"Tứ Hi Thang Đoàn 68 tệ, Tiểu Tần bán Thang Đoàn giá rẻ thật đấy. Tôi nhớ Tinh Phẩm Tam Đinh Bao của Hoàng Ký đã bán 56 tệ rồi, Quả Nhi thì tận 98 tệ một cái, đằng này Tứ Hi Thang Đoàn cả một bát to đùng mà bán có 68 tệ.”
"Ai lại tính thế, tôi thì thấy Tinh Phẩm Tam Đinh Bao nhỉnh hơn một chút. Chẳng biết hôm nay quán có bán Tinh Phẩm Tam Đinh Bao không nhỉ, nếu bán luôn cả Quả Nhi thì tuyệt cú mèo."
"Suỵt, ông nói bé bé cái mồm thôi, lỡ để Tiểu Tần sư phụ nghe thấy thì sao?"
"Lỗi tôi lỗi tôi, thế chốt lại ông có ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn không?"
"Đương nhiên là phải xơi rồi, ăn không hết thì gói mang về cũng phải ăn! Thế ông đã viết bài đánh giá mùi vị xong chưa? Tôi cày được 12 bài rồi đấy!"
"Tôi viết tận 16 bài cơl”
"Nhưng của tôi viết dài hơn!"
"Tôi viết 16 bài!"
Nhìn hai ông bác tự dưng nổi máu hơn thua, suýt nữa thì cãi nhau to ngay giữa hàng, Tiểu Trương bỗng cảm thấy bản thân không còn hiểu nổi cái thế giới này nữa.
Giờ ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn xong còn phải viết cảm nhận đánh giá nữa cơ à?
Thời buổi này đi ăn Điểm Tâm mà yêu cầu cũng khắt khe gớm nhị.
Tiểu Trương nhếch mép cười.
Không sao cả, tuần nào cậu cũng phải nặn ra mấy cái báo cáo công việc, trò này cậu rành rẽ lắm.
Các ông bác bà thím gọi món thoăn thoắt, nhân viên lấy đồ ăn cũng cực kỳ thần tốc —— bởi vì mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng từ trước rồi.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt Tiểu Trương.
"Dạ... cho hỏi hôm nay có món gì ạ?” Tiểu Trương lần đầu tiên đi ăn sáng sớm tại Vân Trung Thực Đường thế này nên hơi thiếu kinh nghiệm. Dù đã thấy mười mươi những người xếp hàng trước ai nấy đều bưng bánh bao và Tứ Hi Thang Đoàn, cậu vẫn không kìm được mà hỏi lại một câu.
"Có Tứ Hỉ Thang Đoàn và Tinh Phẩm Tam Đinh Bao do Tiểu Tần sư phụ làm anh nhé. Nhưng đợt này là loại Tinh Phẩm Tam Đinh Bao nên giá sẽ nhỉnh hơn lúc trước một chút, 36 tệ một cái, còn Tứ Hỉ Thang Đoàn là 68 tệ một bát."
"Bên này tụi em còn có chè đậu xanh, sữa đậu nành, Trà Diệp Đản, Quẩy, Xíu Mại, còn Trà Trần Bì thì tầm 20 phút nữa mới bắt đầu bán ạ."
Nếu là ngày thường, nghe thấy cái giá này có khi Tiểu Trương đã rụt vòi quay xe, nhưng hôm nay cậu đã chuẩn bị tâm lý vô cùng kỹ lưỡng.
Đã mấy tháng ròng rã cậu chưa được nhét bụng miếng Điểm Tâm nào do Tiểu Tần sư phụ làm. Nhiều khi nửa đêm nằm mơ tỉnh giấc, cậu lại tự đấm ngực dậm chân hối hận vì ngày xưa lỡ tiếc rẻ mấy đồng bạc lẻ mà không xơi thêm vài cái Ngũ Đinh Bao.
"Cho anh một bát Tứ Hi Thang Đoàn, hai cái Tam Đinh Bao, một quả Trà Diệp Đản, cảm ơn em.” Tiểu Trương quét mã thanh toán.
Nhân viên phục vụ lên đồ nhanh như chớp, Tiểu Trương bưng khay thức ăn đi tìm một bàn trống cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống.
Phải nếm thử Tứ Hỉ Thang Đoàn trước, đây là món mới, là món mới toanh mà hôm qua Tiểu Tần sư phụ đã đặc biệt dặn dò cậu phải ăn thử.
Tiểu Trương vì quá đỗi kích động nên thậm chí còn chẳng nhận ra Tứ Hỉ Thang Đoàn thực chất là bánh trôi khổng lồ.
Cậu còn đinh ninh nó là một loại Điểm Tâm mang hình thù kỳ quái nào đó cơ.
Tiểu Trương múc một viên Bách Quả Hãm Thang Đoàn lên, há to miệng cắn một miếng.
Tượng trưng cho những lời chúc tốt đẹp về tương lai, nguyên liệu vô cùng phong phú nhưng kết cấu khi nhai lại không hề lộn xộn, hương vị đặc trưng của óc chó và hạnh nhân làm chủ đạo, xen lẫn vị ngọt lịm đậm đà của mứt bí đao bắt đầu bùng nổ trong khoang miệng cậu.
Tiểu Trương chưa từng ăn mứt bí đao bao giờ.
Cậu cũng chưa từng nếm qua bất kỳ loại Điểm Tâm Bách Quả Hãm nào, thậm chí đến cả bánh trung thu nhân thập cẩm cũng chưa từng đụng đũa.
Nhưng cậu biết thừa cái viên bánh vỏ gạo nếp ngọt ngào này ăn cực kỳ cuốn.
Cảm giác nhai sướng miệng, hương vị đỉnh chóp, nói chưng là mười điểm không có nhưng.
Đối với Tiểu Trương mà nói, Bách Quả Hãm Thang Đoàn chính là một món Điểm Tâm mới mẻ, ngon miệng, độc đáo và vô cùng tuyệt diệu.
Nếu chỉ vì một bát Điểm Tâm ngon lành thế này, cậu cảm thấy bản thân hoàn toàn có thể hy sinh chút thời gian ngủ nướng để dậy sớm.
Cùng lắm thì tối tan làm về nhà dẹp luôn vụ lướt điện thoại mà lăn ra ngủ, sáng hôm sau ăn sáng xong lướt bù cũng được.
Đỉnh của chóp!
Ngon đến mức mà kể cả sát giờ tan làm 5 phút sếp đột nhiên lôi ra họp, ăn xong cục tức cũng bay sạch chẳng màng đấm sếp nữal
Delicious!
Tiểu Trương đã hoàn toàn chìm đắm trong cơn say mồi.
Trong mắt cậu giờ đây thậm chí chẳng còn bóng dáng của Tam Đinh Bao nữa.
Bây giờ trong tâm trí cậu chỉ tồn tại duy nhất một món Điểm Tâm, đó chính là Tứ Hỉ Thang Đoàn!
Sau khi nuốt trôi miếng Thang Đoàn nhân thịt tươi cuối cùng xuống bụng, Tiểu Trương cảm thấy cả con người mình như được thăng hoa, phiêu điêu đạo bước trên chín tầng mây.
Hương vị thịt lợn đậm đà của phần nhân thịt tươi vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, ba loại nhân ngọt ăn trước đó thì đã thấm đẫm vào tận tâm can. Cậu kinh ngạc nhận ra, sau khi đánh chén sạch sẽ rồi mới tinh tế nhấm nháp lại dư vị, cảm giác mang lại dường như còn tuyệt vời hơn cả lúc đang ăn.
Lúc ăn riêng lẻ từng viên Thang Đoàn đã thấy ngon bá cháy rồi, giờ hương vị hòa quyện vào nhau lại càng nhân đôi sự tuyệt diệu.
Giá mà lúc này có thêm hớp nước gì đó để uống thì hoàn hảo.
Tiểu Trương thòm thèm chép miệng một cái, húp tạm ngụm nước luộc bánh nhạt nhẽo, rồi liếc nhìn đồng hồ, 6 giờ 20 phút.
Phải biết rằng, cậu bước chân vào Vân Trung Thực Đường lúc 6 giờ đúng, xếp hàng mất 3 phút, 6 giờ 4 phút mới yên vị mài đững quần xuống ghế.
LVQ8371