S
iêu Nai đi làm trở lại bằng đôi giày bệt đòi lại được từ Siêu Lầy. Và hôm nay, có lẽ là ngày đầu tiên trong mấy năm đi làm, cô đã không đến muộn. Lợn Tiết Kiệm tỏ vẻ lạnh lùng với sự trở lại đó, nhưng thỉnh thoảng, anh ta không thể ngăn mình mỉm cười khi nhìn thấy đôi giày Nai đi.
Trong khi đó, Điện Giật sau thời gian sung sướng phát cuồng lên vì thoát khỏi cảnh “kìm kẹp” của Lão Rùa thì lại đâm ra chán nản vì… nhớ chồng. Nhưng sĩ diện không cho phép, nên Điện Giật đành hậm hực chờ đợi đến khi nào Lão Rùa sang rước về thì thôi.
Còn Siêu Lầy vừa đi làm vừa nhởn nhơ nhớ đến Chập Chờn, anh ta không có lấy một cú điện thoại, cũng chẳng có một tin nhắn nào là sao? Theo như những gì mình thấy, anh ta cũng có vẻ thích mình mà?
Hay lại chơi chiêu của mình, biến mất không tăm hơi rồi sau đó trở lại ngời sáng? Được thôi, cứ việc biến mất đi, chị sẽ có cách xử lý.
Siêu Lầy không biết rằng, sau chuyến đi Lào Cai trở về, cả hai anh em nhà Chập Chờn mỗi người lao vào một phòng và ngủ say như chết. Có lẽ, chuyến đi khiến họ quá mệt, và cả sự thất bại ấy cũng kéo sức họ chìm sâu xuống. Họ cần nghỉ ngơi.
Thêm hai ngày nữa trôi qua, công ty Lầy vẫn nháo nhác tìm cách liên lạc với ngôi sao Jaden Nguyễn, Lầy vẫn tuyệt nhiên im lặng. Cô không có động thái gì khiến người khác nghĩ mình đã gặp được người cần gặp. Hơn nữa, một người như Lầy nếu có nói ra thì cũng chẳng ai tin. Cô trốn ra một xó, gọi điện cho Măng Non. Gần như ngay lập tức, đầu dây bên kia nhấc máy như thể đã chờ đợi cuộc gọi từ lâu lắm rồi.
“Chị Lầy à? Khỏe không?”
“Khỏe, tí nữa chị tan làm, chú và chị đi làm mấy chén đi!”
“Uống rượu á?”
“Ừ, rượu ốc ý! Nhé!”
“Không, tôi ăn ốc hay bị đau bụng, nhưng tôi ăn được nem chua rán.”
“Lắm chuyện, ở quán cũ nhé!”
“Mà sao tự nhiên gọi cho tôi thế? Nhớ tôi rồi à?” “Mơ à, tại vì không có người nhậu cùng!”
Siêu Lầy cúp máy, thong thả đi đến bàn làm việc. Dù không có tình cảm yêu đương gì với Măng Non, nhưng Lầy lại rất thích chơi với cậu ta. Cô vẫn nghĩ, nếu Măng Non không bày tỏ tình cảm với mình thì có lẽ cô sẽ còn chơi thân với cậu ta hơn nữa, chứ không phải cố tình giữ khoảng cách như thế này.
Bữa rượu ốc cuối cùng cũng đến, Siêu Lầy nói thế thôi chứ cô chỉ uống được vài chén, chủ yếu là ăn thôi. Măng Non xiên một cái nem chua đưa cho Lầy.
“Khi rời khỏi đây chắc tôi nhớ chị lắm.”
“Nhớ thì gửi cho tôi mấy nghìn đô để đi ăn ốc là được.”
“Điên à, tôi gửi tiền cho chị để chị dùng đi ăn với anh khác hả? Tôi đẹp trai nhưng não tôi cũng to lắm.”
Siêu Lầy bĩu môi lườm Măng Non, Măng Non thở dài.
“Mà sao chị không rủ người chị thích đi uống rượu cùng, lại rủ tôi làm gì?”
“Tôi phải tiết kiệm tiền cho chồng tương lai chứ! Đúng không?”
Măng Non không nhịn nổi cười, cậu cười ha hả khiến những người bàn bên chú ý. Cậu vội kéo mũ xuống, che đi nửa khuôn mặt. Siêu Lầy nói nhỏ.
“Cậu cẩn thận đấy, người ta đang tìm cậu!”
“Ai cơ? Ai tìm tôi cơ? Không lẽ chị bán đứng tôi với giới báo chí?”
“Gớm, bán cậu thì đáng bao nhiêu tiền mà tôi phải làm thế? Ý tôi là người ta biết cậu về nước, chỉ không biết cậu đang ở đâu thôi!”
“Sao chị biết, báo đưa tin à?”
“Không, công ty tôi đang tìm cậu để mời làm đại diện thương hiệu.”
“Này, đừng nói bữa rượu ốc này là hối lộ để mời đấy nhá.”
“Yên tâm mà ăn đi, tôi không bán cậu đâu! Tôi biết cậu về đây không muốn ồn ào, nên thôi không nói gì.”
“Chị hiểu tôi phết đấy! Thế mà không yêu tôi!” “Nói thêm lần nữa là tôi từ mặt luôn đấy! Để yên thì tôi còn chơi vui với cậu.”
Măng Non gật đầu, chưa ai có thể từ chối mảnh tình đơn phương của cậu một cách phũ phàng như thế. Nhưng không sao, cậu chỉ chơi thế này là thích rồi. Măng Non không ngăn nổi tò mò.
“Nhưng mà, người chị thích có… đẹp trai như tôi không?”
“Có, cũng được được.”
“Vậy… anh ta có thích chị không?” “Cũng tạm tạm… Tôi đang tán.”
“Cái gì? Chị chủ động à? Chị có phải là con gái không thế?”
“Sao anh em nhà cậu giống nhau thế nhỉ? Con gái thì không được phép cầm cưa đi cưa người khác à?”
Măng Non gật đầu lia lịa khi trông Lầy có vẻ bắt đầu… to tiếng. Hiếm có cô gái nào uy lực như cô Lầy này đấy!
Bữa rượu kết thúc khi cả hai đã no bụng, Măng Non đưa Lầy về đến chân cầu thang. Đột nhiên, cậu dừng lại, nói nhỏ.
“Tôi sắp phải về bên kia rồi!” “Nhanh thế sao? Bao giờ?”
“Chắc tuần tới thôi! Tôi muốn anh Nam Mỹ thay đổi một số thứ, hi vọng anh ấy suy nghĩ và quyết định trước khi tôi bay.”
“Cái gì? Đừng nói là cậu rủ anh ấy sang Anh sống cùng nhé! Không được đâu.”
Măng Non ngạc nhiên nhìn vẻ hốt hoảng của Lầy.
“Sao? Tại sao lại không được?”
Lầy trở nên bối rối, ừ nhỉ, tại sao lại không được? Lý do vì sao mà không được kia chứ!
“À, tại vì… tôi đang trót thích anh của cậu!” Măng Non còn ngạc nhiên hơn nữa. Cậu sững người mất một lúc lâu khiến Lầy cảm thấy có lỗi vô cùng khi trót nhỡ miệng như thế.
“Tôi xin lỗi, đáng lẽ tôi không nên nói với cậu điều này! Nhưng… chắc tôi cũng không nên giấu cậu thêm làm gì.”
“À, hèn gì! mỗi lần tôi nhắc đên chị là anh ấy đều đỏ mặt hoặc bối rối.”
“Thật không? Có thật thế không? Ôi, xin lỗi, tôi hơi phấn khích.”
“Thua ai chứ thua anh trai thì tôi chịu rồi! Nhưng nhìn cho kỹ nhé, anh trai tôi không đẹp trai bằng tôi đâu!”
“Ừ, cậu đẹp hơn!”
Siêu Lầy thật không biết nói gì hơn nữa, thầm nghĩ mình quá ư là vô duyên khi tiết lộ chuyện này. Vừa mới từ chối lời tỏ tình của người ta xong lại huỵch toẹt luôn chuyện mình thích người khác được, mà người đó lại còn là anh trai của cậu ta mới oan trái chứ. Lầy vội vã giải thích.
“Thật ra, tôi cũng chỉ mới nhận ra mình thích anh trai cậu thôi.”
“Kể cả nếu không có anh trai tôi, thì chị cũng không thích tôi đúng không?”
“Tôi chỉ thấy mến cậu, vì chúng ta lầy giống nhau thôi!”
Măng Non hít một hơi thật sâu, vỗ hai tay vào hai vai Siêu Lầy như để động viên.
“Chị nhớ phải tán bằng được anh tôi đấy nhé!” Lần này đến lượt Lầy ngạc nhiên, chuyện gì xảy ra thế! Tình anh em vượt lên trên tình yêu đúng không? Măng Non đưa ngón tay lên gãi gãi lông mày. “Cảm ơn chị đã nói cho tôi biết! Giờ tôi biết mình phải thuyết phục anh ấy làm gì rồi! Nếu chị không nói là tôi đưa anh ấy đi thật đấy! Chị lên nhà đi, tôi về đây.” Măng Non xoay người đi thẳng, cậu không ngoái lại dù chỉ một lần để nhìn cô gái khiến cậu thích thú, mơ tưởng suốt quãng thời gian vừa qua, người đã giúp cậu được sống là chính mình, không phải che đậy, không phải cố tạo ra vẻ cho xứng với hào quang của mình. Cậu đã được sống đúng với một chàng thanh niên chẳng vướng bận và không quan tâm đến điều gì ngoài cô gái mình thích. Thời gian ngắn hay dài không thể đo được độ sâu hay nông của tình yêu, sống cạnh nhau cả đời chưa chắc đã hạnh phúc bằng được yêu trọn vẹn một ngày. Với Măng Non, thế là đủ, những khoảnh khắc được là chính mình mới là điều quý giá nhất mà cậu cần giữ gìn. Đến một lúc nào đó, khi cậu từ giã sự nghiệp, cậu sẽ sống như những gì cậu muốn, chứ không sống vì những điều mẹ mong đợi, công chúng mong đợi hay cả ê-kíp mong đợi.
Cảm giác của Măng Non bây giờ không giống như cảm giác của một người đàn ông thất tình, cũng không phải cảm giác của một người em ghen tị với anh trai. Trong lòng cậu vừa có gì đó hụt hẫng nhưng cũng vừa có gì đó lâng lâng. Hơn ai hết, cậu luôn mong chờ anh trai mình quay trở lại với cuộc sống bình thường, bỏ lại đằng sau những ký ức không vui từ quá khứ. Hơn ai hết, cậu sẵn sàng từ bỏ nhiều thứ trên cuộc đời chỉ để mong người anh tội nghiệp ấy biết được cuộc sống thật sự đẹp khi biết sống cho bản thân mình. Và giờ đã xuất hiện một người có thể kéo anh ấy ra khỏi vũng ký ức kia, không ai khác chính là cô gái đó.
Măng Non ngồi trên taxi được nửa đường, như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu cầm điện thoại nhắn tin cho Lầy, bảo rằng lúc này Nam Mỹ đang buồn đấy. Siêu Lầy nhận được tin nhắn rồi mà không biết trả lời thế nào. Cô sợ mình lại “hớ hênh” thêm lần nữa, lại gây thêm tổn thương cho cậu bạn mình quý mến. Có lẽ, bây giờ tâm trạng của cậu ấy cũng phức tạp, hỗn loạn lắm.
Lầy suy nghĩ một hồi lâu rồi nhắn lại “Cảm ơn và xin lỗi nhé”. Măng Non gửi lại icon hình mặt cười kèm theo lời nhắn “Cảm ơn thì được, xin lỗi thì làm gì có lỗi mà xin”. Lầy cũng gửi lại icon mặt cười dù lòng đang rối bời bời.
Kể từ khi quyết định phương án “cọc đi tìm trâu”, đây là lần đầu tiên Lầy băn khoăn không biết mình có nên đi tìm Chập Chờn hay không. Giờ cô mới hiểu vì sao anh ấy mất tích suốt mấy ngày qua. Nhưng, anh ấy đang buồn vì điều gì? Mỗi khi buồn, anh ấy chỉ lặng yên một mình, chịu đựng một mình thôi sao? Sao có thể sống một cuộc sống chịu đựng như thế? Lầy nghĩ lại, cuộc sống của bản thân dù có nhiều lúc rất buồn, nhưng cô không bao giờ cô đơn hay để mặc bản thân tự vùng vẫy trong nỗi buồn như vậy. Dù có chuyện gì đi chăng nữa cũng không bao giờ nên ngược đãi bản thân mình.
Lầy ngẫm nghĩ mãi, định bấm điện thoại gọi cho Chập Chờn, nhưng rồi lại thôi. Cô cứ đi lại loanh quanh trong nhà với vẻ mặt vô cùng bất an. Điên Giật quan sát hết những hành vi lạ lùng của Lầy suốt từ lúc về đến giờ. Cuối cùng không ngăn nổi tò mò, Điện Giật ra chặn ngay trước mặt bạn, khiến Lầy giật mình.
“Có chuyện gì?”
Lầy thở dài, ngồi phịch xuống ghế với vẻ mặt nhăn nhó khó xử.
“Tao đang không biết nên làm thế nào!”
“Làm thế nào là sao? Chuyện liên quan đến trai đẹp à?”
Lầy ỉu xìu gật gật. Điện Giật ngồi xuống bên cạnh, vẻ ngạc nhiên.
“Sao? Có đứa định giật trai đẹp trên tay mày à? Cho tao số điện thoại, tao sẽ xử đẹp nó cho.”
“Mày bỏ theo dõi mấy cái trang đưa tin giật chồng, giật bồ vớ vẩn ấy đi! Đọc nhiều quá nên lúc nào cũng liên tưởng đến mấy cái thứ đó.”
“Thế rốt cuộc mày làm sao?”
“Tao không biết có nên đi tìm anh ta không, nghe nói anh ta gặp chuyện buồn gì đó.”
Điện Giật dịch sát lại gần Siêu Lầy với kiểu hóng hớt huyền thoại.
“Sao? Có chuyện gì? Có buồn lắm không?” “Ai mà biết được, đã gặp đâu mà biết.”
Điện Giật lập tức đứng dậy, khoác cái túi lên vai Siêu Lầy, tóm tay nó kéo lên.
“Đi ngay đi, còn nghĩ gì nữa! Đi xem có chuyện gì rồi về kể với tao, chứ mày ở nhà loanh quanh thế này tao cũng sốt ruột lắm.”
Điện Giật đẩy Lầy ra khỏi nhà rồi đóng sập cửa lại. Lầy đập cửa ầm ầm để xin nó mở cửa cho mình xỏ đôi giày tử tế nhưng nó nhất định không cho, chắc sợ Lầy vào nhà rồi sẽ đổi ý không đi nữa. Cuối cùng Lầy đành chịu thua Điện Giật, cô giơ chân mình lên nhìn đôi dép đi trong nhà hình con gấu màu nâu, tặc lưỡi nghĩ trông cũng đáng yêu phết, ra đường người ta để ý đến mặt chứ ai để ý đến chân đâu. Mà mặt cũng chả ai buồn nhìn vì hầu hết mọi người đều đeo khẩu trang.
Lầy tung tăng đi lấy xe, nhưng sực nhớ ra mình không biết đi đâu để tìm anh ta cả. Lầy lôi trong túi ra chiếc card ngày trước trưởng phòng đưa cho mình để liên hệ với thám tử, ở đó có địa chỉ công ty. Lầy không biết giờ này Chập Chờn có còn ở đó nữa không, nhưng kệ, cứ đến xem thế nào, vì người như Chập Chờn chắc ngoài công việc ra thì chẳng còn thú vui giải trí nào khác nữa.
Lầy đến địa chỉ ghi trên card, trụ sở công ty của Chập Chờn nằm khiêm tốn trên một con phố nhỏ, không lộng lẫy, hoành tráng gì, chỉ có một cái biển nho nhỏ gắn trước cổng đề tên công ty. Lầy dựng xe, ngó vào bên trong vì thấy vẫn còn sáng đèn. Cô loay hoay một hồi và quyết định bấm chuông. Chuông cửa vừa reo thì một người đàn ông lật đật chạy ra, Lầy có đôi chút thất vọng vì người đó không phải là Chập Chờn.
Người đàn ông đó nghiêng người nhìn cô qua ô cửa sắt rồi đột nhiên mỉm cười mừng rỡ. Người đó chính là Thôi Chấn Song, anh ta gần như reo lên khi nhìn thấy cô.
“Là chị à? Chị vào đi, sếp em đang ở trong đó.” “Sao anh lại biết tôi tìm… sếp anh!”
“Chị cứ vào đi, em dắt xe cho.”
Thôi Chấn Song nhiệt tình lách người qua cổng để dắt xe, Lầy bước vào trong. Không cần phải tìm kiếm gì lâu, đập vào mắt Lầy là hình ảnh Chập Chờn đang ngồi khoanh chân giữa sàn, trước mặt là một bản sơ đồ được vẽ bằng bút bi với vết đánh dấu bằng mực đỏ chi chít trên đó. Xung quanh là nhiều bức ảnh cũ kỹ được sắp xếp ngay ngắn.
Chập Chờn không nhận ra sự xuất hiện của Lầy, hình như anh quá nhập tâm vào việc tìm kiếm gì đó trên tấm sơ đồ tự vẽ. Phút chốc, Lầy cảm thấy mình thật vô duyên khi đến đây phá đám công việc của người ta. Lầy định quay ra thì gặp Thôi Chấn Song đi vào, anh ta liếc Chập Chờn rồi thở dài.
“Chị vào xem thế nào chứ em chịu không gọi được anh ấy! Anh ấy cứ ngồi như thế cả ngày nay rồi, chả chịu ăn gì, chỉ uống nước với cà phê thôi.”
“Sao vậy? Chẳng lẽ có vụ gì đó khó phá lắm à?” “Nếu mà khó thì còn đỡ, đây là siêu khó cơ!
Hôm trước anh ấy suýt tìm được bố, nhưng rồi ông ấy vẫn biến mất. Cứ mỗi lần thất vọng là anh ấy lại ngồi y như thế! Em không biết tình trạng này còn kéo dài bao lâu nữa, lần này em thấy anh ấy buồn lâu nhất đấy.”
Siêu Lầy thở dài, nhẹ nhàng tiến lại gần chỗ Chập Chờn, ngồi xuống bên cạnh anh. Chập Chờn ngẩng đầu lên, trông thấy cô thì ngỡ ngàng. Siêu Lầy mỉm cười, giơ một bàn tay lên.
“Xin chào! Anh có khỏe không?”
Chập Chờn thở hắt ra, loạng choạng đứng dậy nhìn xung quanh.
“Làm sao cô đến được đây?”
“Tôi đi xe máy đến! Định trèo cổng vào nhưng anh này ra mở cửa.”
Lúc này, nhìn dáng vẻ cô gái đứng trước mặt mình cùng nụ cười híp mắt quen thuộc, Chập Chờn mới tạm yên tâm rằng đây không phải là mơ. Mấy hôm nay, anh thật sự đã cố gắng kìm nén để không chạy đến tìm cô ôm một cái thật chặt, thật lâu để được thả lòng mình một chút, để được yêu thương thêm một chút, để tận hưởng cảm giác trao yêu thương đi và được nhận lại. Anh đã kìm nén, đã do dự, đã ngổn ngang đến ngẩn ngơ mà không thể tự xóa bỏ được cái ranh giới do chính mình tạo ra.
Thôi Chấn Song đột ngột xuất hiện trước mặt cả hai rồi hớn hở cười nói với Lầy.
“May quá! Chị đến nên anh ấy mới ngồi dậy đấy!” Siêu Lầy không nhớ là mình đã gặp Thôi Chấn Song ở đâu, tại sao anh ta lại thân thiện như thể đã biết mình rõ lắm. Lầy nhìn Song mãi, cố gắng để nhớ xem có phải mình đã gây ra “ân oán giang hồ” gì với anh ta rồi không mà để anh ta nhớ mình rõ thế, trong khi mình thì hoàn toàn chẳng có ký ức gì. Thôi Chấn Song như hiểu được suy nghĩ của Lầy, anh ta chìa tay ra.
“Chị chắc không nhớ em, nhưng em thì nhớ chị rõ lắm. Em từng gặp chị lúc chị bắt hai tên cướp điện thoại trên đường ấy! Hình ảnh chị tả xung hữu đột đánh hai tên ấy không bao giờ phai mờ trong lòng em! Em là Song! Anh Nam Mỹ hay gọi em là Thôi Chấn Song vì chân em hơi thối! Em trân trọng được làm quen với chị một cách trực tiếp thế này.”
Thôi Chấn Song làm một tràng dài khiến cả Chập Chờn lẫn Siêu Lầy đều choáng. Thấy Thôi Chấn Song chìa tay ra, Lầy cũng bắt lấy tay anh ta.
“Cảm ơn anh! Tôi nhớ ra rồi! Hóa ra anh là đồng nghiệp của anh ấy à?”
“Không hẳn, em là nhân viên của anh ấy thôi! Em ngưỡng mộ chị lâu rồi mà giờ mới có dịp bày tỏ tình cảm đấy, mấy lần em hỏi anh Nam Mỹ về chị mà anh ấy toàn mắng em thôi! À, mà tay chị mềm lắm, mềm như tay thiếu nữ chứ không phải cứng như tay người học võ đâu.”
Thôi Chấn Song lại tiếp tục bắn một tràng liên thanh nữa, tay vẫn nắm chặt tay Lầy. Chập Chờn từ nãy đến giờ không nói gì, nhưng ánh mắt anh ta lại đang dán chặt vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau kia. Trời ạ, cái thằng Thôi Chấn Song này, cái gì mà ngưỡng mộ, cái gì mà không thể phai mờ trong tâm trí chứ! Muốn ăn đánh đây. Còn cái tay nữa, nói gì thì nói cũng phải bỏ cái tay người ta ra đã chứ, đồ mất lịch sự!!!
Khốn nỗi, hình như tiếng lòng của Chập Chờn hơi nhỏ nên chẳng ai nghe thấy. Thôi Chấn Song vẫn nắm tay Lầy, miệng thao thao bất tuyệt về những ấn tượng khó phai mờ với Lầy kể từ giây phút bắt cướp ấy. Chập Chờn hắng giọng vài lần nhưng chẳng ai nghe thấy gì hết! Chập Chờn bực quá, hắng giọng to hơn, rồi giật tay Thôi Chấn Song lại.
“Làm quen gì thì cũng không cần phải nắm tay người ta lâu thế đâu.”
Thôi Chấn Song giật mình quay lại nhìn Chập Chờn.
“May quá! Anh còn nói được, thế mà từ hôm qua đến giờ em cứ tưởng anh bị cấm khẩu cơ đấy.”
“Vớ vẩn! Không có việc gì nữa thì đi ra chỗ khác đi.” “Sao tự nhiên anh thô lỗ thế, em còn chưa kết thúc màn làm quen với chị ấy mà! Chị, chúng ta bắt tay lại đi, em phải vừa bắt tay vừa nói chuyện thì mới nói lưu loát được.”
Thôi Chấn Song tiếp tục chìa tay về phía Lầy, Chập Chờn vội đẩy mạnh Song ra khiến Song ngã xuống sàn nhà.
“Anh làm cái gì thế? Em chỉ muốn bắt tay thôi mà, em có đánh chị ấy đâu!”
Siêu Lầy bật cười, nắm tay Thôi Chấn Song rồi kéo anh ta lên, Lầy tỏ vẻ quan tâm đến Song.
“Anh có sao không? Đừng chấp anh ta, anh ta đang ghen ấy mà.”
Thôi Chấn Song bật phắt dậy, nhìn sang Chập Chờn.
“Anh ghen thật hả? Vậy hai anh chị là một đôi à?” Chập Chờn vội to tiếng lên để át đi sự bối rối của mình.
“Đôi đôi cái gì! Cậu biến đi!”
“Cũng sắp rồi! Tôi đang tán anh ấy.”
“Woa! Chị cực ngầu luồn! Anh ấy thường thô lỗ như lúc nãy đấy chị ạ! Em thương chị quá, nhưng mà không sao, những lúc anh ấy thô lỗ với chị thì chị cứ táng thật lực vào cho em! Em mà táng thì kiểu gì cũng bị anh ấy táng lại, nhưng chị thì chắc anh ấy chẳng dám đâu.”
“Biến!”
Thôi Chấn Song ngưng nói, quay sang nhìn Chập Chờn đang đỏ hết cả mặt lên và cười khanh khách. Chập Chờn rút ngay cái dép ném về phía Thôi Chấn Song. Thôi Chấn Song vẫy vẫy tay đùa lại.
“Em về đây! Cuối cùng em cũng thoát khỏi anh rồi.” Thôi Chấn Song phi vút ra cửa. Siêu Lầy bước qua người Chập Chờn, cô leo lên ghế sô pha ngồi như thể đây là nhà mình vậy. Chập Chờn có vẻ e thẹn ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Siêu Lầy nhìn chằm chằm vào Chập Chờn.
“Anh có vẻ gầy đi đấy, bớt đẹp trai rồi.”
Chập Chờn mỉm cười, có lẽ trong hoàn cảnh như thế này, chỉ có Siêu Lầy mới khiến anh ta cười được như vậy. Siêu Lầy đứng dậy đi một vòng ngó nghiêng quanh văn phòng của Chập Chờn, rồi dừng lại trước mặt anh.
“Có muốn ăn gì không? Tôi mời!”
Chập Chờn nhìn cái kiểu đứng rất chi là “lưu manh” quen thuộc của Lầy kèm đôi dép bông con gấu mà cô đang đi.
“Cô mời tôi đi ăn với bộ dạng này sao?”
“Không vấn đề, vốn dĩ tôi không cần ăn mặc kỳ quặc thì người ta cũng chú ý đến tôi rồi.”
Chập Chờn không còn gì để nói với cô gái này cả, anh biết chắc cô ấy chẳng có tí khiêm tốn nào đâu, nên càng vặn vẹo thì Lầy sẽ càng tự đề cao chính mình tới tận mây xanh. Chập Chờn đứng dậy, ra hiệu cho Lầy đi ra. Lầy lật đật chạy theo, mặt hớn hở.
“Cổng bị Thôi Chấn Song khóa rồi, tôi lại không có chìa khóa!”
“Hả? Không có chìa khóa sao? Thế thì lo gì, trèo cổng được mà!”
Vừa nói, Siêu Lầy vừa xắn quần định leo lên cổng, thấy Chập Chờn đứng ngập ngừng nên Lầy vừa đu người lên cánh cổng vừa nói.
“Sao? Anh sợ à? Tôi trèo cho anh nhìn mà học tập nhé.”
Lầy cứ thế đu mình trèo lên những thanh sắt trên cánh cổng, trèo càng lúc càng cao, nhưng không dễ như Lầy tưởng. Canh cổng sắt này bên trên còn có vòm cổng bằng sắt rất cao và nhọn. Lầy phải mướt mồ hôi, mấy lần suýt ngã mới trèo qua được. Trong khi đó, Chập Chờn vẫn đứng im nhìn Lầy vất vả trèo qua cánh cổng cao chót vót kia mà không có tí động thái lo lắng nào. Lầy nhảy xuống, thở dốc vì mệt, nhưng vẫn vẫy tay từ bên ngoài như khích lệ Chập Chờn đừng sợ hãi. Chập Chờn lững thững tiến lại gần cánh cổng, vẫn không có ý định trèo lên. Lầy hét to.
“Trèo đi! Anh sợ đến thế kia à?”
“Tôi không sợ, nhưng tôi không thích leo trèo.” Chập Chờn rút chìa khóa trong túi ra mở cửa rồi bước ra ngoài trong cơn tức nghẹn họng của Lầy.
Chập Chờn lững thững bước đi, Lầy chạy theo nhưng khổ cái là đôi dép con gấu của Lầy cứ như kéo chân Lầy tụt lại vậy, chẳng lẽ ném nó đi cho nhẹ nợ! Chập Chờn dừng lại, nhìn bộ dạng của Lầy, anh ta cố nén cười.
“Mới leo qua cổng có tí mà cô đã kiệt sức rồi à?” Siêu Lầy tỏ vẻ mệt mỏi, lê từng bước nặng nhọc.
Chập Chờn vội quay lại, tóm lấy tay Lầy rồi cứ thế dắt cô đi. Trong ánh sáng vàng hiu hắt của đèn đường, vài tán cây bàng đang trổ chồi non, bước chân của hai người cứ khe khẽ chạm vào những chiếc lá khô, cành khô bên dưới nghe lách tách. Khoảnh khắc ấy, hai người không nghe thấy âm thanh gì ngoài âm thanh đang đập rộn ràng trong ngực.
Khi đi gần hết con đường, Siêu Lầy chợt dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm rồi không kìm được, cô thốt lên.
“Quá đỉnh.”
Chập Chờn giật mình, phát hiện ra mình đã nắm tay cô khá lâu nên lập tức buông ra, và cũng hướng mắt nhìn lên bầu trời.
“Có gì trên đó?” “Không có gì!”
“Không có gì sao cô lại nói là quá đỉnh?”
“Ý tôi là cảm giác này, trong ánh đèn hiu hắt, giữa bầu trời đêm chi chít sao, trên đường phố vắng lặng, có hai người nắm tay nhau tản bộ! Cứ như bước ra từ một câu chuyện ngôn tình nào đó. Tuyệt thật.”
Chập Chờn nghe xong câu đó thì vội lách người ra phía đường ngó nghiêng. Siêu Lầy bị mất hứng, nói với theo.
“Anh làm gì đấy?” “Gọi taxi!”
Siêu Lầy thở dài, tại sao trên đời này lại có một gã không có tí ti nhạy cảm nào hết thế nhỉ. Người ta nói vậy ít nhất cũng nên tỏ vẻ mình có “nổi da gà” một tí chứ, thật không biết có phải do mình theo đuổi nhầm người không nữa. Ông trời ạ, nếu con có thích nhầm người thì ông cũng nên báo sớm cho con một tiếng, đừng để con mất công, tốn sức thêm ông nhé.
Trong lúc Siêu Lầy đang cảm thán cho tình yêu của mình thì Chập Chờn vẫy được một chiếc xe, anh ta gọi đến mấy lần Lầy mới chậm rãi đi đến, chui vào xe mà không nói câu nào. Trên taxi, cả hai không ai lên tiếng, Lầy thì đang cảm thấy bản thân mình có gì đó sai sai, còn Chập Chờn thì thực ra không biết mình nên nói gì. Chiếc xe lướt trên đường phố đã thưa người, rồi dừng lại ở một chỗ còn vắng lặng hơn cả những con phố họ đã đi qua. Siêu Lầy ngơ ngác nhìn xung quanh.
“Đây là đâu? Ở đây chẳng thấy hàng ăn nào cả.” “Lúc nào cũng nghĩ đến ăn thế à?”
“Thì tôi mời anh đi ăn mà.” “Theo tôi đi, để tôi chủ động một lần được không?” “Tất nhiên rồi, anh muốn chủ động tỷ lần cũng được nữa là.”
Siêu Lầy lại trưng ra kiểu cười híp mắt quen thuộc. Đôi lúc, Chập Chờn nghĩ cô này không biết có phải là người không nữa! Vì nếu là người thì phải biết xấu hổ dù chỉ một lần chứ!!! Chập Chờn thở dài, kéo Lầy đi bộ một quãng, đến một sân bóng nhân tạo, Chập Chờn bắt đầu xắn tay, cởi giày vứt vào bên trong.
“Giờ tôi mới phô bày kỹ năng leo tường đây.” Chập Chờn cứ thế trèo lên cao rồi chìa tay xuống, ý bảo Siêu Lầy bám theo mình. Lầy lo sợ nhìn xung quanh.
“Nhỡ bảo vệ bắt gặp thì sao?”
“Cô sợ à? Tôi tưởng cô chuyên gây rối mà?”
Ờ nhỉ, sao tự nhiên lại đi sợ cái việc mà mình chưa từng sợ nhỉ? Siêu Lầy tặc lưỡi, rút dép bông của mình ra rồi ném vào bên trong. Cả hai cùng trèo lên những thanh sắt chắn hàng rào bên ngoài, Chập Chờn nhảy vào trong trước rồi chìa tay đón Lầy nhảy xuống, và gần như, anh đang bế bổng cô xuống thì đúng hơn. Lầy có chút bối rối nên vội gỡ tay Chập Chờn ra khỏi eo mình, Chập Chờn cúi xuống nhặt giày và dép của cả hai rồi đi thẳng đến ngồi xuống bên một cột đèn đã tắt. Bóng tối bao phủ cả sân bóng, chỉ còn một chút ánh sáng từ đèn đường bên ngoài hắt vào và ánh sáng của những vì sao nhỏ nhoi trên bầu trời rọi xuống.
Lầy tiến đến ngồi cạnh anh, cô băn khoăn không hiểu anh ấy dẫn mình đến đây làm gì. Hơn nữa, chỗ này tối như thế… nhỡ có chuyện gì không hay thì chẳng biết… ai sẽ là người chịu thiệt! Lầy nhìn ngó xung quanh, vẻ rất cảnh giác. Chập Chờn ngạc nhiên nhìn Lầy.
“Cô tìm gì thế?”
“Tôi tìm đường để nhỡ có chuyện gì thì thoát ra cho nhanh.”
“Thôi, yên tâm ngồi đi, nếu có chuyện gì thì chắc người bị hại là tôi chứ không phải cô đâu.”
“Anh nói cũng phải, anh cứ lôi tôi vào chỗ tối thế này, mà tối thì hay nảy sinh những thứ đen tối…”
Chập Chờn nhìn Lầy, sao lúc nào anh cũng phải cố nhịn cười trước kiểu nhơn nhơn như mình có thể chủ động làm mọi thứ của cô thế nhỉ. Anh chỉ tay về phía cánh cổng chính của sân bóng và nói.
“Ngày trước, bố hay dẫn anh em tôi đến đây chơi! Cánh cổng đằng kia, hồi đó nó là một giàn hoa rất đẹp.”
“Vậy sao? Cả ba người đã từng đá bóng ở đây à?” “Không, hồi trước chỉ là một bãi cỏ xanh mướt, chúng tôi đến đây để chạy nhảy, bắt cào cào hay bất cứ con gì ở dưới cỏ. Nam Phi lúc nào cũng nằm lăn ra cỏ hò hét loạn xạ, còn tôi thì thích trèo tường để hái hoa về tặng mẹ.”
“Anh cũng có từng có lúc lãng mạn thế cơ à?” “Ừ, nhưng nó đã mất kể từ khi bố tôi rời khỏi nhà.” Siêu Lầy thở dài. Dường như, mỗi sự mất mát trong cuộc đời đều lấy đi của người ta một thứ gì đó.
Có người sẽ mất niềm tin, có người thì mất hi vọng, có người lại mất cảm xúc, cũng có người luôn trống trải băn khoăn tìm kiếm xem mình thực sự đã mất thứ gì. Nhưng trên hết, dù cho họ đã từng đánh mất điều gì đi chăng nữa, thứ còn lại duy nhất trong họ là kỷ niệm. Kỷ niệm gắn kết họ, níu giữ họ và gợi nhắc họ một cách đau đớn rằng họ đã từng trải qua mất mát.
Siêu Lầy nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên tay Chập Chờn và để yên nó trong đó. Cô không biết nên nói gì hay làm gì để anh ấy cảm thấy dễ chịu hơn, cô hi vọng một cái nắm tay có thể thay cho mọi lời sẻ chia mà cô không thể nói. Chập Chờn cũng nắm chặt tay cô.
“Tôi tưởng tôi sẽ tìm được ông ấy, nhưng không phải! Ông ấy không ở đó nữa, cũng không ai biết ông ấy đi đâu hay thực sự người đàn ông kia có phải là ông ấy hay không. Suốt nhiều năm qua, trong đầu tôi vẫn luôn nghĩ đến một câu hỏi, tại sao ông ấy lại đối xử với chúng tôi như vậy, chúng tôi đã làm gì sai sao? Hay vì chúng tôi mà cuộc đời ông ấy trở nên tồi tệ, đến mức không chịu nổi phải bỏ đi? Cho dù như thế thì cũng nên nói một câu rồi hẵng bỏ đi chứ? Ông ấy quá ích kỷ rồi.”
“Biết đâu ông ấy cũng có những nỗi khổ riêng thì sao? Làm gì có ai từ bỏ gia đình mình một cách dễ dàng đâu. Khi lựa chọn việc rời xa những người thân yêu, chắc ông ấy cũng phải đau lòng lắm, khổ sở lắm, có lẽ tồn tại một điều gì đó khiến ông ấy buộc phải chấp nhận. Vì thế, tôi nghĩ anh nên dừng việc oán trách ông ấy đi.”
Chập Chờn ngạc nhiên nhìn Siêu Lầy. Anh chưa từng nghĩ một cô gái như Lầy lại có những suy nghĩ sâu sắc như thế.
“Cô nói như thể cô biết gì đó ấy nhỉ?”
“Chỉ là… có lẽ tôi đồng cảm được với bố anh! Vì theo một cách nào đó, tôi cũng là người đã rời bỏ gia đình mình để sống cuộc đời của riêng tôi.”
Chập Chờn rất sốc khi nghe Lầy nói, anh nhìn sang cô, thấy mắt cô đã long lanh nước. Chập Chờn vuốt nhẹ tay Lầy.
“Vậy, chắc cô cũng cô đơn lắm đúng không?” “Không, tôi không cho phép mình cô đơn.
Những khi buồn, tôi lại nghĩ đến chuyện vui, hoặc tôi đi gây sự với ai đó. Những lúc cảm thấy cô độc, tôi gọi bạn thân đi ăn chơi… Tôi không để mình có thời gian buồn. Tôi nghĩ tôi đã vượt qua nó.”
“Không phải! Cô đang trốn tránh nó!”
Lầy im lặng. Chưa có ai gọi đúng suy nghĩ của Lầy như thế. Đúng, cô đã trốn tránh nó chứ không phải là tự mình vượt qua nó.
“Tôi khác cô, tôi chưa từng trốn tránh cảm giác tổn thương hay thất vọng, tôi chọn cách đối diện với nó mỗi ngày, và rồi tôi cũng chẳng khác gì cô, tôi không có cách gì để vượt qua được.”
“Anh vẫn sẽ đi tìm ông ấy chứ?” “Tôi không biết nữa!”
“Vậy, cô có theo dõi cuộc sống của gia đình mình không?”
“Có! Thực ra, gia đình của tôi chỉ có mẹ tôi! Bố tôi mất từ lúc tôi chưa ra đời, mẹ tôi lấy chồng khác và…”
“Cô bỏ đi?”
“Không, tôi sống với họ cho đến khi tôi vào đại học thì dọn ra ngoài sống, tôi hầu như không quay trở lại căn nhà đó nữa.”
“Vì sao?” “Chỉ là… không có tôi thì mẹ tôi sẽ hạnh phúc hơn.” Lầy không biết rằng mình đã rơi nước mắt từ lúc nào. Chập Chờn nhẹ nhàng dùng tay nâng cằm của cô lên, lau nước mắt cho cô bằng những ngón tay vụng về rồi kéo cô sát vào lòng mình. Lầy đã khóc cho đến lúc cô cảm thấy mắt mình nặng trĩu.
Chập Chờn đưa cô về nhà, anh đứng nhìn cô bước lên những bậc thang cũ kỹ hồi lâu rồi quay đi.
Lầy đứng trước cửa nhà, cô phát hiện ra cửa đã chốt từ bên trong, Điện Giật thì ngủ say đến mức cô gọi mãi mà không thèm dậy. Lầy không nỡ phá hỏng giấc ngủ của “bà mẹ trẻ em” nên đành lững thững bước xuống cầu thang. Có lẽ đêm nay phải tốn thêm mấy trăm nghìn để thuê khách sạn ngủ tạm rồi.
Cô bước xuống sân, ngạc nhiên khi thấy Chập Chờn vẫn đứng đó. Chập Chờn có vẻ bối rối khi bị phát hiện, anh ta loanh quanh giả vờ như đang tìm gì đó vừa rơi ở sân và cố hỏi cô bằng giọng tự nhiên nhất có thể.
“Sao cô lại xuống đây?”
“Bạn tôi ngủ say quá, tôi không gọi được!” “Vậy… giờ cô đi đâu?”
“Tôi đi thuê khách sạn để ngủ!” “Đi theo tôi!”
“Anh có nghĩ chúng ta quá nhanh không? Tự nhiên lại vào khách sạn cùng nhau…”
“Nghĩ đi đâu đấy! Về công ty tôi, ở đó có sô pha, cô có thể ngủ tạm.”
Chập Chờn kéo Lầy đi. Thôi được, dù sao xe của cô cũng đang để ở đó và giờ thì cô chẳng có chỗ nào để đi.
Chập Chờn mở cửa công ty, vào phòng rồi anh vội mở tủ lấy chiếc gối nhỏ và một tấm chăn mỏng đưa cho Lầy. Lầy thản nhiên kê gối đắp chăn nằm lên sô pha. Chập Chờn hỏi Lầy có muốn uống gì không, Lầy nói mình thèm cái gì đó ngọt ngọt, nhưng đừng ngọt quá vì sợ béo. Chập Chờn bật cười nhưng vẫn lục tủ tìm xem Thôi Chấn Song có dự trữ một loại trà nào đó ngọt ngọt mà không quá béo không. Khi anh quay lại, Lầy đã ngủ ngon lành trên ghế.
Chập Chờn ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt lên trán Lầy một nụ hôn rồi thở dài. Anh ngồi sang ghế đối diện vừa ngắm cô gái đang ngủ say trước mặt, vừa nghĩ về những gì cô đã nói. Rốt cuộc, anh đã hiểu cô ấy được bao nhiêu? Rốt cuộc, anh thích cô ấy vì điều gì? Vì cô ấy mang đến một cảm nhận vui tươi về cuộc sống? Mỗi ngày cô ấy đều khiến anh cười, nhưng anh lại không biết rằng, mỗi ngày cô ấy đều cố gắng lấy những nụ cười ấy để che đi vết thương chưa bao giờ lành của mình. Một cô gái như cô ấy đã mạnh mẽ đến nhường nào để gắng gượng đến ngày hôm nay? Cô ấy trước mặt anh vẫn luôn rạng rỡ, và cô ấy trước mặt anh bây giờ còn rạng rỡ hơn những gì anh tưởng tượng. Một cô gái như thế, đáng được yêu thương và vỗ về biết bao nhiêu! Nhưng một người như anh, một người đã dành cả tuổi thanh xuân mải miết đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi trong vô vọng thì có thể làm gì cho cô ấy? Có lẽ, anh sẽ chẳng cho cô ấy được điều gì tốt đẹp hơn, có khi còn mang cả nỗi buồn của mình trút lên vai cô ấy. Con đường này nhất định anh phải đi, nhưng con đường này anh không thể kéo cô cùng đi được.
Chập Chờn vừa nhìn cô vừa nghĩ, rồi cũng ngủ quên lúc nào không biết. Sáng hôm sau, cả hai tỉnh dậy trong tiếng thét chói tai của Thôi Chấn Song! Chập Chờn chồm dậy, định bịt miệng cậu ta nhưng không kịp, Lầy đã hốt hoảng ngồi dậy. Thôi Chấn Song nhìn hai người, lắc đầu, chép miệng rồi xổ ra một tràng.
“Sao lại như thế này? Hai người thật là… Anh Nam Mỹ! Em thất vọng về anh quá, quá thất vọng về anh luôn!”
Cả Chập Chờn lẫn Siêu Lầy đều nhìn nhau mà không hiểu Thôi Chấn Song nói gì. Chập Chờn vừa vươn vai vừa nói.
“Thất vọng về cái gì? Chúng tôi có làm gì đâu?” “Chính vì không làm gì em mới thất vọng! Hai anh chị nhìn đi, trai với gái trên ba mươi tuổi đầu mà yêu nhau lại mỗi người một ghế ngủ cả đêm ở đây thì coi sao được? Ít ra cũng phải tìm chỗ nào đó kín đáo, làm cái việc gì đó hay ho chứ? Yêu ‘chay’ thế này bọn trẻ ranh nó cười cho đấy!”
Những lời trắng trợn của Thôi Chấn Song khiến cả hai người kia đều tự nhiên đỏ mặt. Chập Chờn rút dép ném về phía cậu ta.
“Cậu khỏi được bệnh nói lắp từ bao giờ thế? Tôi cầu trời cho cậu bị nói lắp cả đời.”
“Anh không cần nói ra câu đó thì em cũng biết anh ác với em lắm rồi! Từng ấy tuổi mà đến cả việc yêu đương cũng để con gái người ta phải tán còn không biết nhục! Em nói thật, em thấy nhục thay anh đấy!”
Chập Chờn định rút nốt cái dép bên kia để ném thì Lầy đột ngột bước ra.
“Tôi về đây! Chào nhé!”
Lầy không để ai kịp nhìn thấy gương mặt đỏ như hoàng hôn của mình. Cô chạy vút ra ngoài cổng, lên xe chạy thẳng.
Chập Chờn ngồi lại, dứ cái dép về phía Thôi Chấn Song dọa nạt. Thôi Chấn Song vẫn tiếp tục chê bôi Chập Chờn.
“Sao anh còn ngồi đơ ra đấy? Phải chạy theo người ta đi chứ? Em xấu trai hơn anh nhưng trình tán gái còn ngon lành hơn anh đấy!”
Chập Chờn không nói gì, anh đứng dậy ném bằng được cái dép vào người Thôi Chấn Song rồi đi về phía toilet, Thôi Chấn Song nói vọng theo.
“Thế không chạy theo thật à?”
Chập Chờn quay lại lừ mắt, Thôi Chấn Song im lặng che mồm. Chập Chờn dừng lại, anh nghĩ đến việc có nên chạy theo cô ấy hay không? Mình có thể mang lại gì cho người con gái đó trong khi chính mình còn chẳng thể giải quyết được việc riêng của mình?
Và anh đã không làm gì! Anh dành nhiều ngày sau đó cho công việc và cố gắng tìm tiếp những manh mối khác về bố mình. Anh nghĩ mình đã tiếp cận sai hướng, bây giờ lại quay về từ đầu, lần tìm từ những gì ông ấy còn để lại, thử xem mình còn bỏ sót điều gì hay không. Nhưng tuyệt nhiên anh không tìm thấy gì mới, bởi vì suốt nhiều năm qua, anh dường như đã lật đi lật lại chúng hàng trăm lần và lần nào cũng ngập tràn một nỗi đau nhức nhối.
Chúng ta vẫn thường chênh vênh với những lựa chọn của cuộc đời, và việc lựa chọn tiếp tục hay từ bỏ một điều gì đó mà chúng ta đã theo đuổi suốt một thời gian dài nhưng không có kết quả là một việc chẳng dễ dàng gì. Năm tháng qua đi, mục đích chúng ta theo đuổi trong đời có khi thay đổi, nhưng cũng có khi vẫn còn mãi. Năm tháng không thể xóa mờ mà lại làm đầy thêm, thúc đẩy nhiều thêm niềm khao khát được theo đuổi đến tận cùng cho đến khi đạt được. Và ta sống hạnh phúc hay đau khổ đều do lựa chọn của bản thân mà thôi.