang chán đời nên nói bừa:“Tùy! Bựa mô rủ nó đến đây coi mặt cái, coi có vai u thịt bắp, mồ hôi dầu không?“

Mẹ lại giãy nãy lên.

“Cha tổ nhà anh! Cọc đi tìm trâu à mà đòi hấn đến nhà trước? Anh cứ coi con gái người ta như rơm như rác thì biết khi mô mới lấy được vợ?“

Bực cả mình, tự nhiên lôi một đứa vớ vỉn nào nhét cho người ta, làm như tôi mất giá, ế ẩm lắm không bằng.

Thế rồi đến lúc đi nằm, bỗng dưng thấy dạo này tôi mất giá thảm hại thật, không mất giá mà phải ngồi chờ ba cái vụ mai mối lởm khởm này à? Tôi không muốn người khác tạo kịch bản cho mối quan hệ của mình. Đứa con gái trong mơ của đời tôi đang ẩn nấp trong rừng, chỉ chờ một tiếng sét xẹt qua là sẽ xuất hiện như một thiên sứ thánh thiện. Nàng đang ở đâu? Đừng nói cô em mồ hôi dầu kia chính là nàng nhá!

Bẵng một tuần sau, buổi trưa mẹ đưa cho tôi mẩu giấy bé bằng bàn tay, khoe:“Đây rồi, tau lấy được số con Thủy đây rồi! Vừa hỏi mẹ hấn đó!“

Số đẹp ghê, bốn số cuối là… 9630. Phì cười. Mẹ hỏi.

“Răng lại cười?“

“9630… Hehe… Răng em này đẹp phải biết đây!“

Mẹ nghe thế cũng cười theo, bảo thôi đừng đùa nữa, có chi liên lạc với nhau đi, biết mô duyên phận cụng nên.

Ông chú ngồi cạnh hùa vào.

“Ừ, thử đi, mất chi của bọ. Gái vùng nớ mần rứa chơ nhiều con xinh lắm đó!“

Tôi cũng đâm ra tò mò, bèn lưu lại số. Ở mục tên, lưu chữ Bé Khỏe. Tối nay không có bóng đá, ngồi ng-hịch ngợm nhắn tin đợi đến giờ đi ngủ là vừa…

Tối, xem thời sự xong, định lang thang lướt web thì sực nhớ, bèn lôi điện thoại ra. Soạn ba bốn cái tin, đọc xong lại xóa vì thấy nhạt quá. Nghĩ mãi, nát cả óc không tìm ra câu gì cho hay ho, cuối cùng bí quá gửi bừa.

“Hi Thủy! Thử đoán xem ai đây nào?“

16 phút sau.

“Chịu thôi, ai rứa, khai mau?“

Thấy tiến độ trả lời có vẻ chậm, sốt ruột, tôi lôi cái sim khuyến mãi ra gọi luôn đỡ lằng nhằng mất thời gian đong đưa.

… Hơn 30p chém gió, không nhớ cụ thể đã nói những gì, nhưng chốt lại có mấy ấn tượng như sau:

– Giọng em này đúng là danh bất hư truyền, to và khỏe vãi, nhức hết cả đầu.

– Cách diễn đạt là kiểu gái quê mới ra thành phố được ba tháng, đó là pha trộn thổ ngữ với vài ba từ thành thị, thi thoảng uốn éo cho ra vẻ con người thành thạo giao tiếp. Tôi vừa nghe vừa “Thế à?“ đều như vắt chanh.

– Tôi bảo hôm nào đến nhà em chơi, nàng thẹn thùng và e lệ hẹn gặp nhau ở quán cà phê nào đó cho tiện. Tôi ra cái hẹn cụ thể, nàng ok cái rụp (mất cả hứng). Hết.

Hẹn hò xong, tự nhiên áy náy như có lỗi với em Huyền (mặc dù trong lòng chả thấy tí cảm xúc đáng kể nào). Đơn giản là cho mẹ tôi khỏi phải PR, quảng cáo mặt hàng mãi, với lại cũng thấy hơi hơi… tò mò. Biết đâu nàng như con chim bói cá, giọng hót thì dở ẹc nhưng lông lá sặc sỡ, bắt mắt thì sao?

Rồi buổi hẹn cũng đến. Đó là một chiều mưa lẹp nhẹp và rét mướt. Tôi bảo với mẹ là đi nộp báo cáo, cái áo mưa bèo nhèo khiến tôi trông như tay xe ôm vẫn đợi khách nơi cổng chợ. Tóc tai cũng bèo nhèo như chim sẻ gặp mưa, kệ, cùng lắm xuống uống cà phê, bốc phét dăm ba câu rồi về chứ gì?

Quán cà phê Dừa. Chọn chỗ ngồi kín đáo bên mấy lùm dừa nước rậm rịt, trong lúc suy nghĩ nên gọi đồ uống gì cho lạ lạ tí, tôi tranh thủ dùng tay cào cào lại mái tóc bê xê lết vì mưa.

“Anh uống chi ạ?“, em nhân viên khom lưng, vờ vịt giả nai, lí nhí hỏi.

“Ừm, cho anh ly sữa chua đánh đá với bao thuốc!“

Quán mở bài hát khỉ mốc gì đó, có vẻ như song ca vì thấy hai đứa nam nữ cãi nhau căng phết. Kết thúc bài cãi nhau là lời cô gái hờn mát “Thôi anh cứ đi đi và đừng nhắc gì tôi…“. Ngó sang bàn bên thấy nam thanh nữ tú đang gật gù khen hay.

Ngồi đốt thuốc hơn 10 phút vẫn chưa thấy em Thủy đâu. Bắt đầu sốt ruột. Chợt điện thoại tít tít (chắc nàng gặp mưa nên đến nhắn tin xin lỗi đến muộn đây, ừ, lịch sự thế còn được). Tin nhắn: “Anh à, bà em mới bị ốm nên em không lên được, thông cảm nha“.

Xong. Ức chế không phím nào tả xiết. Cái bài ông, bà, chú, dì, cô, bác… ốm đột xuất đi viện sao mà kinh điển thế không biết? Giận run người, định trả lời “Bà bị ốm sao em còn hẹn anh làm gì cho anh mất thời gian ngồi đợi em? Em chơi được đấy!“, nhưng may hôm trước mới đọc trên mạng câu gì đó đại ý khi nóng giận mà kiềm chế nhẫn nhịn được mới là phép ứng xử của bậc trung dung hơn người, nên phanh lại kịp.

Chần chừ một lúc cho nguội bớt rồi nhắn lại “Ôi, bà em có làm sao không? Uh vậy thì em cứ chăm bà cho chóng khỏi nhé, gặp em sau cũng được mà“. Mệ, éo ngờ có những lúc tôi đạo đức giả tởm thế.

Tin đến, “Rứa anh nha“…

Xỏ lại giày, rút ví trả tiền gói thuốc với ly sữa chua đánh đá. Đi mấy bước sực nhớ ly sữa chua mới chén được vài thìa, bèn quay lại vét hết cho đỡ phí của. Rồi về trong bẽ bàng…

Đến ngõ, mẹ đang nhặt lá, ngẩng lên hỏi mô về sớm rứa? Cười, nói thật nha, đi gặp cái con mà suốt ngày mẹ nhắc tên. Mẹ tôi tròn mắt liến thoắng nói thật a, thật a. Tôi bảo con lừa mẹ làm chi? Mẹ hấp tấp đi theo sau, hỏi rứa hắn đẹp không, đẹp không? Tôi bảo đẹp. Đẹp đến nỗi hẹn gặp rồi nhắn tin bảo bà ốm, hức. Mẹ nheo mắt, rứa… rứa hắn cho mi leo cây à? À, con ni hay hè, để tối tau hỏi lại mẹ hắn mới được. Tôi đá chân chống cái tạch, lẩm bẩm, “Thôi kệ nó, vụ này cũng chả hứng mấy!“

… Không hứng mấy, nên suốt gần chục ngày sau đó cũng không liên lạc trở lại. Cho đến một hôm…

9 giờ tối, em Huyền bất ngờ nhắn tin, “Anh gặp đối tác rồi chứ? Có chi vui kể em nghe đi“.

Tôi rất thích kiểu nhắn tin như này. Nó vừa thể hiện sự quan tâm vừa khơi gợi tâm sự của người ta, mà tôi thì lắm chuyện để chém gió quá, để trong lòng không chịu được.

Trả lời lại, “Ui em ơi, anh bị cho leo cây rùi, có gặp được đâu!“.

“Hic, sao thế ạ? Kể em nghe nào.“

“Để hôm nào anh lên anh kể một thể, lên nhà em ăn khoai hầy.“

“Hi, hết khoai rồi nà, mùa ni có ngô thôi. E để phần, anh mà không lên là e phạt đó nha!“

Nhắn qua lại vài tin nữa rồi tắt máy ngồi nghĩ ngợi miên man. Huyền khó hiểu hơn nhiều đứa con gái đã gặp, đã yêu. Nhiều lần thấy nhơ nhớ, cũng định liều mạng thể hiện tình cảm, kiểu “Anh nhớ em“ mặc cho em nó muốn hiểu thế nào thì hiểu nhưng may mà kiềm chế được.

Thứ tình cảm mù mờ, mong manh này để yên thì đẹp. Không ai bạo gan dấn thêm bước nữa thì đẹp. Giữ riêng và kín đáo kiểu nửa vời chắc cũng sẽ đẹp. Có những vẻ đẹp mà càng với tay ra cố nắm giữ, nó càng vuột xa tầm mắt. Như thể trêu ngươi…

Bây giờ đã cuối thu. Trời se se lạnh về chiều. Thời tiết mát ngọt như này không có người yêu là một tổn thất vô cùng to lớn. Chiều nay có hẹn. Một cái hẹn rất trữ tình: đi coi chim! Người hẹn là bố em Thủy (cái em bắt tôi ngồi thiền ở quán cà phê xong không đến). Ông chú này hay ghi lô đề chỗ quán nước cậu họ tôi, vô tình thấy tôi nuôi mấy con chào mào, bèn bảo “Chơi làm đách gì chào mào, bựa mô xuống nhà chú coi mấy con họa mi, thích thì chú để cho một con mà nuôi“. Tôi vốn mê chim, lại thấy ông chú xởi lởi, nói chuyền suồng sã nhưng chân tình, nên gật đầu cái rụp. Mãi sau này mới biết hóa ra chú chính là papa của Thủy. Ừ, bố em thì sao?

Chú tên Đoàn, nhà ở Sơn Trung, ngay ven sông Phố. Trước hôm xuống chơi, tiện thể xem chim cò thế nào, chú bảo mi cứ xuống nhà chơi cho biết, ta làm be riệu nếp ngâm nhung hươu rồi ngồi nghe chim hót nó mới phê. Rứa nha, xuống qua cầu Ngàn Phố một đoạn thì gọi cho chú, chú phi xe ra đón.

Trời sâm sẩm tối mới đi làm về. Qua nhà mặc quả quần ngố, áo ba lỗ, chân xỏ tông lào… nhìn rất đúng dáng dân chơi nửa mùa phố huyện.

Cầu Ngàn Phố mới đây rồi. Dừng lại ven đường hỏi mấy bà đang cào lúa, một chị bảo a lão Đoàn hói á? Nhà trong làng nớ tề, hơi vòng vèo đó. Tôi sợ lạc, nên rút a lô ra gọi cho “lão Đoàn hói“. Chú à, cháu đây, đến nơi rồi, chú ra đón với. Ông chú nhiệt tình bảo chú ra ngay, cứ đứng đó…

5 phút sau thấy một quả rim tàu mù mịt khói lóc cóc đi ra. Chú Đoàn khoát tay, “Đi theo chú, nhà gần ngay đây chớ có khó tìm lắm mô“. Chú chạy trước, tôi bám theo. Con đường vào chạy qua bãi ngô xanh um, khung cảnh đồng quê thanh bình lắm. Nhà chú Đoàn nằm trong ngõ, ngay trước sân là chuồng bò, giếng nước, mấy cây mít, sát với gian bếp là dãy chuồng hươu tương đối bề thế.

“Vô đây, vô đây…“, chú vồn vã gọi. Ngó vô, trên giường là một em gái đang ngồi coi ti vi (mặc quần cộc sát đơ, đùi trắng vãi). Thấy tôi sắp bước vào, Quần Cộc lẩn nhanh xuống nhà dưới (không thèm chào khách mới chuối)…

… Chú Đoàn kéo ghế bảo ngồi xuống đây làm cốc nác mới cấy đạ, à mà con Liên mô rồi hè, xuống rang mấy củ lạc để anh và cha làm chén cho vui mồ.

Tôi vội gạt đi, thôi thôi trời sắp tối rồi, bày vẽ làm chi chú.

Chú Đoàn bảo “Ở đây nhởi, ăn cơm xong rồi chú đưa quanh xóm đánh phỏm cho vui chứ về làm cái gì vội, mi thì…“ rồi kéo tôi xuống nhà dưới.

Nhà dưới là khu vực bếp núc nối thông với dãy chuồng hươu. Xoong nồi, chày cối, bu gà… nằm lẫn với đống lá ngô trông bừa bộn gớm.

Chú Đoàn bốc nắm lạc trong chum bỏ xuống bàn, với tay nhấc chai rượu trong kệ tủ, vừa lắc lắc vừa bảo “Cấy ni là ngâm nhung hươu đây“. Ngó thấy mấy lát nhung mỏng dính trong chai rượu trong leo lẻo, tôi hỏi “Chắc ngâm lần thứ 28 rồi à?“ Chú Đoàn trề môi “Mô, mới được… sáu bảy nước chớ mấy, chú nếm mà coi, còn ngọt lịm…“, rồi lấy chiếc đũa khều khều miệng chai, lôi ra 1 lát nhung hươu bé như tép tỏi trao cho tôi. Hê, nhạt nhạt như nhằn mẩu cau khô, tôi gật gù khen ngọt ngọt, nhung nhà nuôi được có khác. Chú nháy nháy mắt, “Đã nói mà“.

Ngồi nhâm nhi một lúc thì thấy Quần Cộc lọ mọ xuống bếp cắm cơm, dáng đi thoăn thoắt, êm như mèo. Thấy tôi có vẻ quan tâm đùi trắng, chú Đoàn bảo, “Con thứ hai đó, hắn học lớp 12. Con đầu đang đi lấy lá ngoài đồng với mẹ, chắc sắp về rồi!“. Nghĩ thầm, không biết trai làng này đã bao phen đập nhau vì quả đùi trắng kia nhể?

Bất chợt chú Đoàn hỏi, “À mà chú mi đã vợ con chi chưa hè?“ (chắc thấy tôi soi cháu nó kinh quá đấy mà). Tôi bảo chưa chú ơi. “Rứa có người yêu chưa? Chắc có rồi hè, nhìn chú mi phong độ ri tê mà“. Làm tí rượu, mặt cũng đỏ và dày thêm vài li nên tôi chả giữ mồm, bảo, “Khó lắm chú ơi, con mình thích thì nó không thích mình, con thích mình thì mình đang mải thích con không thích mình… đâm ra chả đâu vào mô“. Chú Đoàn vân vê củ lạc, cười hề hề, “Mày nói kiểu éo chi tau nỏ hiểu chi cả, he he“. Tôi gật gù, “Thì đa số gái mà cháu gặp bọn nó cũng thường xuyên không hiểu cháu nói chi cả“. Chú lẩm nhẩm, “Chắc rứa“.

Chợt có tiếng xe đạp lạch tạch ngoài sân, ngó ra thì thấy một em gái đang đội lòa xòa bó cây ngô trên đầu, mặt mũi không rõ vì lúc ấy đã sẩm tối. Chắc em Thủy…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.