"Mẹ tôi bảo bà thường xuyên nằm mơ, mơ thấy con gái mình lớn lên trở thành bác sĩ, giờ đây giấc mơ của bà đã thành hiện thực rồi."
"Tôi đã hẹn với bố mẹ và thầy Trần rồi, nghỉ hè năm nay tôi sẽ xin nghỉ phép năm để đi Bắc Kinh cùng mọi người, đến vườn bách thú."
Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì cho phải, nghe thì có vẻ là một cái kết vô cùng viên mãn, nhưng đồng thời lại tiềm ẩn đầy rẫy rủi ro.
Tuy Trần Huệ Hồng thường xuyên phát ngôn mấy câu gây sốc, nhưng phần lớn thời gian chị ấy đều nói thật.
Ví dụ như Tinh Quái độ kiếp thành công thì nên đi chết ngay lập tức, bởi vì sống tiếp thì sẽ có nguy cơ độ kiếp thất bại.
Tình huống này tuy hiếm, nhưng không phải là không có. Trong mục thẻ bài minh họa của Tần Hoài cũng đang nằm chình ình một nhân vật như vậy, vị này hiện tại vẫn đang học tiểu học, giờ này chắc đang bận đi học thêm.
"Cô làm vậy thật sự sẽ không... Cô không lo lắng... rủi ro này sao... Cô thấy vui là được." Tần Hoài chỉ đành nói như vậy.
"Tôi biết làm vậy là có rủi ro, nhưng tôi cảm thấy làm thế mới đúng." Khuất Tĩnh bộc bạch, "Sinh mệnh của Tinh Quái vốn dằng dặc và vô vị, nếu không phải mỗi Tinh Quái đều cần độ kiếp, có lẽ phần lớn Tinh Quái đều sẽ sống thọ ngang trời đất, sống đến cái ngày chán chê không muốn sống nữa mới quyết định đi chết."
"Trước khi độ kiếp tôi vẫn luôn thắc mắc Tinh Quái độ kiếp để làm gì, thật ra đến giờ tôi cũng chưa hiểu rõ lắm. Nhưng tôi nghĩ, độ kiếp chắc là để giúp chúng tôi biết cách sống, biết cách rung động, biết cách hòa nhập vào trần thế, và biết cách để thực sự trở thành một con người."
"Con người ai cũng có thất tình lục dục, thân là một Tinh Quái, lẽ ra tôi không nên làm chuyện này, nhưng thân là một người con gái, tôi không muốn để bố mẹ mình phải ôm nuối tiếc."
"Tôi cảm thấy có lẽ La tiên sinh nói đúng, cậu không phải là Cọng Rơm Cứu Mạng của tôi."
"Cọng Rơm Cứu Mạng của tôi vẫn luôn ở ngay bên cạnh, cho dù không gặp cậu, có lẽ vào một khoảnh khắc suy sụp nào đó vì tự rạch tay, chỉ cần tình cờ gặp được chú ba, hoặc gặp được những người thân khác từ kiếp trước, tôi cũng có thể tỉnh lại."
Khuất Tĩnh vừa dứt lời, Trần Huệ Hồng đã sấn tới cửa bếp: "Tĩnh Tĩnh, Tiểu Tần, có cần giúp gì không? Tiểu Tần, em đang làm Điểm Tâm đấy à, hấp chút Bánh Bao được không? Lâu lắm rồi chị chưa được ăn Bánh Bao Bã Rượu, thèm quá đi mất!"
"Dạ được, nhưng ủ bột làm Bánh Bao Bã Rượu cũng mất kha khá thời gian, chắc phải chập tối chị mới được ăn đấy Hồng tỷ." Tần Hoài lớn giọng đáp lại, "Em đang trộn trái cây dầm, chị và La tiên sinh ăn tạm chút trái cây dầm lót dạ trước nhé."
"Bưng đồ ra ngoài thôi." Tần Hoài nói với Khuất Tĩnh.
"Ừm." Khuất Tĩnh gật đầu, không quên đặn dò thêm, "Cậu tuyệt đối đừng nói với Hồng tỷ và La tiên sinh đấy nhé.”
"Tôi biết rồi."
Tần Hoài và Khuất Tĩnh bưng trái cây dầm cùng Canh Niên Cao ra ngoài, lúc này La Quân mới chịu nhấc mông khỏi sofa đi đến bàn ăn, trên tay ông cầm điện thoại, bộ phim truyền hình đã được bấm dừng từ đời nào.
"Tôi muốn uống Trà Trần Bì." La Quân mặt không biến sắc bắt đầu gọi món, "Nguyên liệu tôi đã sai Trương Thục Mai chuẩn bị sẵn sàng cả rồi."
"Lát nữa cháu sẽ nấu cho ông ngay." Tần Hoài sảng khoái đồng ý, "Hôm nay Điểm Tâm bao no ạ."
"Nhưng mà Hồng tỷ ơi, hôm nay chắc chị không còn bụng dạ nào mà nhét Bánh Bao Bã Rượu đâu, hôm nay em định làm Tứ Hi Thang Đoàn. Nguyên liệu em đã gửi bưu điện đến đây từ trước rồi, để em gọi điện hỏi xem hàng đã giao tới chưa.”
"Hàng giao tới từ hôm qua rồi, đang cất trong tủ lạnh ấy." La Quân lên tiếng.
Trần Huệ Hồng bày ra vẻ mặt "chị hiểu mà": "Yên tâm, nhất định sẽ viết đánh giá cho em. Chị bắt bố chị, mẹ chị, em trai chị và cả em dâu chị viết review Tứ Hỉ Thang Đoàn hết rồi, em đợi chút nhé, để chị lục điện thoại gửi qua cho."
Tần Hoài: ...?
Ơ kìa, sao ai gặp hắn câu đầu tiên cũng lôi chuyện viết đánh giá Tứ Hỉ Thang Đoàn ra thế, hắn có khao khát cái đánh giá Tứ Hỉ Thang Đoàn đến mức ấy đâu cơ chứ?
Thôi được rồi, trước khi Tứ Hi Thang Đoàn thăng lên cấp A thì đúng là có thật.
Thấy Khuất Tĩnh cũng bắt đầu hì hục lướt điện thoại, Tần Hoài vội vàng xua tay lia lịa.
"Khỏi khỏi, không cần đâu mọi người ơi."
"Bây giờ không cần đánh giá nữa đâu, Tứ Hỉ Thang Đoàn của tôi đã luyện xong xuôi rồi. Lên cấp A rồi! Tứ Hỉ Thang Đoàn của tôi đã thăng cấp A, kỹ năng nêm nếm cũng đạt trình độ đại sư rồi, tôi chưa khoe với mọi người à? À đúng rồi, hình như đợt Tết tôi đâu có tham gia tiệc trà video."
"Tóm lại, Tứ Hỉ Thang Đoàn bây giờ đã xưa đâu bằng nay, Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp A khác bọt hoàn toàn so với cấp B đấy."
Ba người cứ thế bình thản giương mắt nhìn Tần Hoài.
Biểu cảm trên mặt La Quân như muốn nói: So? Cấp A thì sao nào? Cũng tàm tạm thế thôi, ông đây còn từng ăn món ngon hơn cơ.
Biểu cảm trên mặt Khuất Tĩnh như muốn nói: Thế chẳng hóa ra cái bài đánh giá của tôi viết công cốc à.
Biểu cảm trên mặt Trần Huệ Hồng như muốn nói: Chưa ăn hàng cấp A bao giờ nên không tưởng tượng nổi, em phải cho chị ăn thử thì chị mới khen được.
Ba Tinh Quái với ba dòng suy nghĩ nội tâm khác nhau, tất cả đều được viết rành rành lên mặt.
Tần Hoài: ...
Chẳng hiểu sao, cái hoàn cảnh này vốn dĩ là cơ hội ngàn vàng để hắn làm màu một phen thật sảng khoái, nhưng dạo gần đây hình như lần nào hắn ra dẻ cũng thất bại thảm hại thì phải.
Chẳng lẽ hắn trời sinh đã không hợp với việc ra dẻ?
Không được, ngày mai phải thử lại mới được.
LVQ8371