"Để tôi đi làm Thang Đoàn." Tần Hoài hùng hổ quay lại bếp, quyết tâm dùng hành động thực tế để chứng minh thực lực của mình cho mọi người sáng rnắt ra.
Trần Huệ Hồng lẳng lặng cất điện thoại đi.
Nếu như ban nãy Tần Hoài mà liếc thấy màn hình WeChat của Trần Huệ Hồng, hắn sẽ phát hiện ra thật ra vài phút trước chị ấy đang mải mê nhắn tin với La Quân.
Lão Chim Già Cô Đơn: Tôi già rồi chứ có phải chết rồi đâu, cửa bếp không đóng kín bọn họ không biết hay sao?
Trần Huệ Hồng: Chắc là không biết đâu.
Lão Chim Già Cô Đơn: Mấy con Chim Non đúng là rách việc.
Trần Huệ Hồng: Chuẩn luôn, theo tôi thì độ kiếp thành công xong là cứ đi chết luôn cho rảnh nợ, đỡ phải ôm bom nổ chậm.
Lão Chim Già Cô Đơn: Thế sao cô vẫn còn sống nhăn răng ra đấy?
Trần Huệ Hồng: Tôi khác bọt mà.
Trần Huệ Hồng: Nhỡ Tĩnh Tĩnh lại thất bại thì sao đây?
Lão Chim Già Cô Đơn: Thì biết sao giờ? Lại kéo con bé lên thôi, nếu lúc đó tôi vẫn còn sống.
Lão Chim Già Cô Đơn: Mấy con Chim Non đúng là rách việc.
Cách làm Tứ Hỉ Thang Đoàn đã được miêu tả rất nhiều lần ở các chương trước rồi.
Tần Hoài bèn dựa theo những công đoạn y hệt như cũ để làm Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Lắm lúc Tần Hoài cũng phải gật gù công nhận, La Quân đúng là một Lão Chim Già cực kỳ chu đáo, nhiều khi hắn chẳng cần phải dặn dò gì, ông cũng sẽ tự giác sai Trương Thục Mai chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Nguyên liệu nấu Trà Trần Bì được đặt ngay ngắn bên cạnh bồn rửa.
Túi bột nếp thì nằm chễm chệ trên bàn bếp.
Đống nhân mè đường và nhân đậu đỏ mà Tần Hoài gửi qua đường bưu điện mấy hôm trước, tất cả đều đã được rã đông xong xuôi, đặt sẵn trên bàn bếp và đậy lồng bàn cẩn thận.
Mứt hoa quả và các loại hạt nằm sát rạt bên cạnh túi bột nếp.
Thậm chí đến cả thịt lợn cũng là hàng tươi rói mới mua sáng nay, chọn đúng cái phần thịt đỉnh nhất để làm nhân Tứ Hỉ Thang Đoàn, đặt ngay tầng trên cùng của tủ lạnh, vị trí bắt mắt nhất, mở cửa ra cái là đập ngay vào mắt.
Tiện thể nhắc luôn, năm ké bên cạnh miếng thịt lợn là một chú chim bồ câu tươi roi rói đã được làm sạch sẽ.
Tần Hoài bắc bếp hầm nồi Trà Trần Bì trước, sau đó mới bắt tay vào làm Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Trải qua hơn một tuần được rèn luyện kỹ năng dùng dao, Tứ Hỉ Thang Đoàn của Tần Hoài khoan bàn đến chuyện có tiến bộ vượt bậc hay không, nhưng ít ra cũng phải gọi là y xì đúc như cũ.
Cái khóa đào tạo đao công này chẳng giúp hắn tăng thêm tẹo điểm thuần thục nào, đơn thuần chỉ là phế bỏ võ công để cày lại từ đầu.
Có điều, cái trò phế võ công cày lại từ đầu trong tiểu thuyết kiếm hiệp thường là motif thiên chi kiêu tử bị đạp xuống vũng bùn, võ công mất sạch, đứt kinh mạch phế căn cốt. Sau đó phải trải qua muôn vàn gian khổ, kịch bản phim bét nhất cũng phải bôi ra 5 tập, còn bôi chữ viết tiểu thuyết thì ít nhất cũng phải cỡ 50 vạn chữ, gặp đủ thứ cơ duyên kỳ ngộ, tốt nhất là lụm thêm được vài cô hồng nhan tri kỷ hoặc mấy ông anh em vào sinh ra tử, nếm trải đủ thói đời nóng lạnh, cuối cùng vớ được bí kíp tuyệt thế thần công để quay lại vả mặt thiên hạ ra oai.
Nhưng kịch bản này làm quái gì có cửa áp dựng cho Tần Hoài.
Hắn vốn dĩ làm gì có tí công lực nào mà đòi phế cơ chứ.
Tần Hoài chỉ quên đi những kỹ năng cơ bản sai lệch không có giá trị trước kia, dùng thân phận của một người mới bắt đầu học lại từ cách cầm dao, trở về con số không, rèn luyện kỹ năng dùng dao vài ngày mà thôi.
Lúc Tần Hoài cầm dao, hắn cảm thấy bản thân chắc cũng được coi là nửa đầu bếp chuyên nghiệp được đào tạo bài bản rồi.
Động tác này, cách phát lực này, cái cảm giác mượt mà trôi chảy này, đúng là dễ dàng băm nhỏ mứt hoa quả và các loại hạt.
Tào sư phụ, đứa đệ tử không chính thức này của cô đã học thành tài rồi!
Tần Hoài vui vẻ thái mứt hoa quả trong bếp, sau đó bắt đầu thái thịt. Trần Huệ Hồng ở ngoài cửa bếp lén lút nhìn vào trong, tay bưng tô trái cây dầm vừa ăn vừa nhỏ giọng lầm bầm:
"La Quân, sao ông không bảo Trương Thục Mai thái thịt giúp Tiểu Tần đi, trình độ thái thịt của Tiểu Tần ông còn lạ gì nữa, chỉ nhỉnh hơn tôi một tẹo thôi."
La Quân: "... Trách tôi à?"
"Tôi tổng cộng mới ăn được bao nhiêu Tứ Hỉ Thang Đoàn chứ? Tứ Hỉ Thang Đoàn cô mang từ Cô Tô về tổng cộng chia cho tôi 8 cân, mấy ngày Tết Tiểu Trương về quê tôi còn chia cho cô ấy 3 cân. Trong nhà không có ai nấu Thang Đoàn, tôi tự nấu suýt thì cháy cả nồi, tôi làm sao biết phải dùng loại thịt gì."
La Quân hận không thể phun một ngựm lửa thiêu rụi luôn cả Trần Huệ Hồng: "Cô còn đòi tôi viết bài cảm nhận á, tôi dựa vào cái gì mà phải viết bài cảm nhận cho Tần Hoài? Tôi giống cái loại người rảnh rỗi đi viết ba cái đánh giá đó lắm sao?"
"Không phải ông toàn viết..."
"Tôi viết là bão 1 sao!"
Khuất Tĩnh vì muốn nhịn cười nên chỉ đành điên cuồng nhét Canh Niên Cao vào miệng.
Một tiếng sau, Trà Trần Bì và Tứ Hỉ Thang Đoàn đã nguội bớt, vừa vặn ở nhiệt độ dễ uống nhất, được Tần Hoài bưng từ trong bếp ra.
Tivi trong phòng khách đã tắt, La Quân ngồi bên bàn ăn gặm cherry, nhìn Khuất Tĩnh dùng chiếc kẹp nhỏ tách hạt lựu.
Trần Huệ Hồng cũng ngồi xem bên cạnh, vừa cắn hạt dưa vừa nhìn, thỉnh thoảng lại thò tay bốc vài hạt lựu trong cái thố nhỏ Khuất Tĩnh đã tách sẵn nhét vào miệng.
LVQ8371