S
iêu Lầy trở về với cuộc sống và công việc quen thuộc, chỉ khác là cô không còn nhằng nhẵng bám theo Chập Chờn nữa. Thậm chí, dù có nhớ cỡ nào, cô cũng không hề gọi điện. Cả hai không ai liên lạc với ai, dù vậy, vẫn nắm rõ tình hình của nhau thông qua Thôi Chấn Song và vị trưởng phòng của Lầy.
Điện Giật đã được Lão Rùa đến đón trong nước mắt và những lời đường mật tỉ tê. Sau thời gian xa nhau, cả hai đã hiểu rõ hơn tình cảm của mình và biết tôn trọng sự riêng tư của nhau hơn. Điện Giật sau một hồi làm mình làm mẩy thì cũng cuốn gói trở về với chồng như thể “chưa từng có cuộc chia ly”. Tình yêu đôi khi chẳng thể lý giải nổi, biết rõ tật xấu của nhau mà vẫn lao vào yêu cho bằng được, yêu rồi thì kêu ca là phải chịu đựng này nọ, không thể sống tiếp. Nhưng đến khi xa nhau lại lăn xả vào đòi yêu lại từ đầu. Thế nên, xa nhau không phải lúc nào cũng tệ, có xa thì mới biết lúc gần nhau sẽ cần ở nhau điều gì. Ở gần nhau nhiều lại giống như một thói quen, không thấy thì nhớ nhưng thấy thì lại… cảm thấy chẳng biết mình muốn gì. Tóm lại, mỗi người có một cách yêu khác nhau, miễn sao làm cho người mình yêu cảm thấy hạnh phúc là được.
Còn Siêu Nai, kể từ ngày đi làm trở lại, cô không còn đi muộn nữa. Thậm chí, ai mà ngờ được rằng có những hôm cô còn đến sớm nhất công ty cơ. Không ai trong công ty là không choáng váng với sự thay đổi diệu kỳ của cô. Chỉ có duy nhất một người, âm thầm tự cao tự đại rằng chính nhờ mình mà Nai đã thay đổi vượt bậc, đó chính là Lợn Tiết Kiệm. Anh ta lại còn tỏ ra thích thú khi thấy Nai lúc nào cũng diện đúng đôi giày bệt mà mình nói rằng cô ấy đi rất hợp.
Vào giờ nghỉ trưa, Nai nhận được tin nhắn từ sếp: “Lên sân thượng gặp tôi”. Dù hậm hực vì kiểu ăn nói trống không nhưng Nai vẫn không thể ngăn mình không làm theo. Vừa lên đến nơi, Lợn Tiết Kiệm đã chìa ra một gói quà. Siêu Nai đang ngơ ngác thì anh ta bảo.
“Bóc đi!”
Siêu Nai mở hộp quà ra, một đôi giày cao gót đẹp phát ngất lên được, Siêu Nai không thể kiềm chế mà hét lên.
“Đẹp quá!”
Lợn Tiết Kiệm thể hiện sự vui sướng không hề che giấu khi thấy Siêu Nai hứng thú như thế. Nhưng rồi, Nai chợt chùng xuống.
“Xỏ đôi giày ni đi làm kiểu chi cũng bị muộn giờ! Nhưng mà đẹp quá, chừ mần răng chừ…”
“Ai nói là được xỏ nó đi làm hả? Đi làm phải đi giày bệt nghe chưa? Còn nữa, đi làm cũng không được tô son đậm, không váy quá ngắn, không cười cợt linh tinh.”
“Công ty vừa mới ra luật mới à? Rứa thà ở nhà cho rồi!”
“Không phải công ty, mà là tôi! Cô chỉ được phép xỏ giày này khi đi hẹn hò với tôi thôi đấy!”
“Cái chi rứa? Anh đã tỏ tình khi mô mà nói như kiểu tôi nhận lời rồi rứa!”
“Cô nhận giày coi như là nhận lời rồi!”
Lợn Tiết Kiệm bỏ đi, Siêu Nai nhìn đôi giày mê mẩn, anh ta đột nhiên quay lại.
“Hết giờ thì đợi nhau cùng về!”
Anh ta nói xong thì lượn mất, Siêu Nai vẫn chưa hết lâng lâng vì tất cả đều diễn ra quá nhanh. Cả mấy năm chạy loanh quanh đi tìm giai đẹp thì chẳng có giai nào để ý đến, giờ thì không cần mời cũng có người đến. Kể cũng lạ thật, có lẽ người ta nói cũng đúng, lựa chọn đúng mà xuất hiện sai thời điểm thì chẳng ra sao, quan trọng là phải đúng lúc, đúng thời điểm cơ.
Một buổi tối muộn, Măng Non đến tìm Siêu Lầy khiến Lầy ngạc nhiên, cô cứ tưởng cậu đã đi mà không thèm chào mình. Măng Non bảo tuy bây giờ đến chào, nhưng cậu vẫn ở Việt Nam trong vài tuần nữa, vì muốn giúp Nam Mỹ “làm lại cuộc đời”. Măng Non kể rằng anh cậu đang vẽ trở lại, vì trước đây anh học ngành kiến trúc và thích vẽ. Anh ấy vẫn làm thám tử rồi còn đi học thêm gì đó, nói chung là trở thành một con người vui vẻ và bận rộn. Siêu Lầy gật đầu, chỉ cần anh ấy vui vẻ thì cô cũng thấy vui lây.
Măng Non nhìn thẳng vào mắt Lầy, dường như cậu có điều quan trọng hơn muốn nói. Lầy nhìn ra điều đó nên hỏi.
“Có chuyện gì nữa đúng không?”
“Có chuyện này, tôi nghĩ chị chưa biết!” “Chuyện gì vậy? Tôi còn chưa biết nhiều chuyện lắm!”
“Anh Nam Mỹ và tôi thực ra là hai anh em cùng cha khác mẹ! Mẹ tôi không phải mẹ ruột của anh ấy, anh ấy mất mẹ từ lúc lọt lòng, và mẹ tôi đã chăm sóc anh ấy như con trai ruột của mình.”
Siêu Lầy dù có biết chuyện quá khứ của Chập Chờn thì cũng chưa từng nghĩ đến chuyện như thế. Giờ cô đã hiểu vì sao anh vừa muốn lại gần nhưng cũng vừa muốn tránh xa cô. Cô cũng hiểu vì sao anh nhất mực bỏ mặc thanh xuân trôi qua chỉ vùi công sức, thời gian vào cuộc tìm kiếm không có hồi kết. Anh ấy đã cô đơn trên con đường ấy biết nhường nào.
“Vì thế, lúc nào anh ấy cũng cảm giác như mắc nợ mẹ, anh ấy nghĩ khi bố bỏ đi, đáng lẽ mẹ không có trách nhiệm nuôi một đứa con không phải của mình, nhưng mẹ không bao giờ làm thế, mẹ coi anh và tôi như nhau. Anh ấy luôn nghĩ đến lời hứa sẽ tìm được bố về cho tôi, và giải đáp nỗi lòng nặng trĩu cho mẹ.”
“Tôi hiểu rồi!”
“Anh ấy luôn cố gắng tự lập để mẹ yên tâm, nhưng mẹ tôi không bao giờ thôi lo lắng cho anh ấy! Lần này trở về, tôi muốn anh ấy khép lại mọi thứ để sống cuộc sống của riêng mình. Tôi tưởng tôi thất bại rồi, nhưng nhờ chị, có lẽ nó sắp thành công.”
Siêu Lầy mỉm cười, gật đầu. Măng Non và cô chia tay nhau trong im lặng, họ chỉ chào nhau bằng một cái vẫy tay và nụ cười quen thuộc. Cô nghĩ về Chập Chờn, chẳng có ai sắp xếp cuộc đời của anh ấy tốt hơn chính bản thân anh ấy cả. Sau đêm chia tay ở khách sạn, Siêu Lầy không còn mơ tưởng đến ngày hai người có thể nắm tay nhau đi nốt những quãng đường dài rộng phía trước nữa. Cô chỉ mong anh có thể bỏ lại mọi thứ phía sau để tự sống cuộc sống của mình dù chỉ một thời gian ngắn thôi cũng được. Và bản thân cô, cũng mong rằng mình sẽ vượt qua, vứt bỏ được những vết thương từ thuở thơ bé để sống mà chẳng cần che giấu gì. Họ có thể lại gặp nhau, cũng có thể không gặp nhau nữa. Nhưng dù thế nào thì những khoảnh khắc bên nhau cũng là những gì đau đớn nhất, hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất mà họ từng có được.
Tối hôm đó, cô lặng lẽ đứng bên ngoài ngôi nhà cũ, nơi có người mẹ yêu quý của mình đang ở. Nhiều năm rồi, ngôi nhà vẫn không thay đổi, nhà cấp bốn nhỏ nhắn nhưng có một khoảng sân rộng, điện trong nhà vẫn sáng. Cô tiến đến gần hơn, nơi có khung cửa sổ mà mẹ hay ngồi thêu khăn. Cô xúc động tràn sống mũi khi thấy bóng dáng quen thuộc của bà đang ngồi đó, trong ánh đèn mờ ảo mà chiếc rèm cửa che khuất. Nỗi khát khao muốn được sà vào lòng mẹ, muốn được khóc, được ôm, được sờ lên đôi má đầy nếp nhăn của mẹ lại dâng lên, khiến cô như tắt thở. Cô không kiềm chế được mình, đã nấc lên khiến điện trong nhà bật sáng. Lầy bỏ chạy, cô chạy mải miết cho đến khi cảm giác như chân mình khuỵu xuống. Cô quỳ xuống bên vệ đường và khóc. Một bóng đen đứng nhìn cô từ phía xa và tiếp tục im lìm theo cô về đến tận nhà, đứng ngắm cô bước lên cầu thang rồi tự nói một mình.
“Hôm nay chắc mệt quá! Không nhảy tung tăng nữa rồi! Chán thật!”
Những năm trước, Lầy vẫn trở về nhà theo cách như thế, chỉ để nhìn mẹ một lúc rồi đi. Chỉ để khóc một chút cho đỡ nhớ, đỡ cảm thấy đơn độc rồi ngày hôm sau lại mạnh mẽ, vui vẻ bước tiếp. Nhiều năm qua, hình bóng mẹ ngồi bên cửa sổ là thứ duy nhất níu giữ được tâm hồn cô, níu giữ ký ức đẹp đẽ trong cô. Cô ước có một ngày, mình thật dũng cảm gạt bỏ mọi thứ và chạy về bên mẹ. Nhưng mỗi ngày qua đi, cô lại cảm thấy lòng mình chùng xuống một ít. Cô chưa từng vượt qua tổn thương như trước đây cô vẫn nghĩ, cô đã tránh nó, giấu nó đi chứ chưa một lần đối diện. Giá như, cô có dũng khí đó! Giá như… Ôi, nhưng giá như không bao giờ là sự thật!
Cũng đêm hôm đó, Chập Chờn trở về nhà rất muộn và biểu hiện trên khuôn mặt có vẻ không vui. Măng Non nhìn theo, lắc đầu.
“Anh lại bị đánh à?”
“Không! Dạo này anh gần như bỏ nghề thám tử rồi!”
“Vậy sao hôm nào anh cũng đi khỏi nhà thế? Đi tán gái à?”
“Đào đâu ra! Mà chú dạo này cũng không thấy đi tán gái gì nữa nhỉ?”
“Ôi, cô gái của em thì đã thích người khác rồi, tán làm gì cho mất công.”
“Ừ!”
Chập Chờn có vẻ hơi ngại khi nói về chuyện đó. Măng Non thấy vậy liền bĩu môi.
“Này, anh không đến tìm chị ấy à? Thích thì nói là thích, việc gì phải loanh quanh thế cho mệt tim. Hay anh nhường em đấy? Đừng thế nhé, em không phải kiểu người thích nhường hay nhận được nhường đâu, chị ấy mà thích em thì em vợt lâu rồi.”
“Nói như thể hiểu biết lắm ấy nhỉ! Từ bé đến giờ chúng ta đã nhường nhau bao giờ đâu.”
“Vậy sao anh không đi tìm chị Siêu Lầy đó! Chị ấy thích anh lắm đấy.”
“Sao chú biết chứ?”
“Chị ấy nói với em là thích anh mà! Nói từ lâu rồi!” “Cái gì? Đến cả em mà cô ấy cũng kể à? Trời ơi! Anh đến chết mất! Cô ấy nói chuyện đó cho cả trưởng phòng của công ty cô ấy biết, rồi mấy cô nhân viên ở đó, còn cả Thôi Chấn Song nữa, bây giờ lại đến cả em!”
“Có gì sai à? Chị ấy còn bảo em là chưa có thời gian để kể với thằng trông xe và anh chị bán bún riêu đầu ngõ cơ.”
“Hả? Chết luôn đây! Anh nghĩ đời sống riêng tư của anh đang bị xâm phạm nghiêm trọng rồi!”
Măng Non cười lăn lóc ra ghế, Chập Chờn mặt ỉu xìu.
“Giải quyết ca này thế nào đây? Không lẽ mua keo dính đến dán mồm lại?”
“Thôi đi ông, chờ được ông thì người khác cưa mất rồi!”
Chập Chờn thở dài.
“Cũng lo lắm, nhưng anh còn một số việc chưa làm”
“Bỏ đi, yêu là phải bất chấp! Đừng do dự! Nếu yêu mà cứ do dự thì kiểu gì sau này anh cũng hối hận vì điều đó đấy! Mà này, anh đừng nghĩ gì về em cả, em chả buồn hay tổn thương gì đâu, thậm chí còn tự hào cơ.”
“Tự hào vì cái gì cơ? Không tán được gái mà vẫn tự hào được à?”
“Anh thì hơn đấy! Để gái tán thì đáng mặt đàn ông à?”
Chập Chờn ném cái gối sô pha vào mặt Măng Non, cậu ta cầm nó ném lại. Sau một hồi ném nhau, Măng Non quyết định đình chiến và tuyên bố.
“Anh có biết em tự hào về điều gì không? Trong mấy bộ phim tình cảm ấy, nam phụ luôn là người đẹp trai, tài giỏi, sáng chói nhất! Một người như thế, ý là như em đây, nếu chỉ thuộc về một cô nữ chính thôi thì quá là phí phạm. Thế nên, người đẹp như em, tài như em, thông minh như em phải là người đàn ông thuộc về tất cả những chị em xinh đẹp cô đơn còn lại! Đời em thật có số hưởng anh ạ.”
“Làm ơn, đi nối ngay cái dây thần kinh khiêm tốn vào não đi.”
Cả hai cùng cười sảng khoái. Cuối cùng, kết thúc buổi nói chuyện, hai anh em khoác vai nhau đi ăn đêm.
Măng Non cảm thấy yên lòng khi anh trai cười và nói nhiều hơn ngày xưa. Cậu nghĩ mình không còn việc gì ở đây nữa, mình có thể bay về bên kia và phấn khởi kể chuyện này cho mẹ được rồi!
Mấy ngày sau, Chập Chờn ngần ngại đứng trước nhà mẹ Lầy, anh sợ sự xuất hiện của mình có phần hơi đường đột, sẽ gây hoang mang cho bà ấy.
Nhưng suốt nhiều ngày theo dõi, anh phát hiện ra bà ấy không hạnh phúc như Lầy tưởng. Người đàn ông kia thường nhiếc móc, sỉ vả bà và thậm chí đã đánh bà. Chập Chờn cảm thấy cần phải kết thúc chuyện này sớm hơn, trước khi mọi việc đi quá xa. Nhưng anh chỉ muốn gặp một mình bà ấy, trong khi người đàn ông kia vẫn ở trong nhà.
Chập Chờn chưa kịp nghĩ xong thì đã nghe thấy tiếng “xoảng” và tiếng la hét của người đàn ông kia. Anh hoảng hốt định chạy vào, nhưng căn nhà khóa cổng. Chập Chờn vội trèo lên tường, bên trong nhà vẫn có tiếng đổ vỡ, tiếng khóc phát ra. Chập Chờn nhảy xuống khoảng sân, chạy vụt vào trong nhà. Người đàn ông kia đang cầm dây lưng định vụt xuống vai bà ấy. Chập Chờn lao đến, đạp hắn ra trước khi chiếc thắt lưng da quất xuống.
Cả mẹ Lầy lẫn gã kia đều kinh ngạc nhìn Chập Chờn. Hắn gầm lên trong cơn điên.
“Mày là ai? Thằng kia! Đồ chó, sao mày dám vào nhà tao?”
Hắn tóm lấy mảnh kim loại định lao tới, nhưng Chập Chờn chỉ cần gạt tay một cái là hắn đã ngã ra nhà. Anh đỡ người phụ nữ tội nghiệp ấy dậy, tóc bà rối bời, dường như trước đó đã bị hắn tóm lấy mà kéo, một nắm tóc rơi xuống sàn. Bà ấy ngẩng đầu lên hỏi.
“Cậu là ai? Cậu đi đi, đừng dây vào hắn.”
“Cô có thể đi cùng cháu không? Cháu là… bạn trai của con gái cô!”
Người phụ nữ thảng thốt nhìn anh, tóm lấy tay anh. “Cháu nói thật chứ! Cái Lê đâu? Nó đâu rồi?” “Cháu sẽ dẫn cô đến chỗ cô ấy! Cô đừng sống như thế này nữa, cô ấy đã tưởng cô sống hạnh phúc nên không dám về…”
Người đàn ông kia nghe nhắc đến tên Lê thì thêm một lần nữa bật dậy.
“Nó đâu, mày đưa nó về đây, đồ bất hiếu, tao đã nuôi nó đến trưởng thành, nó đủ lông đủ cánh thì bay đi luôn! Nó vô ơn giống thằng bố nó, tao nuôi vợ nó, tao nuôi con nó mà nó không thèm cảm ơn, lại suốt ngày ngồi trên bàn thờ cười cợt tao.”
“Ông im đi! Ông điên rồi!”
Mắt hắn long lên sòng sọc khi nghe thấy tiếng hét của vợ. Hắn định xông vào thêm lần nữa, nhưng lại bị Chập Chờn đẩy ra. Anh kéo tay bà ấy.
“Đi thôi, cháu sẽ giúp cô.”
Mẹ Lầy gật đầu, dựa vào vai Chập Chờn để đi ra. Gã đàn ông kia vội thả mảnh kim loại xuống, chạy theo gọi.
“Bà đi đâu, bà không được đi! Tôi chỉ yêu mình bà thôi, chỉ yêu mình bà thôi!”
“Ông không yêu ai cả, ông chỉ yêu bản thân ông thôi! Ông đã hành hạ con tôi đến nỗi nó phải bỏ nhà đi mà không dám nói gì với tôi. Rồi khi nó không còn ở đây để ông trút cơn ghen tuông vô cớ thì ông lại dồn hết vào tôi! Ông yêu tôi thế à? Tôi ở lại đây vì sợ đến khi con gái tôi muốn quay về tìm mà không thấy tôi, chứ nhiều năm qua, ông không còn là người nữa.”
Ông ta khựng lại, Chập Chờn mở cửa để mẹ Lầy đi trước, anh quay lại nhìn hắn ta, trông hắn thật thảm hại. Nhưng bất chấp sự thảm hại đó, anh nghĩ đến vết thương sâu hoắm trong tâm hồn của Lầy, vết thương kéo dài cả tuổi thơ mà Lầy phải gánh chịu, vết thương dài ở lưng và vết thương dài mãi trong lòng, làm sao mà lành được! Chỉ nghĩ đến đó thôi, Chập Chờn đã muốn lao đến, muốn khiến ông ta phải chịu một vết thương còn đau hơn thế ngàn lần. Nhưng rồi, Chập Chờn nhìn lại, ông ta trông chẳng giống con người bình thường tí nào, ông ta cứ như con thú ích kỷ và độc đoán. Giờ này, ông ta phát hiện ra mình không còn ai ở bên, mới hoảng loạn kêu lên.
“Tôi sẽ thay đổi, bà tha thứ cho tôi!”
“Tôi nghe câu đó mỗi ngày đến quen luôn rồi!”
Tiếng mẹ Lầy vọng từ ngoài vào. Chập Chờn định quay ra, nhưng rồi chợt ngoái đầu lại nói trong sự tức giận đang cố kìm nén.
“Gây tổn thương về cả tinh thần lẫn thể xác cho người khác là tội lỗi, nhưng tước đoạt tuổi thơ, gây tổn hại cho tâm hồn của một đứa trẻ còn là tội ác gấp ngàn lần, tội ác ấy không đáng được tha thứ đâu! Tôi tiếc là không thể đánh ông một trận cho hả dạ được!”
Chập Chờn quay ra, anh dìu mẹ Lầy lên một chiếc taxi. Bà vẫn chưa hết hoảng hốt, nhưng nhanh chóng ngồi ngay ngắn lại, sửa sang quần áo, đầu tóc như chưa từng có gì xảy ra. Bà hỏi anh.
“Cô vẫn luôn tin là nó sống tốt! Và cô cũng biết nó sẽ theo dõi cô, nên cô cố gắng như mình đang hạnh phúc để nó yên tâm.”
“Vâng, cô ấy sống tốt lắm ạ.”
“Nó thật may vì có một người bạn trai như cháu, cô có để ý thấy cháu hay loay hoay cạnh nhà cô.”
“Ôi thế ạ, thế thì nghiệp vụ của cháu hơi tệ rồi!” “Không phải, mà do cô cố tình để ý, cô vẫn chờ nó về, trông cô thế nào? Cô không muốn nó lo lắng đâu.”
“Cô đẹp lắm ạ! Giống như Lê ấy! Nhưng cô có vẻ hiền hơn!”
Mẹ Lầy bật cười, vỗ vai Chập Chờn.
“Thực ra, hôm trước cô có nhìn thấy nó, cô cố tình ngồi bên cửa sổ đấy! Cô cũng định hôm nay sẽ ra khỏi ngôi nhà đó, thế nên, ông ta mới đánh cô.”
“Cô có sao không ạ?”
“Không! Cảm ơn cháu nhé, nó có bạn trai thế này thì cô yên tâm lắm.”
“Dạ không, thực ra lúc nãy cháu nhận vơ, là bạn trai chưa chính thức ạ.”
Mẹ cô cười rất tươi, dù trong tay bà đang nắm chặt một nắm tóc vừa vuốt xuống từ trên đầu. Nhiều khi, con người ta không ngừng yêu thương nhau rồi lại không ngừng tổn thương nhau và cũng không ngừng im lặng nhẫn nhịn chỉ bởi nghĩ cho nhau. Nhưng cuộc đời này, không có hạnh phúc nào không phải trả giá, không có thành công nào mà không phải đi qua những tổn thất, khó khăn. Chúng ta chỉ hơn nhau ở chỗ, đi đến đoạn nào của cuộc đời và đánh đổi những gì để thấy được niềm vui mà thôi.
Có tiếng gõ cửa, Siêu Lầy chột dạ vì không hiểu sao lại có người đến vào đêm muộn như thế. Cô hé nhẹ cửa ra để nhìn, và kinh ngạc khi thấy mẹ mình đứng đó. Cô kéo cửa ra, bất chấp điều gì đang đón đợi, cô ôm chầm lấy mẹ mình mà khóc. Hai mẹ con ôm nhau khóc rất lâu rồi mới vào bên trong. Lầy ngạc nhiên.
“Sao mẹ lại tìm được đến đây thế? Con nhớ mẹ lắm! Sao bây giờ trông mẹ già đi thế này?”
Lầy vừa nói vừa vuốt tóc mẹ, nước mắt tuôn rơi. Mẹ Lầy lau nước mắt cho cô.
“Bạn trai của con đưa mẹ đến, cậu ấy chắc vẫn còn ở ngoài kia.”
Lầy vụt chạy ra, nhưng không còn ai ở đó. Cô vội vã quay vào, niềm vui được gặp mẹ đã lấn át mọi băn khoăn của cô. Đêm ấy, hai mẹ con thức trắng để nói với nhau những gì hơn mười năm qua chưa được nói. Đó là đêm nhiều nước mắt nhất và cũng là đêm hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô.
Cuộc sống vốn muôn màu hơn những gì con người ta tưởng, ta chỉ biết đến cuộc đời của ta, và loay hoay với nó cho đến khi trở về với cát bụi. Nhưng ngoài kia, còn nhiều cuộc đời khác, còn nhiều sự chia xa khác mà không ai giống ai. Cuộc sống không giống như những câu chuyện cổ tích, kết thúc nào cũng có hậu. Có nhiều người đi hết đời vẫn không tìm thấy hạnh phúc, có những người không tìm được lối thoát nào cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Và trên đời, còn nhiều cuộc chia xa không hẹn ngày trở lại như bố con nhà Chập Chờn, còn nhiều bí mật không bao giờ được bật mí, còn nhiều cái kết không thể nào trọn vẹn, còn nhiều nỗi đau vẫn âm ỉ chìm sâu vào vô vọng, và còn nhiều điều chúng ta không thể nào lý giải nổi.
Sau một đêm ngủ dậy, Siêu Lầy hốt hoảng khi nghĩ rằng đêm qua có thể mình đã mơ, cho đến khi chạm vào tay mẹ đang ngủ bên cạnh, cô mới biết rằng đó là sự thật. Cô ngồi ngắm mẹ rất lâu rồi mới nhẹ nhàng dậy nấu bữa sáng, hạnh phúc ngồi chờ mẹ dậy. Sau nhiều năm, bây giờ hai mẹ con cô mới có một mái nhà đúng nghĩa! Dù là nhà đi thuê, dù còn chật chội nhưng có hề gì, chỉ cần được ở bên mẹ thì bất cứ đâu cũng là nhà.
Chập Chờn vừa tiễn Măng Non ra sân bay, anh quay về nhà và bắt đầu thay quần áo. Hôm nay, anh muốn mình trông phải “tử tế” hơn so với ngày thường. Anh đứng ngắm mình trong gương rồi hạ quyết tâm như thể sắp đi vào một cuộc chiến lớn.
Siêu Lầy sau khi trang điểm đẹp đẽ trong sự khen ngợi không hề che giấu của mẹ thì cũng tung tăng bước ra khỏi nhà. Cô nghĩ, mình cần phải làm gì đó chứ không thể ngồi yên chờ đợi được nữa, con người thường hay đánh mất cơ hội bởi sự do dự của bản thân. Lầy tuyệt đối không để đánh mất cơ hội thêm lần nào nữa.
Chập Chờn chạy qua sân khu chung cư, vừa chạm chân lên bậc cầu thang thì nhìn thấy Lầy từ trên chạy xuống, anh dừng lại mỉm cười. Lầy bước xuống và hỏi.
“Sao? Anh đã sắp xếp cuộc đời mình xong chưa?”
“Chưa! Thực ra, cuộc đời anh đang rất rối bời, nhưng anh muốn hỏi xem em có đồng ý bước vào đó và làm náo loạn nó thêm nữa không?”
“Không có câu tỏ tình nào hay hơn à?”
“Anh nghĩ được nhiều câu hay lắm, nhưng câu đấy phù hợp với em nhất, vì sứ mệnh của em sinh ra là để gây rối còn gì?”
Lầy bật cười, lao đến nhảy lên người Chập Chờn và tặng anh một nụ hôn. Cả hai hôn nhau bất chấp mọi thứ xung quanh, dường như mọi sự chờ đợi hay khao khát đều được giải tỏa. Người ta hay nói rằng, niềm vui dù có nếm trải cùng nhau nhiều đến đâu rồi cũng có ngày chìm vào lãng quên khi có niềm vui mới xuất hiện, còn nỗi buồn khi cùng nhau trải qua lại nằm lại rất lâu và vẫn vẹn nguyên khi có chuyện gì đó ập đến. Những người trải qua sóng gió, buồn rầu cùng nhau thường nghĩ về nhau nhiều hơn và luôn tự tìm đến nhau bất chấp hoàn cảnh. Tình yêu có khi được nảy mầm từ những giây phút hạnh phúc, nhưng tình yêu chỉ lớn lên thêm, đầy đặn thêm khi những khoảnh khắc đau đớn, thương tổn được chia sẻ cùng nhau.
Họ đã đến với nhau bằng cả nụ cười và nước mắt, họ đã dành cho nhau cả những tổn thương và sự cô đơn trong thẳm sâu trái tim. Và giờ họ đã có nụ hôn ngọt ngào đầu tiên và lãng mạn bậc nhất sau nhiều tháng ngày do dự, băn khoăn, trống trải và nhớ thương. Nụ hôn ấy sẽ còn kéo dài mãi nếu không có sự xuất hiện của một tay tò mò số một, một tay buôn chuyện cũng số một của khu tập thể này, ấy chính là Lăng Xăng. Nó đứng ngay chân cầu thang, nói vọng lên.
“Xin hai người đấy, đóng phim thì đi chỗ khác mà đóng, đừng diễn cảnh nóng trước mặt thanh niên FA được không?”
Cả hai vội buông nhau ra và nắm tay nhau đi xuống, rồi cứ thế âu yếm nhìn nhau không rời. Lăng Xăng nhìn theo nhún vai.
“Yêu với chả đương, sến nổi cả da gà!”
Lăng Xăng cười tủm tỉm bỏ đi. Thế đấy các bạn ạ! Những giây phút lãng mạn thường không kéo dài lâu đâu, nếu nó không tự mất thì cũng thường bị phá đám bởi một đứa không liên quan khác. Thế nên, kinh nghiệm cho các bạn là, đừng bao giờ diễn cảnh lãng mạn trước mặt đám bạn thân, nhất là đám bạn FA vô thời hạn! Nhé!
HẾT