Chuyển sang bên phía Tần Hoài, giá đỡ điện thoại được đặt ngay ngắn trên bàn bếp. Chiếc giá đỡ bằng gỗ do chính tay Trương Chử làm cực kỳ chắc chắn, chẳng hề rung lắc tẹo nào.
Tào Quế Hương ở đầu video bên kia đang sưởi nắng trong công viên, bối cảnh phía sau là một lùm cây xanh rì. Hoa vẫn chưa nở, cả khung hình chỉ độc một màu xanh lá trông khá đơn điệu.
"Tiểu Tần, có phải con cảm thấy chỉ nghỉ một ngày thôi mà tay nghề đã sượng đi nhiều rồi không." Tào Quế Hương cười híp mắt nói, "Luyện đao công là vậy đấy, ngày nào cũng phải luyện, dù chỉ luyện 30 phút thì cũng tính là có luyện. Bỏ một ngày là lùi mười bước, không lười biếng được đâu."
Tần Hoài bất đắc dĩ đáp: "Thế nên Tào sư phụ mới cố tình bảo con về nhà cứ nghỉ ngơi cho khỏe, không cần luyện đao công, là để con tự nếm thử cái giá của việc lười biếng đúng không cô?"
Tào Quế Hương che miệng cười ngại ngùng: "Cô dùng cách này để nhắc nhở con từ sớm, để con tự rút ra bài học, dù sao vẫn tốt hơn là đợi sau này con vì lười biếng mà chuốc lấy vố đau rồi mới sáng mắt ra."
"Người ta có câu gì ấy nhỉ? Người dạy người, dạy mãi chăng thông, việc dạy người, nếm một lần là nhớ đời."
Tần Hoài: ...
Tào sư phụ, cô thay đổi rồi, trước kia cô đâu có như thế này.
Cô đã biết đào hố chờ con nhảy vào rồi đấy.
"Tập trung vào, lúc cô nói chuyện thì mắt con cũng không được dán vào điện thoại, đừng để bị lời nói của cô làm phân tâm. Tai con có thể nghe cô nói, miệng con cũng có thể trả lời, nhưng ánh mắt của con, toàn bộ sự tập trung của con phải đặt trên thớt, trên con dao, và trên củ cải mà con đang thái." Tào Quế Hương cao giọng nhắc nhở.
"Phòng bếp là một môi trường vô cùng ồn ào, con là Ông Chủ, là đại sư phụ, chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện khiến con phân tâm, chắc chắn sẽ có người đột nhiên chạy tới tìm con. Nhưng bất kể là chuyện gì đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không được để nó ảnh hưởng đến món ăn mà tay con đang làm."
"Tại sao rất nhiều học đồ lúc luyện đao công đều thái vào tay? Chính là vì bọn họ thiếu tập trung, bị phân tâm đấy. Các lão sư phụ đã có ký ức cơ bắp rồi, dù nhắm mắt lại thái cũng chưa chắc đã đứt tay, nhưng học đồ thì làm gì đã đạt đến cái trình độ đó."
"Bây giờ dao bếp sắc bén như thế, thái vào tay đâu phải chuyện đùa. Tuy nói hồi cô mới học nghề bếp, câu cửa miệng của sư phụ luôn là cứ thái đứt tay vài lần khắc tự nhớ đời, nhưng làm gì có ai nỡ để đồ đệ của mình phải nếm trải cái bài học đẫm máu kiểu đó chứ?"
Tần Hoài nghe xong bất giác lại ngẩng đầu lên liếc nhìn điện thoại một cái.
"Lại phân tâm rồi." Tào Quế Hương cảnh cáo, "Dùng tai nghe cô nói thôi, nhưng sự tập trung phải dồn hết vào con dao."
"Tào sư phụ, cô làm thế này khác gì gài bẫy con." Tần Hoài đã quen với mấy khóa học online của Hoàng Thắng Lợi rồi, chứ hắn nào đã được trải nghiệm kiểu học online này của Tào Quế Hương bao giờ.
Phong cách dạy offline và dạy online của Tào Quế Hương quả thực cứ như hai thái cực hoàn toàn khác biệt vậy.
"Thì cô đang gài bẫy đấy." Tào Quế Hương ngước nhìn bầu trời, cảm thấy nắng ở chỗ này hơi gắt bèn đổi sang một chỗ râm mát hơn để tiếp tục sưởi nắng, "Thả thính một phát dính luôn, cô cũng chẳng ngờ con cá này lại dễ cắn câu đến thế."
Tần - Con Cá - Hoài: ...
Tần Hoài cũng nín thinh, chỉ lẳng lặng cắm mặt thái củ cải.
"Đúng, thế mới chuẩn. Đây mới chính là trạng thái mà cô muốn: con vẫn đang nghe cô nói, nhưng chỉ dùng tai để nghe, còn mọi tâm trí đều đồn hết vào việc thái rau."
Tần Hoài: ...
"Đúng, tốt hơn rồi đấy, cứ giữ vững trạng thái này nhé."
"Giữ phong độ thêm hai ngày nữa là con có thể vừa thái củ cải vừa buôn dưa lê với cô được rồi. Tiểu Tần này con không biết đâu, con vừa đi một cái là hai đứa Uẩn Uẩn với Thanh Thanh nhớ con lắm đấy."
"Bình thường hai đứa nó chỉ được đến nhà cô ăn cơm vào dịp cuối tuần thôi, lúc có con ở đây thì ngày thường cũng được qua ké. Hôm qua cái con bé Thanh Thanh cứ bám lấy mẹ nó hỏi mãi, hỏi xem bao giờ chú Tiểu Tần mới về luyện thái củ cải tiếp."
"Ông Lý bán củ cải hôm qua cũng hỏi ông Trương nhà cô sao dạo này không thấy mua củ cải nữa, ổng bảo nếu chê đắt thì ổng bớt cho 8 xu. Cô biết ngay là ông Trương nhà cô mua hớ mà, thế mà ổng còn gân cổ lên cãi, củ cải mua sỉ thì làm gì có giá trên trời như thế.”
"Thực ra sau khi Tiểu Tần con đi rồi cô mới sực nhớ ra, đống củ cải đó đâu nhất thiết phải chở hết ra trại lợn, hoàn toàn có thể bớt lại một ít để ở nhà muối dưa (Phao Thái). Tay nghề muối dưa của cô cũng ra gì phết đấy, hồi thanh niên tri thức về làng, trong đội sản xuất của cô có một cô gái từ Xuyên Thục tới, cô từng học lỏm được bí kíp muối dưa từ cô ấy đấy."
"Nhưng mà bé Uẩn Uẩn không ăn được cay, thực ra cô với ông Trương cũng chẳng khoái món dưa muối này cho lắm. Bao nhiêu năm nay chẳng muối hũ dưa nào, cũng không rõ tay nghề có bị thui chột đi không nữa."
"Nhớ hồi còn ở đội sản xuất, cô với ông Trương sống sót được qua ngày toàn là nhờ vào dưa muối đấy, ngày nào cũng chỉ trông mong có tí dưa muối để húp cháo rau dại thôi."
"À đúng rồi Tiểu Tần, khi nào thì con đi nấu tiệc ngoài ấy nhỉ?"
Tần Hoài đang vắt óc tập trung toàn bộ sự chú ý vào củ cải, nghe thấy Tào Quế Hương đột nhiên gọi tên mình, hắn đành bất lực dừng dao ngước nhìn điện thoại: "Tào sư phụ, cô bẻ lái gắt quá rồi đấy."
LVQ8371