Siêu Lầy, Siêu Nai Và Điện Giật

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

N

hiều người hay nói hoặc viết những lời hoa mĩ về cuộc đấu tranh nội tâm, sự giằng xé đau đớn trong tâm can của một ai đó mà khi đọc lên cũng phải cảm thấy buốt lòng. Nhưng có lẽ, những dòng chữ ấy chưa bao giờ khiến Siêu Nai thấu hiểu, thấm thía từ sâu thẳm tâm hồn mình như hôm nay. Hôm nay, khác với những hôm khác vì nhiệt độ ngoài trời xuống dưới mười độ C mà lại không phải là ngày Chủ nhật!!! Nai bất đắc dĩ phải rơi vào cuộc “nội chiến” từ bên trong, trái tim Nai như bị bóp nghẹt bởi hai sự lựa chọn trái ngược, mà lựa chọn nào cũng khiến Nai tái tê. Nếu tung chăn ra mà dậy thì Nai sẽ bị cái rét căm căm kia nuốt chửng, còn nếu không dậy thì lương của Nai sẽ bị anh Giám đốc Tài chính mới về kia… xơi tái mất! Đấy, thế mới thấu hiểu cho những người đứng giữa hai ngả đường mà biết chắc mình chọn ngả nào cũng đau đớn hết! Mà nếu cứ cù nhầy không chịu lựa chọn thì cũng chết, một cái chết cũng chẳng đẹp đẽ gì hơn.

Sau nhiều phút “tranh đấu” sinh tồn, Nai tung chăn chạy một mạch vào toilet!!! Nói thật, nếu không phải do buồn đi… vệ sinh thì chắc chắn Nai còn phải nằm lại tự “thương lượng” với bản thân thêm một lúc nữa. Mà thôi, số trời đã định, Nai hoành tráng tuyên bố với bản thân là hôm nay sẽ đến văn phòng đúng giờ như một cái máy!!!

Và Nai hứng khởi đến văn phòng sớm hơn thường lệ, tất nhiên, sớm hơn thường lệ của Nai và muộn hơn thường lệ của mọi người! Khi cô bước vào, cả văn phòng ngẩng lên nhìn cô, rồi lại đều tăm tắp cúi xuống làm việc tiếp. Chỉ duy nhất một người vẫn nhìn chằm chằm vào cô với thái độ của một kẻ bất lực, đó chính là anh sếp mới của Nai. Nai lẳng lặng kéo ghế, ngồi xuống chỗ của mình như không có chuyện gì xảy ra. Sếp Tài chính tiến tới, vỗ vai Nai khiến cô giật mình ngẩng lên, sếp vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm trang.

“Cô gặp tôi một chút.”

Và thế là, sếp đi trước, Nai lật đật theo sau, trong lòng Nai không ngừng dội lên câu hỏi làm nên huyền thoại của chính mình “Chừ mần răng chừ?”. Thôi còn mần răng nữa, sẵn sàng nghe mắng và móc túi nộp phạt thôi! Trong tất cả những anh trai đẹp mà Nai từng gặp, chưa có anh nào khiến Nai đau đầu đối phó như anh này cả!!!

Hai người ra đến hành lang, Giám đốc Tài chính đột ngột quay đầu lại khiến Nai mất đà va người vào ngực anh ta. Nai hốt hoảng lùi lại, anh ta hắng giọng rất to nói với Nai.

“Cô Mai! Đến bao giờ thì cô chỉnh đốn được thời gian đi làm của mình hả?”

“Dạ! Bắt đầu từ ngày hôm ni ạ!”

Giám đốc Tài chính đưa tay lên nhìn đồng hồ, gật gù.

“À, ra thế! Cô cải thiện tốt lắm! Hôm nay cô muộn hơn hôm qua có mười lăm phút thôi.”

“Dạ, ngày mai sẽ khác ạ! Mai em sẽ đến đúng giờ ạ!”

“Tốt lắm, tôi đoán, với nỗ lực này của cô, ngày mai chắc cô chỉ đến muộn hơn hôm nay khoảng ba mươi phút thôi nhỉ?! Tôi sẽ báo với nhân sự trừ nửa ngày lương. Thật lòng, tôi rất xúc động vì cô có tấm lòng nhân ái bao la như vậy, cô cống hiến cả tháng lương cho quỹ từ thiện của công ty thế này khiến tôi không thể không xúc động.”

Nai cắn răng vào môi đến suýt bật máu! Lương của tôi, tiền của tôi, nguồn sống của tôi tháng này coi như đi tong vì anh đấy! Đừng tưởng anh là trai đẹp mà tôi tha thứ cho anh tất tần tật nhé. Tôi còn phải sống, tôi còn phải ăn, tôi còn phải làm đẹp để câu giai chứ! Tốc độ lầm bầm trong đầu Nai bây giờ còn nhanh hơn tốc độ nói hằng ngày của Điện Giật nữa, đúng là cứ động đến tiền thì mọi khả năng tiềm ẩn của con người đều bùng nổ một cách bất ngờ. Tuy nhiên, trong lúc Nai đang độc thoại nội tâm phầm phập trong đầu thì Giám đốc Tài chính đã xoay người đi vào.

Nai còn chưa kịp dừng dòng độc thoại đang cuộn trào trong tâm can mình thì Giám đốc Tài chính đột ngột lại quay lại, anh ta hắng giọng.

“Lương của cô tháng này coi như hết, chắc cô đói lắm nhỉ?”

“À… dạ! Cũng hơi… đói.”

“Nếu thế, tối nay tôi sẽ từ thiện cho cô một bữa ăn! Cô biết quán nướng bên kia đường chứ? Bảy giờ nhé! Nhớ đi đôi giày thể thao lần trước tôi khuyên cô mua ấy!”

Giám đốc Tài chính nói xong thì đi luôn, để mặc Nai ngơ ngác với những lời lầm bầm trong đầu vừa kịp ngắt và sự hoang mang về lời mời không biết thật hay giả của tay Giám đốc Tài chính ban nãy! Ôi, lần đầu tiên Nai phải đối diện với tình huống có trai đẹp mà lại hại não như thế này đấy! Và tất nhiên, câu hỏi huyền thoại lại được đặt ra: “Chừ mần răng chừ?”, không lẽ chạy vào hỏi xem anh ta nói thế là thật hay giả à? Nhỡ anh ta lừa mình, rồi nghĩ mình tham ăn nên háo hức quá đà thì sao? Nhưng nếu không hỏi, lỡ là thật mà mình không biết, không thèm đến thì có khi nào lại gây thêm thù oán với sếp?

Loanh quanh mãi, cuối cùng Nai quyết định đi vào phòng, tiến thẳng đến trước mặt sếp, hạ giọng xuống thật thấp để những người xung quanh không nghe thấy.

“Dạ sếp! Lúc nãy sếp nói rứa là thật hay đùa rứa sếp?”

Giám đốc Tài chính ngẩng đầu lên, khác với tiếng thì thào như mèo bị khào cổ của Nai, anh ta lên giọng.

“Cô nói gì? Nói to lên, tôi không nghe rõ.”

Và ngay sau câu nói của anh ta, như một hiệu ứng domino, lần lượt từng nhân viên trong phòng đều ngừng lại, hướng về phía hai người với tinh thần hóng biến hết sức cao độ. Nai chỉ muốn đập vào đầu anh sếp mình một cái cho đỡ bực, người ta đã cố tình nhỏ hết mức có thể rồi mà anh ta cứ oang oang ra trước thiên hạ thế thì nhỡ có bề gì Nai biết chui vào đâu. Ôi trời! Nhưng biết sao được, anh ta là sếp mà! Nai đành lên một tông giọng.

“Dạ, ý là lời anh nói khi nớ ở ngoài cửa đó, anh nói thật hay nói đùa rứa?”

Giám đốc Tài chính lướt nhìn một lượt những nhân viên đang hóng chuyện của mình, rồi nhìn sang Nai, anh ta thả mạnh cuốn sổ xuống bàn, lại lớn giọng.

“Cái gì? Từ trước đến giờ tôi đã nói đùa với nhân viên lần nào chưa? Nghiêm túc đấy, nhớ cho kỹ những gì tôi vừa nói, tôi không thích nhắc lại lần thứ hai, nếu không làm đúng ý, thì cô biết rồi đấy, tháng sau lương của cô cũng khó bảo toàn!”

“Dạ.”

Nai điên lên trong người nhưng cố gắng kiềm chế, nhẹ nhàng về chỗ ngồi. Vừa kéo ghế, chị đồng nghiệp kế bên thò đầu sang, vẻ mặt đầy chia sẻ.

“Sao? Lại gây ra chuyện gì thế?”

Nai nhún vai, thả phịch người xuống ghế. Thật sự, từ hồi Giám đốc Tài chính mới về, Nai không biết mình đi làm để làm gì nữa, lương thì “cống hiến” hết cho quỹ từ thiện công ty, bản thân thì suốt ngày bị sếp lớn tiếng dạy dỗ trước chỗ đông người, đi làm mà không mang lại cho mình lợi ích gì thì làm để làm gì? Lần đầu tiên trong đời, Nai gặp phải một gã đẹp trai mà lại không hề đáng yêu như gã Giám đốc Tài chính ấy đấy, càng ngày Nai càng thấy gã bớt đẹp trai hơn thì phải. Nai mệt mỏi ngồi xuống, cố rũ bỏ suy nghĩ về gã đang ngồi cách mình ba cái bàn kia và chăm chú vào bảng Excel đầy chữ số đang nhảy nhót trước mặt. Thôi, dù tiền không có, trai đẹp đã trở nên đáng ghét thì công việc vẫn nhất định phải hoàn thành.

Trong khi đó, ở nhà Điện Giật đang có biến rất căng, phải nói là vô cùng căng, bầu không khí trong căn phòng ngủ hơn hai mươi mét vuông của hai vợ chồng như thể sắp nứt ra đến nơi rồi. Điện Giật nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế sô pha, bụng đã bắt đầu nhô cao sau lớp áo. Lão Rùa quỳ đối diện, hai tay nâng một chồng sách lên ngang đầu, giọng run run nói với vợ.

“Vợ ơi! anh biết lỗi rồi mà! Tha cho anh đi, anh mỏi tay rồi!”

“Không được, còn ba mươi phút nữa mới hết giờ phạt!”

“Tha cho anh đi, anh hứa từ nay không lẽo đẽo theo em, không tham gia vào câu chuyện của nhóm em, không cản trở em…”

“Hứa suông thế không được, làm bản cam kết ký vào đàng hoàng.”

Lão Rùa mừng rỡ thả sách xuống, định đứng dậy, Điện Giật quắc mắt.

“Đã tha đâu mà đứng dậy?”

Lão Rùa lật đật thụp xuống, vơ vội mấy cuốn sách đội lên đầu. Điện Giật đứng dậy đi vòng quanh, giở giấy ra đọc một loạt nội quy trong tờ giấy cam kết đã soạn sẵn và yêu cầu Lão Rùa ký tên vào. Lão Rùa bất chấp nó là cái gì, chỉ cần ký và được đứng dậy đã là một niềm hạnh phúc quá đỗi mong chờ suốt hai tiếng vừa qua rồi nên lão ký luôn. Ký xong, Rùa đứng dậy, xoa bụng vợ cười hơn hớn.

“Anh chẳng qua chỉ là muốn bảo vệ thành quả năm năm cày cuốc cật lực của vợ chồng mình thôi mà, lần sau, anh sẽ…”

“Im! Không có lần sau đâu! Mà nếu có lần sau thì anh sớm muộn cũng bị con Lầy và con Nai xẻo thịt thả vào nồi lẩu thôi! Nên nhớ, vợ bầu bì thì cũng cần có không gian riêng, bạn bè riêng, sở thích riêng, chúng ta cần phải tôn trọng những điều đó của nhau, như thế cuộc sống vợ chồng mới dễ thở, dễ thông cảm, dễ thấu hiểu, dễ…”

“Thôi… Anh hiểu rồi, nói ngắn gọn thôi cho đỡ mệt!”

“Ngắn là ngắn thế nào, mất bao nhiêu công sức vào Facebook đọc đọc, tìm tìm mới thuộc được nguyên một đoạn dài để thể hiện, thế mà cắt mất mạch của vợ thế à? Vậy là thiếu tôn trọng người đầu kề vai ấp của mình đấy.”

“À… vâng, anh xin lỗi, vậy vợ nói tiếp đi, anh nghe đây.”

“Thôi khỏi, mệt rồi! Đi xem phim đây!”

Điện Giật lết thân lên giường, mở ngay bộ phim tình cảm sến sẩm Hàn Quốc ra xem. Lão Rùa chắc đã quá quen với cảnh này nên cun cút cầm hộp khăn giấy và vơ đĩa hoa quả đến ngồi cạnh vợ. Cứ thế, bầu không khí trở nên dễ thở hơn, Điện Giật bắt đầu rơi nước mắt với mấy tình huống trong phim, còn Lão Rùa có nhiệm vụ đưa giấy và hoa quả dâng lên cho vợ. Quả là một gia đình hạnh phúc, trừ những lúc Điện Giật nổi nóng ra thì cuộc sống của cả hai thường trôi qua một cách êm đềm như thế.

Về phía Lầy, hôm nay quả là một ngày làm việc điên loạn khi phải vừa chạy nội dung cho một dự án truyền thông thuộc hàng khủng của công ty, vừa phải kiêm luôn việc chuẩn bị các tài liệu quan trọng để họp với đối tác, vừa lo nội dung của những dự án đang chạy hàng ngày, vừa tìm nhân vật đại diện thương hiệu cho một hãng thuốc nhỏ mắt đã ký hợp đồng trước đó. Nói chung, mọi thứ đang vây lấy Lầy, khiến cô chẳng có cả thời gian uống một cốc cà phê cho tử tế nữa. Đang trong tình trạng không thể bận hơn được nữa thì Lầy có điện thoại, cô không kịp nhìn số, chỉ vớ lấy điện thoại và kẹp ngay lên tai nghe.

“Alo!”

Bên kia, giọng Măng Non vang lên.

“Chị Siêu Lầy đấy à? Tối nay trời sẽ có nhiều sao lắm, chị rảnh không? Đi ngắm sao đi?”

Lầy dửng dưng.

“Trời đêm nào chẳng có sao, ngoại trừ những lúc mưa chứ! Hôm nay chị bận, chú cứ tự ngắm một mình đi.”

Lầy cúp máy, làm tiếp việc của mình. Măng Non ngơ ngác nhìn điện thoại, cảm thấy có gì đó… hơi hơi tổn thương khi bị từ chối phũ phàng như vậy.

Khi công việc của một ngày đã được sắp xếp tàm tạm, Lầy thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ rằng tối nay cô sẽ có một giấc ngủ siêu ngon, đột nhiên trưởng phòng ló đầu ra cửa gọi.

“Le Le ơi!”

Vâng, Le Le là biệt danh ở công ty của Lầy, không hiểu từ đâu, mọi người thay vì gọi tên thật Huyền Lê của Lầy thì họ cứ gọi là Le Le. Và tất nhiên, sếp gọi thì phải có mặt thôi. Lầy lướt thân rã rời tiến vào phòng sếp, sếp ý nhị ra hiệu cho Lầy đóng cửa lại. Trời ạ, sao lại đóng cửa chứ? Có gì khuất tất chăng? Đột nhiên Lầy cảm thấy hơi lo lắng. Sếp ra hiệu cho Lầy ngồi, rồi hạ giọng thông báo với Lầy việc Giám đốc đang nghi ngờ trong công ty có ai đó làm gián điệp, tuồn những bí mật của dự án ra bên ngoài. Lầy nghe vẻ gật gù như hiểu biết lắm, nhưng kỳ thực, Lầy chả hiểu gì! Bởi vì chuyện này tại sao lại đi nói với Lầy cơ chứ? Thà Lầy làm chức vụ gì nghe thật oách, thật ngon lành cho cam, đằng này Lầy chỉ là một nhân viên biên tập bình thường ngày ngày chỉ biết làm tốt việc của mình và gây vài ba sự cố nho nhỏ thôi, nói với Lầy thì có ích gì đâu. Ôi, hay là người ta nghi ngờ mình? Thôi, toi rồi! Lầy tôi một đời trong sạch, không làm chuyện bất chính ấy đâu! Đừng nghi ngờ tôi, xin đừng nghi ngờ tôi!!! Lầy định gào lên như thế, nhưng khốn nỗi, sếp vẫn cứ nói, và Lầy thì buộc phải gật, mà gật mãi rồi cũng có cảm giác mỏi cổ, Lầy đành mạn phép cắt ngang.

“Vậy… anh kể chuyện này cho em là ý… gì ạ?” “Còn ý gì nữa! Tôi định nhờ cô đi tìm cho tôi một công ty thám tử uy tín để điều tra.”

Ôi! Thở phào nhẹ nhõm, thế mà nãy giờ cứ nói như quy kết người ta là gián điệp không bằng. Lầy nhún vai thắc mắc.

“Nhưng… sao lại là em? Em có quen công ty thám tử nào đâu ạ?”

“Ở đây, ngoài cô hay gây sự, có kinh nghiệm dính dáng đến công an rồi mấy thằng ăn cướp ra thì còn ai có mối quan hệ kiểu đó nữa! Cô giúp anh đi!”

“Nhưng… em không quen công ty thám tử nào cả, em biết moi đâu ra…”

“Khỏi moi… tôi có sẵn số điện thoại của Giám đốc công ty thám tử rồi, cũng nói trước rồi, giờ cô cứ gọi hẹn gặp là được.

“Vậy sao anh không làm luôn đi!”

“Tôi mà đi gặp như thế để bị lộ à, rút dây động rừng, một nhân viên bình thường như cô đi gặp công ty thám tử thì không ai nghi ngờ.”

“À, vâng! Thế để em hẹn…”

“Khỏi hẹn, tôi hẹn rồi! Sáu giờ tối nay ở quán cà phê Ngân Hà!”

“Cái gì? Sếp! Bây giờ đã là năm giờ ba mươi rồi!” “Vậy hả? Vậy đi đi! À quên, chạy nhanh đi! Lần đầu gặp mà muộn thì coi như mất ấn tượng tốt đấy!”

Khỏi nói, Lầy giật lấy tấm danh thiếp trên tay sếp rồi lao ra cửa, đeo ba lô và chạy biến ra ngoài. Ơn giời! Siêu Nai đã tặng Lầy đôi giày thể thao rất tiện lợi, Lầy chạy cả ngày mà không có cảm giác đau chân gì hết! Nói thật lòng, Lầy vô cùng mong Siêu Nai sẽ có những lúc “dại trai” như thế để Lầy có thêm tí lợi lộc.

Lầy chạy như bay ra chỗ để xe, nổ máy, phi như một tay đua xe ngoài đường, lòng thầm càu nhàu ông sếp của mình, hẹn hò gì không hẹn gần công ty lại hẹn cách mấy cây số làm gì chứ! Đã thế, chờ đến sát lịch hẹn mới báo, làm người ta chẳng có sự chuẩn bị gì hết! Quần áo, đầu tóc, mọi thứ… Lỡ đâu vị giám đốc đấy chưa có vợ mà lại đẹp trai thì sao? Ông trưởng phòng này thật không biết nghĩ cho nhân viên gì hết ấy.

Lầy đến quán, vứt xe cho bảo vệ quán, đưa tay nhìn đồng hồ, may quá, mình đến sớm mười phút! Hi vọng đối tác chưa đến để cô còn có thời gian “chỉnh lý” tí nhan sắc trước khi gặp gỡ chứ. Lầy bước vào, chọn một chỗ đẹp đẽ rồi lôi son ra tô, tô chán chê rồi nhìn lại đồng hồ, đúng sáu giờ chiều. Lầy lôi danh thiếp ra gọi, và kỳ lạ chưa, chuông điện thoại của ai đó đang đổ rất gần mình. Theo phản xạ, Lầy liếc quanh tìm kiếm. Và rồi cô phát hiện ra cách đó ba bàn, Chập Chờn đang nhấc máy. Ở đầu dây bên này, cô nghe rõ tiếng “a lô” trong điện thoại của mình. Lầy ngán ngẩm lắc đầu. Chập Chờn dường như cũng nhận ra Lầy, anh ta đứng dậy, tiến đến bàn của Lầy rồi kéo ghế ngồi xuống. Lúc này Lầy mới nhìn lại tên trên chiếc danh thiếp.

“Trời ạ! Nếu tôi chịu nhìn tên từ đầu thì biết là anh rồi! Đỡ mất công chạy hồng hộc đến đây ngồi tô son!”

“Cô tô son để làm gì trong khi cô không phải là phụ nữ?”

“Sao? Anh nghi ngờ tôi không phải phụ nữ à?

Có cần kiểm tra không?”

“Ai nói thế cô đều mời kiểm tra à?”

Lầy nhíu mày nhìn Chập Chờn, sao mới hôm qua mình còn nghĩ anh ta cũng đáng yêu mà hôm nay đã thấy muốn hất nước vào mặt rồi nhỉ. Chập Chờn thấy Lầy nhìn mình không chớp mắt thì đâm ra bối rối, anh ta lôi máy tính ra, làm như không có chuyện gì và hỏi.

“Vậy cô làm việc ở công ty truyền thông đó sao?” “Không làm việc ở đó thì đến đây gặp anh làm gì? Hẹn hò chắc?”

“Tôi có ý kiến thế này, thứ nhất…”

“Thôi, anh nói cái thứ ba luôn đi, tôi biết kiểu gì anh chẳng có ba vấn đề cần nói.”

“Sao cô biết?”

“Lần nào anh chẳng thứ nhất, thứ hai, thứ ba… như thế! Mà kể cũng lạ, nếu như anh muốn nói mười chuyện thì anh cũng đếm đến mười, muốn nói một trăm chuyện thì anh cũng đếm đến một trăm à?”

“Tôi không bao giờ đếm qua số thứ ba.”

“Ôi, may quá, tôi lại cứ tưởng phải ngồi chờ anh đếm đến số một trăm vấn đề thì toi mất.”

“Cô quá tự tin đấy, nếu tôi có một trăm điều để nói thật thì tôi cũng không đủ kiên nhẫn để nói đến chừng ấy với cô đâu, chỉ ba điều đã là quá sức rồi!”

Lầy định nói gì đó nhưng đột ngột điện thoại đổ chuông, là Siêu Nai gọi. Lầy lập tức nghe máy. Bên kia, giọng Nai có vẻ hốt hoảng hỏi thăm đôi giày thể thao hôm trước Nai tặng Lầy. Lầy có hơi ngạc nhiên vì hôm nay Nai tự nhiên lại đi quan tâm đến giày thể thao. Thế nhưng, Lầy vẫn trả lời là mình đang xỏ nó, êm và thích lắm. Nai quát lên trong điện thoại, hỏi Lầy ở đâu, Lầy nói địa chỉ, Nai ra lệnh ở yên đó rồi cúp máy. Lầy hoang mang không hiểu có chuyện gì.

Chập Chờn không hề hóng hớt chuyện của Siêu Lầy. Anh ta giở hồ sơ ra, bắt đầu nói chuyện với Lầy như một đối tác. Lầy cũng thế, cả hai trao đổi thông tin, Lầy để ý thấy Chập Chờn ghi chép thông tin rất cẩn thận. Anh ta hỏi cô liệu có nghi ngờ ai không. Lầy thản nhiên trả lời bình thường mình chỉ để ý đến công việc chứ có để ý gì đến ai đâu mà nghi ngờ. Chập Chờn im lặng, cúi xuống ghi chép như một thám tử mẫn cán thực sự. Thật tình, bây giờ Lầy mới xâu chuỗi lại những sự kiện trước đây, tại sao lần đầu gặp nhau anh ta lại khiến cô nhầm tưởng rằng mình là xe ôm, rồi sau lại đi bán ngô dạo… Hóa ra là thám tử giỏi có tiếng cơ đấy. Lầy cảm thấy hơi hơi có lỗi vì trước đây đã đánh giá quá thấp anh ta.

Trong lúc Lầy đang miên man suy nghĩ, Chập Chờn mải mê ghi chép và suy luận thì Nai chợt xộc vào, lao đến chỗ Lầy.

“Lầy, trả giày cho tao!”

“Có chuyện gì thế? Giày nào? Ý mày là giày tao đang đi ấy à?”

“Rứa chứ còn răng nựa! Trả đi, tao có việc gấp!” “Việc gì? Mày có bao giờ cần đến giày thể thao đâu mà gấp với chả gáp.”

“Ra răng thì về nói sau, giờ đưa giày cho tao.” “Nhưng mà tao đi về bằng cái gì?”

“Kệ đó! Trả đây! Mày chỉ cần biết không có nó là tao chết nhăn răng ra đó.”

Lầy xoay chân ra chỗ khác, Lập tức Nai ngồi thụp xuống, thò tay xuống chân Lầy, nhất mực đòi tóm lấy giày của Lầy. Lầy vùng vẫy, Nai xông vào tóm giày, cả hai vật lộn với nhau ầm ĩ trong quán. Không biết bao nhiêu con mắt kinh hoàng đang đổ dồn về phía hai cô, và Chập Chờn cũng không phải là ngoại lệ. Chỉ có hai cô là không cần quan tâm đến ai hết, họ chỉ để ý đến đôi giày.

Cuối cùng, Nai cũng lột được giày của Lầy rồi chạy biến. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Lầy thấy Nai nhanh nhẹn một cách xuất thần như thế! Lầy một lần nữa tái khẳng định rằng, không gì có thể khiến Nai trở nên choáng váng hơn thế cả, ngoại trừ một thứ, đó là giai đẹp.

Chập Chờn nhìn Lầy có vẻ ái ngại.

“Cô có vẻ có nhiều bạn không bình thường nhỉ?” “Bao gồm cả em trai anh à?”

Chập Chờn đẩy ghế, dọn tài liệu đứng lên. “Xong việc rồi, có gì tôi sẽ trao đổi trực tiếp với sếp của cô. Tôi về trước đây.”

Chập Chờn ôm cặp đi ra khỏi cửa, Lầy cũng lấy túi đi luôn. Ôi! Chẳng lẽ đi mỗi tất không thì bẩn mất, tất lại còn màu trắng nữa chứ. Lầy bỏ tất nhét vào túi quần rồi đi chân không ra khỏi quán.

Người ta thường nói “người tính không bằng trời tính” chắc hẳn cũng có nguyên do của nó đấy. Lầy chân trần đi ra chỗ để xe, lên xe nổ máy và kỳ lạ thay, xe lại không nổ được, nổ mấy lần vẫn không xong. Chết toi rồi, giờ chân đất mà dắt xe thì quả là không có gì bi thảm hơn nữa, Lầy bực mình đá vào hông xe một cái rồi hét lên, ôm chân vì quá đau.

Bỗng nhiên, một bàn tay thò vào vặn chìa khóa, đề xe, một giọng nói vang lên.

“Hết xăng rồi! Cô đi đứng kiểu gì mà hết xăng cũng không biết thế?”

Lầy thả chân ngẩng lên, chẳng ai khoác ngoài Chập Chờn. Lầy thở dài vẻ không buồn nói. Chập Chờn nhìn xuống chân Lầy, thấy một vệt bầm tím ngay mũi chân, anh ta lắc đầu.

“Tôi tưởng cô có võ cơ mà? Đá chiếc xe một cái mà đã bầm thế kia rồi cơ à?”

“Kệ tôi! Anh vui lắm à?”

Chập Chờn nhún vai. Siêu Lầy gọi anh trông xe đến, gửi nhờ xe rồi lững thững đi bộ. Chập Chờn nhìn theo, thở hắt ra, nghĩ trong đầu: “Mình nói đúng mà, cô ta không phải phụ nữ”.

Siêu Lầy vốn cho rằng mình có thể hiên ngang đi tìm bến xe buýt với đôi chân trần sắt đá của mình. Nhưng, Lầy nhầm! Bến xe buýt gần nhất cũng quá xa so với bàn chân không giày của cô. Lầy dẫm vào những hòn đá li ti, những cành cây khô gãy nhỏ xíu trên đường khiến gan bàn chân rát bỏng. Lúc này, Lầy mới thầm rủa bản thân tại sao lại phải hiên ngang, hoành tráng trước anh ta làm gì, chỉ cần mở lời nhờ anh ta chở đến trạm xe buýt có phải nhanh hơn không? Quả là nhiều khi, sĩ diện quá hóa rồ mà!

Siêu Lầy chán nản ngồi xuống bậc vỉa hè, giơ gan bàn chân lên xem, hình những hòn đá li ti vẫn còn in đậm trên đó, hèn gì đau thế là phải. Lầy đang định tìm vẫy một chiếc taxi thì có một đôi giày nam chìa ra trước mặt.

“Xỏ vào đi.”

Lại là anh ta, Lầy ngẩng lên, dù mừng rỡ nhưng Lầy vẫn cố gắng nghĩ xem mình có nên xỏ chân vào đôi giày của anh ta không. Và Lầy không kịp nghĩ, Chập Chờn đã ngồi xuống, chìa tay ra.

“Tất của cô đâu?”

Lầy móc túi quần đưa tất cho Chập Chờn. Và cứ thế, Chập Chờn cúi xuống, nâng chân Lầy lên, phủi phủi cho sạch đất rồi xỏ tất vào từng chân cho cô. Sau đó, đặt chân cô vào giày của anh ta. Khỏi phải nói, khoảnh khắc đó khiến Lầy gần như bất động, một sự ấm áp ngọt ngào lan nhẹ trái tim và tràn khắp cơ thể cô. Khoảnh khắc ấy, Lầy thấy không có một người đàn ông nào trên đời có thể đẹp hơn người đang ở trước mặt mình nữa, và đương nhiên, cô vô thức ngây người ngồi ngắm anh ta.

Chập Chờn phủi tay, nhìn Lầy đang nhìn mình ngẩn ngơ thì có chút bối rối. Anh ta đứng dậy, hắng giọng bảo Lầy đi thôi. Lầy bừng tỉnh, đứng dậy, lê đôi giày to gần gấp rưỡi chân mình đi theo. Bầu không khí có phần hơi gượng gạo nên Lầy cố gắng phá vỡ nó.

“Anh không có xe à?”

“Không, đồng nghiệp chở tôi đến đây rồi đi! Mà ta phải sang bên kia đường mới bắt được taxi, bên này có biển cấm taxi đỗ.”

Chập Chờn bước nhanh hơn, Lầy lật đật chạy theo, cảm thấy mình cần phải nói một câu gì đó thật tử tế.

“Cảm ơn anh nhé! Nhờ có đôi giày mà tôi đỡ đau chân, mà anh đi chân đất có sao không?”

“Tôi có tất rồi, với lại tôi là đàn ông, mấy cái thứ sỏi đá bé tí ấy không làm tôi đau được.”

“Giờ anh đã công nhận tôi là phụ nữ rồi à?” “Tôi nói thế bao giờ?”

“À, ừ! Cứ cho là thế đi, mà sao anh lại xỏ tất cho tôi thế? Bảo tôi xỏ chân vào giày của anh là được rồi, đâu cần cầu kỳ đến thế chứ?”

Gớm, Lầy nói thế thôi chứ cô chả thích cái khoảnh khắc ấy đến chết đi được. Chập Chờn đột nhiên khựng lại, thật ra, bản thân anh ta cũng không thể hiểu nổi tại sao mình lại có những cử chỉ đó, chỉ cảm giác là nên làm thế thôi. Chập Chờn gãi gãi mũi rồi nói.

“À, thì vì chân cô bẩn quá, tôi sợ bẩn giày của tôi thôi.”

Ôi, thật là! Tụt hết cả cảm xúc! Lầy cảm thấy bực bực vì câu trả lời đó, nhưng chẳng biết nói gì, cô bước sang đường trước rồi vẫy được cái taxi là lên xe về luôn. Chập Chờn nhìn theo chưng hửng.

“Cư xử kiểu gì thế? Đến một câu chào cũng không có!”

Chập Chờn cũng lên một chiếc taxi về nhà, lên đến taxi, anh ta cởi tất ra xuýt xoa vì một viên sỏi đáng ghét đã chui vào tất của mình từ lúc nào, khiến lúc nãy anh ta rất đau mà không dám kêu ca gì được! Ôi, mà việc gì mình phải tỏ ra đẹp đẽ trước một người như cô ta nhỉ? Chập Chờn bóp chân đau đớn cho đến khi về nhà.

Đêm đó, Lầy đột nhiên mất ngủ, cái khoảnh khắc Chập Chờn cúi xuống xỏ tất cho Lầy cứ trở đi trở lại trước mắt Lầy. Dù Lầy có cố gắng đến mấy vẫn không thể xua nó đi được. Lầy biết, mình có vấn đề rồi! Một vấn đề rất nguy cấp! Ôi! Giờ mà là ban ngày thì chắc chắn phải triệu tập hội chị em siêu đẳng ngay, nhưng thật tiếc, bây giờ đã là đêm rồi! Thôi, cố nhịn, mai cuối tuần tha hồ mà buôn với hai đứa kia. Nghĩ thế nhưng Lầy vẫn không ngủ nổi, cuối cùng, để át đi cái khoảnh khắc dễ chịu ấy, Lầy phải mở một bản nhạc rất dở ra, nghe xong lần thứ nhất thì Lầy đã ngủ lăn quay rồi! Lúc nào cũng thế, chỉ cần một bài hát dở ẹc là Lầy lại ngủ được, thế mới khác người chứ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Huyền Lê

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.