Siêu Lầy, Siêu Nai Và Điện Giật

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

B

uổi sáng, khi vừa lồm cồm bò dậy khỏi giường thì Siêu Nai từ ngoài lao vào thả phịch cả người nó xuống giường làm Lầy mất đà dúi dụi vào gối. Hay thật, mình đang định kêu gọi đại hội “các chị em siêu đẳng” để trị tội nó hôm qua giật giày của mình, thế mà nó đã tự dẫn xác đến rồi. Lầy vớ lấy điện thoại, định bụng gọi Điện Giật đến rồi tra khảo luôn một thể thì đột nhiên có một tiếng “rầm” ngoài cửa. Lầy và Nai hốt hoảng chạy ra, cả hai được chứng kiến một cảnh oanh liệt chưa từng có trên đời. Điện Giật bụng phệ đứng hiên ngang trước cánh cửa mở toang, chân phải còn đang giơ lên ở tư thế vừa đạp xong một phát vào cửa, ánh nắng sớm mai xuyên qua thân hình đồ sộ của nó, chiếu vào mặt Lầy và Nai. Quả tình, trong khung cảnh ngược sáng ấy, hình ảnh Điện Giật hiện lên thật ngầu hết chỗ nói luôn.

Và rồi, khi Nai và Lầy còn chưa kịp hoàn hồn thì Lão Rùa đã nhảy xổ ra chắn đường, giọng nói có phần van lơn, lo lắng.

“Anh xin mình đấy! Mở cái cửa thôi, cần gì phải mạnh chân thế! Nhỡ ngã thì sao?”

“Vì anh nên tôi mới mạnh chân đấy! Đã bảo ở nhà để tôi đi họp hội chị em, thế mà tôi đi đến nơi vừa ngoái ra sau đã thấy ông đứng đó rồi là sao?”

“Anh lo quá, sợ em đi đứng không cẩn thận, nhỡ lại ngã…”

Lầy và Nai thở hắt ra, lắc đầu ngán ngẩm. Lầy chẳng nói chẳng rằng, cô xua xua tay ý bảo Điện Giật về đi rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại ngay trước mắt hai vợ chồng nhà họ. Nai quay gót lên tiếng.

“Tao thề là tao không thèm lấy chồng nữa! Chồng chi chứ chồng như rứa thì có khi tao đứt mạch máu não chết luôn rồi đó.”

“Mày không thề thì cũng chả lấy nổi chồng đâu mà bày đặt.”

Lầy vừa dứt lời, lại có một tiếng “rầm” nữa! Lần này, cửa vừa bật mở, Điện Giật xông xáo bước vào, chống nạnh đứng giữa nhà, vừa thở dốc vừa nói.

“Lão Rùa!!! Anh mà không về là tôi tuyệt thực cả ngày luôn đấy! Về đi.”

Lão Rùa vội vã ló đầu vào.

“Anh về! Anh về! Chỉ xin em đừng bỏ bữa!” Điện Giật xoa xoa tay vào bụng.

“Về luôn đi, nếu không tôi mở nhạc sàn ra nhảy đấy.”

“Anh về mà! Về đây!”

Lão Rùa còn lưu luyến, với tay khép dần cái cửa, dường như chờ đợi Điện Giật đổi ý. Giật hét lên.

“Cấm lởn vởn ngoài đấy, không thì đừng trách tôi!” Rùa đóng sập cửa lại, cả ba nghe thấy tiếng bước chân chạy xa dần. Lúc này, Điện Giật mới yên tâm, nhẹ nhàng bế bụng ngồi xuống. Nai lật đật lấy một cái gối cho nó kê lưng rồi nói.

“Chi mà dọa khiếp rứa, có giận chồng đến mấy thì cũng không được bỏ bữa, không nhảy xập xình khi có bầu.”

“Điên à, tao chỉ dọa thôi! Dạo này tao mệt với lão ấy quá! Cứ như tao là đứa trẻ con ba tuổi không bằng, kèm cặp đến phát điên.”

“Tao nghĩ mày nên xử lý vấn đề này đi, vợ chồng, bầu bí gì cũng cần có không gian riêng, để thế lâu dài là tan nát đấy.”

Lầy đã tranh thủ vào nhà tắm đánh răng, vừa ngậm bàn chải vừa nói vọng ra. Điện Giật gật gù đồng tình. Lầy đánh răng xong, nhìn hai đứa bạn ngồi hai xó, rồi leo lên ghế ngồi giữa. Cô quay sang hỏi Nai về đôi giày, và kết tội Nai khiến mình phải đi chân đất về nhà. Cũng như Lầy, Điện Giật kinh ngạc vì tự nhiên Nai lại quan tâm đến giày bệt như thế. Nai thở dài đau khổ.

“Rứa mới khổ, ông sếp của tao, ông Giám đốc Tài chính ấy…”

“À, cái ông trừ lương mày vì đi muộn để làm từ thiện chứ gì?”

“Đó đó, hôm qua ông ấy trừ tiếp lương của tao vì tao đi muộn hơn mười lăm phút…”

Nai bắt đầu bằng kiểu nói chuyện chậm hơn sên bò của nó, khiến cả Điện Giật và Lầy đều sốt ruột. Điện Giật vội cắt ngang.

“Thế thì liên quan gì đến đôi giày mày cho Lầy?” “Đó, ông ta chính là giai đẹp mà hôm đi mua sắm tao vô tình gặp đó, người khuyên tao mua đôi giày đó chính là ông ta.”

“Cái gì? Giai trẻ đẹp mà hồi trước mày gặp ở trung tâm thương mại á? Thế sao mày cứ gọi là ông ta, ông ta, làm tao tưởng sếp mày phải già cỡ bố tao chứ!”

Lầy gào lên, Điện Giật cũng gật gù đồng tình. “Sao mày nỡ phũ phàng với giai đẹp thế hả Nai?

Người ta trẻ thì gọi là anh chứ sao lại một điều ông hai điều ông hả? Tao mà là anh ta, tao trừ lương mày cả năm luôn.”

“Anh ta phũ với tao trước chứ! Thật ra, trước đây thấy anh ta đẹp trai, tao cũng rung rinh rứa, nhưng từ hồi anh ta trừ lương tao nhiều quá, độ rung rinh cũng vơi dần theo lương rồi.”

Lầy ngáp dài một cái, thật tình, Lầy chỉ mong Nai nói nhanh hơn một chút, chứ chờ nó nói xong đã cảm thấy miệng mình chảy dãi ra rồi. Lầy cố gắng rút ngắn câu chuyện.

“Tóm lại, mày sợ sếp mày nên mày chặn đường tao đòi lại giày? Bạn bè thế đấy, không để lại cho tao một tí sĩ diện nào trước mặt giai là sao hả Nai?”

“Nếu mà giữ sĩ diện cho mày, thì tao chết nhăn răng với ông ý.”

“Đừng gọi ông ý nữa được không, tao không chịu nổi khi mày ngược đãi giai đẹp như thế! Mày có thể gọi tên anh ta cũng được.”

“Tên à? Tên gì khó nhớ lắm! Viết Nghiêm hay Nghiên hay Thiên gì đó! Chúng mày biết là tao chỉ giỏi nhớ số chứ chữ thì không nhớ được còn gì!”

“Thôi được rồi, thế mình gọi biệt danh đi! Anh ta lấy hết lương của mày, thế thì gọi anh ta là CON LỢN TIẾT KIỆM, mà nếu dài quá thì gọi tắt là LỢN TIẾT KIỆM thôi cũng được!”

Điện Giật trợn mắt lườm Lầy.

“Thế thà mày cứ gọi là ông ấy cho rồi! Gọi người ta là lợn còn siêu ngược đãi hơn đấy.”

“Điên à, lợn tiết kiệm bán ngoài hàng con nào chả đẹp, chỉ có lợn nuôi lấy thịt mới kinh thôi!”

Nai vỗ đùi đánh đét một cái khiến hai đứa kia giật mình.

“Tuyệt! Tao thích cái tên ni!”

Trời ạ! Sao lúc cần nó nhanh thì nó lại phản ứng chậm thế không biết. Lầy cố gắng để Nai chấm dứt câu chuyện.

“Tóm lại, giữa mày và Lợn Tiết Kiệm xảy ra chuyện gì liên quan đến đôi giày?”

“À, sau khi phạt tao xong, Lợn Tiết Kiệm hỏi tao có đói không, mời tao tối đi ăn và dặn là phải đi giày đó.”

“Hả? Tuyệt!”

Điện Giật và Lầy vừa ngạc nhiên vừa phấn khích đến nỗi nhảy cả lên ghế, chỉ có Siêu Nai là vẫn chả có chút biểu cảm nào đáng kể hết.

“Rồi sao nữa? Tao đến chết với mày mất thôi Nai ạ! Đoạn hay đáng lẽ mày phải kể trước chứ!”

Điện Giật tóm tay Nai lắc lắc, Nai nhìn vẻ kích động không che giấu của hai đứa bạn bằng thái độ vô cùng dửng dưng. Lầy phát bực vì Nai, cô xoay người ngồi cả lên bàn để có thể mặt đối mặt với Nai. “Rồi sao? Chuyện gì đã xảy ra?”

“Thì tao đến tìm mày đòi giày đó!”

“Trời ạ! Biết đoạn đó rồi, ý tao là bữa ăn ấy? Đã làm gì? Nói gì?”

“À, thì ăn thôi!” “Mẹ kiếp!”

Điện Giật có vẻ mất kiên nhẫn, không kìm được mà bật lên một tiếng chửi thề, liền bị Nai lườm cháy mặt. Lầy tỏ ra bình tĩnh hơn, nói gãy gọn từng chữ.

“Khai đi! Nhanh lên.”

“Thì Lợn Tiết Kiệm bảo tao ăn nhiều vào, khỏi mai hết tiền lại không có đồ ăn ngon mà ăn.”

“Hay đấy! Tiếp?” Nai nhún vai.

“Tao ăn, Lợn Tiết Kiệm cũng ăn, không ai nói chi cho đến lúc thanh toán tiền, anh ta đi về trước.”

“Không nói gì á? Bình thường trước trai đẹp là mày tăng động lắm mà Nai?”

“Ừ, nhưng không hiểu sao trước mặt Lợn Tiết Kiệm thì tao lại như bất động, bảo gì làm nấy.”

Điện Giật và Siêu Lầy nhìn nhau, một câu chuyện nhạt toẹt trôi chầm chậm cùng với lời kể của Siêu Nai quả thật luôn khiến người khác có cảm giác như mình sắp phải định nghĩa lại cả thế giới. Cả hai ngồi đần mặt ra như vừa mất sổ gạo.

Siêu Nai nhìn hai đứa, nó cố gắng khuấy động không khí bằng mấy câu chuyện cười nữa, nhưng cả hai đều không thể nhếch mép. Cuối cùng, Siêu Nai thông minh đột ngột, nó nhớ ra hôm qua Lầy ngồi với một anh cũng đẹp trai trong quán, sao lúc sau lại phải đi bộ về. Lầy ậm ờ cho qua, vì thật sự, sau nửa đêm mất ngủ, Lầy chưa lý giải được hết cảm xúc hỗn độn trong lòng mình. Khốn nỗi, hai đứa kia lại không chịu để yên cho Lầy, chúng nó tìm mọi cách để moi được bí mật của Lầy.

Cuối cùng, Lầy đành khai hết với chúng, cả đoạn được Chập Chờn xỏ giày cho nữa. Nghe đến đấy, Nai rú lên.

“Đó, mày mà nghe tao, hồi anh ấy cho mày mượn áo khoác, mày phải giữ lại để mang đến trả thì giờ có phải ngon rồi không? Ai lại đi làm giẻ lau nhà! Hay bây giờ giẻ có còn không? Mang giặt rồi trả lại cũng được.”

Siêu Lầy lườm Nai, đúng là Nai, chỉ vì trai đẹp mà cái gì nó cũng nghĩ ra được. Điện Giật tinh ý hơn, nó phát hiện ra mặt Siêu Lầy đang đỏ dần lên khi nhắc đến Chập Chờn. Điện Giật xoay mặt Lầy sang chỗ mình.

“Lầy! Sao mặt mày lại đỏ lên thế?”

Lầy giật mình xoa hai tay lên má, quả thật, cô thấy nóng bừng ở đó. Nai hét lên.

“Rứa là thích rồi! Rứa là thích người ta rồi đó.” Lầy bịt mồm Nai lại.

“Nhỏ mồm thôi, tai mắt khắp nơi, mai cả khu nhà lại tổ chức liên hoan cho tao thì toi đấy.”

Điện Giật gật gù.

“Thích rồi phải không? Tối qua mất ngủ rồi phải không?”

Siêu Lầy gật gù, phân trần rằng thực ra định gọi hội để tâm sự nhưng chưa kịp gọi thì đã đến. Hơn nữa, cảm giác rất mơ hồ, không chắc chắn lắm nên cũng chưa muốn nói. Điện Giật bĩu môi.

“Thứ nhất, mày là gái ba mươi tuổi rồi. Thứ hai, mày có phải mới biết yêu lần đầu đâu mà e lệ. Thứ ba, triển nhanh lên kẻo già đến nơi rồi.”

“Sao mày nói y chang anh ta thế? Lúc nào cũng thứ nhất, thứ hai, thứ ba…”

“Đó, mày nhớ cả thói quen của anh ta có nghĩa là mày thích rồi! Triển đi thôi, từ trước tới giờ tao có thấy mày ngần ngại gì đâu Lầy? Trai đẹp bây giờ đầy đường, nhưng mày không nhanh tay thì chẳng có ai là của mày cả! Hiểu chưa?”

Siêu Nai ra vẻ hiểu biết thuyết giảng cho Lầy. Lầy gật gù lấy lệ rồi rủ cả lũ đi ăn. Khỏi nói, cả đám nghe đến ăn thì đồng loạt đứng dậy phi thẳng ra cửa. Bạn thân là vậy đấy, tâm sự đủ chuyện trên đời, nhưng đến khi có miếng ăn thì lập tức dẹp hết mọi thứ sang một bên, trong đầu chỉ có đồ ăn là thứ đáng trân trọng nhất!

Trong khi đó, Măng Non thi thoảng lại liếc điện thoại. Số điện thoại của cậu ở Việt Nam không có nhiều người biết, mà nói thẳng ra thì chỉ có Nam Mỹ anh trai cậu và cô Siêu Lầy cậu vô tình quen. Nam Mỹ thì không bao giờ là đối tượng để cậu chờ điện thoại như thế rồi, chỉ còn người còn lại thôi. Măng Non nghĩ mãi, cuối cùng cầm điện thoại lên, mở số của Lầy ra định gọi. Cậu vốn không phải là người hay chần chừ, thiếu quyết đoán, nhưng cậu rất sợ bị Lầy nghĩ rằng mình làm phiền trong những lúc cô đang bận. Măng Non tặc lưỡi, bấm gọi. Siêu Lầy nghe điện thoại nhanh chóng và cũng nhận lời hẹn của Măng Non một cách nhanh chóng, khiến cậu cũng cảm thấy có gì đó thật… khó tưởng tượng.

Nhưng thật ra, chẳng có gì khó tưởng tượng cả, số là hôm qua Lầy còn để xe ở quán cà phê, hôm nay phải đến lấy xe. Nếu thế thì hẹn Măng Non ở đó cũng tiện một công đôi việc luôn. Ôi, nếu mà Măng Non biết được sự thật đằng sau lời hẹn dễ dàng ấy, cậu ta có lẽ sẽ đập đầu vào gối gào lên mất ấy chứ! Mà thôi, không sao hết, đôi khi sự tiện thể của người này lại là niềm vui được trông đợi của người khác, ai tiện cứ tiện, ai vui cứ vui thôi.

Trái với suy nghĩ của Măng Non, Lầy đến sớm hơn mình, Măng Non tặng Lầy một bó hoa cậu mua vội bên đường. Lầy nhận nó một cách rất lịch sự. Cả hai nói chuyện với nhau rất vui vẻ, Lầy vẫn khiến Măng Non cười khanh khách bằng những câu chuyện của mình. Tự nhiên, Măng Non nghĩ đến ngày mình sắp phải rời Hà Nội mà rưng rưng tiếc nuối. Ở đây, cậu đã có những ngày sống cuộc sống giản dị, vui vẻ, không bị soi mói, không người quản lý, không ai bắt cậu phải làm gì, gặp những ai. Đúng hơn, Măng Non đang được sống những ngày là mình đúng nghĩa, và Lầy là một trong những người đã góp nên điều đó. Cậu thầm biết ơn Lầy, không bô bô kể điều đó ra vì biết nhất định sẽ bị cười cho thối mũi luôn.

Đang nói chuyện thì Lầy nhận ra đã hơi muộn, cô đứng dậy chào Măng Non để về. Măng Non thảng thốt vì mình đã quên mất thời gian, nhưng thật lòng, cậu muốn Lầy ngồi thêm chút nữa. Cậu đột ngột đứng dậy, nắm lấy tay Lầy.

“Ngồi thêm tí nữa đi!”

Lầy thở dài, nhìn Măng Non như thể cô đang nói chuyện với một cậu bé.

“Muộn rồi! Hôm qua tôi mất ngủ đấy! Hôm nay tôi phải ngủ bù!”

Măng Non bật cười, sao trên đời lại có cô gái cứ hồn nhiên nói những gì mình nghĩ trước đàn ông thế nhỉ? Không tìm ra lý do nào hoa mĩ hơn được à? Măng Non vẫn túm tay cô, lắc lắc nũng nịu.

“Một tí nữa thôi mà! Chị có biết tôi nhớ chị lắm không?”

“Cái gì? Chú nhớ tôi á? Thôi… đừng đùa!”

“Ơ, thật mà! Ở đây tôi chẳng có ai chơi cùng, có mỗi chị, không nhớ chị thì nhớ ai?”

“Này, Măng Non, nếu cậu còn ở Việt Nam dài dài thì kiếm việc gì đó mà làm cho vui đi, người ta hay nói rảnh rỗi sinh nông nỗi là đúng đấy!”

“Chị nói đúng! Chị có cần xe ôm chở đi làm không? Nhận tôi đi, tôi không đòi lương đâu, chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy chị ít nhất hai lần thôi.”

Siêu Lầy thò tay lên sờ trán Măng Non.

“Đầu hơi ấm đấy! Ra đường cẩn thận! Tôi về đây.” Siêu Lầy nhất quyết ra về, Măng Non lật đật chạy theo.

“Tôi biết chị cố tình không hiểu! Tôi thích chị lắm!”

“Ờ!”

Lầy đáp gọn lỏn rồi đi tiếp. Măng Non chạy vượt lên trên, chặn đường Siêu Lầy.

“Ơ này, tôi đang tỏ tình với chị đấy!” “Ờ!”

“Chị không nói được câu gì hay hơn à? Ờ, nghĩa là đồng ý á?”

“Dở hơi à! Với tôi thì cậu chỉ là em út thôi. Vả lại chúng ta mới gặp nhau, biết về nhau bao nhiêu mà tỏ tình với chả yêu đương chứ!”

“Sao không? Chỉ cần biết là tôi thích chị, không gặp thì cồn cào, gặp rồi cũng cồn cào như chưa gặp là được! Chẳng lẽ chị không tin vào tình yêu sét đánh à?”

“Không tin, sét đánh thì chỉ có cháy đen thui ra mà chết thôi, còn gì đâu mà yêu đương.”

Ôi mẹ ơi! Sao cả những lúc lâm ly nhất mà cái cô Siêu Lầy này cũng khiến Măng Non bật cười cơ chứ. Mặc cho Lầy cố lách qua người cậu để đi, Măng Non vẫn cố chặn đường.

“Có nghĩa là chị từ chối tôi à?”

“Ờ! Chắc chú ngộ nhận tình cảm thôi!”

“Tôi có phải trẻ con đâu mà ngộ nhận! Chị chưa có người yêu chứ?”

“Chưa! Nhưng mà, có vẻ như tôi thích người khác rồi!”

“Vậy người khác đó có thích chị không?”

“Đó là việc của người ta, có phải việc của tôi đâu mà biết.”

Măng Non chưng hửng, nhưng cảm giác rất thú vị. Cậu xoay người, tránh đường cho Siêu Lầy đi. Khi Lầy đi được một đoạn, cậu nói với theo.

“Người ta bảo ba mươi chưa phải là Tết đúng không? Tôi luôn chờ chị ở ngày mùng Một!”

Nói xong, Măng Non chạy mất hút, Lầy nhìn theo thở dài. Trời ạ! Lúc nãy Lầy nói mạnh mẽ thế thôi, chứ trong lòng cũng có ái ngại, cảm thấy mình hơi phũ phàng với cậu ta. Nhưng biết sao được, từ trước đến giờ, Lầy không thích mập mờ, mập mờ là dây dưa, dây dưa là mệt mỏi. Thế nên, Lầy lúc nào cũng kết thúc mọi chuyện một cách thẳng thắn và rành mạch nhất, có thể chính vì thế mà ba mươi tuổi Lầy vẫn ế bền vững như thế này đấy.

Chập Chờn về nhà, lầm bầm mấy câu vì không thấy em trai đâu, anh ta lôi bia trong tủ lạnh ra uống, rồi ngả người trên ghế, mắt nhắm nghiền. Đột nhiên, anh nhìn thấy hình ảnh của Lầy đang nhìn mình lúc anh xỏ giày giúp. Chập Chờn giơ bàn tay của mình lên, rồi nắm lại, cảm giác ấm áp của đôi bàn chân bé xinh ấy dường như vẫn còn đâu đó. Măng Non đẩy cửa vào khiến anh giật mình, cậu tiến tới, ngồi phịch xuống bên cạnh anh trai, lấy luôn lon bia anh trai đang uống dở để uống nốt. Chập Chờn liếc Măng Non.

“Chuyện gì thế? Bị đám Paparazi phát hiện à?” “Không! Em thất tình!”

Chập Chờn lấy lại lon bia, ngạc nhiên hỏi.

“Cái gì? Sao lại thất tình? Vừa mới về chưa được bao lâu mà đã thất tình rồi à?”

“Cô Lầy đó từ chối em.”

Chập Chờn đang uống dở ngụm bia thì bị sặc, suýt phun cả ra bàn. Măng Non thở dài.

“Từ chối thẳng thừng luôn mới đau chứ.” “Em thích cô ta đến thế sao?”

“Thích chứ! Em không giải thích được, nhưng em thích!”

“Anh đã nói với em nhiều lần rồi, cô ta…” “Không phải là phụ nữ… em chả hiểu anh nhìn kiểu gì mà suốt ngày khẳng định người ta thế chứ!”

Chập Chờn xoay xoay lon bia, nhíu mày. “Thực ra, cô ta là sư phụ của phụ nữ.” “Cái gì? Sư phụ của phụ nữ á? Là sao?”

Chập Chờn đột nhiên cảm thấy mình có hớ hênh điều gì đó, vội vàng cố tình đánh lạc hướng.

“Cô ta từ chối em thế nào? Xem ra cô ta không biết em là ai thật ấy nhỉ?”

“Cô ấy bảo cô ấy thích người khác rồi.”

“Cô ta thích người khác rồi sao? Thì ra là vậy!” Chập Chờn đứng dậy, ra tủ lấy thêm bia rồi quay về chỗ cũ ngồi. Cả hai anh em hôm ấy cứ lặng lẽ ngồi uống bia cho đến lúc cơn buồn ngủ kéo đến thì lần lượt trở về phòng. Cảm giác như đêm ấy, trong căn nhà ấy có hai người đàn ông thất tình nhờ hơi men để đi ngủ vậy.

Trong khi đó, trên sân thượng của tòa chung cư thu nhập thấp, Lầy vừa nhấm nháp thịt bò khô, vừa ngắm sao trên trời, vừa nghĩ về nhân tình thế thái, nghĩ về những lời Măng Non nói với mình lúc nãy. Thường thì có nhiều người hay nghi ngờ rằng trên đời này không bao giờ có sự tình cờ nào như kiểu vô tình gặp nhau, vô tình biết nhau rồi vô tình thích nhau được. Nhưng, thế giới này vẫn đầy rẫy những chuyện đó dù ta có muốn tin hay không. Thế thôi, đời cứ trôi và dòng sông cứ chảy, con người cứ cuốn vào đó, mải miết, mải miết sống, mải miết yêu, mải miết gặp gỡ và mãi miết chia xa và dù họ có sống theo hàng ngàn vạn cách khác nhau đi nữa thì họ đều gặp nhau ở điểm tận cùng của sự sống - là cõi mênh mông. Chúng ta đi bằng nhiều cách khác nhau, nhưng lại dừng ở cùng một cột đích. Với sự sống, đích cuối cùng là vô thường; với tình yêu, đích cuối cùng là hạnh phúc. Lầy quyết định rồi, muốn cuộc sống trở nên đẹp đẽ thì phải đi tìm hạnh phúc, muốn hạnh phúc rạng rỡ thì đi tìm tình yêu, muốn đi tìm tình yêu thì phải đánh liều… tán tỉnh! Quyết tâm thế đi!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Huyền Lê

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.