K
ể từ hôm bị Nai lấy mất đôi giày xịn ấy, Siêu Lầy cảm thấy mình như bị bệnh, bệnh đi đâu, làm gì cũng nghĩ về người đã xỏ giày cho mình hôm đó. Thậm chí, cả những lần gặp trước đây mà Lầy tưởng sẽ không bao giờ nhớ đến giờ lại được cô “ôn lại” một cách kỹ càng rồi cười một mình. Thực ra, đã ba mươi tuổi rồi, cũng đã kinh qua vài ba mối tình không đâu vào đâu, Lầy quá hiểu cảm giác này là thế nào, chỉ có điều ngay bây giờ Lầy chưa thể tin rằng mình lại đi thích một người mà ngay từ đầu đã chẳng thấy ưa tí nào cả. Nếu sớm biết có ngày hôm nay thì Lầy đã cố gắng ra vẻ đoan trang, hiền thục một tí rồi. Đằng này lại lầy lội vô số tội như thế, bây giờ biết vớt vát thế nào đây?
Có một “chân lý” rằng, khi gặp một ai đó, một là bạn thấy ghét ngay lập tức, hai là bạn thấy thích luôn từ cái nhìn đầu tiên thì sau này có khả năng bạn và người đó sẽ trở thành một cặp đôi. Còn nếu gặp nhau mà mọi thứ đều ở mức bình thường, không thích không ghét thì bạn và người đó sẽ không là gì luôn. Nhưng khốn nỗi, Lầy nhận ra điều đó hơi muộn nên mới đau buốt lòng mề thế này đây.
Buổi sáng đầu tuần, Lầy quyết tâm… đi làm muộn để tránh gặp mặt sếp trưởng phòng, chả là Lầy không biết báo cáo sự việc đi gặp đại diện công ty thám tử như thế nào cho có vẻ “chuyên nghiệp” một chút. Hôm đó, họ trao đổi công việc không nhiều, cả hai đã dành một phần tư thời gian để mỉa mai nhau, một phần tư còn lại là liveshow đòi giày của Siêu Nai, một phần tư tiếp theo để trao đổi ngắn gọn và một phần tư cuối cùng để xỏ giày cho nhau. Ôi, không lẽ báo cáo với sếp như thế? Mà không báo cáo như thế thì biết nói ra sao? Tốt nhất là trốn được lúc nào hay lúc đó vậy.
Nghĩ thế nên Lầy bình thản ở nhà, chờ đến chín giờ rồi mới xách xe tới công ty. Đúng như dự đoán của Lầy, mọi người trong công ty đang ngay ngắn làm việc, không biết ai làm, ai chat chít nhưng Lầy nghe được tiếng gõ bàn phím cành cạch từ mọi phía. Lầy không muốn phá hỏng không khí làm việc cao độ ấy nên cô nhẹ nhàng ôm túi, lách qua vài ghế trống, tiến thẳng vào góc trong cùng, nơi bàn làm việc yêu quý của cô đang ngự trị. Nhưng, ôi thôi, khi còn cách một cái bàn nữa là đến “giang sơn” của mình, Lầy nhìn thấy Chập Chờn đang ngồi ngay ngắn ở đó. Lầy khựng lại vài giây, nhìn anh ta trừng trừng rồi tự tát nhẹ vào má mình, mồm lẩm bẩm.
“Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Đừng tưởng tượng nữa, ám ảnh quá cơ.”
Lầy tát đi tát lại mà đầu óc nhất định không chịu tỉnh, sao cái gã Chập Chờn kia vẫn cứ lù lù trước mặt nhỉ? Không lẽ mình mắc bệnh tương tư nặng rồi? Ôi! Biến đi, biến đi cái ảo ảnh vớ vẩn này! Siêu Lầy vung tay, tát mạnh một phát vào má Chập Chờn “ảo ảnh”, một tiếng “á” thất thanh vang lên, Chập Chờn đứng bật dậy ôm má.
“Cô làm cái gì vậy!?”
Cả văn phòng đồ dồn ánh nhìn về phía hai người, Siêu Lầy hoảng hốt che miệng.
“Trời ơi! Là thật à? Trời ơi! Tôi tưởng là ảo ảnh chứ!” Chập Chờn ôm má in rõ năm đầu ngón tay đỏ lựng, thở dài bất lực. Trưởng phòng lao từ trong ra, hoảng hốt.
“Có chuyện gì thế?”
“Không có chuyện gì đâu, tại em thấy… trên má anh ấy có con… muỗi!”
Chập Chờn nghẹn ngào không nói nên lời, trưởng phòng hân hoan giới thiệu với Siêu Lầy rằng đây là nhân viên quản lý thương hiệu mới đến, ngồi nhờ ở chỗ cô, nhờ cô kèm cặp. Vừa nói, trưởng phòng vừa nháy mắt với Siêu Lầy. Lầy hiểu ra vấn đề, tất nhiên Lầy là đứa thông minh và giỏi tráo trở!!! Lầy ngay lập tức trưng ra bộ mặt thân thiện, chìa tay ra với Chập Chờn.
“Xin lỗi vì đã đập muỗi hơi mạnh! Chào anh! Tôi là Huyền Lê!”
Chập Chờn dù chỉ muốn mắng cô ta một trận, nhưng trước mặt bao nhiêu người đang nhìn mình, anh ta cũng đành chìa tay ra nắm lấy tay Lầy.
“Tôi là Nam Mỹ! Chào cô!”
Trưởng phòng hân hoan, yên tâm đi vào. Chập Chờn định rụt tay lại nhưng Lầy nắm tay anh ta rất chặt, môi vẫn nở nụ cười thân thiện. Chập Chờn cố rụt tay lại vài lần nhưng không ăn thua. Anh ta ghé sát vào người Lầy, nói nhỏ.
“Cô định làm gì đấy? Tôi không muốn sử dụng bạo lực ở đây đâu, đừng làm lộ thân phận của nhau.”
Lầy mỉm cười, thả tay Chập Chờn ra, đi thẳng vào trong, ngồi xuống ghế, không thèm mở miệng ra nói một lời phân bua. Cái thái độ này của Lầy khiến Chập Chờn như phát điên lên, anh ta sờ vào má, thấy rát rát liền xoay người bỏ đi. Ngay lập tức, Lầy cũng đứng dậy, tiến đến tủ lạnh tìm mấy viên đá nhỏ.
Chập Chờn đứng soi gương trong toilet nam, má anh ta vẫn đỏ một vệt dài. Chập Chờn vừa rửa mặt vừa lầm bầm, về cái tát không đâu của cô Lầy! Không ngờ tay con gái mà khỏe như tay lực sĩ thế này. Chập Chờn đang cúi xuống, muốn rửa ít nước lạnh cho dịu má, đột nhiên có cái gì đó trắng trắng áp thẳng vào má, cái lạnh bất ngờ ấy khiến Chập Chờn giật mình lùi người lại. Và không ai khác, chính là Lầy đang giơ cái khăn tay quấn đá đứng đó. Chập Chờn thực sự, thực sự muốn ném cô ta lên đĩa bay, trả cô ta về hành tinh nào đó hợp với cô ta hơn.
“Cô lại làm cái gì nữa vậy?”
“Tôi chuộc lỗi thôi, anh đứng yên, tôi chườm đá vào cho đỡ rát.”
Siêu Lầy vẫn cố sấn sổ vào, Chập Chờn lùi lại giật lấy túi đá tự áp lên má mình.
“Đừng động vào tôi, để tôi tự làm.” “Anh đau lắm không?”
“Ở đâu ra cái kiểu đánh người ta xong rồi hỏi có đau không thế? Người có đạo đức là người như thế à?”
“Thì có đạo đức mới biết xin lỗi chứ! Thực ra, tôi cứ tưởng anh là ảo ảnh nên đánh thử thôi.”
“Cái gì? Đây mới là đánh thử thôi à? Thế nếu cô mà đánh thật thì chắc tôi xanh cỏ rồi.”
“Tôi xin lỗi! Cũng tại anh nữa chứ.” “Tôi làm gì mà cô bảo tại tôi?”
“Tại anh cứ ám ảnh tôi mãi từ mấy hôm nay, nên lúc gặp anh thật, tôi lại cứ tưởng là ám ảnh.”
“Ám ảnh? Ý cô là cô cứ nhìn thấy tôi trước mặt ngay cả khi tôi không ở đó?”
Siêu Lầy phụng phịu gật đầu. Chập Chờn tự nhiên trở nên dịu dàng hơn, mà không dịu dàng sao nổi, anh ta chắc nhận ra sự đồng cảm của mình khi mấy hôm nay mình cũng bị cô Lầy ám ảnh như vậy. Chập Chờn chưa kịp nói gì, có vài người đàn ông đi vào, họ vừa choáng váng vừa nghi ngại khi có phụ nữ trong toilet nam. Siêu Lầy thì chẳng thấy gì ngoài Chập Chờn trước mặt, nên hồn nhiên nói với mấy anh chàng đang ngần ngại đó.
“Các anh cứ tự nhiên đi, tôi không nhìn đâu! Cứ coi tôi không phải là phụ nữ.”
Mấy người đàn ông kia cười phá lên, và họ định hiên ngang làm cái việc mà ai cũng biết là gì trước mặt cô thật. Không hiểu sao, lúc đó Chập Chờn điên tiết, anh ta tóm lấy tay Lầy lôi ngược ra ngoài. Khi ra đến hành lang, Chập Chờn thả tay Lầy xuống.
“Cô điên à? Đây là nhà vệ sinh nam đấy! Không đùa được kiểu ấy đâu.”
“Tôi đâu có đùa!”
“Trời ạ! Làm sao cô có thể đứng đấy nhìn những tên đàn ông kia làm chuyện đó chứ? Cô bị điên hay là cô biến thái thế?”
“Tôi bảo tôi không nhìn rồi còn gì?” “Thật, không còn gì để nói nữa!”
Chập Chờn bực bội bỏ đi trước, Siêu Lầy vui vẻ nhún nhảy đi sau. Đột nhiên, Chập Chờn quay ngoắt lại khiến Lầy vô tình đập mặt vào ngực anh ta. Chập Chờn đẩy Lầy ra.
“Phụ nữ thì ý tứ một chút đi! Từ sau đừng trêu đùa cợt nhả với đàn ông kiểu đó.”
“À, ý là anh thích phụ nữ ý tứ chứ gì? Anh thích ý tứ kiểu nào? Nhẹ nhàng thùy mị, nói năng từ tốn, thấy đàn ông là tránh xa ba mét, hay là loại bảo gì nghe nấy, đặt đâu nằm đó? Loại gì tôi cũng làm được hết đấy.”
Chập Chờn vò đầu nhăn mặt bất lực bỏ đi. Sao trên đời lại sinh ra một cô gái khiến mình khổ sở thế này không biết! Vừa đau đầu vừa đau tim thế này có khi chết sớm mất. Siêu Lầy nhìn theo bóng dáng vội vã giận dỗi của Chập Chờn đi khuất sau hành lang mà cười khanh khách. Chập Chờn ngoái lại, lườm thêm Lầy một cái nữa rồi mất hút sau phòng làm việc.
Cả ngày hôm đó, Lầy không tập trung làm việc được, cô không thể ngăn mình quan tâm đến mọi hành vi của Chập Chờn. Phải nói rằng, Chập Chờn là người có khả năng diễn xuất siêu xịn, anh ta dành cả ngày đầu tiên ở văn phòng này để đi làm quen với tất cả mọi người. Anh ta cười với bất kỳ ai, thậm chí còn thoải mái đùa cợt với những đồng nghiệp nữ của Lầy nữa. Mấy cô gái ở văn phòng này, bình thường ra vẻ “chảnh cún” lắm mà bây giờ đang cố tình xoắn lấy Chập Chờn cười nói như thể đã quen từ ngàn vạn kiếp trước ấy. Ôi, đúng là mấy bà háo sắc mà! Lại được cả ông Chập Chờn kia nữa, bình thường khó tính, lạnh lùng như băng, thế mà thấy gái cũng tít mắt quên trời đất luôn rồi! Diễn gì thì diễn, cũng không nhất thiết phải diễn sâu hun hút như vậy đâu.
Lầy vừa gõ bàn phím cành cạch vừa lườm nguýt “cái đám háo sắc” kia, nếu ai mà cho Lầy một mồi lửa bây giờ thì Lầy sẵn sàng ném về phía đó mất. Đúng lúc ấy, trưởng phòng lò dò đi ra, đứng sau lưng Lầy hỏi nhỏ.
“Lê! Việc xây dựng nội dung TVC cho thương hiệu nước nhỏ mắt thế nào rồi?”
Lầy không nghe gì hết ngoài những tiếng cười rinh rích ở phía kia, cô mím môi gõ bàn phím như gõ vào quân thù. Trưởng phòng hắng giọng.
“Le Le! Xong kịch bản TVC chưa?”
Lầy vẫn đánh vào bàn phím, càng lúc càng hăng. Trưởng phòng dúi đầu Lầy.
“Xong chưa?”
Lầy giật mình nhìn lên, lúng túng. “Xong gì ạ?”
“Kịch bản TVC của hãng nước nhỏ mắt Olento!” “À… sắp… sắp… xong anh ạ…”
“Khẩn trương lên, đừng để hồn treo ngọn cây nữa! Bên phòng Maketing đang tìm kiếm đại diện thương hiệu đấy, tìm xong là đi quay quảng cáo luôn rồi mà kịch bản chưa có thì em giết anh đi nhé.”
“À… vâng.”
“Cái gì? Định giết anh thật hay sao mà vâng?” “À, không…”
“Le Le! Làm ơn tập trung vào đi! Đừng để sau dự án này hai anh em ta ra đứng đường đấy.”
“À, vâng, em đứng đường thì còn kiếm ăn được chứ anh mà đừng thì sợ không ai nhìn đâu, nên em sẽ cố gắng, vì em thông cảm cho anh.”
Lầy nhanh trí đùa lại trưởng phòng, trưởng phòng thở hắt ra một cái, rồi vỗ vỗ vai Lầy.
“Viết kịch bản đi, nhưng nhớ viết cho đàng hoàng, em mà viết kiểu chữ thế kia thì thần ngôn ngữ mà có thật cũng chả dịch nổi đâu.”
Trưởng phòng chỉ vào màn hình máy tính, Lầy giật mình nhìn lại những gì mình đã gõ. Thật ra, Lầy đang gõ cả mấy trang giấy toàn ký tự loằng ngoằng giun dế. Lầy vội vã tắt đi, vò đầu bứt tai không hiểu tại sao mình lại thế.
Trưởng phòng vỗ vai an ủi như thể hiểu được nỗi đau khổ của người làm nghề sáng tạo. Anh ta còn khuyên Lầy nếu cảm thấy áp lực quá thì nên nghỉ ngơi vài ngày, thậm chí một tuần cũng được, vì đây là dự án quan trọng của công ty. Nghe đến việc nghỉ, Lầy vội vã xua tay từ chối khiến trưởng phòng không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Bởi xưa nay, chỉ cần anh ta nhắc đến từ nghỉ thì Lầy lập tức phi vút ra cửa mà không cần nghe nốt câu đang dở dang, thế mà hôm nay lại tự nguyện cống hiến kể cả khi được mời nghỉ cơ đấy. Đúng là, con người có thể thay đổi nhanh vậy sao?
Kể từ ngày Chập Chờn đến công ty Lầy với một vỏ bọc hoàn hảo thì Lầy chăm chỉ đi làm hơn cả những người cần cù nhất. Thế mới biết, tình yêu luôn sinh ra động lực để con người có thể làm được nhiều điều không tưởng. Thậm chí, họ sẵn sàng vượt qua mọi giới hạn của bản thân trong trạng thái không hề ý thức được điều đó. Chập Chờn dường như không để ý mấy đến Lầy, anh ta chuyên tâm làm việc như một nhân viên quản lý thương hiệu thực thụ. Thỉnh thoảng, Lầy thấy anh ta đi đâu đó một lúc rồi quay lại, hoàn toàn không có vẻ gì là đang theo dõi ai hay đang nghi ngờ ai. Không biết anh ta có phải là thám tử giỏi thật sự không, nhưng Lầy thấy anh ta đúng là một diễn viên đại tài. Mà bất chấp việc anh ta có tài gì hay như thế nào, Lầy vẫn không thể thay đổi được sự thật rằng mình thích anh ta.
Còn Siêu Nai, sau bữa ăn được Lợn Tiết Kiệm mời, Nai cảm thấy cần phải giữ khoảng cách với anh ta. Không phải vì Nai không thích hay vì Nai có ác cảm, đơn giản vì Nai không muốn anh ta để ý đến mình quá nhiều rồi lại phát hiện ra mình đi muộn đến từng giây và kết cục là cô bị trừ lương trong đau đớn. Tuy vậy, bất chấp Nai tránh mặt, Lợn Tiết Kiệm vẫn luôn có cách để xuất hiện vào những lúc đáng ra không nên xuất hiện nhất - những lúc Nai đi muộn.
Có hôm, Nai lật đật chạy vào thang máy. Tất nhiên, lý do của việc lật đật ấy thì không cần nói mọi người cũng biết. Nai vừa hồng hộc chạy vào thì đôi giày cao gót trời đánh bị trật gót, Nai chới với suýt ngã, may sao có một bàn tay đỡ lấy cô. Nai vội vàng đứng thẳng dậy, phát hiện người đỡ mình chính là Lợn Tiết Kiệm thì giật bắn mình. Lợn Tiết Kiệm chán ngán lắc đầu.
“Đã hay đi muộn mà suốt ngày đi giày cao gót!” Nai mỉm cười, chậm chạp cúi xuống xoa xoa cổ chân, cảm giác đau nhói dội lên, rất có thể Nai bị sái khớp rồi. Lợn Tiết Kiệm ngồi thụp xuống, ngó ngiêng cổ chân của Nai.
“Đau lắm à? Từ sau đi giày bệt đi, đôi hôm nọ ấy! Cô đi rất đẹp.”
Nai có chút bối rối vì bản thân đang mặc váy ngắn, cô buột miệng nói câu nói huyền thoại.
“Chừ… mần răng… chừ?”
Lợn Tiết Kiệm không nói gì, chỉ dùng tay nắn nắn cổ chân của Nai. Đúng lúc đó, cửa thang máy mở, những người chờ thang máy ở ngoài hoàn toàn đứng hình khi nhìn thấy Nai và Lợn Tiết Kiệm trong tư thế vô cùng nhạy cảm. Lợn Tiết Kiệm nhận ra điều đó, nên vội vã đứng dậy, đi thẳng ra ngoài, để mặc Nai ngơ ngác ở đó. Cho đến khi những người bên ngoài vào hết trong thang máy rồi, Nai mới ló cổ ra gọi.
“Ơ, sếp! Đã đến tầng của mình đâu, sếp răng rứa?”
Nói thật là, ai mà chơi với Nai vài lần, chứng kiến được cách xử lý vấn đề của Nai vài bận chắc sẽ khó kiềm chế mà muốn đập vào đầu Nai vài cái. Lợn Tiết Kiệm cũng không ngoại lệ. Anh ta lầm bầm mấy câu gì đó trong miệng rồi cố tình như không nghe thấy lời Nai, anh ta đi mà không thèm ngoái đầu nhìn lại.
Khác với hai cô bạn thân đang tung tẩy đi làm, giao du với trai đẹp, Điện Giật ngày ngày phải đối mặt với một trai không đẹp lắm, mà lại lì lợm, cung cúc tận tụy đến phát ngán, ấy chính là Lão Rùa. Lão Rùa đi theo Điện Giật mọi lúc, mọi nơi, kể cả khi Điện Giật đang ở trong nhà vệ sinh thì Lão vẫn đứng đợi ngoài cửa để đỡ vợ. Điện Giật cảm giác như mình sắp phát điên, đầu muốn nổ tung ra vậy. Cô trốn vào nhà vệ sinh, gọi điện cầu cứu Siêu Lầy. Vẫn như lần trước, Lầy khuyên Điện Giật nên có cuộc nói chuyện nghiêm túc về việc đó, Điện Giật cũng công nhận rằng mình cần phải làm thế trước khi phải nhập viện tâm thần.
Điện Giật ra khỏi toilet, mặt mày nghiêm trọng đi lướt qua mặt Lão Rùa đang háo hức đứng đợi. Điện Giật nói bằng giọng chậm rãi và không thể nghiêm túc hơn.
“Anh ra đây, em có chuyện cần nói.”
Lão Rùa nhìn thái độ kỳ lạ của vợ thì đâm ra lo lắng, cun cút đi theo. Điện Giật ra ghế ngồi, Rùa theo thói quen đến ngồi bên cạnh. Điện Giật đẩy ra, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. Rùa ngoan ngoãn đi sang đó, mặt vô cùng lo lắng.
“Em sao thế? Anh đã làm gì sai sao?” “Anh quá sai! Và em cũng thế!”
“Không, nếu có gì đó, thì chắc chỉ có anh sai thôi, em chưa bao giờ làm gì sai cả, anh thề đấy.”
Điện Giật có vẻ xúc động trước tình cảm của Rùa, nhưng cô vẫn tỏ vẻ nghiêm túc.
“Em sai vì đã không nói cho anh sớm hơn!” “Em… em… đừng nói là đứa bé… Rùa con…
không phải là con anh nhé! Nếu thế thì anh chết mất.”
“Điên à? Anh xem phim nhiều rồi ảnh hưởng não à?”
“Ừ, chỉ cần không phải thế thì việc gì anh cũng chấp nhận được.”
Điện Giật thở dài.
“Em nghĩ thời gian qua anh hơi thái quá, anh chăm sóc em như thể em là đứa trẻ sơ sinh, à không, như em là đứa không có tay chân, đầu óc ấy! Em có cuộc sống của em, em có bầu nhưng em không phải người không có sức lực, anh hãy để em tự làm những việc em thích, được không?”
“Anh chỉ… hơi lo lắng thôi…”
“Không phải là hơi mà là thái quá… Em cảm thấy ngộp thở và sắp phát điên, em nghĩ nếu kéo dài như thế sẽ ảnh hưởng đến con.”
“Anh xin lỗi, anh cứ nghĩ như thế là quan tâm đến em và con.”
“Anh rất tốt, nhưng anh nên tôn trọng em, em cần không gian để thở!”
“Anh hiểu rồi! Anh sẽ cố! Em nghỉ đi nhé!”
Lão Rùa vỗ vai Điện Giật rồi đứng dậy ra khỏi phòng, dường như Rùa đang sốc với những gì Điện Giật vừa nói. Cậu không ngờ những hành động quan tâm của mình lại phản tác dụng. Điện Giật thở phào nhẹ nhõm, thả mình vào ghế sô pha, cô tin chắc chồng mình sẽ không buồn lâu. Điện Giật ân hận vì không nói sớm hơn, tại vì cứ cả nể chồng nên mới thành ra thế. Ôi, một người như Điện Giật mà cũng có những lúc nhịn không dám nói những thứ đáng ra phải nói cơ đấy!
Buổi tối, chỉ vì cả ngày loanh quanh đảo mắt nhìn theo Chập Chờn nên Lầy phải ở lại làm thêm giờ cho xong việc. Trời ạ, đến lúc không còn ai ở văn phòng thì Lầy mới tập trung được. Lầy bắt đầu cúi xuống gõ điên cuồng trên bàn phím. Thật, không có nỗi khổ nào bằng nỗi khổ bị hút vào một người đàn ông cả, ngoài người đó ra, mọi thứ tồn tại trên thế giới này đều bé bằng con muỗi, thậm chí, còn bé hơn thế nhiều.
Khi Lầy nhìn lên đồng hồ, đã hơn mười giờ đêm. Lầy tất tả xách túi chạy về, trời ạ, không biết trời đày con hay sao mà để con ở lại đây một mình giữa đêm thế này chứ. Nếu không nhìn đồng hồ chắc Lầy làm đến sáng mất! Và sáng hôm sau, Lầy sẽ tỉnh dậy với một đám mụn bọc to đùng trên mặt! Không được, dù có yêu thích công việc đến đâu, cũng không thể hi sinh nhan sắc như vậy được, như thế là có lỗi với bản thân, và có lỗi với người mình thích. Lầy lao vào thang máy, xuống hầm rồi leo lên xe chạy một mạch về nhà như ma đuổi mà quên từ trưa tới giờ mình chưa bỏ cái gì vào miệng.
Lầy vừa về đến nhà, giật mình vì Măng Non đang đứng dựa cửa đợi, trông thấy Lầy, Măng Non nói trong lo lắng.
“Chị làm gì mà điện thoại không thèm nghe thế? Gọi mãi không được làm tôi lo quá.”
Lầy lôi điện thoại ra, một đống cuộc gọi nhỡ của Măng Mon, Lầy cất điện thoại vào túi.
“Xin lỗi nhé, tôi để chế độ yên lặng để làm việc, mà cậu gọi cho tôi có việc gì vậy?”
“Có việc mới được gọi sao? Chị có biết tôi lo đến suýt không thở được không?”
“Sao phải lo? Tôi toàn đi chơi đến nửa đêm mới về cơ, người ta không sợ tôi thì thôi chứ tôi sợ gì người ta.”
“Dù gì, chị làm ơn cẩn thận một chút được không? Chị phải nữ tính một tí, con gái lên một tí để tôi còn có cớ che chở cho chị chứ.”
Lầy đang cắm chìa khóa, nghe thấy thế thì dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn Măng Non với một vẻ rất nghiêm túc.
“Măng Non này, tôi đã nói với chú rồi đúng không? Tôi thích người khác rồi.”
“Thì sao? Tôi biết rồi mà!”
“Vậy, cậu đừng mất công quan tâm đến tôi nữa được không? Tôi thấy rất khó xử.”
“Chị cũng quý tôi nên mới khó xử đúng không? Thế thì như này đi, chị thích ai thì cứ thích tiếp đi, còn tôi thích chị, chị cũng coi đó là việc riêng của tôi đi.”
“Không được, tôi yêu ghét rõ ràng, không nhập nhằng được.”
“Cái chị này, chị biết có tới chín tỷ gái xinh vây xung quanh tôi chỉ cần tôi hô một tiếng là chạy đến không? Chỉ có mình chị là phũ với tôi thế đấy.”
“Vì tôi không phải gái xinh!”
Lầy mở cửa, định đi vào, Măng Non dùng tay chặn cửa lại.
“Ai nói chị không xinh, chị vừa xinh vừa dễ thương nữa.”
“Ừ, được rồi, tôi xinh, tôi dễ thương, thế giới này không ai xinh bằng tôi, giờ để tôi vào ngủ được chưa? Tôi mệt lắm, cần ngủ!”
Măng Non gật đầu, đẩy Lầy vào. “Vậy chị ngủ đi, gặp nhau sau.”
Lầy đóng sập cửa lại. Ôi, thật không biết phải làm gì với cậu Măng Non này nữa, mình đã lầy rồi mà cậu ta còn lầy hơn. Thật sự, vì Lầy rất quý Măng Non nên việc này mới khiến cô cảm thấy khó xử như thế, chứ nếu chẳng có tình cảm gì thì Lầy đã đá văng không thương tiếc rồi. Mà cậu này có khi chỉ ngộ nhận mình bị sét đánh thôi, biết đâu mấy hôm nữa lại thấy bình thường thì sao.
Lầy ngồi phịch xuống ghế, bây giờ cơn đói bụng mới ào ào kéo tới. Lầy mò ra tủ lạnh, tủ lạnh chẳng còn gì ngoài bia. Ôi, Lầy ơi là Lầy, con gái con lứa đồ ăn không mua lại mua bia về làm gì không biết! Bia có làm đỡ đói được đâu. Lầy chán nản mặc áo vào, lê dép ra khỏi cửa, hi vọng giờ này chị Chín bún riêu ở bên dưới còn có gì đó để ăn tạm, mặc dù xuống dưới đó lại phải nghe chị thúc giục lấy chồng rồi truyền đạt bí kíp câu chồng đến ù cả tai thì vẫn phải xuống. Vì điếc tai không chết nhưng đói thì sẽ chết.
Lầy mở cửa ra, giật mình khi thấy Măng Non vẫn còn đứng đó, cô tròn mắt.
“Sao vẫn còn ở đây?”
“Tôi chỉ muốn đứng hóng gió một tí thôi.” “Hâm à? Giữa mùa đông mà còn hóng gió.” “Thực ra, tôi chỉ muốn đứng để cảm nhận chị đang ở gần mình tí thôi.”
Lầy nhìn Măng Non ái ngại, phải nói là Măng Non đúng kiểu nam chính ngôn tình rồi! Nhưng thật tiếc, Lầy không phải nữ chính ngôn tình. Lầy thở dài, quay sang Măng Non.
“Này, có muốn ăn gì không?”
Ngay lập tức, ánh mắt Măng Non sáng lên lấp lánh, cậu ta hớn hở choàng tay qua vai Lầy, kéo đi “Đi! Tôi sẽ đãi chị món gì ngon nhất ở đây.”
À, món ngon nhất ở đây thì ngoài bún riêu của chị Chín hay bán buổi sáng, chỉ còn nem chua rán của cô Sáu thôi. Lầy gạt tay Măng Non ra, tiến về phía trước.
“Theo tôi!”
Lầy anh dũng dẫn Măng Non xuống ăn nem chua rán, may quá, quán hôm nay vắng, chỉ có mỗi Lầy và Măng Non nên lầy đỡ phải che giấu ái ngại gì. Lầy ăn một mạch hết mười cái rồi ngẩng lên hỏi Măng Non sao không ăn đi. Măng Non bảo vì chị ăn không trừ một mẩu nào cho tôi, Lầy ái ngại, gọi thêm mười cái nữa. Lần này, Măng Non vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon. Cậu ta còn tuyên bố, ngay cả bên Anh cũng không thể có món nào ngon hơn được nữa. Nhân tiện, Lầy hỏi.
“Ơ, sao chú sống ở Anh mà anh trai chú lại ở đây? Thế bố mẹ chú ở đâu?”
Măng Non thả miếng nem chua rán xuống, nhấp một ngụm bia bên cạnh.
“Đó là một câu chuyện dài!”
“Ừ, chuyện dài thường chẳng mấy khi vui, thế nên thôi, coi như tôi chưa hỏi gì cả nhé.”
Măng Non im lặng uống một ngụm nữa, thở hắt ra. “Cách đây mười bảy năm, bố tôi bỏ đi biệt tích không để lại một dấu vết nào ngoài lời nhắn xin lỗi và tạm biệt, mẹ tôi đã rất vất vả để tìm bố và nuôi hai anh em tôi khôn lớn. Năm mười lăm tuổi, tôi được bảo lãnh sang Anh học một trường năng khiếu, vì tôi còn nhỏ nên mẹ đã đi theo tôi. Anh Nam Mỹ khi ấy mười tám tuổi, bắt đầu vào đại học, anh ấy nhất định không chịu đi theo tôi và mẹ, vì sợ đi hết thì bố tôi về sẽ không tìm được.”
Lầy lặng đi một lúc, nghe tiếng của Măng Non nhỏ dần, nghẹn ứ trong cổ. Không ngờ, hoàn cảnh hai anh em nhà ấy lại buồn như vậy. Lầy ấp úng.
“Và… bác ấy có về không?”
“Không! Không một dấu vết gì, dù chỉ là một bức thư.”
“Tại sao lại thế?”
“Không ai biết! Chính bởi vậy mà đến tận bây giờ, dù tôi và mẹ đã bỏ cuộc vì biết tìm kiếm cũng vô vọng, nhưng anh Nam Mỹ vẫn không bỏ cuộc, anh ấy học Đại học Kiến trúc nhưng ra trường lại đi làm thám tử, mở công ty thám tử, một phần cũng vì muốn tìm bố.”
“À, ra thế! Anh ấy chắc hẳn phải yêu bố lắm.” “Tôi nghĩ vậy, anh ấy gần gũi với bố hơn tôi, hồi còn nhỏ, anh thần tượng bố lắm! Thế nên khi ông ấy biến mất, anh tôi đã rất sốc.”
Lầy ngậm ngùi gật đầu. Ai mà không sốc được cơ chứ, người thân yêu của mình biến mất trong một ngày không hề báo trước, sự biến mất đằng đẵng thì nỗi đau càng được nối dài thêm, nỗi day dứt càng nhân lên. Lầy nhỏ nhẹ nắm lấy tay Măng Non.
“Tôi hiểu cảm giác trống trải đó, tôi lớn lên không có bố, bố tôi mất trước khi tôi biết hơi ấm của người cha. Tôi sống với mẹ cho đến khi mẹ đi lấy chồng mới, tôi vào đại học và chuyển ra thuê nhà sống một mình, vì không muốn cản trở hạnh phúc của mẹ.”
Măng Non thở dài, nắm tay Lầy chặt hơn. Cậu cúi xuống, cố ngăn dòng xúc động đang chực tràn lên mắt.
“Những đứa trẻ như chúng ta thật đáng thương đúng không?”
“Không, chúng ta không còn là những đứa trẻ nữa, và chúng ta không đáng thương, chúng ta vẫn sống tốt dù có họ hay không. Chỉ là, giữ họ ở đâu đó trong góc sâu của trái tim và lúc buồn lại cho phép mình nghĩ về họ một tí thôi.”
Măng Non gật đầu. Lần đầu tiên cậu chia sẻ chuyện riêng của mình cho một người xa lạ, nhưng người xa lạ ấy lại khiến cậu có cảm giác thân quen hơn người nhà. Những chia sẻ của Lầy khiến Măng Non hiểu ra một điều, trước đây, cậu chỉ đang thích thú hời hợt với một cô gái nhơn nhơn, gây cười, chứ chưa từng nghĩ rằng đó là một con người sâu sắc và dịu dàng đến thế. Nếu cứ tiếp tục thế này, có lẽ cậu sẽ không thể nào buông cô ấy ra được mất, và nếu cô ấy biết được sự thật về mình thì sao? Đây chắc là lúc nên tiết lộ rồi.
Măng Non bỏ tay Lầy xuống, cố gắng giữ dáng vẻ tự nhiên nhất rồi cầm lấy một chiếc nem chua đưa lên miệng cắn.
“Vậy, chị có muốn biết nhiều hơn về tôi không?”
“Tôi á? Tôi thường không tò mò nhiều về người khác, nếu họ kể thì tôi sẽ nghe chứ tôi không tọc mạch.”
Măng Non quay sang nhìn Lầy mỉm cười.
“Có vẻ chị không quan tâm hay tò mò đến nhiều thứ quá! Chị không thích thể thao đúng không?”
“Tôi không thích nhiều thứ lắm, thể thao thì tôi không để ý mấy, vì có để ý thì tôi cũng không nhớ gì.”
“Ra vậy! Vậy chắc chị không biết Jaden Nguyễn đâu nhỉ?”
“Anh ta là ai?” “Là tôi!”
Siêu Lầy nghiêng người nhìn mặt Măng Non, cô có vẻ suy nghĩ ghê lắm. Jaden Nguyễn, cái tên này rất quen, mình đã nghe thấy ở đâu đó rồi. Ôi, phải rồi, có lần Nai và Lăng Xăng đã nhắc đến siêu kình ngư Jaden Nguyễn! Anh ta chẳng phải ngôi sao bơi bội đang lên đấy sao? Siêu Lầy choáng váng, tóm mạnh lấy cằm của Măng Non rồi xoay về phía mình.
“Măng Non, chú nói thật chứ! Chú mà nói điêu thì không xong với chị đâu!”
“Thật mà, google tên tôi đi mà xem ảnh.”
Siêu Lầy rút điện thoại ra, vừa gõ tên vừa có vẻ dè chừng Măng Non, bởi vì Lầy không thể tin được có chuyện như thế này xảy ra trên đời! Đáng lẽ nó chỉ có trong phim thôi. Lầy tìm thấy rất nhiều ảnh của “Dầy đen” kiêm Măng Non thật, Măng Non ghé vào nói nhỏ.
“Sao, bên ngoài tôi còn đẹp trai hơn trong ảnh đúng không?”
“Rắc rối to rồi, nếu chú nổi tiếng thế này mà cánh báo chí biết được chú ở đây rồi còn chơi với tôi nữa thì coi như lắm chuyện rồi! Tôi không thích đời tư bị dòm ngó.”
“Chị không nhận lời yêu tôi mà cũng gọi đó là đời tư á?”
“Thì bạn bè đi chơi với nhau mà bị soi mói cũng là đời tư đó.”
“Chị khỏi lo đi, tôi nổi tiếng ẩn dật, ngoài công việc chuyên môn ra thì tôi không tiếp xúc nhiều với báo giới, việc tôi về lần này cũng kín như bưng, tôi thường đeo khẩu trang khi ra ngoài.”
“Ừ, thế thì được!”
“Thế thôi sao? Chị không hề bày tỏ lòng hâm mộ hay ít ra cũng nên trầm trồ vì tôi một chút à?”
“Vì tôi không hâm mộ chú, hơn nữa, trầm trồ để chú tự cao tự đại với tôi à? Muộn rồi, trả tiền đi rồi về.”
Lầy đứng lên trước, Măng Non lật đật trả tiền rồi chạy theo. Hai người đi qua một khoảng sân, đến chân cầu thang lờ mờ ánh đèn, đột nhiên, Măng Non kéo tay Lầy lại.
“Tôi có thể ôm chị một lát không? Không phải cái ôm nam nữ, tôi chỉ đơn giản là cảm giác muốn được chia sẻ.”
Lầy không nói gì, vòng tay qua người Măng Non, ôm lấy cậu rồi vỗ vỗ lưng cậu y như hai thằng bạn lâu ngày không gặp.
“Cảm ơn vì đã nghe và hiểu những gì tôi nói! Tôi yêu chị!”
“Cũng cảm ơn chú vì đã tin tưởng tôi! Nhưng mà này, lần sau chú có đến đây, chú làm ơn bôi đen mặt đi một chút được không? Lỡ Lăng Xăng mà nhìn thấy thì toi đấy.”
“Lăng Xăng là ai?”
“Cậu trông xe bên dưới, nó mê ‘Dầy đen Nguyễn’ lắm!
Măng Non phì cười.
“Chị thường hay đặt biệt danh cho người khác thế à?”
“Tôi thích thế, vì thấy vui, mà thực ra tôi chỉ đặt biệt danh cho những người mình hay gặp thôi! Về đi, đừng để ai nhìn thấy đấy!”
“Tôi đã nói là tôi yêu chị chưa nhỉ?”
“Rồi, đi về đi!”
Măng Non gật đầu. Cậu biết, một người như Lầy đã yêu là yêu, đã không yêu thì không thể lay chuyển được, nên cậu cũng chẳng gượng ép làm gì. Chỉ là cảm giác cần được nói câu đó vào lúc này thôi, dù ngày mai, cậu sẽ quay lại làm bạn với cô ấy. Cậu sẽ là bạn tốt, sẽ coi cô ấy là một kỷ niệm không bao giờ quên trong đời. Cũng chẳng còn bao lâu nữa thì cậu sẽ lại đi, cứ tạm xa nơi có nhiều điều đẹp đẽ lẫn đau buồn này một thời gian, đi rồi lại về, về rồi lại đi! Đó là hành trình của cậu, và chắc rằng, Lầy không thể đồng hành cùng cậu trong những chuyến đi đi về về như vậy được. Cô ấy không thuộc về nơi cậu đang sống, và quan trọng hơn, cô ấy không thuộc về cậu.
Lầy bước lên trước vài bậc thang và vẫy tay chào tạm biệt. Có lẽ, lúc này nói thêm điều gì nữa thì cũng phũ phàng quá. Lầy thấy thương Măng Non hơn, vì cậu ấy có hào quang, có tiền bạc, có thành công, nhưng lại rất cô đơn. Mà trên cuộc đời này, ai rồi cũng sẽ có lúc phải trải qua sự cô đơn. Dù bên cạnh có nhiều người yêu thương thì cô đơn vẫn cứ là cô đơn. Thứ cảm giác ấy tồn tại sâu trong chính bản ngã của mình, thi thoảng lại dội lên ngực mình một chút khiến con người ta như ngạt thở, nhưng khi cơn ngạt ấy qua đi, nó lại chìm sâu xuống.
Đêm đó, Lầy ngồi một mình mãi trong bóng tối.
Hóa ra người đó - người mà Lầy vẫn luôn dõi theo, ngày nào cũng gọi là Chập Chờn đó, lại cứ chạy theo tìm kiếm người bố mất tích của mình nhiều năm. Mang niềm hi vọng, nỗi khổ đau, sự dằn vặt ấy trong suốt cả hành trình gian khó. Lầy nhớ đến những đêm đầu tiên khi mình quyết định ra khỏi nhà của mẹ và dượng để ở riêng, những đêm dài mất ngủ và sưng mắt vì khóc. Dù có những lúc thực sự muốn bỏ cuộc, muốn chạy về bên mẹ để gục đầu xuống khóc, nhưng lại sợ mẹ buồn nên thôi, cố gắng mà vui tiếp. Lầy đã trải qua tuổi thơ bị ăn những đòn roi của bố dượng như cơm bữa, ông ấy đánh Lầy nhiều đến mức, những cây roi vụt xuống lưng, xuống tay, xuống chân Lầy đã không còn cảm giác nữa. Ông ấy chỉ đánh Lầy khi mẹ đi vắng và yêu Lầy khi mẹ ở nhà. Ông ấy ghét Lầy nhưng lại yêu mẹ, ông ấy như thể đang ghen vì mẹ dành tình cảm cho cô con gái bé bỏng của mình. Ngoài việc đánh Lầy ra, ông ấy lại rất yêu chiều mẹ. Thế nên, dù Lầy có sợ hãi ông ấy đến mấy, cô vẫn cố gắng để mẹ không cảm thấy gì bất tiện. Cho đến khi quyết định ra sống riêng, Lầy mới thấy mình thực sự đang sống, và cô vẫn theo dõi cuộc sống của mẹ. Dường như khi không có Lầy, họ hạnh phúc hơn.
Bạn phải yêu thương ai đó mãnh liệt lắm mới tự nguyện rời khỏi cuộc đời của người ta khi biết rằng sự tồn tại của mình cản trở hạnh phúc của họ. Nhưng đừng vội xem đó là tình yêu cao thượng hoặc đớn đau, đó đơn giản chỉ là sự chấp nhận mà thôi, chấp nhận đôi khi khó hơn nhiều so với cố gắng, vì khi bạn chấp nhận là bạn đã hiểu sâu sắc rằng mình là ai, mình đang đứng ở đâu, mình nên làm gì! Siêu Lầy cũng vậy, cô rời khỏi nhà để mẹ có hạnh phúc, vì cô yêu mẹ hơn mọi thứ trên đời. Và cô biết, dù cô có đi bất cứ đâu, xa xôi như thế nào, mẹ vẫn ở trong cô, và cô luôn ở trong mẹ.