Xế trưa nhà vẫn chưa ai về, tôi bảo để anh chạy ra đầu ngõ mua hộp sữa chua về ăn cho mát.
Con mụ bán hàng mân mê tờ 20k mãi không đút vào ngăn kéo, mắt hấp háy bí hiểm, chắc câu giờ với tôi đây. Đúng như dự đoán, lại hỏi về Huyền của tôi.
“Con nớ có phải tên Huyền không? Con ông Y bà X trên Bến Lội phải không?… Rứa thì biết rồi đó, trước nghe nói theo thằng abc, sau không biết răng bị thằng nớ đá… Nói chung là cũng lăng nhăng lắm, có chi trửa mâm nựa!“
Tôi thuộc dạng miễn nhiễm với tin đồn, nhất là tin đồn về gái, nhưng nghe xong cũng tức anh ách. Ở quê cứ xác định quen và yêu một đứa con gái thì khỏi mất công thẩm tra lý lịch, vì điều đó đã có đứa khác lo hộ. Khi mà tôi chưa kịp biết tên cha mẹ bạn gái thì hàng xóm đã update cho tôi biết bố “con nớ“ nghiện rượu gia truyền mấy năm, mẹ nó mỗi khi trở trời hắt hơi mấy phát, bà ngoại chiều đến hay oánh bóng chuyền với ai… bla bla… Tiếp theo sẽ là một file khuyến mại đính kèm bao gồm tiểu sử các cuộc tình đã qua của đứa con gái “chơi bời“ đó…
“Rứa rứa mi yêu cho hay, hay là xác định lâu dài đó Huy?“
Con mẹ này vẫn không buông tha.
“Văn nghệ thôi, nhưng mà răng à?“
“Ừ, văn nghệ thì được. Tưởng mi xác định…“
Đấy, ngay cả việc lấy ai, chọn ai để làm vợ cũng đã có đứa khác lo hộ ta, sướng vãi! Tôi cầm mấy hộp sữa chua mà như Trần Quốc Toản vân vê quả cam tàu trong tay, suýt nữa thì bóp nát nhưng nghĩ tiếc 18 nghìn nên thôi!
… Hai đứa ăn sữa chua với xoài xanh. Không đút cho nhau vì già rồi, nhìn cải lương bỏ xừ. Huyền trầm trồ mãi với bức tranh do ex vẽ tặng tôi treo trên tường. Chị nớ tài thật, giỏi thật. Vẽ đẹp ghê! Anh có tiếc khi hai người không lấy được nhau không? Tôi bảo cũng hơi tiếc tiếc. Huyền nghiêm mặt bảo tiếc quá đi chớ, chị nớ giỏi rứa tê mà, nỏ bù cho em, chi cụng dốt cả!
“Nhưng có khi dở dở dang dang lại tốt hơn, vì lấy nhau rồi ở với nhau lâu có khi chị nớ lại vỡ mộng với anh thì dở ẹc.“ (Tôi nói rất thật.)
“Răng lại vỡ mộng?“
“Cuộc sống cơm áo gạo tiền nỏ đơn giản mô em. Khi yêu người con gái kính phục người đàn ông về sự hiểu biết. Khi sống với nhau người con gái khinh nhờn người chồng vì sự hiểu biết ấy không thể biến được thành tiền đủ để nàng đi chợ mỗi sáng.“
“Híc, nghe anh nói bi kịch quá.“
“Ừm, bởi anh tự biết trong mắt người khác mình đang đứng ở khoảng nào. Xét ở góc độ nào đó thì anh là một kẻ thất bại. Tình yêu, sự nghiệp và cả những mối quan hệ… với anh đều ở mức làng nhàng, không đủ để to mồm mỗi khi họp lớp chứ chưa nói đến là chỗ dựa cho ai đó!“
“Ôi Huy… chưa khi mô thấy anh nói với em như ni cả…“
“Chết cha, có thể anh say sữa chua mất rồi, lảm nhảm quá à?“
“Nỏ phải! Mà em thấy anh suy nghĩ khác với những điều anh hay thể hiện.“
“Ờ, em cũng sẽ phải nhìn anh bằng đôi mắt của người khác thôi. Một người bình thường dễ lẫn vào đám đông. Một đứa ngồi ở quán nước đầu bến xe huyện từ sáng đến trưa không ai mặn mà, một đứa bỗng dưng chuyển sang làm nghề xe ôm cổng chợ cũng nỏ khiến ai thắc mắc… Nói tóm lại nếu em thực tế thì em sẽ phải chọn người khác, ví dụ như…“
“Thôi anh ơi… Em nỏ muốn anh Huy như em đang thấy. Đừng làm em buồn…“
“Tại bựa ni anh điên điên, em đừng chấp!“
“Ừ, điên thật đó, thôi nằm xuống em bóp đầu cho, toàn nói linh tinh chi mô…“
Ôm nhau một lúc, nàng đẩy tôi ra bảo khiếp người em mồ hôi chua lòm mà anh không nghe chi à? Tôi cười, bảo nỏ nghe chi, chỉ nghe phê, rồi đưa cho nàng cái áo phông (mà tôi hay mặc đá bóng).
Huyền nhíu mắt, “Tắm á?“. Tôi ừ, tắm cho mát, nhà có ai mô mà sợ.
10 phút trôi qua, trong nhà tắm vẫn tiếng nước róc rách như trêu ngươi. Tôi gõ gõ cửa hỏi “Xong chưa?“. Nàng nói vọng ra, giọng nhấm nhẳng, “Chưaaa“. Đúng là tắm lâu như… đàn bà.
Rồi nàng cũng bước ra. Tóc thả lòa xòa sau gáy, quả áo phông cầu thủ rộng thùng thình trông hơi tếu, da cổ lộ ra trắng mướt mát.
“Răng rồi?“
“Mát chớ răng, hỏi vô duyên!“
“Hê, nhìn ri ai chịu được! Để anh lau tóc cho nha?“
Tôi đi lấy cái máy sấy tóc với khăn mặt, xong vừa sấy vừa lau tóc cho nàng. Mùi hương dầu gội bồ kết nao hết cả lòng.
“Tự nhiên buồn ngủ rứa không biết!“
“Em cứ ngủ đi, chiều anh đưa về cũng được.“
“Có răng không? Ngủ nhá? Phải để yên em ngủ tề?“
“Rồi, anh cũng chợp mắt tí, đêm qua thức khuya…“
Nàng nằm xuống, mắt nhắm hờ (kiểu đề phòng đây). Tôi có mà ngủ vào mắt, cũng vờ vịt nhắm nghiền, tay quàng lấy bụng nàng. Một cảm giác chộn rộn thật khó tả. Mùi da thịt mới tắm xong, cơ thể mát lạnh và mềm mại, hơi thở đều đều… khiến tôi cứng hết cả cơ quan đoàn thể.
“Lại bắt đầu giở trò đó?“ Nàng ti hí mắt phát lệnh cảnh cáo khi tay chân tôi bắt đầu ngọ nguậy.
Có lẽ biết không thể ngăn nổi ý đồ tội lỗi của đối phương, nàng thì thầm, “Để yên em cho xem… anh phải hứa không được động vào… nghe chưa?“
“Rồi rồi, nghe mà!“
“Thề đi!“
“Thề!“
“Nhớ đó nhá! Không được… làm chi nghe chưa?“
Chiếc áo phông từ từ được kéo lên. Động tác nhẹ nhàng và thận trọng như đang bóc củ hành. Không dám thở mạnh (sợ nàng bất chợt đổi ý dừng lại thì nguy).
Nàng quay lưng lại có nhã ý bảo tôi mở hộ cái khuy phía sau. Tay run bần bật, loay hoay mãi mà không tài nào bật nổi cái khóa củ chuối kia cả.
Nàng phì cười bảo đồ ngốc, rồi tự cởi. Một tòa thiên nhiên thực sự phát lộ, không kìm được sự thán phục, tôi khẽ reo lên “Đẹp quá!“. Nàng giật bắn tôi khẽ bảo “Chỉ nhìn thôi…“ (cứ như món đồ trưng bày, mong manh dễ vỡ)… rồi thẹn thùng nhắm hờ mắt.
Lúc ấy thần kinh bấn loạn, mặc dù đã thề thốt không sờ vào hiện vật nhưng khổ nỗi tôi không phải là hòa thượng để vượt qua thử thách đầy cám dỗ. Nhưng thôi, đoạn này đôi nào yêu nhau chả giống nhau nên khỏi tả kỹ. Nhưng tất cả chỉ dừng lại trong giới hạn. Nàng bảo ê đừng tham, cái gì của anh nó sẽ là của anh. Cưới nhau xong anh thích làm chi thì làm. Tôi tiu nghỉu chấp hành, không phải vì ngoan mà vì sợ nàng tổn thương, còn đám cưới thì biết có ngày ấy không mà phải giữ cho nhau…
Nằm ôm nhau một lúc, nàng bảo anh có muốn nghe chuyện ni không? Chuyện chi? Nghiêm trọng thì nghe, còn không để lúc khác đi. Nàng bảo “Chuyện em với… anh đó, cái anh hay đến nhà em í“. À, thằng cu “yên tâm đê“. Tôi biết trước sau gì thì chuyện này cũng sẽ đến…