Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Cả hai dò dẫm đi trong bóng trăng lờ mờ.

Mãi rồi cũng tới nhà nàng. Chân tôi nhũn ra, bước đi mà như vắt sổ. Đôi giày bê bết bùn đất. Rã rời…

Nghe tiếng chân, cu Ngọc (em trai nàng) chạy ra. Sau một hồi hỏi han, ngó nghiêng, nó kết luận, “Cứ kệ nó đó, đêm ni eng cứ ngủ lại đây mai tính sau eng ạ!“

Tôi nghe câu đó mà như bắt được vàng. Giả vờ hỏi lại, “Chú nói chi hè?“

Nó hồn nhiên, “Em nói là anh cứ ngủ đây mai về…“

Tôi len lén liếc sang nàng (không ngờ nàng cũng đang kín đáo nhìn tôi). Gãi gãi tai làm như khó xử, tôi bảo.

“Xe với cộ dở ẹc… Thì… thì cũng phải rứa chớ biết mần răng bây giừ…“

Đêm nay sẽ là một đêm rất dài đây…

Đứng bàn tán một lúc về bệnh tình con la già thì bố Huyền ra bảo thôi kệ đó, vô nhà uống nước, ngồi bếp cho ấm cái đã, nước chè xanh mới nấu.

Xuống nhà dưới. Mùi rượu đang nấu trên bếp tỏa hương thơm nhức hết cả mũi. Hê, hay rồi đây! Giời lạnh như này mà ngồi bên đống lửa phừng phừng, uống rượu nóng, có cái gì gặm gặm đưa men nữa thì đúng là chạm đến chốn tiên cảnh phiêu diêu.

“Hơ, chú mà cũng biết nấu rượu à? Cầu thủ đa năng hè!“

Ngọc bảo, đại ca chưa biết em rồi. Em cái chi cụng giỏi chỉ mỗi tán gái là ngu lâu khó đào tạo. Món nớ có khi phải nhờ đại ca chỉ giáo thêm mới được!

Đang định dẩu môi nở sẵn nụ cười cầu tài, chợt tôi co vòi lại vì đoán non đoán già vớ vẩn thằng cu này đang xỏ tôi? Có khi nào chị em nhà nó tâm sự đêm khuya chuyện của tôi cho nhau nghe không nhể?

“À, lý thuyết thì anh nhiều lắm, nhà trồng được mà. Nhưng dao sắc không gọt được chuôi chú ơi!“

Câu này nói cho Huyền nghe là chủ yếu, nhưng quay lưng lại chả thấy nàng đâu nữa. (Hừ, chả mấy khi phát được ra được một câu giàu hàm lượng dinh dưỡng, thế mà đài địch éo bắt được sóng mới phí rượu!)

Ngồi một lát thì Huyền đi vào.

“Ngọc coi có cái quần ngố mô không đưa cho anh Huy mặc tạm, quần anh bẩn hết rồi tề!“

Ngó lại quả quần tây đang mặc mới biết hóa ra phía sau toàn vết bùn bắn. Nàng tinh tế thật.

Cu Ngọc đưa cho tôi thử cái quần của nó nhưng chật bụng, đành phải mặc tạm quần bố nàng. Lần này thì hơi rộng, chỗ eo có thể đút nguyên bắp ngô vào. Thôi kệ, thi thoảng nó tụt xuống quá thì kéo lên cũng được. Huyền mang thêm cái áo bộ đội đã cũ (chắc cũng của papa luôn) bảo tôi thay áo sơ mi cho thoải mái.

Đóng bộ xong ngó lại tôi. Ừm, trông chất lừ. Chỉ cần xỏ thêm đôi ủng, vai vác quả rìu bổ củi nữa là thành lâm tặc.

Đang mải ngắm nghía thì Huyền rón rén lại gần, ngó nghiêng một lúc, bất chợt nàng ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cười như ma làm. Nước mắt nước mũi chảy cả ra. Tôi lúc ấy ớ cả người, đứng ngây ngô như thằng ngố chả hiểu chuyện chi.

Huyền thì vẫn ôm bụng cười nghiêng ngả, bước chân nàng xiêu vẹo vì cười. Thấy nàng đứng không vững tôi giữ hai tay vào vai nàng. Liếc thấy cu Ngọc không ở đấy nữa, không gian có vẻ vắng vẻ, tiện thể kéo nàng lại gần hơn. Nàng đấm nhẹ vào vai tôi. Công suất cười giảm 160 đề xy ben xuống còn 16,99 đề xy ben trong một nốt nhạc…

Có thể gọi đó là một cái ôm cũng được.

Nàng để yên không phản ứng trong khoảng 4 giây.

4 giây không đủ để âm ỉ sướng ngay lúc đó vì hồi hộp, căng thẳng, lo sợ mơ hồ. Sợ nàng vùng vằng xô ra, sợ bố nàng trông thấy (thằng Ngọc thì kệ nó) và sợ nhất là sau đó sẽ chẳng còn có cơ hội để… ôm lần lại lần nữa (vì nàng sẽ canh chừng mà cảnh giác hơn).

Rồi nàng cũng giẫy giẫy và véo nhẹ ngang hông tôi, “Định lợi dụng nha…“.

“Không, người ta giữ lại kẻo ngã thôi. Nhưng răng lại cười anh?“ (Giả bộ tỉnh bơ cho cả hai đỡ ngại.)

“Hiii, anh mặc bộ ni nhìn… giống ai á…“, nàng lại cười, “… nỏ giống anh chi cả…“

Vừa lúc đó cu Ngọc lò dò bước vô (thằng này trông thế nhưng tinh tế gớm).

“Hê hê, nhìn như bộ đội làng hè!“

Bố Huyền nghe ồn ào cũng chạy xuống. Ngó ngó một lúc, bảo “Coi chừng nồi riệu nha, cho thêm củi vô đi Huyền!“. Nàng hơi đỏ mặt, vội vàng cúi xuống chụm thêm củi. Tôi hỏi vu vơ, “Rượu nếp à?“. Ngọc bảo nếp, nấu cho đám cưới xóm bên. Thôi chị Huyền sửa soạn đi ngủ đi, để bọn em trông cho (nghe từ “bọn em“ mà thích thế không biết).

Quay sang tôi, cậu chàng hạ giọng, “Mần cái chi uống đại ca hè. Đêm ni em xếp gạch, lót lá chuối hóng chuyện đại ca đó!“

“Uống chi nỏ được chú em, kiếm củ lạc lai rai là ngon rồi…“

“Khồng, để lát em ra mần con gà anh em nấu cháo ăn chơi.“

“Gà qué chi cho nghiêm trọng chú…“

“Anh yên tâm, con gà ni cũng ngẩn ngẩn, rù rù rồi. Chắc sắp toi.“

Tôi phì cười. Đúng là không cười nổi với lý lẽ kiểu của thằng thèm thịt chó…

Đang đàm đạo với cu Ngọc thì Huyền dúi vào tay cái bàn chải đã sẵn kem. Ớ, anh có bao giờ oánh răng giờ này đâu mà mang cho anh?

“Anh không thấy mặn mặn chi à?“, nàng nhíu cái mũi lên trông đáng yêu tệ.

Nàng nhắc mới chợt nhớ, lúc nãy ít nhất trong miệng tôi có vài chục cc máu, giờ chắc đông thành huyết khô rồi cũng nên. Thảo nào thấy chát chát, tanh tanh.

Huyền dẫn ra giếng rồi múc nước cho tôi. Nước giếng khơi ấm ấm. Không gian thanh vắng, phảng phất mùi hoa bưởi trái mùa…

“Tay sao rồi?“

“Em băng lại rồi mà.“

“Lúc nãy đi bộ mỏi chân không?“

“Nhằm nhò chi, em còn đi cắt cỏ tận bên tê sông nữa tề.“

“Nhưng đi buổi tối sợ hơn…“

“Hiii, nghe anh kể chuyện buồn cười quá, quên hết cả sợ.“

“Anh kể chuyện chi hè? Nỏ nhớ nựa.“

“Chi mà nhanh quên rứa trời, cứ nhớ tới là em lại chết cười với anh thôi… hiii.“

À nhớ rồi. Lúc trên đường về, để giết thời gian tôi kể chuyện ngày xưa hồi lớp 3 anh giỏi văn lắm. Nàng hỏi giỏi cỡ nào? Tôi kể, cô giáo ra đề bài “Em hãy tả người ông của em“, anh viết dài lắm quên không nhớ hết, chỉ nhớ đoạn này, “Nhà em có nuôi một ông già, tên ông là ông nội. Mỗi sáng sớm, ông đi ra sân ngáp ba cái rồi lại đi vào trùm chăn ngủ tiếp…“

Rồi tả cô giáo em, “Cô giáo của em có đôi mắt hơi lồi một tí vì cô luôn phải thức đêm soạn giáo án cho chúng em. Ngón tay cô sần sùi vì phải cầm phấn viết bảng. Giờ tuy đã xa cô nhưng tụi em luôn nhớ tới lời cô hay nói trước lớp: Chúng mày là một lũ ngu lâu khó đào tạo…“

Huyền nghe xong không bước nổi nữa, vì buồn cười, miệng luôn hỏi, “Thật á, thật á? Hay anh bịa?“. Tôi phải thề nàng mới tin.

“Rứa đêm ni anh định thức với thằng Ngọc ạ? Thôi ngủ đi, thức đêm nỏ tốt mô…“

“Ừ, vì có lên giường chắc chi đã ngủ nổi ?“

“Chi mà khó ngủ? Lạ giường ạ?“

“Không biết…“

Tôi thở dài phát cho ra dáng tâm trạng. Chẳng nhẽ lại huỵch toẹt ra, vì ghét đứa nào lúc nãy gỡ tay ông ra, ông thù vặt cóc ngủ được…

Rửa mặt mũi, chân tay xong, nghĩ giờ mà đi vào nhà cũng phí, bèn chỉ vu vơ hỏi.

“Mùi hoa chi thơm hè?“

Nàng giải thích, “Hoa bưởi“.

Chợt nhớ tới bài thơ khỉ gió gì đó, đại khái là cu kia sắp đi lính, thích một cô ẻm nhưng không dám nói, để tình yêu thầm lặng như mùi hương bưởi nồng nàn theo mãi bước người đi. (Cũng may không nói, nói xong em kia làm cho câu “Anh nói rứa với mấy người rồi?“ thì hẳn đã không có bài thơ này.)

“Thôi vô đi ngủ đi anh, khuya rồi tề!“

Cảm hứng đang lên, quá chán nàng. Tôi bảo, em cứ vô đi, anh đứng đây hít khí trời tí cho… mát. (Dỗi rồi!)

Loanh quanh một lúc rồi cũng phải vào vì muỗi quá nhiều.

Ngoài sân, cu Ngọc đang túm chân con gà trống choai choai, hỏi, “Anh Huy có biết cắt tiết không hè? Anh cắt để em bắc nồi nước sôi nha?“

Tôi bảo để anh, món ấy sở trường rồi, không quên lí nhí với Huyền, “Ngủ tí lát dậy măm cháo gà cho vui nha!“. Nàng không nói gì, chỉ nheo mắt cười cười rồi đi thẳng vào buồng. Buồn ghê…

Sau hơn một tiếng chuẩn bị hậu cần thì độ nhậu cũng được bắt đầu. Con gà khoảng tám chín lạng ốm nhom, để ra một đĩa cổ cánh làm mồi nhậu, chỗ còn lại quẳng tất vô nồi cháo.

Đồng hồ chỉ 1 rưỡi sáng, mệt và buồn ngủ vãi linh hồn. Chống gối nhìn nồi cháo đậu xanh sôi mà chả thiết tha chi nữa, bao nhiêu hăm hở ban đầu trượt từ dương vô cùng xuống âm vô cùng. Nhưng vì nể cu Ngọc nhiệt tình nên thi thoảng lỡ ngáp vặt thì ý tứ che tay lại.

“Mần đi đại ca!“

Ngọc đưa cái chân gà lỏng khỏng cho tôi, một tay trỏ vào ly rượu bé bằng hạt mít. Khà, rượu nếp mới nấu, uống thơm nhưng hơi gắt. Làm ba bốn ly đã thấy phừng phừng. Tôi bảo chú cứ uống theo khả năng, còn anh dừng lại ở ly thứ năm, đó là nguyên tắc của anh ở bất cứ độ nhậu nào (nên đừng có ép, vì ép cũng không được).

Chai rượu vơi còn khoảng một phần năm. Cu Ngọc bắt đầu có dấu hiệu đỏ mặt, chuyện trò cũng bắt đầu rút ruột nhả tơ hơn.

“Em là một thằng vô tích sự đại ca à…“

Nó bắt đầu kể chuyện đời bằng giọng điệu chán nản. Ừm, chú cứ kể đi, anh nghe.

Giọng cu cậu run run (chắc vì xúc động). Từ chuyện yêu đương bết bát tới chuyện học hành dang dở, rồi chán đời đâm đầu vô con đường lô đề, cờ bạc. Cuộc sống không lối thoát. Từng là niềm tự hào của gia đình, phút chốc trở thành gánh nặng, là nỗi ê chề mỗi khi ai đó nhắc tới. Nhục nhã không bút nào tả xiết.

Nghe xong tôi nhận ra tư chất thằng này cơ bản là được, nhưng cá tính ngang tàng, có phần ngông nghênh đã làm hại chính nó. Một thằng giai mới lớn, nhận được đôi ba câu khen tụng vô thưởng vô phạt đã tưởng tôi là trung tâm vũ trụ. Để đến lúc va vấp thực sự với đời mới vỡ mặt ra tỉnh ngộ.

Nhấp ngụm rượu, khà một tiếng lạnh tanh, tôi nhấm nhẳng.

“Ở đời ai cũng muốn làm cây tùng, cây bách hiên ngang một cõi, nhưng tùng bách thì dễ bị nhòm ngó triệt hạ. Chi bằng sống như ngọn cỏ dưới chân, gió thổi chiều nào ngả theo chiều ấy, kiểu chi cũng chơi được. Có vậy chú mới tránh được những tổn thất không đáng có từ đám đông thị phi.“

Ngọc cúi đầu nghe, chả biết nó có nghe không nữa, tôi cứ nói cho sướng miệng cái đã. Nói chung khi lên lớp cho thằng nào mà mặt nó đần thối như ngỗng ỉa thì thường là nó đang ngấm, hoặc là nó đang chửi thầm trong bụng, “Nói gì mà nói lắm thế“. Thằng này ngoan, nên tôi đoán nó đang ngấm.

Nhìn nồi cháo có vẻ đã nhừ, tôi bảo, “Để anh gọi chị Huyền dậy cùng ăn nha?“.

Ngọc như sực nhớ điều gì đó, hạ giọng:

“Em biết là anh có cảm tình với chị Huyền, đúng không?“

Tôi im lặng.

“Chỗ anh em nên em cũng nỏ giấu anh làm chi…“

Nghe nó lấp lửng mà giật hết cả tôi. Mịa, có biến rồi. Nhìn mặt chú anh càng tăng độ nghi ngờ… Tự nhiên nóng hết cả mặt.

“Ừ thì có chi chú cứ nói, anh cũng coi chú như thằng em nên… chú cứ kể đi.“

Nói xong với tay rót luôn hai ly đầy, cạch với nó phát cho tăng thêm tình đoàn kết quân dân (với lại làm thêm tí cho đỡ căng thẳng).

“Thật ra thì… em nỏ giấu anh…“, nó gãi đầu.

Mịa nhà chú, nỏ giấu anh mà cứ ngắc ngứ như ngậm hột thị trong mồm mãi thế. Có chi nói toạc ra coi nào, cùng lắm là đến lượt anh tạch chứ giề?

“Chị Huyền có một anh… rất thân thiết với gia đình em. Anh này nhà ở trên tỉnh, giờ thì có thể gọi là người yêu cũng được nhưng em cũng không rõ tình cảm thật sự của chị Huyền đến đâu…“

Mặc dù đã tợp thêm ly rượu, nhưng nghe xong vẫn lạnh hết cả người.

Choáng váng. Hụt hẫng kinh người. Lúc ấy ngồi một mình thì có thể đập tung nồi cháo trước mặt cũng nên.

Tôi ngồi thần ra chán nản. Hờ thế chứ, những điều tôi lờ mờ linh cảm bấy lâu quả không sai. Một người xinh xắn, ngoan ngoãn như Huyền ở xứ này mà bỗng nhiên “vô chủ“ thì họa có mà mới rách giời rơi xuống nên chưa nhân tài nào kịp khai quật.

Ngọc quan sát tôi một cách lặng lẽ, bất chợt nắm lấy tay tôi, lắc lắc.

“Buồn lắm hả đại ca?“

Tôi nở nụ cười méo xệch.

“Tương đối…“

“Làm bát cháo cho ấm bụng đã đại ca.“ “Chú ăn đi cho nóng, anh chả ăn đâu.“

Kiên quyết giữ bộ mặt bình thản và lạnh lùng nhất có thể, nhưng sao thấy đau đớn rã rời…

“Anh nớ có điều kiện kinh tế lắm, việc đưa đón, trả tiền viện phí cho mẹ em đều do anh trả hết. Kể cả tiền trả nợ nhà anh cũng do anh nớ ứng ra cả… Em nỏ giấu chi đại ca.“

Hừ, đúng là món nợ đồng lần. Loanh quảnh, luẩn quẩn biết bao giờ mới gỡ được ra?

Ngồi nhìn củi cháy nổ lách tách thêm một lúc rồi tôi với tay rót ly rượu, ngửa cổ làm cái ực. Mịa, rượu giờ mới đúng là rượu, ngọt lừ. Thôi giải tán.

Đứng dậy vươn vai tiện thể ngáp một cái sái cả quai hàm. Ngó ra ngoài trời thấy vẫn mù mịt quá. Lò dò ra vườn sau lái phát cho tỉnh táo. Vô tình thấy cái máng lợn ăn nằm lăn lóc bên rãnh nước. Tình với chả củm, tự nhiên mất béng một đêm lang thang vật vờ, cuối cùng cũng trở về cái máng lợn kia.

Ngoài trời lạnh ghê gớm, mưa hay sương mù lộp bộp rớt trên tàn lá cọ nghe não cả mề. Chỗ này gần rừng rú. Trước có một lần dừng xe bên đồi vắng đường Hồ Chí Minh, tôi chợt phát hiện ra điều này: Trên đời này không có thứ gì gợi cảm giác buồn bã và thê lương hơn mưa rừng. Một đứa sẵn chán đời nếu đứng lâu trong mưa rừng có thể thanh thản mà chết luôn được.

Đứng nghĩ ngợi lăng nhăng cho thư thái, nhưng mùi phân trâu nhà bên đượm quá đành phải lủi vào. (Hôm đầu đứng với nàng sao tuyền nghe hương bưởi nhể? Đúng là khi đời chả ra gì thì ngửi đâu cũng ra mùi hôi.)

Cu Ngọc đã kịp kéo chăn gáy khò khò trên giường. Tôi bê cái ghế bố lại gần bếp củi ngả lưng nằm cho ấm, cũng sắp sáng rồi. Ngủ phát đã, sáng mai dậy mọi thứ lại trở về game over, sao phải xoắn.

Dù sao tình cảm cũng mới khởi phát, chưa đến lúc quá sâu đậm để mà vật vã như hồi chia tay ex. À lại nhớ hồi mới chia tay ex. Khi ấy tôi mong manh dễ vỡ như con cua mới lột xong. Nhìn đâu cũng ra lừa dối, phản trắc. Nghĩ thôi thế là hết rồi, từ nay sẽ chẳng bao giờ yêu được ai hơn thế. Ngu thế không biết!

Chợp mắt được một lát, cũng chả biết là mấy giờ nữa. Điện thoại để trên ghế kêu tít tít. Đoán là của Ốc (chỉ có nàng mới đủ điên để nhắn tin vào giờ này). Định không đọc vì mắt mở mãi không nổi, nhưng thôi, dậy hút điếu thuốc, uống ngụm nước cho đỡ háo cổ.

Tin nhắn của Huyền.

“Anh ngủ chưa đó?“

Đọc mà không có cảm giác gì. Chả nhẽ lại không trả lời? Kệ đấy đã. Rót cốc nước chè chiêu một ngụm, súc mấy phát rồi nhổ toẹt vào góc bếp. Mắt với mũi cay xè, toàn thân ê ẩm vì cái ghế chết tiệt kia.

“Ngủ rồi, nhưng lại dậy rồi“, tôi hững hờ.

“Hic, em không ngủ được“, nàng nhắn lại.

Không ngủ được hở? Chắc nhớ thằng cu kia quá hở? Nhắc đến “nó“ lại sôi máu.

“Dậy ăn cháo cho dễ ngủ đi em“, tôi vẫn nhẹ nhàng vãi, để nàng thấy rằng tôi khác mọi thằng còn lại.

Không thấy hồi âm. Có lẽ ngủ quên hoặc cũng có thể máy nàng hết tiền.

5 phút sau chợt thấy cánh cửa buồng lạch cạch. Nàng bước xuống với bộ đồ ngủ màu hồng, tóc xõa dài sau lưng.

“Răng không ngủ nữa anh? Em nỏ chợp mắt được chi cả tề…“

“Ai nhủ uống nước chè đặc nhiều quá.“

“Mô… Nỏ biết răng á… Em có uống chi mô.“

“Anh lấy cho em bát cháo nha? Anh đạo diễn đấy, ngọt lắm!“

Nàng hồ hởi lên hẳn, mắt long lanh.

“Nhưng anh phải ăn cùng em tề.“

“Anh ăn rồi.“ (Nói phét.)

“Ăn nữa với em…“

Tôi múc ra 2 bát nhỏ.

“Để anh gỡ thịt cho em nha.“

Nàng gật đầu ngoan như cún. Tôi lấy đũa khều ra mấy miếng to, dùng tay gỡ những miếng thịt nhỏ cho vào bát nàng. Thấy hai hòn cà bé tí bằng hạt lạc, tôi bảo, “Cái này thì để anh“. Nàng phì cười, thẹn thùng…

Tôi bỏ thịt gà vào bát, vắt thêm lát chanh, lau cái thìa sạch sẽ rồi đưa cho Huyền. Cố tình tỏ ra thật quan tâm và chân thành để nếu tạch hẳn (khả năng này rất cao) nàng sẽ còn nghĩ về tôi như một đứa tử tế nhất từng lướt qua như cái bóng trong đời nàng.

Huyền đưa một thìa cháo lên mũi hít hà rồi bảo.

“Híc, chưa ai chu đáo với em như anh.“

Ôi nàng ơi, các anh giai quê tôi quen ăn sóng nói gió, chém to kho mặn rồi, bình thường thì anh cũng rứa, nhưng may anh đã sống đất Bắc quá lâu để biết lúc nào thì cần tinh tế với phụ nữ.

“Huy uống rượu với em nha?“

Chột dạ. Tự nhiên kêu suông tên tôi, lại còn rủ uống rượu. Cái gì kỳ này đây?

“Thôi đừng, anh không thích nhìn con gái uống rượu…“

“Một chén nhỏ thôi mà. Nha?“

“Nhưng em phải nói lý do đã?“

“Không có lý do chi hết, tự nhiên em muốn. Rứa thôi…“

Tôi ghét con gái uống rượu, bia thì được. Vì nhìn chơi bời và hoang dã quá. Rót đầy hai ly nhỏ, đưa cho nàng một ly. Huyền không “cạch“ mà ngửa cổ làm một hơi hết luôn. Uống xong vội vàng lấy tay bưng miệng lại, hơi thở dồn dập như say đến nơi.

“Nói rồi… Em uống nước chè vô cho đỡ nóng ruột đi.“

Nàng nhấp ngụm chè xanh, rùng mình mấy cái mới trở lại trạng thái bình thường. Thấy có vẻ không ổn lắm, tôi giục ăn hết bát cháo. Nàng vừa ăn vừa khen anh nấu ngon, mai sau ai lấy được anh thì sướng hè, nỏ phải vô bếp.

Ăn xong cả hai ra giếng rửa mặt. Lúc này trời cũng đã lờ mờ sáng.

“À…“

“Chi em?“

“Bố mẹ anh có biết anh ở lại đây không?“

“Biết chơ, anh gọi điện mà.“

“Nỏ biết mẹ anh nghĩ răng hè?“, nàng cười bẽn lẽn.

“Hơ, càng… yên tâm thì có chớ nghĩ chi.“

Chần chừ một lúc, Huyền bảo thôi tôi vô nhà đi, ngoài ni sương độc lắm, về lăn ra ốm mẹ anh lại trách em thì chết.

“Đứng ngoài ni cho… mát.“ (Khỉ gió, run cả người còn mát với chả mẻ.)

Cơ bản là tôi chả muốn vào, vì cái giường thằng cu Ngọc sát bếp quá. Muốn thả dê những câu hay ho một tí nó nghe được thì ngượng mặt.

“Mà khiếp, lúc nại anh với thằng Ngọc chuyện trò chi mà to rứa? Em… nghe hết cả rồi nha!“

Thôi xong rồi, hỏng hết hàng họ rồi. Tôi ớ người ra mất mấy giây. Lập tức tua nhanh trong đầu xem tôi đã nói những chuyện gì với Ngọc? Có vụ gì lỡ hớ miệng ra không?

“Ớ, anh nỏ nhớ chi cả nựa tề. Lúc đó rượu nói là chính, nhớ chi mô.“

“Ngọc hắn kể chuyện em với anh Toàn cho anh nghe đúng không?“

“Ừ, nghe loáng thoáng thôi.“

“Rứa thực sự anh có muốn nghe không?“

“Không.“

“Răng ạ?“

“Em chỉ cần nói anh biết em với nó hiện tại như thế nào thôi. Những thứ khác thuộc về nó anh không quan tâm.“

Huyền tỏ ra bối rối thật sự, hai tay bóp chặt với nhau, môi mím chặt như sợ bật ra một điều bí mật gì đó. Lúc đó tôi cũng nghĩ sẽ chơi bài ngửa luôn. Đêm dài lắm mộng, dùng dằng chỉ tổ mất thời gian và nặng đầu.

“Răng em? Không thể nói được à?“

Nàng vẫn mân mê ngón tay, thái độ khá căng thẳng.

2 phút.

3 phút.

5 phút…

Có vẻ nàng muốn im lặng để thay lời “thú tội“. Tôi biết ý không hỏi nữa. Tự nhiên thấy tê tái trong lòng (nghĩ, thế là hết nhé, tạch rồi).

“Huy đã hiểu chi về em chưa Huy?“

Mãi nàng cũng chịu buông lời. Câu hỏi (mà như trách móc) bất ngờ, khiến… đến lượt tôi lúng túng. Ừ nhỉ, tôi đã kịp hiểu chi về nàng, ngoài đôi ba lần gặp gỡ vội vàng, dăm bảy cuộc điện thoại và vài ba chục tin nhắn? (Hay là cậy mót lấy vợ quá đâm ra… làm càn?)

Và nàng nữa. Nàng đã biết gì về tôi, ngoài những chiến tích vẻ vang trên tình trường mà chủ yếu qua mồm thằng chim nhợn kia kể lại?

Có lẽ tất cả là do tôi đã quá chủ quan khi nghĩ rằng Huyền cũng như bất cứ em gái quê nào từng gặp: nhạt nhẽo, hời hợt, dễ tán, dễ yêu (?) Trước khi biết Huyền, tôi cũng đã thích vài người ở quê. Trong cái gọi là tình yêu đó bao hàm cả sự rẻ rúng, coi thường…

“Thật sự là anh chưa hiểu hết… Anh… sẽ… Nhưng anh tin vào linh cảm của mình!“

Tôi lúng búng. Huyền gật đầu khe khẽ.

“Nếu anh muốn hiểu… sẽ còn nhiều thời gian cho anh… Em cũng mới quen anh. Ấn tượng lúc đầu là sự hài hước trong mỗi chuyện anh kể, cả sự từng trải và hiểu biết nữa…“

“Nhưng em không tin anh, đúng không? Hay vì… vì…“ (Định phọt nguyên câu “Hay vì em đã có một người bảo đảm cuộc sống cho mình?“, nhưng may phanh lại kịp).

“Hãy cho em thời gian. Được không anh Huy?“

Hờ, bài này nghe quen quá. Một đứa muốn tống cổ đứa đang lẵng nhẵng theo mình thì tốt nhất là khen nó cái chi của chú cũng chuẩn cả (để khỏi mất lòng mà sửng cồ lên), nhưng hãy để thời gian làm trọng tài vụ này. No or Yes do thằng thời gian kết luận, em nỏ biết chi mô (đừng đập em phải tội).

“Thôi sáng rồi, anh về luôn.“

“Chi mà vội vàng rứa?“

“Đồ áo của anh mô?“

“Để tí em lấy cho. Hay để đây em giặt rồi khi mô rảnh qua lấy?“

“Nỏ dại. Anh Toàn biết được thì vỡ mặt“

“Nói linh tinh. Để đó em giặt…“

Đưa đẩy một lúc cuối cùng tôi cũng “chịu“ mặc bộ “lâm tặc” của bố nàng về. Lúc này mới sực nhớ ra con xe cổ đang không nổ được máy, bèn tặc lưỡi quyết định tạm đẩy bộ đã, đợi trời sáng rõ kiếm hiệu sửa xe nào xử lý sau.

Vậy là cũng đã hết một đêm trắng. Mỏi mệt, chán ngán và bất cần hơn lúc nào hết…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.