Bốn chiếc bánh dưa muối hình đáng vuông vức, vẻ ngoài vô cùng đẹp mắt, bề mặt nhẫn mịn, nhìn lướt qua là biết ngay không hề khô cứng thô ráp, đang ngoan ngoãn nằm gọn lỏn trong nồi hấp.
Tần Hoài tràn đầy tự tin.
Không phải hắn chém gió đâu, mấy đầu bếp bình thường, kể cả có trình độ cao hơn hắn đi chăng nữa, cũng chưa chắc đã nặn ra được mấy cái bánh dưa muối đẹp mã thế này.
Không phải đầu bếp nào cũng dày dạn kinh nghiệm làm Bánh Bao Kiều Mạch như thế, có rất nhiều sư phụ bạch án nhào bột mì trắng thì đỉnh cao, nhưng cứ đụng đến ngũ cốc thô nguyên chất là y như rằng tịt ngòi. Đúng là nghề nào nghiệp nấy, món bánh dưa muối này của Hàn tổng coi như là gãi đúng chỗ ngứa, trúng phóc chuyên môn dạo trước của Tần Hoài rồi.
Tần Hoài nhìn Hàn Quý Sơn, chờ đợi khoảnh khắc đôi mắt ông ấy sáng rực lên.
Đợi một giây, hai giây, ba giây...
Vẫn chẳng thấy sáng lên tí nào.
Tần Hoài: ?
Bị chập mạch à?
Hàn Quý Sơn im lặng nhai nhóp nhép, mắt chẳng những không sáng lên, mà nhai một hồi lông mày ông ấy còn nhíu tít lại.
Có thể đễ dàng nhận ra, Hàn tổng cực kỳ ưng ý với tất cả các món Điểm Tâm hôm nay, duy chỉ có món bánh đưa muối này là ông ấy không hài lòng cho lắm.
"Hàn tổng, hương vị có vấn đề gì sao anh? Có chỗ nào cần điều chỉnh anh cứ thoải mái góp ý nhé, vẫn còn thời gian mà, đợi tiệc sinh nhật ngày mai xong xuôi tôi vẫn dư sức làm thêm cho anh một mẻ nữa." Tần Hoài hỏi.
Hàn Quý Sơn nuốt miếng bánh dưa muối trong miệng xuống, lắc đầu rồi lại xua xua tay, ý bảo không phải lỗi của Tần Hoài: "Ngon lắm."
"Ngon thật sự đấy, hồi bé mà tôi được ăn cái bánh dưa muối ngon thế này chắc tôi cười tít cả mắt."
"Chỉ là..." Hàn Quý Sơn nhíu mày, "Không phải cái mùi vị mà tôi đang tìm kiếm. Thực ra tôi cũng chẳng nhớ rõ rốt cuộc nó có vị gì nữa, ăn từ hồi bé tí nên quên sạch rồi. Dù sao thì... cũng không phải vị này."
Tần Hoài: ...?
Thế tóm lại nó là cái vị gì? Phải miêu tả ra chứ Hàn tổng, anh phải có keyword chứ!
Lẽ nào khách hàng bên A trên toàn thế giới này đều mắc chung một cái bệnh là chê phương án không đạt nhưng lại đách đưa ra nổi một cái ý kiến chỉnh sửa nào sao?
Hàn Quý Sơn lẳng lặng ăn nốt cái bánh dưa muối, vẻ mặt hơi thất vọng ngồi lại xuống ghế, ông ấy không động đến mấy cái còn lại nữa, chỉ ngồi chờ ăn các món khác.
Mấy món bên phía Tang Mục cũng đã đi đến công đoạn chốt hạ rồi.
Tang Lương nhạy bén đánh hơi thấy mùi hóng hớt (Bát Quái), liền bỏ mặc sư phụ lén lút chuồn đến bên cạnh Tần Hoài, thì thầm hỏi: "Sao thế? Đồ ăn có vấn đề gì à?”
"Đồ ăn thì không sao, thực đơn cho ngày mai đã chốt xong từ đời nào rồi." Tần Hoài chỉ tay vào mấy cái bánh dưa muối, "Hàn tổng muốn ăn bánh dưa muối, tôi cũng làm thử một mẻ, nhưng có vẻ không hợp khẩu vị của anh ấy cho lắm."
"Cậu ăn thử được không? Thử giúp tôi một miếng đi." Tần Hoài thực sự đã có khoảnh khắc bắt đầu hoài nghi về tay nghề làm ngũ cốc thô của chính mình.
Không lý nào lại thế được, hắn mang danh là tiểu vương tử mì kiều mạch cơ mà, sao có thể sấp mặt ở món bột ngô này được chứ.
Tang Lương vô cùng hăng hái nếm thử, vớ lấy một cái bánh dưa muối nhét tọt vào mồm, sau đó ra sức nhai lấy nhai để.
Bánh dưa muối làm từ bột không lên men nên dai và khó nhai hơn hắn các loại Điểm Tâm bình thường, thực khách nào khoái đồ ăn dai dẻo thì chắc sẽ mê, ngược lại ai không thích thì sẽ chê ăn mỏi mồm, sái cả quai hàm.
Tang Lương rõ ràng không quen ăn mấy cái thứ dai nhách này, nhai trẹo cả hàm mới nuốt trôi được.
Nuốt xong, Tang Lương đưa ra một lời nhận xét cực kỳ công tâm: "Cũng được mà anh."
"Tuy chẳng ngon lành gì, nhưng bản chất nó chỉ là một cục bột ngô trộn dưa muối không lên men thôi mà, làm được đến mức này là ngon lắm rồi đấy. Kết cấu ổn không bị thô, có vị ngọt của bột ngô, lại thêm vị mặn cay của dưa muối, cứ coi như Điểm Tâm bình thường mà xơi thì xịn đét rồi, cái thứ Điểm Tâm này thì đòi hỏi ngon đến mức nào được nữa?"
Nghe Tang Lương nói vậy, Tần Hoài tự nhiên thấy ấm lòng hẳn.
"Để tôi cầm một cái ra cho sư phụ nếm thử xem sao.”
Thấy Tần Hoài gật đầu cái rụp, Tang Lương lanh lẹ vớ lấy một cái bánh dưa muối khác rồi phi thẳng ra chỗ Tang Mục, hớn hở tuôn ra một câu mà Tần Hoài đoán chừng khẩu hình miệng chắc là: Sư phụ, người nếm thử cái bánh dưa muối này giúp anh Tần Hoài đi.
Tang Mục đang kẹt tay không dứt ra được, Tang Lương liền tiện tay nhét thẳng cái bánh dưa muối vào miệng sư phụ mình, suýt chút nữa làm ông ấy nghẹn chết.
Tang Mục đành bất lực vừa căng mắt canh lửa vừa điên cuồng nhai nhai nhai, nhai mãi mà không nuốt trôi nổi, cuối cùng phải sai Tang Lương đi rót cho cốc nước.
Không phải do bánh dưa muối quá khó nuốt, mà là vì Tang Mục lỡ cắn một miếng to quá. Dù sao thì bánh cũng dâng tận miệng rồi, thật sự rất khó để kiềm chế không ngoạm một miếng cho bõ.
Sau khi chật vật xử lý xong miếng bánh dưa muối đầu tiên, Tang Mục thầm thì dặn dò Tang Lương vài câu, ra hiệu cho hắn cứ đặt cái bánh sang cái đĩa trống bên cạnh là được, ông ấy sẽ tự ăn chứ không cần phải bón tận miệng nữa.
Tang Lương đặt cái bánh xuống, lại tưng tửng chạy về phía Tần Hoài, cực kỳ hiếm hoi hạ giọng lấy tay che miệng lén lút nói: "Sư phụ tôi bảo bánh dưa muối của anh làm ngon lắm rồi, cái giống này có cố làm ngon hơn nữa cũng khó."
LVQ8371