Có lẽ hắn không thích chịu khổ, nhưng hắn có thể chịu được khổ.
Một đầu bếp như vậy, cộng thêm quá trình học nghề ly kỳ đến thế, thì dù có xảy ra chuyện gì cũng chẳng làm Tào Quế Hương cảm thấy kỳ lạ.
Trước khi nhìn thấy bức ảnh nhân thịt mà Tần Hoài gửi tới, Tào Quế Hương vẫn luôn nghĩ như vậy.
Tào Quế Hương bắt đầu hoài nghi phải chăng độ của chiếc kính lão này không đủ, nếu không thì rất khó giải thích vì sao phần nhân thịt Tần Hoài gửi tới lại đẹp đến nhường này.
Nhân thịt được xử lý chuẩn chỉ trông sẽ rất đẹp mắt. Sự xử lý này không chỉ nằm ở đao công, mà khâu nêm nếm gia vị, nhào trộn cũng góp phần làm cho phần nhân thịt trở nên hoàn mỹ hơn.
Hồi Tào Quế Hương còn đang học nghề, phần thịt đã được tẩm trớp xử lý xong xuôi chưa cần mang đi nấu nướng, sư phụ bà ấy chỉ đi ngang qua liếc mắt một cái là biết ngay bà ấy làm chuẩn hay không.
"Quế Hương, bà xem cái gì mà nhập tâm thế, cháu nội nhắn tin cho bà à, hay là cháu ngoại nhắn?" Một bà bạn ngồi cạnh trêu ghẹo hỏi.
Tào Quế Hương đẩy gọng kính: "Là một cậu thanh niên mới quen mấy hôm trước gửi tin nhắn cho tôi, bảo tôi xem thử phần nhân thịt cậu ấy vừa làm xong."
Nghe Tào Quế Hương nói vậy, bà bạn cũng không hỏi nhiều nữa. Tài nấu nướng của Tào Quế Hương vốn đã nức tiếng trong hội bạn bè, mọi người hễ gặp vấn đề gì lúc nấu nướng đều thích nhắn tin hỏi bà ấy.
Tào Quế Hương nhìn chằm chằm bức ảnh nhân thịt, đột nhiên có chút hối hận vì không quen biết Tần Hoài từ lúc hắn còn nhỏ. Biết thế hơn chục năm trước bà ấy về Cầu Huyền dạo một vòng, ghé qua cô nhi viện đường Tam Mã ngó nghiêng vài lần thì tốt biết mấy.
Nếu quen biết Tần Hoài từ hồi đó, cho dù không nhận nuôi hắn làm con trai, thì nhận làm đồ đệ cũng vô cùng tuyệt vời.
Rèn luyện kỹ năng cơ bản từ nhỏ để trở thành một đầu bếp món mặn, có được một người đồ đệ như vậy, Tào Quế Hương thật không dám tưởng tượng bây giờ mình sẽ hãnh diện đến nhường nào.
Tần Hoài cũng sẽ không rơi vào cái cảnh sở trường thì cực đỉnh, mà điểm yếu thì lại quá thảm hại như hiện tại. Rõ ràng có thể pha trộn ra phần nhân thịt đẹp mắt đến thế, mà cầm con dao phay lên lại chẳng thể băm nổi một mẻ thịt cho ra hồn.
Nghĩ ngợi một lúc, Tào Quế Hương không trả lời Tần Hoài ngay mà rút điện thoại ra gọi cho Trương Chử.
Trương Chử bắt máy gần như trong vòng một nốt nhạc.
"Quế Hương, có chuyện gì thế? Ở nhà thiếu món gì cần mua à? Tôi đang ở ngay cạnh siêu thị đây."
"Gỗ." Tào Quế Hương nói.
"Hả?" Trương Chử còn tưởng mình nghe nhầm.
"Ông chẳng vừa hứa sẽ đục miễn phí cho Tiểu Tần mấy bộ khuôn đúc sao? Phải dùng loại gỗ xịn nhất đấy, ông đã mua gỗ chưa?"
Trương Chử nghi hoặc gãi đầu: "Chuyện mua gỗ này... gấp lắm à bà? Tiểu Tần chẳng phải vẫn đang ở quê ăn Tết sao? Đợi cậu ấy lên đây, lúc nào rảnh rỗi, tôi bàn bạc kỹ xem cậu ấy muốn những khuôn nào rồi mới chốt mua gỗ chắc vẫn kịp chứ?"
"Ông cứ đặt mua nhiều gỗ vào, tối về tôi sẽ nói chỉ tiết. Ông cứ làm theo lời tôi, đục thêm cho Tiểu Tần vài món dụng cụ nữa, quan trọng nhất là phải làm 6 cái thớt thật xịn." Tào Quế Hương trịnh trọng nói, "Đao công của Tiểu Tần kém quá, phải rèn luyện thêm.”
"Sáng mai ông đi chợ mua thức ăn nhé, tôi phải đi tìm cho Tiểu Tần mấy con dao phay thật vừa tay mới được."
Trương Chử: ... Sao tự dưng bà vợ mình lại sốt sắng với Tần Hoài thế nhỉ?
Chẳng lẽ Tần Hoài lại biếu thêm Tứ Hỉ Thang Đoàn à?
Trương Chử không hiểu, nhưng vẫn gật đầu: "Được."
Cúp máy xong, Tào Quế Hương mới trả lời tin nhắn của Tần Hoài, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến phần nhân thịt trong ảnh.
Tào Quế Hương: Tiểu Tần à, khi nào con rảnh thì qua nhà cô ăn bữa cơm nhé, tiện thể để ông Trương nhà cô bàn bạc chi tiết với con về vụ khuôn đúc luôn.
Tần Hoài: Dạ qua rằm tháng Giêng, ngày 16 tháng Giêng là được ạ.
Tào Quế Hương: Tốt quá, vậy chốt trưa ngày 16 tháng Giêng nhé ∩_∩
Tần Hoài nhìn tin nhắn Tào Quế Hương gửi tới mà thấy hơi kỳ lạ, thầm nghĩ chẳng lẽ chậu nhân thịt mình gửi sang lại không đáng để Tào sư phụ gõ vài chữ nhận xét hay sao?
Ngẫm lại một chút, Tần Hoài lại thấy quả thật là không đáng. Tào Quế Hương tùy tiện băm mẻ nhân thịt cũng có thể đạt được hiệu quả ngang ngửa kỹ năng pha trộn nhân bánh cấp Đại Sư, có lẽ trong mắt cô ấy, phần nhân thịt hắn vừa gửi chỉ miễn cưỡng đạt điểm đỗ mà thôi.
Quả nhiên là núi cao còn có núi cao hơn. Ngay lúc Tần Hoài đang cảm thấy trình độ nấu nướng của Hoàng Thắng Lợi đã cực kỳ đỉnh cao rồi, thì hóa ra vẫn còn có người trình độ cao hơn cả sư phụ Hoàng.
Cao thủ ẩn mình trong dân gian, việc khiến sáu người bên Tri Vị Cư gọi mình một tiếng Tần sư phụ cũng chẳng tính là bản lĩnh gì to tát, bản thân vẫn còn rất nhiều không gian để phát triển thêm.
Tần Hoài vốn định nghỉ ngơi lười biếng vài ngày, nay quyết định chỉ nghỉ đúng một ngày. Hôm nay nghỉ ngơi trước, sáng mai làm bánh trôi, chiều nghỉ ngơi để vui vẻ đón Tết Nguyên Tiêu.
Sau đó đến ngày 16 tháng Giêng sẽ phóng thẳng lên thành phố chốt sổ vụ khuôn đúc, chính thức kết thúc chuỗi sự kiện phát Tứ Hỉ Thang Đoàn phiên bản giới hạn dịp Tết ở thôn Tần Gia.
Tần Hoài lại cực kỳ hài lòng ngắm nghía bức ảnh nhân thịt mình chụp thêm vài lần, cảm thấy nhân thịt xịn sò thế này mà không mang đi khoe khoang thì đúng là phí của giời.
Hắn lẳng lặng gửi ảnh nhân thịt cho Trịnh Đạt, Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Tư Nguyên, Đổng Sĩ và Đàm Duy An.
Trịnh Tư Nguyên là người phản hồi nhanh nhất.
LVQ8371