Ngày thứ ba sau đêm trắng ấy.
Đã ba ngày, mong chờ một cái tin đến phát rồ. Điện thoại để trong túi quần luôn phải để hờ tay bên ngoài đề phòng nàng gửi tin nhắn đến mà không kịp đọc ngay. Thi thoảng nó không rung cũng tưởng như đang rung hoặc sắp sửa rung đến nơi. Khi mở ra thấy không có gì lại đần thối mặt tưởng tượng xem giờ này nàng đang làm gì mà không thèm nhắn tin cho tôi…
Tôi già rồi nhưng tính đôi khi cũng teen thật. Như việc kiên quyết không gọi điện hay nhắn tin cho Huyền trước, dù biết rằng cái đó chả khiến tôi giảm giá trị là mấy. Nhưng không là không. Ngang, gàn và sĩ diện không phải lối. Tôi muốn Huyền phải là kẻ khai phát súng trước tiên, chỉ cần một tin nhắn cũn cỡn thôi, tôi sẽ ôm máy gọi luôn cho nàng suốt đêm cũng được.
Đầu giờ tối bất ngờ nhận được hai phát sms liền, mỗi cái cách nhau vài chục phút. Thế chứ, bõ công ông ngóng mấy hôm!
Sms 1: “Có thể anh đã quên em nhưng em vẫn mãi nhớ tới anh dù quá khứ đã lùi xa. Hãy gọi cho em theo số mới của em ngay nhé +1900283382.”
Bố tiên sư cái nhà em, số di động em sao như số tổng đài thế?!
Sms 2: “Anh ơi, gọi ngay vào số +1900567983 để nghe nhạc đám ma tiếng Anh hát theo phong cách xẩm chế cực hot nhé.“
Thằng nào nghĩ ra trò này cũng hay phết. Hay nhất là nó luôn gửi đến vào những lúc tôi đang sốt ruột muốn đọc tin nhắn của một ai đó.
Gần 8 giờ tối, đi ra đi vào. Từ chối vài cuộc cà phê của mấy thằng bạn rỗi việc, lấy máy gọi cho Ốc rủ đến chơi đỡ buồn. Ốc tắt máy sau khi ngắn gọn ba từ “Em đến ngay“. Hờ, nhìn trước ngó sau, rốt cuộc cũng chỉ có mỗi Ốc là người mang đến cho tôi cảm giác vô tư, tự do và thoải mái nhất.
Ngồi với nàng không cần đón ý, dò ý để nặn ra câu hay ho, giàu tính ẩn dụ nhất. Không phải sửa soạn tư thế sao cho phong trần và lãng tử (nửa mùa). Thích nói gì thì nói, buột miệng chửi tục cũng sao. Nói chán thì ngồi thừ ra hút thuốc, uống trà cũng không bị tính là mất điểm hay đại loại là rứa…
20 phút sau đã thấy Ốc le te bước xuống từ xe máy đứa khác, với quần tất bó sát, áo khoác nâu dài quá đầu gối (trông nàng khi nào cũng mới mẻ và đầy sức sống).
“Răng rồi, hihi…?“
Ốc hỏi mà như giễu.
“Răng rụng mịa nó rồi, hehe!“
“Hơ, kiểu ni là nỏ ăn thua rồi, chi? Hắn vẫn không cho anh… hun chi?“
Ốc cười như con hâm. Tôi phải đưa tay ra hiệu bé cái loa tàu lại, ông bà già nhà này tai thính lắm, nghe được mất hay. Nàng vẫn cười tít, giọng hạ xuống, “Các cụ ngày trước còn… ác hơn giừ, anh cứ lo, hihi“.
Ốc tự đi lấy trà trong hộp, tự mò xuống bếp lấy phích nước, tự đi rửa ấm chén… như người trong nhà. Nhìn nàng làm mà tự nhiên thấy vui vui, ngồ ngộ.
“Anh gặp hắn khi mô? Tối qua à?“
“Mô, tối hôm trước.“
“Kết quả răng? Có mần ăn chi được không đó?“ (Ranh con khi nào cũng tỏ ra tinh quái và trải đời.)
“Mỡ đó mà húp…“
“Rứa… rứa… tạch rồi à? Kể coi mồ, loanh quanh mãi nỏ hiểu chi cả.“
“Chưa hẳn là tèo nhưng coi như là tèo.“
“Hắn nói luôn là không thích anh à? Hay rủ đi mô mà hắn không chịu đi? Mà dáng con nớ răng, nhìn ngon không? Hihi…“
“Cũng được. Thua em độ nóng thôi.“
“Phét, gái vùng nớ em lạ chi. Quê bỏ cha…“
Ngồi chuyện trò cũng vui. Ốc như hoạt náo viên, xí xớn và lắm mồm thấy ớn nhưng cũng khiến tôi nguôi ngoai bớt. Tôi bảo anh sắp đi Hà Nội có tí việc, thích chi anh mua cho? Nàng liệt kê ra một mớ, toàn thứ ăn được.
“Ra đó tranh thủ gặp lại em H. ôn chuyện cũ cấy hè!“
Ừm, công nhận Ốc như con ma xó trong bụng tôi. Nhiều chuyện tôi mới nghĩ trong đầu, nàng đã phun luôn ra được. Có lẽ vì điều này mà tôi không thể yêu nàng được chăng???
Mấy hôm nay, để quên con người “bạc bẽo“ ấy, tôi đã cố trở lại thói quen bình thường, với thời gian biểu đầy ắp những việc có ích lẫn vô tích sự: đi làm, đi câu, lôi mấy cái xe máy ra rửa, và lượn lờ cà phê chém gió cùng mấy thằng bạn cứt…
Lang thang vật vờ với mấy con cá bé tí cả buổi chiều ngoài đồng chỉ để bớt nghĩ về một đứa con gái gần như xa lạ. Nhưng rốt cuộc cá câu về chả biết nên vứt đi hay cho mèo hàng xóm, mà nhớ thì vẫn hoàn nhớ. Không thể vứt nỗi nhớ như vứt mấy con cá khốn kiếp, bé tí và tanh lòm kia được.
Mấy thằng bạn rốt cuộc cũng chỉ là bạn, cho dù tri kỷ đi nữa thì cũng… cóc yêu nhau được.
Tối về, sau khi làm tuần trà, nghe như vịt nghe sấm vài bản giao hưởng của Bét cho tâm hồn tĩnh lại, nghĩ quẩn, ừ tại sao tôi lại chơi trò mèo vờn chuột với nàng nhỉ? (cả nàng cũng rứa). Phải chăng tôi chưa thật lòng, chưa tha thiết với mối quan hệ này? Tôi đã làm được gì cho nàng hay chỉ chém gió dăm ba câu nhạt toẹt (mà cứ tưởng là hay), vài hành động “nghĩa hiệp“ bốc đồng kiểu anh hùng rơm nửa mùa?
Nhưng dù sao tình cảm của tôi là không thể phủ nhận. Kể từ sau khi chia tay ex, duy nhất cho đến lúc này tôi mới thấy rung động thật sự với một đứa con gái. Nhiều khi vơ vẩn nghĩ tôi yêu nàng vì cái gì? Đẹp? Nàng không đến mức nghiêng xóm nghiêng làng (thật, giá nàng xấu đi chút nữa vẫn yêu như thường). Tâm hồn và sự hiểu biết chắc thua xa ex. Nhưng ở nàng có chút duyên ngầm khiến tôi càng nhìn càng thấy không nên quay mặt ngó sang đứa bên cạnh nữa…
Rà danh bạ, tên nàng tôi ghi “Giamilia“ (nữ nhân vật trong cuốn “Giamilia của tôi“ của Chingiz Aitmatov – một người tôi mê). Bên kia tín hiệu ò í e u ám như kèn đám ma. Hờ, tắt máy hay đổi sang dùng sim khác? Không thèm suy đoán nữa cho thêm nhức đầu. Cố gắng để hiểu cảm giác và suy nghĩ của gái luôn là sai lầm cơ bản của mọi thằng trai khi yêu. Tiện thể gọi chơi cho cu Ngọc (xem thằng kia có mò đến chơi không).
Sau 30 phút chuyện phiếm, xin được cái info thằng ấy luôn.
Đối tượng tên Toàn, 27 tuổi, ngụ tại thị trấn Tây Sơn. Trình độ học vấn: Tốt nghiệp lớp 12 trường Bổ túc văn hóa. Nghề nghiệp: Buôn bán (hàng gì chả rõ, nhưng chắc hàng con, tức động vật quý hiếm). Đặc diểm nhận dạng: Cao 1m65, nốt ruồi cách mép môi trái 0,5 cm, da ngăm đen, khi đi khỏi nhà hay mặc áo phông thẫm màu, quần kaki màu nước dưa. Đặc biệt mồm hay nói “Yên tâm đê“.
Nghe xong hồ sơ nó, tôi suýt ngã vật ra. Phải gượng dậy bắn liền ba phát thuốc lào mới tỉnh táo trở lại. Ờ, chú này có vẻ giàu có và từng trải. Mẫu này trong mắt các em luôn được đánh giá cao, tôi dù ghét cũng không thể coi thường. Một đứa giàu nó có cái phong thái bề ngoài dễ khiến thằng nghèo hơn rụt cổ lại.
Lớp cấp ba cũ của tôi năm tụ bạ một lần (gọi là họp lớp cho nó kinh). Trong đám có thằng nhà hai đời làm nghề cầm đồ, giàu vật. Mỗi khi rượu chè bung biêng, ví dụ nó buột miệng, “Tao thấy đậu phụ bây giờ ăn ngon gấp mấy lần tôm hùm“, thì lập tức quá nửa nhóm (nhất là con gái) gật gù bồi thêm, “Chuẩn luôn, đậu phụ luộc mới là đỉnh cao của ẩm thực, tôm hùm ăn như mứt“. Chú nào bản lĩnh (hay ngu) bật lại, lập tức bị đám đông đứng lên đập bàn, ném đá hội đồng cho câm miệng lại mới thôi.
Tôi ngồi xem, chửi thầm trong bụng, “Tổ sư, mấy cái thằng trí thức đầy mình sao chúng mày phải bợ đít thằng đầu đất kia thế? Không thấy hèn và nhục mặt à?“. Tất nhiên tôi chả ngu mà phun ra, chỉ cười nhạt no comment!
… Một thằng như cu Toàn, với các em gái bây giờ (trong cái huyện nghèo này) thì một câu buột miệng chửi tục “đkm“ luôn có giá trị nghệ thuật và tư tưởng cao hơn sấm truyền Vanga. Huyền “của tôi“ đỡ nổi không?
Trước khi đi ngủ, sẵn ấm ức, gửi liền cho nàng mấy cái tin dài ngoằng. Đại ý, có phải em đang trốn tránh anh? Đêm khuya tâm thần bấn loạn, cảm xúc sến sịa nổi dậy viết linh tinh, sáng ra đọc lại ngượng vãi lúa.
Trưa đi làm về, mở máy thấy tin trả lời: “Mỗi sáng thức dậy, em thấy hình như hạnh phúc đang chờ mình đâu đó. Nhưng sao mãi em không thấy được, vì nó rất xa, rất mơ hồ trong em…“
Đọc mà tê dại vì buồn…