Ngày thứ năm đặt chân đến Hà Nội. Sau khi đã mua mấy thứ lặt vặt cho mình, thăm một lượt các chiến hữu, các huynh đệ một thuở oanh liệt bên nhau, sáng nay khùng khùng mượn xe chạy đảo gần hết những quán xá mà khi xưa tôi từng có nhiều ân oán, duyên nợ.
Đầu tiên là quán cơm cuối phố Vũ Hữu. Một bữa tôi và thằng bạn đói quá chia nhau ra hai ngả. Thằng bạn đạp xe đến nhà một thằng bạn khác “oánh dậm“ (tức là ăn trực, ăn ké bữa cơm). Tôi quàng cái ca táp vải vuông vức như cái đầu DVD (cái túi này hồi ấy mua bằng một phần tiền giải thưởng Báo chí, đâu như trăm mấy ngàn), ở trong đựng đầy báo và tạp chí cũ, hiên ngang vào quán gọi suất cơm 15 nghìn bạc. Bình thường chỉ ăn suất 4 – 5 nghìn, nhưng đằng nào cũng không có tiền, gọi phát cho sang cái miệng rồi tính sau.
Rau dưa, nem rán, chả nướng… và bát cơm đầy ụ. Ăn xong tỉnh cả người. Nhưng lại bắt đầu lo lắng tìm cách trình bày sao cho khéo và hợp lý.
“Thôi chết rồi…“, tôi đưa tay vỗ bốp vào túi quần sau, mặt hoảng loạn.
“Sao thế anh?“, con bé thu tiền tròn mắt hỏi.
“Chết thật, anh đi xe bus… thằng nào móc mất ví rồi. Tiền thì vài trăm nhưng cơ bản là toàn giấy tờ quan trọng…“
“…“
“Giờ anh để lại cái ca táp này nhé, lát về nhà lấy tiền ra chuộc lại… À mà nhớ giữ cẩn thận hộ anh, toàn tài liệu đấy.“
Con bé chỉ vào phía trong.
“Anh vào đưa cho bà chủ!“
Xong. Cắp mông rời khỏi quán trong vô số ánh mắt ngưỡng mộ của các bé gái đang chen chân gọi thức ăn. Bước trên đường về phòng trọ mà nước mắt chực trào. Cảm giác ê chề, tủi nhục và khốn nạn bóp nghẹt lấy tim.
Thứ hai là quán cháo lòng tiết canh lão N. trọc trên đường Nguyễn Trãi. Quán ấy cứ đứt bữa là đi bộ ra ăn nợ. Đôi lúc nhớ cơm quá, mụ vợ lão vét nồi gang lấy cho ít cơm cháy bỏ vào bát nhựa to, chan nước luộc lòng vào… ngon vãi linh hồn. Sau này thanh toán nợ nần, dở sổ ra thấy tên tôi với thằng Long dày như… nhật ký cave. (12/6 Huy + Long: 2 cháo + 1 lòng + 2 tiết; 14/6: Huy: 2 cháo + 2 vina; 15/6: Huy + Long: 4 cháo + 2 lòng…) Nhà này có đứa con gái học năm nhất xinh ghê, nhưng hai thằng nợ như chúa Chổm chả dám tán tỉnh. Chỉ thi thoảng thấy nó mặc váy ngắn ra giúp bán hàng thì hai thằng ngồi lâu hơn, ánh mắt cũng tỏ ra phiêu lãng hơn, nhưng cơ bản chẳng ăn thua.
… Dạo quanh một vòng, có quán vẫn còn đó, có quán đã sang tên đổi chủ, kinh doanh mặt hàng khác. Những chuyện này tôi không dám kể với ai ngoài Ốc (sợ mất hình ảnh, sợ này sợ nọ…). Nàng nghe say mê, lúc cười sằng sặc, lúc đần thối mặt tội nghiệp cho tôi. Chưa bao giờ Ốc phán xét hay khiến tôi tổn thương, nàng hay tưng tửng đùa và ít khi để bụng những điều vặt vãnh. Đó là lý do có nhiều chuyện “thâm cung bí sử“ tôi chỉ kể cho mỗi nàng nghe…
Chiều nay lượn xuống Hàng Đường mua cho nàng mấy lọ ô mai (đủ các loại). Lúc về nhà nghỉ, đang lọ mọ leo cầu thang chợt nhận được tin nhắn của nàng, chỉ vẻn vẹn hai chữ và ba dấu chấm “Chàng ơi…“
Nhắn lại, “???“
“Nhớ chàng.“
Phì cười. Ranh con hôm nay bày đặt xưng hô lối cải lương với tôi chắc có vụ gì ở nhà rồi.
“Hâm.“
“Mà chàng mua mấy thứ cho em chưa? Chàng nhớ chi em không đó?“
“Nhớ vãi.“
“Nhớ cái chi nhất?“
“() ()“
“Bó tay chàng oy! Khi mô về nà?“
“Vài bữa nữa. Thích mùi Lacoste không anh mua cho một lọ?“
“Nhưng mùi chi nà? Đắt hok? Đắt quá thì thui chàng à.“
“Mùi mới ra, Challenge rất nam tính. Mua nhá?“
“Ừm. Mà gặp người iu cũ chưa?“
“Chưa, mai mới đi đám cưới bạn mà. Thôi đi tắm rồi ngủ luôn đây, về kể sau. Bye bye.“
Xe về từ Hà Nội lúc 4 giờ chiều. Bước xuống đã thấy Ốc đứng đợi sẵn bên con xe đạp cào cào, đầu đội mũ lưỡi trai, quần bò ngố bạc phếch.
“Say xe hay răng mà mặt mũi xanh xám rứa?“
“Đói.“
“Không ăn chi à?“
“Dừng ăn trưa ở Thanh Hóa nhưng anh nỏ muốn ăn, chỉ uống lon bia với cái nem chua.“
“Thôi về kiếm cái chi em nấu cho mà ăn tạm nha?“
“Ừ.“
Ốc ngồi sau ôm cái ba lô, tôi đạp xe men theo lối tắt về nhà. Ngang qua hàng cây ven hồ, đường vắng chỉ có hai đứa, Ốc vòng tay qua eo tôi.
“Ôm cấy đỡ nhớ mồ.“
“Chắc là quen ôm thằng củ cải nớ rồi à?“
“Thôi ông nội đừng nhắc đến thằng đó nữa.“
“Răng rồi? Tạch rồi à?“
“Sút hắn bay lâu rồi giừ anh mới hỏi.“
“Tiếc không?“
“Nỏ biết, em tăng được 2 cân thì biết răng rồi đó.“
“Hê, giừ thoải mái làm bồ anh rồi chi?“
“Nỏ dám. Em Huyền để cho ai? À mà trong ni (vỗ vào ba lô) đủ mấy thứ em dặn rồi chơ?“
“Đủ ạ. Nhà ngươi thì chỉ nhớ đến ăn chớ có nhớ chi khác mô.“
“Ầy, trẫm rứa đó. Còn hơn có đứa chỉ nhớ cái… bậy bạ đen tối…“ (Hí, tỉa đểu vụ tôi nhắn tin bảo nhớ () () đây.)
Về nhà. Nàng chào hỏi qua loa mẹ tôi rồi xuống bếp mở tủ lạnh tìm đồ nấu mỳ cho tôi ăn chống đói. Mẹ xì xào vào tai tôi, “Tau chộ hai đứa mi khi mô cụng dính với nhau như keo năm linh hai hè!“. Tôi cười bảo chắc rứa.
Tắm rửa xong ngồi vào bàn ăn mỳ tôm trứng. Nói thật, món này cách đây vài năm tôi sợ vãi linh hồn vì cứ ngửi mùi mỳ lại ám ảnh một thời chuyên chiến mỳ Hảo Hảo trừ bữa, ăn xong ợ phát lại nôn nao hết cái thằng người.
“Ngon ghê, em nấu cái chi cũng hợp vị anh hè!“, nịnh thối Ốc phát, cơ mà cũng đúng.
“Chẳng qua anh hay đói vào lúc có em thôi…“
Tôi ngẩn mặt mất mấy giây vì câu nói tưởng như ấm ớ, vô vị đó. Nói rứa khác nào nàng là cơm nguội lúc đói lòng, bình thường nhạt nhẽo trong xó chạn nhưng khi không cần vẫn luôn có sẵn???
Chén xong, lôi ba lô vào phòng riêng (đỡ bị mẹ soi) lấy đồ cho Ốc. Mấy hộp ô mai, hai gói ngô cay to, hai gói bò khô, lọ nước hoa Lacoste (còn cái khăn dạ mua cho Huyền).
“Khăn đẹp hè. Mua cho mama à?“, nàng tinh gớm.
“Mô… Định…“
“Biết roài, tặng em Huyền chi?“
“Ừm.“
“Em thích!“, nàng ướm thử vào cổ.
“Răng không nói anh mua cho cái nữa?“
“Rứa con Huyền có dặn anh mua không mà anh mua?“ (Dỗi rồi.)
“Không, nhưng nỏ lẹ đi Hà Nội không mua chi cho hắn? Tiện tay thì mua thôi…“
“Nhưng em thích cái khăn ni, hợp với gu của em thật đó!“
“Ừ công nhận… cũng hợp. Nhưng thôi, em nhường Huyền đi, em có bao nhiêu quà rồi chi nựa.“
Ốc cuộn cái khăn rồi ôm trong lòng (kiểu bà ứ thả ra cho đứa mô nữa), tôi vừa buồn cười vừa thấy khó xử. Thôi kệ đó, hạ hồi phân giải.
“Tối ni nhà Huyền hẹn sang lấy nốt tiền nợ nên anh mới về sớm hơn dự định 2 ngày đó!“
“Rứa lại gặp à?“
“Ừm.“
“Em thì nỏ ghét chi hắn, chớ mà… thấy hắn có vẻ làm cao làm giá quá. Như anh răng phải khổ vì một đứa như hắn?“
“Khổ chi mô, anh cũng xác định lần này mà nhùng nhằng là anh té luôn.“ (Mạnh mồm ghê.)
“Em ủng hộ… Rứa tối ni về muộn rồi hè?“
“Chưa biết. Mất hứng khi mô về khi nớ.“
“Ầy, lôi thôi trả dép bố về hè, hihi.“
Tối nay sẽ là cuộc gặp gỡ thượng đỉnh – giải quyết một công đôi chuyện đây…