Phòng biên chế sáu giường tầng với quân số mười hai mạng (đôi khi hơn vì khách vãng lai lưu trú). Hồi chưa vào đại học, xem cái phim gì “Vị đắng tình yêu” có Lê Công Tuấn Anh đóng, thấy cảnh sinh hoạt ký túc của bọn nó lãng mạn, hay ho dã man, nhưng bước chân vào rồi mới biết: Tất cả lý thuyết đều màu xám. Thực sự năm đầu ở nội trú gần như là một ác mộng đối với tôi.
Vào được vài tháng, ấn tượng đầu tiên là những màn đánh lộn lẫn nhau. Không hẹn mà đến, cứ vài ba ngày, một tuần… sẽ có một vụ cầm điếu cày đuổi rượt, ném chai lọ tung tóe cả phòng. Có tháng phải thay ba cái điếu vì vũ khí hạng nặng duy nhất trong phòng chính là điếu cày (thi thoảng có thêm chai bia tàu, độ sát thương cũng rất cao).
Oánh nhau thường sẽ theo nhóm nhỏ. Mỗi khi có biến, cửa phòng sẽ được chốt chặt nội bất xuất, ngoại bất nhập. Giờ ngồi nhớ lại cũng chả hiểu chúng đánh nhau vì cái gì, chỉ biết có biến phát là tôi nhảy tót lên giường tầng “tọa sơn quan hổ đấu”. Có hôm thằng Hiệp xoăn đấu với thằng Vũ nháy. Vũ nháy ngồi cạnh điếu cày hơn nên nhanh tay chụp được cái điếu, Hiệp xoăn lùi vào góc phòng tóm được vỏ chai bia…
Một trận thư hùng diễn ra khiến khán giả xanh lè mắt, mảnh chai bay vèo vèo ngang mặt, điếu cày quay tít như côn. Tôi mới đầu còn vắt chân ngồi xem, sau thấy chai lọ kinh quá nên trùm luôn chăn lại, chỉ hở ra mỗi 2 con mắt.
Sau gần 10 phút quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, hai chiến sĩ máu me, thương tích đầy người nằm vật ra (trong khi mồm vẫn chửi “À thằng kia nhá, nhớ mặt thằng bố mày nhá”). Lúc ấy anh em mới lặng lẽ tụt từ giường tầng xuống can ngăn, giảng hòa (xong phim rồi can gì nữa).
Hồi đầu anh em còn đứng ra cản, ngăn không cho oánh lộn, nhưng sau kệ chúng. Tôi bảo “Chính ra cứ để anh em dập nhau te tua sứt đầu vỡ trán lại hay, vì có thế mới hiểu tính nết nhau mà né”.
Mà đúng thế thật, sau này đánh nhau chán, chúng nó đâm ra thân nhau hơn, đi đâu cũng ríu rít tớ tớ, bạn bạn. Tôi trong suốt năm đầu tiên không táng nhau lần nào, không phải nhát chết, mà vì không thích dính vào những rắc rối nhỏ nhặt, với lại trong mắt bọn nó tôi là đứa tếu táo, hay pha trò nên có cảm giác vô hại.
Trong phòng có mấy đứa thuộc dạng dị nhân. Đầu tiên là thằng Biển. Biển quê Ninh Bình, có biệt tài oánh liên tục 38 phát trung tiện không ngừng nghỉ. Hồi mới vào, cứ đêm khuya, khi anh em đang chập chững bước vào giấc mộng đẹp thì Biển bắt đầu thả bom.
Ban đầu tiếng còn nhỏ, sau âm lượng tăng dần, đến cái thứ 25 trở đi thì thôi rồi, âm thanh trong trẻo, chi tiết và tách bạch như pháo. Cũng may bom của nó thuộc dạng rắm lành, tức không thối. Chỉ có tiếng mà không mùi, hay nữa là nó điều chỉnh cơ bụng hay đại loại thế rất giỏi, khiến ba giải: treble, bass, mid rất hài hòa, nghe không quá chói. Tóm lại nói như anh em giới chơi audio là kiểu “hay trong tầm tiền”.
Biển có thể nổ bom bất cứ hoàn cảnh và ngữ cảnh nào (nếu thích). Phòng 211 cạnh bên hay có bạn gái đến chơi (à cái phòng 211 này là đối trọng của phòng tôi, sach sẽ, gọn gàng đâu ra đấy, thằng nào cũng hiền lành lịch sự chả như 212 chuột chết, nên gái đến nhiều cũng là đương nhiên).
Mỗi khi có gái đến phòng kia chơi, anh em sẽ thông báo khẩn cho Biển. Từ trên giường tầng tụt xuống, bận quần đùi Thái sành điệu, dép con gà chất chơi… Biển lẻn ra hành lang, chìa mông vào cửa phòng 211 nổ liền ba phát long trời lở đất, rồi tháo chạy về chuồng. Khỏi phải nói, một bầu không khí sững sờ, u ám và trầm mặc… lập tức hiện diện trong phòng 211. Mọi âm thanh im bặt, không ai nói với ai một lời, vì ngượng và bẽ bàng.
Bên phòng này, anh em ôm nhau cười chảy nước mắt. Lát sau gái về, mấy chú 211 rụt rè chạy sang thẽ thọt “Các ông làm ăn như thế thì mất hết khách!”. Bọn tôi lại ôm bụng cười tiếp.
Tiếp theo là một dị nhân nức tiếng khác, Khoa điên. Tên khai sinh là Văn Hoan, quen gọi là Khoa, tục gọi Khoa điên vì tính cách thất thường và lập dị không giống ai, tôi đặt thêm cho nhũ danh hay ho khác là “kỵ sĩ mặt sầu”, bởi mặt thằng cha này u ám, thiểu não như bệnh nhân đau hành tá tràng mãn tính.
Khoa hơn bọn tôi 3 – 4 tuổi nên anh em gọi anh Khoa. Sau lưng đồng thanh gọi lão, hoặc thằng – thằng Khoa điên.
Biệt tài của Khoa là làm thơ. Yêu em nào có ngay thơ về em ấy. Từ em cùng khóa trước (lão đúp xuống khóa tôi do thiếu tiền học phí) đến em nhổ lông gà, rửa bát chỗ khách sạn mà lão làm thêm và sau này là em Hiền cùng lớp.
Làm nhiều thơ thì kệ lão, thơ tán gái tôi xếp vào hạng giẻ rách nhất trong các loại hình nghệ thuật. Nhưng thảm nhất là lão hay đọc thơ đêm khuya cho anh em nghe trước lúc ngủ. Hồi đầu mấy đứa còn bày tỏ thái độ quan ngại sâu sắc vì điếc tai không ngủ được. Giọng lão thều thào như anh Ngạn kể chuyện ma, thi thoảng dừng lại phân tích, chỉ ra cái hay cái đẹp trong đoạn vừa đọc.
Tôi hay trêu, “Thằng làm thơ đã điên rồi, con nào được tặng mà thích thơ này còn thần kinh hơn nữa!”. Lão chửi “Thằng Huy nhé, loại mày trình đâu mà cảm nhận được nghệ thuật”. Tôi nhe răng cười rồi kệ cho lão lảm nhảm tiếp. Có hôm đói bụng không ngủ được, lão đọc đến 3 giờ sáng.
Một bữa lão rủ ra quán bà Hằng ăn cháo lòng, uống rượu (chắc vừa xin được ai ít tiền). Húp gần hết bát cháo, lão ngước lên lảm nhảm “Hạnh phúc theo mày là gì hả Huy?”. Hở, đang ăn tự nhiên hỏi câu chả liên quan gì, nhưng biết tính lão, tôi ậm ờ, “Biết đâu được, cả đời chưa thấy mặt nó bao giờ”.
Ấy là nể hôm nay lão mời ăn, bình thường sẽ chửi cho câu vì tội hỏi ngu. Khoa điên gắp miếng vèo lợn lên, bảo, “Hạnh phúc với tao đơn giản lắm. Đôi khi chỉ là buổi tối như tối mùa đông rét mướt này, ngồi đây ăn bát cháo và trừ lại miếng vèo cuối cùng dưới đáy bát, rồi ăn từ từ, nhai chầm chậm để cảm nhận vị ngon ngọt của miếng vèo lợn”. Móa, tôi buông đũa cười lăn lộn. Lão hỏi sao cười? Không đúng à? Tôi bảo, “Đúng là chân lý của một thằng đói ăn kinh niên, hehe”.
Trong lớp lão ưng nhất em Hiền. Hiền lùn nhưng to béo, đùi to như cái xô, nhưng lão ưng lắm, bảo “Nhìn đầy sức sống”.
Hôm khoa tôi đá giải trường, buổi trưa lão kéo đi ăn quán (lão là lớp trưởng), chiều đá bóng, vừa ghi được bàn thắng, lão cầm mấy bông hồng héo rũ chạy tung tăng giữa sân hét lên như thằng điên “Chúng mày ăn cơm tao mời, uống nước tao trả… mà éo thắng được thì chúng mày làm cháu con Hiền béo nhé!”. Trọng tài (là giáo viên dạy thể dục) phải chạy lại đuổi mãi lão mới ra.
Cả sân nghiêng ngả cười, bảo không hiểu ở đâu rơi xuống thằng thần kinh thế không biết!