Tần Hoài đoán xác suất cao là tiệm bánh của cậu ấy đã mở cửa trở lại, Tiểu Trịnh sư phụ lại quay về với nhịp sống thong dong như trước, tận hưởng những ngày tháng rảnh rỗi cứ làm xong một mẻ bánh rồi lại túc tắc bán.
Hiện tại chắc đang ngồi bán bánh, thế nên mới rep tin nhắn nhanh như chớp vậy.
Trịnh Tư Nguyên: Cậu không phải về nhà ăn Tết sao?
Trịnh Tư Nguyên: Hệ thống trò chơi trong trí tưởng tượng của cậu lại giao nhiệm vụ mới à?
Trịnh Tư Nguyên: Sao làm được thế?
Trịnh Tư Nguyên: Làng cậu thật sự không có Đại Sư ẩm thực nào à?
Trịnh Tư Nguyên: Có quay video không? Gửi tôi xem với.
Trịnh Tư Nguyên: Khi nào cậu về Sơn Thị? Tôi qua tìm cậu.
Trịnh Tư Nguyên: Tôi muốn nếm thử xem Tứ Hỉ Thang Đoàn bây giờ mang hương vị gì.
Màn phản hồi của Trịnh Tư Nguyên khiến Tần Hoài cảm thấy kỹ năng pha trộn nhân bánh cấp Đại Sư của hắn thật không uổng công thăng cấp. Hắn buôn chuyện với Trịnh Tư Nguyên trên WeChat một lúc, chia sẻ vài tâm đắc khi làm Tứ Hỉ Thang Đoàn dịp Tết này.
Tiện thể đặn luôn Trịnh Tư Nguyên đạo này đừng vác mặt đến Sơn Thị vội, vì chính hắn cũng chẳng biết khi nào mình mới về lại Sơn Thị. Cứ đợi sau khi tiệc sinh nhật tháng 3 của Hàn Du Tín kết thúc rồi hẵng chốt lịch hẹn.
Đến lúc đó Tiểu Trịnh sư phụ sẽ comeback chớp nhoáng, mang đến một niềm vui bất ngờ cho thực khách của Vân Trung Thực Đường.
Dù sao thì tiệm bánh của Trịnh Tư Nguyên cũng mới sửa sang xong và mở cửa lại, bán chưa được mấy ngày đã vội đóng cửa thì bà con hàng xóm lại gào thét mất thôi.
Trịnh Tư Nguyên ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, bèn chia sẻ trên WeChat với Tần Hoài về kinh nghiệm làm Bạch Án dạo gần đây, tiện thể than vãn vài câu về việc suốt mấy ngày Tết ông bô cứ ép cậu đi xem mắt.
Trước đây Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt đều làm thuê ở Hoàng Ký, Trịnh Tư Nguyên không có thời gian đi xem mắt, Trịnh Đạt cũng chẳng có thời gian để tăm tia đối tượng xem mắt cho con trai. Gần như ngay khi Tần Hoài vừa về quê ăn Tết, Trịnh Đạt đã bắt đầu bật chế độ lười biếng. Cặm cụi làm hộp quà năm mới được vài hôm là ông ấy bắt đầu đình công trường kỳ, đồng thời còn chốt luôn cho Trịnh Tư Nguyên một danh sách đối tượng xem mắt kéo dài từ mùng ba Tết đến tận rằm tháng Giêng.
Toàn bộ đều là những bóng hồng tru tú trong các ngành nghề, trong đó có không ít người là đồng nghiệp đầu bếp, từ món mặn đến Bạch Án đều đủ cả.
Tần Hoài nghe xong mà sững sờ, thầm nghĩ mạng lưới quan hệ của Trịnh Đạt cũng rộng phết. Trong giới đầu bếp, bất kể là món mặn hay Bạch Án thì đầu bếp nữ đều cực kỳ hiếm, đặc biệt là bên món mặn, nữ đầu bếp xuất sắc quả thực là hiếm như lá mùa thu.
Thế mà Trịnh Đạt cũng lùng ra được, đúng là không phải dạng vừa đâu.
Cuối buổi trò chuyện, Tần Hoài vô cùng tò mò hỏi: Có ưng mối nào không?
Trịnh Tư Nguyên: Không.
Trịnh Tư Nguyên: Tay nghề nấu nướng của họ đều phèn lắm, tôi chăng có tiếng nói chung với họ.
Trong lúc đang buôn dưa lê với Trịnh Tư Nguyên, Đàm Duy An cũng đã rep tin nhắn.
Cảm xúc của Đàm Duy An thì đơn giản lắm, sốc sốc sốc và ghen tị.
Tóm tắt lại bằng hai chữ: Vãi chưởng.
Nhìn cả màn hình ngập tràn chữ "vãi chưởng" với "anh bạn uống linh đan diệu dược gì vậy, thế này có hợp lý không?", Tần Hoài nhức hết cả mắt. Hắn rep lại một câu "Lần sau có cơ hội gặp mặt sẽ làm cho cậu ăn" rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Người phản hồi thứ ba là Hoàng Thắng Lợi, Hoàng Thắng Lợi trực tiếp gọi điện thoại tới.
Cuộc gọi của Hoàng Thắng Lợi rất có bài bản và nội dung. Đầu tiên ông ấy chúc mừng năm mới y hệt như buổi sáng mùng một Tết, sau đó lại quan tâm đến cuộc sống của Tần Hoài trong dịp Tết. Biết được Tần Hoài suốt mấy ngày Tết đều ru rú trong bếp làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, ông ấy vừa vui mừng lại vừa quan tâm đến sức khỏe của hắn, dặn hắn đừng làm việc quá sức, nhớ chú ý nghỉ ngơi, kẻo lại sinh bệnh.
Cuối cùng mới bàn đến phần nhân thịt mà Tần Hoài gửi cho ông ấy. Hai người hàn huyên tỉ mỉ từng bước làm nhân thịt, cuối cùng Hoàng Thắng Lợi vui mừng nói:
"Tiểu Tần này, dù không có ai ở bên cạnh chỉ điểm mà cậu vẫn có thể tiến bộ kinh người như vậy. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, tôi cũng không dám tin đâu. Động lực Lạc Lạc mang lại cho cậu lớn đến thế sao? Chỉ vì em gái thích ăn mà cậu lại tiến bộ rõ rệt như vậy."
Tần Hoài biết Hoàng Thắng Lợi nói câu này với giọng điệu đùa vui, hắn cũng cười đáp: "Hết cách rồi, Hoàng sư phụ cũng biết đấy, từ nhỏ đến lớn cháu làm Điểm Tâm đều là vì Lạc Lạc muốn ăn mà."
Mặc dù lần này là vì bữa tiệc sinh nhật vào tháng 3, vì Chi Tuyến Nhậm Vụ của Trần Công.
Nhưng không sao, dù sao dạo này Tần Lạc cũng ăn không ít Tứ Hỉ Thang Đoàn, mấy hôm trước còn ăn đến mức suýt nôn cơ mà, thỉnh thoảng để Lạc Lạc đổ vỏ thay cũng tốt.
"Tiểu Tần, cậu bây giờ đang làm..."
"Cháu đang phơi nắng ngoài sân chơi điện thoại ạ." Tần Hoài nói, "Cháu cũng không sợ chú cười đâu, dạo này làm Tứ Hỉ Thang Đoàn nhiều đến mức đầu óc cháu hơi choáng váng rồi. Hôm nay khó khăn lắm mới làm ra được phần nhân thịt đẹp mắt như vậy, cháu chụp ảnh xong là ra phơi nắng luôn, đống nhân đó giờ vẫn đang vứt trong bếp chưa gói đâu ạ."
Tiếng cười sảng khoái của Hoàng Thắng Lợi vang lên từ đầu dây bên kia: "Phơi nắng tốt đấy, mùa đông thì nên phơi nắng. Thế tôi không làm phiền Tiểu Tần nghỉ ngơi nữa nhé, lúc nấu nướng gặp vấn đề gì cứ nhắn tin cho tôi bất cứ lúc nào. Nếu tôi không kịp rep thì cậu cứ gọi điện cho Trịnh sư phụ của cậu ấy, Trịnh sư phụ của cậu rảnh rỗi lắm."
LVQ8371