Dễ dàng chốt hạ Nhiệm vụ phụ tuyến của Trần Công, giúp cho Ông Chủ Hàn Quý Sơn thân yêu của hắn tỏa sáng rực rỡ trong bữa tiệc sinh nhật.
Đợi đến lúc Tang Mục nghe điện thoại xong quay lại, Tang Lương và Tần Hoài đã kết bạn Wechat xong xuôi. Hai người ngồi im lìm trong phòng bao, mải miết nhắn tin Wechat với nhau.
Tiện thể nói luôn, Tang Lương có cả rổ meme "vãi chưởng", cái thể loại mà có thể xả liên phanh mười mấy tấm không hề đụng hàng luôn.
Tầm khoảng 2 giờ chiều, Trần Công cùng một người đàn ông trung niên quay lại phòng bao. Ban đầu Tần Hoài còn tưởng người đàn ông trung niên này là Đồng Đức Yến, hắn vừa định đứng dậy cất tiếng chào Đồng sư phụ thì đã nghe thấy Tang Mục nhàn nhạt thốt lên một câu:
"Hàn lão bản."
Hàn lão bản
Hàn Quý Sơn!
Kim chủ ba ba!
Nụ cười trên môi Tần Hoài lập tức chuyển từ mode "gặp gỡ đại sư trong nghề" sang mode "diện kiến Kim chủ ba ba", giọng điệu cũng tự động nhiệt tình lên hẳn: "Hàn tổng, ngưỡng mộ đã lâu, mãi mà vẫn chưa có dịp được gặp mặt anh."
Hàn Quý Sơn cũng chẳng khách sáo, vui vẻ cười hớn hở: "Tôi mới là người ngưỡng mộ đã lâu. Tần sư phụ, thật sự ngại quá, vốn dĩ đã hẹn sẽ đến Hoàng Ký thử món, nhưng bên này bận bịu quá, tôi quả thực không dứt ra được."
"Tiểu Trần vừa nhận được điện thoại, Đồng sư phụ đã xuống máy bay và đang trên đường tới đây rồi. Bếp sau của Ngự Thiện Phường cũng đã dọn dẹp xong xuôi, hay là chúng ta khỏi mất thời gian nữa, trực tiếp xuống bếp sau thử món luôn nhé?”
"Sẵn tiện cho tôi nếm thử trước mấy món đinh trong tiệc sinh nhật ngày mai luôn."
"Đương nhiên rồi." Tần Hoài gật đầu, "Trợ lý Trần, không biết số nhân bánh tôi gửi tới trước đó..."
"Đều được cất trong tủ đông dưới bếp sau rồi."
"Vậy thì tốt."
Tang Mục thấy Tần Hoài nhận lời sảng khoái như vậy, liền do dự một lát rồi bước tới cạnh Hàn Quý Sơn, nói nhỏ: "Hàn tổng, thử món đương nhiên là không thành vấn đề, mâm cỗ nào cũng phải thử món trước cả. Nhưng có rất nhiều món cần thời gian chuẩn bị từ sớm, hôm nay làm ngay thì không kịp, chiều nay bên tôi chắc chỉ làm được vài món đơn giản thôi, anh xem...”
"Sao cũng được sao cũng được, tôi chỉ tạt qua nếm thử hương vị thôi." Hàn Quý Sơn tỏ ý mình không phải là vị khách bên A khó chiều, "Tiệc sinh nhật ngày mai đều do Tiểu Trần sắp xếp, Tiểu Trần làm việc tôi rất yên tâm, món cậu ấy thử tôi cũng yên tâm nốt."
Nghe Hàn Quý Sơn nói vậy, lưng Trần Công bất giác ưỡn thẳng hơn hẳn.
"Tôi nghe bảo chiều nay thử món nên tạt qua nếm thử chút thôi, mọi người cứ thử món như bình thường, cần làm gì thì cứ làm nấy." Trên mặt Hàn Quý Sơn hiện rõ dòng chữ: Tôi mù tịt nên tôi chỉ phụ trách xì tiền, không can thiệp, không nhúng tay, chỉ vung tiền.
Nghe Hàn Quý Sơn nói vậy, Tang Mục mới thở phào nhẹ nhõm.
Rất nhiều đầu bếp cực kỳ ngại nhận mấy cái đơn nấu tiệc ngoài của mấy vị sếp lớn thế này, lý do chính là sợ Ông Chủ đã mù tịt về nghề, lại ÿ mình vung nhiều tiền nên cứ thích đưa ra mấy cái yêu cầu oái oăm kẻo sợ lỗ. Cái thể loại "màu đen rực rỡ" hay "màu trắng lấp lánh" không chỉ tồn tại ở các khách hàng bên A mảng thiết kế, mà trong mảng nấu tiệc cũng nhan nhản những vị bên A oái oăm y như vậy.
Trần Công dẫn mọi người đi về phía bếp sau, Hàn Quý Sơn và Tần Hoài đi tụt lại phía sau cùng.
Trực giác mách bảo Tần Hoài rằng Hàn Quý Sơn có chuyện muốn nói với mình.
Quả nhiên, Hàn Quý Sơn xoa xoa tay đi đến sát bên cạnh hắn.
"Tần sư phụ, tôi nghe Hứa Thành bảo cậu là người Việt Tỉnh, biết làm rất nhiều loại Điểm Tâm, không biết có tiện..."
Tần Hoài nghe vậy liền hiểu ý ngay: "Hàn tổng có món gì muốn ăn sao?”
"Bánh ngô nhân dưa muối!"
Tần Hoài: ?
Bánh ngô nhân dưa muối là loại Điểm Tâm gì thế? Nghe tên có vẻ chẳng ngon lành gì cho cam.
"Là một loại Điểm Tâm ở quê tôi, làm bằng dưa muối và bột ngô nặn thành cục đặc ruột. Nhiều năm rồi chưa được ăn, không biết Tiểu Tần sư phụ cậu có thể..."
Tuy Tần Hoài chắng biết bánh ngô nhân dưa muối là cái gì, nhưng nghe Hàn Quý Sơn miêu tả thì có vẻ là một món Điểm Tâm cực kỳ đơn giản. Hắn chăng cần nghĩ ngợi đã gật đầu cái rụp: "Đợi thử món xong, nếu có thời gian rảnh tôi sẽ làm thử cho Hàn tổng ăn xem sao.”
"Cơ mà ở quê tôi không có món bánh ngô nhân dưa muối này, nên không rõ đến lúc làm ra có hợp với khẩu vị của anh không nữa."
Hàn Quý Sơn mừng rỡ ra mặt: "Thế thì làm phiền Tần sư phụ quá, nguyên liệu tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi."
"Không phiền đâu, chuyện nhỏ ấy mà."
Trong bếp sau, tất cả nguyên liệu và nhân sự đều đã chuẩn bị xong xuôi.
Bếp trưởng Trương của Ngự Thiện Phường không tham gia tiệc sinh nhật ngày mai, ông chỉ chào hỏi Tần Hoài và Tang Mục một tiếng trong bếp rồi vưi vẻ tan làm.
Cũng dễ hiểu thôi, tuy tay nghề của Bếp trưởng Trương khá bình thường, món tủ vừa ăn là biết ngay chưa luyện đến nơi đến chốn, nhưng dù sao người ta cũng là Bếp trưởng của một nhà hàng cao cấp, không thể nào đi làm phụ bếp cho tiệc sinh nhật của Hàn Du Tín được.
Trần Công chuẩn bị cho Hàn Quý Sơn một chiếc ghế thoải mái, đặt ở khu vực rộng rãi cách xa bếp lò, thuận tiện cho Hàn Quý Sơn ngồi chờ đồ ăn.
Ngày mai Tần Hoài chỉ cần làm ba loại Điểm Tâm: Tứ Hỉ Thang Đoàn, Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao. Vốn dĩ hắn định làm Bình Quả Diện Quả Nhi thay vì Tam Đinh Bao. Xét về hương vị, Bình Quả Diện Quả Nhi tuy không ngon bằng Tam Đinh Bao, nhưng độ sang chảnh lại cực kỳ cao, cực kỳ hoành tráng, đồng thời cũng là món Điểm Tâm chuẩn mực cho các bữa tiệc.
LVQ8371