PV: - Tại sao em về sau chót? Tại sức khỏe, tại xe tồi, hay tại yếu tố tâm lý?
Cô gái: - Dạ, tại vì em vừa đạp vừa nhìn các anh đứng cổ vũ.
PV: - Trời đất ơi, đúng ra phải nhìn về đích chứ!
Cô gái: - Mỗi người trong cuộc đua có một đích khác nhau. Mục tiêu của em không phải là đoạt cúp, mà là đoạt lòng kính trọng của các chàng trai.
PV: - Ơ, chứ không phải tình yêu sao?
Cô gái: - Phải, nhưng muốn có tình yêu, phải có lòng kính trọng trước đã.
PV: - Chả lẽ vì thế mà em chấp nhận về cuối?
Cô gái: - Về cuối trong một cuộc đấu sức hoàn toàn có khả năng về đầu trong một cuộc đấu tình cảm.
PV: - Trong quá trình đua, em sợ nhất những đoạn đường nào?
Cô gái: - Dạ, những đoạn đường chỉ toàn nữ khán giả.
PV: - Và thích nhất đoạn đường nào?
Cô gái: - Những đoạn người ta không nhìn cái xe, mà chỉ nhìn người đạp xe.
PV: - Có giây phút nào em nghĩ tới việc bỏ cuộc không?
Cô gái: - Đó là giây phút vang lên tiếng la: “Coi cô bé ở cuối kìa, xinh ghê chưa?”
PV: - Tại sao?
Cô gái: - Tại vì một cô gái đua xe là xinh khi ở bất cứ vị trí nào.
PV: - Khi gần tới đích, cảm tưởng của em là gì?
Cô gái: - Là khi thấy đích chạy về phía em, mọi người chạy về phía em, cả thế giới chạy về phía em...!
PV: - Cảm giác mạnh nhất là lúc bắt đầu hay lúc kết thúc?
Cô gái: - Lúc em lao đi, lao đi, và những cái khác lùi lại, lùi lại.
PV: - Nếu không phải đua xe đạp, mà xe môtô, xích lô,... em vẫn tham gia chứ?
Cô gái: - Vẫn tham gia. Bởi vì tất cả những phương tiện ấy, xét cho cùng, đều chỉ ở phía dưới người điều khiển.
PV: - Những người thân có thái độ gì khi thấy em về cuối?
Cô gái: - Họ đồng thanh la lên: “Trời ơi, nó lại nhường nữa rồi!”
PV: - Nếu có giải “Hoa hậu của cuộc đua” em tham gia không?
Cô gái: - Không, nếu như có phần thi áo tắm.
PV: - Em dự thi với tư cách gì, đại diện cho ai?
Cô gái: - Với tư cách em, đại diện cho chính bản thân mình.
PV: - Nghe đồn có vài chàng giả nữ đăng ký tham gia?
Cô gái: - Không phải nghe đồn, mà chắc chắn.
PV: - Tại sao họ không đoạt cúp?
Cô gái: - Tại một chàng trai giả gái sẽ không bao giờ đoạt được cái gì cả.
PV: - Giải cho người về cuối cùng trị giá bao nhiêu?
Cô gái: - Em chưa đếm. Chỉ biết là về tinh thần thì có thể cao hơn giải nhất.
PV: - Một năm một cuộc đua là ít chăng?
Cô gái: - Không ít đâu, vì ngày nào các cô gái cũng phải đua một cái gì đó rồi.
PV: - Và ngày nào các cô cũng thắng chứ?
Cô gái: - Cũng có vài ngày các cô phải vờ thua, để cho các chàng phấn khởi.