Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

… Đang kể dở chuyện thằng cu “yên tâm“ thì Huyền có điện thoại. Vừa liếc qua màn hình, mặt nàng lập tức biến sắc. Đưa ngón tay ra hiệu im lặng, nàng khẽ thì thào, “Mẹ gọi“.

“A lô, chi rứa mẹ?… Dạ, con đang ở nhà con Hạnh, tí hết nắng con về…“

Mẹ nàng nói gì đó không nghe rõ, hình như bảo nàng đưa máy cho o gặp Hạnh. Huyền lúng búng thanh minh một lúc rồi cúi đầu dạ, dạ. Có lẽ mẹ nàng đã bắt được bài, vì thấy nàng nghe mà không trả lời nữa…

Kết thúc cuộc điện thoại, Huyền ngồi thừ ra, nước mắt bây giờ mới rơm rớm.

“Có chuyện chi à?“

“Mẹ biết em đang ở nhà anh rồi, ai nói nỏ biết.“

“Ở nhà anh thì răng?“

“Thì…“

“Em nói đi!“

“Em nói anh đừng buồn nha? Em lo anh buồn… nên nỏ nói chuyện ni…“

“Biết rồi… Khỏi phải nói nữa!“

“Thật sự em cụng nỏ biết mần răng dừ… Tối ni anh có lên nhà em được không?“

“Để làm chi?“

“Mẹ muốn gặp anh… Có nên gặp không nà?“

“Để anh coi đã, tâm trạng anh không tốt lắm…“

Hai đứa tiếp tục ngồi im, không nói với nhau lời nào, không khí vô cùng ngột ngạt. Tôi tựa vào song cửa sổ nhìn ra vườn. Ngoài đó có ba con gà mái và một thằng gà trống đang vờn nhau. Cu gà trống giả vờ ngậm một cọng rác lên rồi tục tục mấy tiếng, các ả gà mái tranh nhau xúm vào. Hừ, bọn này cũng tởm vật, giả vờ thật thà không biết mình đang bị lừa tình bởi một cọng rác…

Đầu giờ tối Huyền nhắn tin bảo kiểu chi tối ni anh cũng phải có mặt, mẹ em muốn gặp anh. Tôi hỏi đi hỏi lại cho yên tâm, “Có việc chi nghiêm trọng à?“. Nàng trả lời, “Nỏ biết, anh cứ đến nha, em cũng nỏ hiểu chuyện chi tề“.

Linh tính mách bảo tôi có biến rồi.

Gần 8 giờ tối tôi vác mặt sang, bộ dạng thất thểu như đi đánh dậm về, vừa đi vừa nghĩ tới các kịch bản sẽ xảy ra, kể cả tình huống dở nhất. Đến đầu làng thì gặp cu Ngọc (em giai nàng) đang lọ mọ bên bờ ruộng với cái đèn pin gắn trên đầu. Tôi hỏi, “Ơ chú, mần chi đây?“. Nó cười nhăn răng, “Bắt nhái! Tí anh ở đó ta làm độ nhậu cho vui hè!“. Vãi với độ nhái, tôi okie okie, bảo chi chứ món nớ là anh rành thích, nhậu vô thôi rồi! À mà anh hỏi tí, hôm nay nhà có chuyện chi hử? Nó lắc đầu, mô, có chi mô. Đại ca cứ ở đó uống nước chè đợi em. Bựa ni mới mưa xong nhiều nhái lắm!

Vào nhà. Mẹ nàng đã đợi sẵn với đĩa trầu và ấm nước chè mới om còn nóng. Huyền đang rửa bát lách cách ngoài giếng. Dưới nhà có mấy người nữa, chắc đang nói chuyện thời sự thế giới.

“Ngồi đây uống nác cháu!“

“Dạ. Gia đình mời cơm chưa o?“

“Mới ăn xong. Dưới nớ mưa không cháu?“

“Dạ, lúc chiều có mưa, giờ cũng tạnh rồi ạ!“

Đấy, cứ phải đưa đẩy chuyện thời tiết một lúc nó mới tự nhiên được. Vừa lúc đó bố Huyền và một người đàn ông nữa bước lên, mẹ nàng giới thiệu đó là chú ruột nàng. Lại quanh co thăm mất một lúc nữa… Tôi tranh thủ làm miếng trầu cho đỡ căng thẳng.

“Ông cho ti vi nhỏ tiếng lại cấy!“

Mẹ nàng ra lệnh. Tiếng pháo khai nòng đã bắt đầu chăng? Bố nàng loay hoay tìm cái điều khiển, nhưng tìm mãi chả thấy, bèn tiện tay tắt phụt ti vi rồi lẩm bẩm, “Nói điếc cả tai“.

“Cháu uống nác đi! Mà cháu tên chi hè, nói mấy lần rồi mà rành quên? Tên Huy hè?“

Gì mà dìm hàng nhau thế? Tôi cũng có tật ghét đứa nào là toàn giả vờ quên tên, nhưng tế nhị hơn này nhiều.

“Dạ, Huy ạ!“

“Ừ. Cháu mần nghề chi hè?“

“Dạ, trông kho vật liệu linh tinh thôi o.“

“Lương lậu răng? Có đủ ăn không cháu?“

“Dạ, hai triệu tám, gần ba triệu.“

“Nỏ ăn thua lắm hè…“

Cái câu “nỏ ăn thua lắm hè“ được kéo dài và tương đối gằn, nghe như lời chia buồn sâu sắc xoáy vào tim người nghe (mệ, tôi lại thuộc dạng nhạy cảm vặt mới đau em).

Mặt tôi lúc ấy tẽn vô cùng, không biết giấu vào đâu cho hết ngượng. Vừa ngượng vừa phải gồng mình lên nói những câu pha trò tếu táo chả đâu vào đâu, cốt để mẹ nàng thấy tôi không đến nỗi chết vì đói với mức thu nhập khủng ấy.

“Mà làm ở đó thì làm những việc chi hè?“

Lại chạm vào nỗi đau rồi. Lần này thì mặt tôi thực sự dày lên, không cần giữ kẽ, tôi bảo dạ chủ yếu sáng đến sắp xếp vật liệu, vào sổ hàng ra hàng vào. Trưa không muốn về thì gọi suất bún chả, ăn xong gọi tiếp ly trà đá, rồi nằm vật vờ trên tấm phản góc phòng, ngủ một giấc lẫn lộn… rồi đợi tới chiều. Chiều hết giờ thì về. Rồi đợi cuối tháng nhận 2 triệu tám…

“Rứa tiền mô mà lấy vợ, tiền mô mà nuôi vợ con?“

Mẹ nàng ngao ngán chốt hạ. Tôi cười nhạt toẹt coi như đánh trống lảng, trong đầu phục lăn những thằng chả có tiền mà chém gió về tương lai, vận hội, thời cơ phía trước… như sắp sửa giàu đến nơi. Tôi thì chịu, không xơi được món bánh vẽ ấy, vì lúc bốc phét nó cứ ngượng ngượng thiếu tự nhiên và thuyết phục.

“Dừ ri cháu ạ!“ “Dạ.“

“Con Huyền nhà o cũng đến tuổi xây dựng gia đình rồi…“

“Dạ.“

“Cha mẹ thì ai cũng muốn con cái mình tìm được tấm chồng tử tế, công việc đàng hoàng… Gia đình o thì mới biết cháu với Huyền có đi lại sơ qua, nhưng có lẽ Huyền hấn chưa nói với cháu chuyện hấn với anh Toàn.“

“Dạ có nói qua rồi ạ.“

“Ừ, anh nớ là chồng chưa cưới của con Huyền đó!“

Nghe tới câu này tôi đơ người ra, họng nghẹn lại chẳng nói được câu gì nữa… Vừa lúc đó Huyền bước lên.

“Con ni là dại lắm, cứ nghe anh mô nói năng hay hay, dẻo dẻo là thích chứ có biết chi mô.“

Mẹ nàng đá ngay quả bóng sang con gái nhưng cũng khiến tôi nóng bừng mặt…

Ngồi đá qua đá lại chán chê, rốt cuộc chốt lại thế này: Chuyện của tôi với Huyền gia đình không cần quan tâm, vì đó chỉ là cảm xúc tức thời, rồi sẽ hết.

Cái chính là thông báo cho tôi biết gia đình Huyền với nhà cu kia đã chính thức nói chuyện người lớn với nhau, chỉ chờ ngày đẹp nữa là tiến hành lễ cưới.

Tôi nghe ù ù cạc cạc nhưng cũng gật đầu như bổ củi ra vẻ đang tiếp thu. Huyền ngồi trong góc, thi thoảng đằng hắng muốn cắt ngang lời mẹ thì bị đì ngay, “Mi thì biết chi, để tau nói cho mà nghe…“, nên nàng có đó mà cũng như không!

“Mà ở thị trấn thì thiếu chi con gái, răng không hỏi dưới nớ cho gần?“

Ông chú nàng không nói thì thôi, đã mở miệng là toàn hỏi những câu cắc cớ chả biết trả lời kiểu chi. Định bảo, à thì do duyên số quyết định chú ơi, kiểu bụt chùa nhà không thiêng đó chú – nhưng nhìn cái mặt lão không thể tôn trọng nổi nên tôi quyết định cười khẩy cho qua.

“Cháu nghe rõ cả rồi chi?“

“Dạ.“

“Ừ, nhà o nỏ thích ngăn cấm bạn bè của con cái. Nhưng trường hợp của cháu… hấn tế nhị quá. Cháu thường xuyên qua lại… làm cho mọi người hiểu lầm, rồi chồng chưa cưới của con Huyền đâm ra khó xử, hấn mà bức xúc làm ầm lên thì nát hết. Nên thời gian ni cháu đừng sang đây nữa thì tốt hơn, tránh phiền hà rắc rối không đáng có… bla bla…“

Ông chú Huyền bắn bi thuốc lào, phả khói um tùm rồi chép miệng.

“Con gái có nơi có chỗ rồi thì thôi, chớ đến lúc ghen tuông rồi đập chắc, chém chắc… là không hay mô! Chi hơn biết trước để mà tránh…“

Tôi chả hơi đâu mà nghe nữa, ngả người châm điếu thuốc mơ màng. Ông chú thấy thế liền thò tay bảo.

“Thuốc chi đó? Ngựa à? Ngựa thì tui xin điếu hút cho thơm.“

Rồi lão rút một điếu cắn môi, một điếu nữa dắt lên tai, bảo, “Tí về nhà hút cho dễ ngủ“. Lần đầu tiên tôi thấy kết luận rằng hút thuốc dễ ngủ, suýt phì cả cười. Bố nàng nhìn nhìn, xong hỏi “Thuốc ni mấy ng-hìn một bao hề?“. Lão chú ề à, “Mười tám, hai mươi nghìn chi đó. Lương 2 triệu 8 mà hút sang gớm hè!“

Lúc ấy tôi chỉ buồn cười, tuyệt nhiên không tức giận gì. Bậc quân tử không vì tiểu khí mà làm hỏng việc lớn, câu củ chuối này tôi luôn nhớ láng máng trong đầu. Giờ thì chả có việc gì lớn để mà hy vọng nữa, nhưng đôi co hơn thua nhau ba tấc lưỡi trong hoàn cảnh này, khung cảnh này… vốn không hợp với tính tôi nữa rồi. Nên nhìn bên ngoài có thể tạm kết luận tôi thuộc dạng khù khờ, ít tranh luận, chỉ lấy võ cười làm bài tủ.

Nấn ná một lúc, đồng hồ chỉ 10 giờ. Tôi xin phép ra về thì gặp cu Ngọc ngoài ngõ, nó khoe được lưng giỏ nhái, giờ vô làm thịt, rán lên ta uống riệu. Tôi bảo để bữa khác, muộn rồi anh té đây, với cả đang có việc ở nhà. Soi đèn pin vô mặt tôi, có lẽ ngó thấy thái độ không ổn lắm, nó trợn mắt.

“Ai nói chi anh à? Có chuyện chi à? Răng nhìn u ám rứa???“

Tôi bảo không, anh hơi buồn ngủ. Vừa lúc đó Huyền đi ra nên cu Ngọc lầm lũi bước vào trong sân. Tôi bảo em vô nhà đi, không mẹ nói đó, anh về đây! Nàng nắm lấy tay tôi, lắc lắc định nói gì nhưng không thốt ra được.

Trên đường về lòng ngổn ngang trăm mối. Đường mờ mờ, ảo ảo, giá có trận mưa thật to nữa thì rất hợp tâm trạng (nhưng mưa xừ nó từ lúc chiều rồi còn đâu). Ngang qua cầu tràn, tôi dừng lại nhìn nước trôi lững lờ dưới sông. Tựa vào xe, hút điếu thuốc, thấy đời nát như tương đang vẫy gọi. Nghĩ: thế là hết rồi, chẳng còn gì đê mà bấu víu vào cuộc sống vốn đã tẻ nhạt này nữa. Tất cả quay lưng lại với ta kể cả những điều đơn giản nhất mà ai cũng có. Thấy gió se se thổi qua má. Thấy mắt cay cay và ướt nhẹp. Hình như đứng một lúc nữa sẽ có nước mắt.

Thôi về thôi, đã bao lần tôi trải qua cảm giác thế này nhưng cuối cùng có khá hơn được đâu. Dừng lại thứ cảm xúc giữa đường giữa chợ này mới được, nó khiến tôi yếu đi mà chả giải quyết được cái gì cả…

Mấy hôm mệt mỏi vì đau cái răng khôn mọc lệch. Đêm, húp bát cháo xong nằm thẳng cẳng nghe nhạc, rồi ngủ lúc nào không biết. Sáng ra vẫn nghe Tuấn Hưng đang tiếp tục í éo điệp khúc não mề, “Em là ai cho ta đợi chờ, mong lại thấy em trong cơn say…“ từ cái điện thoại ghẻ để đầu giường mà đêm qua bật cho nó rên dễ ngủ. Mẹ kiếp, thằng này khỏe thật, hát thâu đêm mỗi một bài này!

Ăn sáng xong mẹ bảo, mần mà đi khám coi răng, chớ để rứa nhìn mặt mi nhăn nhó phát khổ. Ừ thì đi. Răng gì mọc ngu thế mà bày đặt gọi là răng khôn, đau kinh khủng luôn.

Lóc cóc đi ra viện. Chụp X quang xong, bà bác sỹ đưa tấm phim lên ngó ngó rồi phán một câu làm tôi đứng tim.

“Cháu lại đây! Trên phim, ở vị trí dưới răng số 8 cô nhìn thấy một vết trắng, nghi là… u xương.“

Nghe hai chữ u xương mà vãi cả đái ra quần. Thôi xong rồi, u xương nếu không nhầm thì chắc chết. Thọ thì vài năm, ngắn thì vài tháng. Đất trời chao đảo hoa hết mặt mũi. Hổn hển hỏi lại:“Bao nhiêu phần trăm là u xương hả cô?“

Bà bác sỹ nhìn tấm phim lần nữa rồi cao giọng, à cô đang nghi thôi, vì thấy chỗ ni có màu trắng giống như xương, cháu muốn biết rõ thì nên xuống tầng dưới chụp CT cắt lớp mới kết luận được. Chụp rẻ thôi, có bốn trăm!

Lúc ấy tuần hoàn não chắc không hoạt động ng-hiêm túc nữa, tôi đi xuống phòng chụp CT theo gợi ý của bà kia. Ra gần đến cửa nghe bà này gọi điện xuống cho thằng phụ trách chụp CT về trường hợp của tôi. Mẹ ơi, chân muốn khuỵu xuống cầu thang.

Vào phòng chụp, leo lên cái bàn trắng tinh, trên đầu là cái máy chụp to như miệng cống thoát nước, cứ xoay tròn nhìn ghê vãi.

Xong, tay kỹ thuật bảo anh ra ngoài đợi chút.

Tôi lò dò và thất thểu đi ra hành lang. Ngoài này bệnh nhân đi lại tíu tít. Tựa vào cửa sổ nhìn xuống đường. Tiếng bà bán bánh mỳ chửi mả cha đứa mô hỏi rồi không mua làm bà ế đếch bán được hàng; tiếng chị lao công cười rinh rích vì hôm qua đánh đề 35 nó lộn thành 53; một đôi chòe đất đuổi nhau trên cành lộc vừng… Chao ôi, những âm thanh và hình ảnh quen thuộc hằng ngày sao lúc này, khoảnh khắc này có ý nghĩa đến thế? Nó gợi lên cảm giác thèm sống như thằng Chí Phèo thèm lương thiện lúc tỉnh dậy trong cái chòi canh cá ven đường.

Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc yếu lòng đó. Tất cả dường như đang chấm hết từ từ. Chỉ lúc nữa thôi, tay bác sỹ sẽ gọi tôi sang phòng khác rồi vỗ vai an ủi, “Chia buồn với em nha, về nhà ăn uống, sống thêm được ngày mô thì hay ngày đó em ạ… bla bla“. Xong đút tọt 400 nghìn của tôi vào túi quần mà không cần vào vào sổ.

Nhưng bây giờ thì vẫn phải đợi kết quả.

Trong lúc đứng đợi vật vờ, nghĩ thế nào bèn gọi điện cho Ốc. Chắc sợ cảm giác cô độc quá. Thèm một bàn tay, thèm cái ôm, thèm một câu tếu táo vui vui để hy vọng rằng: tôi không thể chết được dễ dàng như vậy!

Tôi bảo đến đây luôn được không? Anh đang ở viện. Ốc ngạc nhiên, hỏi han một lúc rồi bảo em đang bận việc. Có chi mà cần em đến rứa? Khám thai à? Hihii… Tôi bảo đếch đùa đâu, không đến thì thôi. Nỏ cần nữa!

Mẹ kiếp cuộc đời, lúc bế tắc tuyệt vọng nhất rà danh bạ chẳng có lấy một ai đủ chất lượng để tìm chút hơi ấm dù là mong manh nhất. Huyền! Rốt cuộc cũng như cơn mưa ngang qua. Như một bài hát sến sụa nghe lúc đau lòng mà thôi.

“Mời bệnh nhân Huy vào nha!“

Giật bắn mình. Đẩy cửa vào. Tay kỹ thuật viên đưa tôi tấm phim. Tôi lắp bắp hỏi không ra hơi, “Có… có… có sao không anh?“

Thằng này mặt lạnh như tiền, “Trường hợp của anh bác sỹ X đã trao đổi điện thoại với bác sỹ khoa răng hàm mặt rồi, anh lên đó nha.“

Trời ơi, kiểu ni là toi tôi rồi. Chắc nghiêm trọng rồi. Tôi vẫn dai như đỉa, “Nhưng… có răng không anh???“

“À không sao anh nha, bình thường nha!“

Nghe xong câu ấy mà run hết cả thằng người vì vui. Ôm thằng này phát rồi cầm tấm phim bước nhanh ra cửa. “Ơ, anh chưa nộp tiền!“. Trời ạ, trong những giờ phút xúc động như này mà nó vẫn tỉnh táo thế. Thằng này tài thật! Thảo nào nó được biên chế ở bệnh viện.

Vừa đi ra thì thấy Ốc bước vào từ nhà xe.

“Răng huynh? Khám chi đó?“

Ốc mặc quả quần bò, áo phông đen nhìn đầy sức sống.

“Tưởng nỏ đến?“

“Mắc việc thật, nhưng nghe giọng anh hổn hển em tưởng bị tai nạn chi…“

“Ừm, ông suýt thì tèo đây này!“

“Tèo mà còn đứng được đây à? Hay… hihi đưa em mô đi siêu âm… hihi.“

Tôi kể qua loa mọi chuyện, nàng cười như điên, bảo đồ nhát chết rồi mở phim ra xem.

“Hiii… chụp lên nhìn như răng… chó anh hầy!“

Bố tiên sư nhà cô, cơ mà công nhận nhìn cái mõm đầy răng với xương trong phim giống mõm chó thật!

Rồi hai đứa khoác tay nhau lên phòng nhổ răng. Ốc bảo, rứa là anh bị chúng nó thịt mất 400 nghìn tiền ngu rồi. Bài ni em lạ chi, bác sỹ bây giờ toàn “rung” bệnh nhân rồi bắt họ chụp chiếu để lấy tiền thôi.

Nhổ răng xong, tôi ôm cái má sưng vù lảo đảo đi ra. Ốc dìu một bên cho bớt choáng, ra cổng nàng mua cục đá bắt chườm vào. Đau vãi linh hồn!

Lên xe, ngồi sau lưng nàng cảm giác bình yên hẳn mà không hiểu vì sao…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.