Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 52525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 762
Chương 762: Nịnh nọt (3)

❊ ❊ ❊

Mức độ chấp nhận sự kỳ quái của nhân viên bên Hoàng Ký không cao bằng Vân Trung Thực Đường. Đám đầu bếp ở Hoàng Ký chưa từng gặp Tần Lạc bao giờ, nên không có cách nào bị câu nói "Anh trai em bao năm nay vẫn luôn như vậy đấy, đó là thói quen của ảnh rồi, ảnh toàn trêu em kiểu đó thôi” của cô bé tẩy não được.

An Du Du đang băm thịt thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Tần Hoài. Thấy hắn cứ đứng đực ra đó ngẩn người, cô cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng ngẫm lại thì thấy cũng bình thường.

Tiểu Tần sư phụ vốn dĩ là như vậy mà, đây là thói quen của anh ấy rồi.

An Du Du lại tiếp tục cắm cúi băm nhân thịt.

Tần Hoài tua nhanh video hướng dẫn của Tam Đinh Bao, xem chừng mười mấy phút là xong. Sau khi ôn lại một lượt và nắm chắc trong lòng, hắn liền bước tới xem chỗ nguyên liệu An Du Du đang băm.

Phải nói sao nhi, vô cùng bình thường.

Chính là trình độ phụ bếp cực kỳ bình thường ở các nhà hàng phổ thông.

Ngặt nỗi mấy người phụ bếp trước kia của Tần Hoài đều chẳng phải dạng vừa.

Đám phụ bếp trước đây của hắn toàn là học việc ở Tri Vị Cư hoặc nhân viên chính thức của Hoàng Ký, thậm chí còn có cả đệ tử chân truyền của Hoàng Thắng Lợi cơ mà.

Hồi về làng làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, hắn nhặt bừa cũng được mấy thanh niên có trình độ thái gọt khá khẩm trong làng. Cộng thêm việc Tứ Hỉ Thang Đoàn không đòi hỏi kỹ năng đao công quá cao, nên Tần Hoài vẫn thấy chẳng hề hấn gì.

Nhưng nhân của Tam Đinh Bao lại phong phú hơn, yêu cầu đao công đối với phụ bếp cũng khắt khe hơn, thế là cảm giác hụt hãng xuất hiện ngay lập tức.

Quả nhiên là sướng quen rồi khổ không chịu nổi mà.

"Dao không được cầm như thế." Tiểu Tần sư phụ vừa mới học được cách cầm dao chuẩn xác bắt đầu rao giảng tâm đắc tu luyện hai ngày trước của mình, "Em xem em cầm dao thế này, lưỡi dao hướng vào trong, tư thế bị sai rồi."

"Tư thế sai thì điểm phát lực cũng sai theo. Em làm vậy không chỉ dùng lực cổ tay mà còn dùng cả lực bắp tay nữa, lâu ngày em sẽ... À mà thôi, em cũng quen tay mất rồi, nhưng tốt nhất vẫn nên sửa lại tư thế đi."

An Du Du hơi lóng ngóng làm theo lời Tần Hoài.

Ba phút sau, An Du Du cũng quên luôn cách cầm dao.

Trong lòng Tần Hoài bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.

Tốt quá rồi, hóa ra không phải chỉ có mỗi mình hắn là cái thể loại càng học càng quên mất cách cầm dao.

"Trong kho chắc là còn củ cải đấy, em vào lấy củ cải ra tập thái đi, đống còn lại này cứ giao cho tôi." Tần Hoài chỉ vào chỗ nguyên liệu mà An Du Du đã xử lý hòm hòm rồi nói.

Việc hắn cần làm bây giờ là băm nhuyễn chỗ thịt chưa thái xong kia thêm hai lần nữa, chẳng đòi hỏi kỹ thuật gì cao siêu, hắn thừa sức băm được.

An Du Du ngoan ngoãn đi vào kho tìm củ cải.

"Nhớ kiểm tra xem trong kho còn bao nhiêu củ cải nhé. Nếu không còn nhiều thì sáng nay em bảo Hoàng Tịch liên hệ với nhà cung cấp, bảo họ trước 4 giờ chiều chở mấy trăm cân củ cải tới đây. Không cần loại xịn quá đâu, chỉ cần tươi là được, tôi đang cần dùng."

"Vâng ạ, Tiểu Tần sư phụ."

Tần Hoài tiếp tục băm thịt, băm xong thì bắt đầu chuyển sang bước nêm nếm nhân.

Kỹ năng nêm nếm cấp đại sư giúp Tần Hoài có cái nhìn sâu sắc và khả năng kiểm soát tỉ mỉ hơn hẳn đối với phần nhân của Tam Đinh Bao.

Tần Hoài phát hiện cấp đại sư quả thực khác bọt hoàn toàn so với các cấp bậc khác. Nếu nói từ sơ cấp lên trưng cấp chỉ là một chút tiến bộ nhỏ, từ trung cấp lên cao cấp là một bước nhảy vọt trong giai đoạn ngắn, thì từ cao cấp lên đại sư chính là sự thăng hạng về chất.

Kể từ khi kỹ năng nêm nếm thăng lên cấp đại sư, Tần Hoài đã bắt đầu nhìn thấu được vấn đề.

Nhìn thấy bằng mắt thường theo đúng nghĩa đen.

Nhân bánh có ngon hay không, chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay.

Đây chính là thành quả được đúc kết từ bề dày kinh nghiệm vô cùng phong phú.

Thật kỳ điệu, rõ ràng từ cao cấp lên đại sư cũng chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt, thế nhưng hồi kỹ năng nêm nếm mới ở mức cao cấp, Tần Hoài hiếm khi nào có thể nhìn ra một cách trực quan như thế này.

Chỉ có thể thốt lên một câu, cấp đại sư quả nhiên không hổ danh là cấp đại sư.

Một âu nhân bánh tuyệt đẹp ra lò, Tần Hoài không nhịn được bèn chụp ngay một kiểu ảnh, lần lượt gửi cho Tào Quế Hương, Trịnh Tư Nguyên, Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Đạt và Đàm Duy An.

Quá sức hoàn hảo!

Nêm nếm xong xuôi, Tần Hoài bắt đầu bắc nồi lên xào nhân.

Chăng mấy chốc, mùi thơm của nhân thịt Tam Đinh Bao đã lan tỏa khắp gian bếp. Tiếng đảo thìa vang lên đều đặn, hương thơm cũng ngày một đậm đà hơn, khiến cho An Du Du vốn đang ngoan ngoãn nghe lời Tần Hoài cắm cúi thái củ cải cũng không kìm được mà ngẩng đầu, rướn cổ ngó về phía bếp lò.

Thơm quá đi mất.

An Du Du thầm nghĩ.

Hay là do lâu quá rồi cô chưa được ăn Điểm Tâm do Tiểu Tần sư phụ làm nhỉ? Sao cô lại thấy mẻ nhân hôm nay thơm nức mũi thế này, mùi hương quyến rũ nhất mà cô từng ngửi thấy. Thơm đến mức cô thèm thuồng chỉ muốn vớ ngay cái thìa múc thử một miếng trong nồi nếm cho đỡ thèm.

Rõ ràng trước kia lúc Tần Hoài còn ở Vân Trung Thực Đường, ngày nào trong bếp cũng xào nhân Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao. Sau khi Tần Hoài sang Hoàng Ký giao lưu, giữa chừng cũng có tạt về mấy hôm, làm Tam Đinh Bao được vài ngày. An Du Du đã từng ngửi mùi nhân Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao suốt một thời gian dài rồi cơ mà.

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.