Siêu Lầy, Siêu Nai Và Điện Giật

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

M

ăng Non lục tung Facebook của Lầy để tìm ảnh của cô, nhưng tuyệt nhiên không có. Thậm chí, lần up ảnh gần đây nhất là cách đây ba năm và nhân vật chính của bức ảnh là một đĩa thịt bò nướng, ngoài ra, chẳng còn gì. Mà dường như, Lầy lập Facebook cho có thôi chứ chẳng chơi chiếc gì. Kể cũng kỳ lạ, ở thời đại này làm gì có cô gái nào không thích thú đăng vài cái ảnh selfie chỉnh sửa lung linh lên trang cá nhân để khoe cơ chứ! Đến mấy “mẹ sề” con cái đề huề ra rồi mà vẫn làm thế mà! Vậy nhưng Lầy lại không thế mới lạ chứ!

Với Măng Non, Lầy đứng ngoài mọi sự phù phiếm, hoa mỹ. Cô ấy hồn nhiên đến khó tin. Măng Non chẳng bao giờ thiếu phụ nữ vây quanh, tây - ta đủ cả, cậu cũng chưa bao giờ phải nghĩ ngợi hay băn khoăn về một cô nào. Cậu có nhiều cuộc tình chớp nhoáng, yêu rồi chia tay mà chẳng để lại chút xót xa gì. Với Lầy thì khác, ngay từ lần gặp đầu tiên, Măng Non đã không thể ngừng nghĩ về cô gái đó, cũng không ngừng muốn tìm hiểu mọi thứ liên quan đến người ta. Mà đương nhiên rồi, một người như Lầy, không thể khiến cho người ta hết tò mò được. Chẳng lẽ phải đến văn phòng thám tử của Nam Mỹ để nhờ cậy? Nếu làm thế thật thì Nam Mỹ sẽ ca cẩm rồi chê bai các kiểu, như thế còn đau đầu hơn. Thôi kệ đi, không việc gì phải vội cả, ông bà ta nói chẳng sai bao giờ, cơm không ăn thì gạo còn đó!

Siêu Nai có một tuần đói kém vì bị phạt tiền đi muộn liên tục, Điện Giật có một tuần chật vật vì bị nhốt trong nhà, còn Siêu Lầy có một tuần khốn khổ với vô số những thứ loằng ngoằng rơi trúng đầu. Ba cô gái dở hơi nhất vịnh Bắc Bộ này cần phải được gặp nhau! Ngay lập tức, một “hội nghị ẩm thực” được tổ chức tại quán ăn ven đường với nồi lẩu gà bốc khói.

Siêu Lầy vừa ăn vừa liếc sang Siêu Nai, Nai thì đang nhẩm tính tiền từ các đĩa thịt đã được bê lên, còn Điện Giật thì ngồi khoanh chân chờ Lão Rùa gỡ thịt gà cho ăn. Tất cả hiện lên trong mắt Lầy đẹp như một… bài thơ! Nhưng khốn nỗi, bài thơ ấy sẽ trọn vẹn biết bao nếu không có Lão Rùa dí mũi vào!

Khi Siêu Nai trịnh trọng gắp cho Điện Giật một quả tim gà, Giật chưa kịp đút vào mồm thì đã bị Lão Rùa tóm lại. Lão săm soi quả tim gà như thể phải có hàng vạn con vi trùng đang nhe răng chờ rỉa ấy. Lão thao thao bất tuyệt về việc tim gà này sợ chưa chín, không đảm bảo và rất có thể nó được mua từ nguồn nội tạng thối mà trên mạng người ta kêu ca đầy rẫy ấy. Điện Giật tóm lấy quả tim, nhét thẳng vào mồm, nhai ngon lành.

“Anh cứ quan trọng hóa vấn đề, có sao đâu!” Lão Rùa choáng váng, đưa tay lên lau trán.

“Sao lại không sao, con của anh không thể ăn những thứ đầy vi trùng, vi khuẩn được.”

Siêu Nai lườm Lão Rùa, vì Rùa và cả ba đứa học cùng hồi cấp ba nên chẳng cần phải khách khí gì, Nai tóm tay Rùa, giơ lên.

“Rứa, ông gỡ thịt cho vợ ông bằng cái tay ni thì không có vi khuẩn chắc?”

Nghe Nai nói, Rùa chợt hốt hoảng, nhìn hai bàn tay mình, rồi hướng về phía phục vụ quán và gào toáng lên.

“Bà nói đúng! Bà nói đúng! Em ơi! Cho anh xin cái găng tay!”

Không ai bảo ai, cả ba cô gục mặt xuống bàn. Rùa chả quan tâm, cậu ta hí hửng đeo chiếc găng ni lông vào tay. Lầy ngẩng đầu lên, hỏi Điện Giật.

“Chồng mày bị thế lâu chưa?”

Giật thở dài nhìn Rùa ngao ngán, Rùa liếc thấy nét mặt Giật thì phân bì.

“Em lại sắp ca cẩm rồi đấy, anh không thể mạo hiểm được, lao động kiệt sức năm năm trời mới có được tí đấy, tuyệt đối không thể mạo hiểm được.”

“Sa mạc lời với ông luôn!”

Cả ba sau đó tiếp tục tập trung chú ý vào nồi lẩu, coi như lão Rùa không tồn tại. Nhưng khốn nỗi, hễ Điện Giật muốn ăn gì là Rùa lại xông vào kiểm tra, hễ Điện Giật nói gì không chuẩn là Rùa lại quay ra chỉnh đốn. Rùa hầu như không để mọi người ăn gì và nói gì, hắn liên tục phá đám, khuấy đảo khiến cả đám vừa không thể ăn, vừa không thể nói. Trời ơi! Đời này, nếu không được ăn thì ít ra cũng phải được nói chứ? Nếu biết tương lai sẽ thế này thì ngay từ đầu Lầy và Nai đã quả quyết ngăn chặn Điện Giật cưới lão Rùa rồi. Giờ thì sao? Gạo đã nấu thành xôi, chẳng còn gì thay đổi được nữa. Cả ba tiếp tục ngậm ngùi nhìn nhau trong làn khói mờ ảo của nồi lẩu gà thơm phức, nhưng khi mọi thứ dường như vượt qua khỏi giới hạn của sự chịu đựng, Lầy quay sang Điện Giật.

“Làm gì đó đi!”

Điên Giật gật đầu, được lời như cởi tấm lòng, Siêu Lầy gác chân lên ghế, gỡ dây giày thể thao của mình ra, Siêu Nai lục túi lấy khăn tay gấp gọn. Họ hành động lần lượt, y như thể đã được lập trình sẵn, mà thực ra, việc này có vẻ lạ với người khác, nhưng với ba cô nàng và Lão Rùa thì... quá quen thuộc rồi. Sau đó, lần lượt, Điện Giật dùng dây giày của Lầy trói tay Rùa lại, Nai nhét khăn vào mồm Rùa. Và cả ba hạnh phúc hưởng thụ nồi lẩu gà thơm phức của mình trong niềm say mê khó tả.

Lão Rùa hồi xưa thường sẽ ngoan ngoãn ngồi im, nhưng không hiểu sao, từ hồi vợ lão có bầu, lão trở nên… hơi bị kích động. Lão ngọ nguậy, lão kêu la đủ các kiểu khiến cho cả quán cứ ngoái lại nhìn mãi. Và rồi, việc gì đến cũng đến, ai đó trong quán tưởng đây là một vụ bắt cóc trả thù gì đó nên đã báo công an, và đương nhiên, cả đám được hốt về phường một cách nhanh gọn.

Ở đồn, cả ba đứa trưng vẻ mặt hối lỗi giống hệt nhau, còn chú công an quản lý khu vực thì cũng trưng vẻ mặt ngán ngẩm quen thuộc liếc nhìn từng đứa một. Khác với những lần trước, lần này chú không dạy dỗ, chú không khuyên bảo, chú cũng chẳng động viên gì, chỉ nghe thấy tiếng thở dài như nửa thế kỷ của chú.

“Lần sau ba đứa sang phường khác gây sự được không?”

Ba đứa nhìn nhau, Lầy cảm thấy thật sự có lỗi với chú quá, bao lâu nay, chú phải giải quyết cơ man nào là vụ giời ơi đất hỡi, chả đâu vào đâu của ba đứa dở hơi này, thật sự cũng mất sức và mệt mỏi rồi. Lầy cố nghĩ ra một câu gì đó nghe có vẻ… “ngôn tình” một tí để xoa dịu chú, nhưng Lầy chưa kịp nghĩ ra thì Điện Giật đã lên tiếng.

“Không được đâu ạ! Vì Lầy nó sống ở phường này!” Cảm giác như bao nhiêu bó cơ trên gương mặt chú lập tức bị gãy sập xuống, cứ như thể, bao nhiêu hi vọng trong chú đã bị dội một xô nước lạnh, tắt ngúm. Lầy cảm thấy có lỗi hơn gấp bội! Cô cố gắng tìm một tia “nắng” để sưởi ấm trái tim chú. Lầy thẽ thọt.

“Thực ra, khi nào cháu lấy chồng, cháu sẽ chuyển khỏi đây ạ.”

Cơ mặt của chú đột nhiên cũng được nâng lên tí chút, nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, Siêu Nai ngay lập tức vuốt tóc, thủng thẳng đế thêm vào.

“Chuyện đó sợ không bao giờ có, vì đến bây chừ nó vẫn ế ạ!”

Không còn gì để nói thêm nữa, chú công an khu vực đẩy giấy bút cho ba đứa ký rồi xua xua tay đuổi về. Ba đứa lặng lẽ nối đuôi nhau đi ra ngoài, nơi có Lão Rùa mặt đang co rúm lại đứng đợi ngoài cửa. Đêm nay, sẽ là một đêm dài của chú công an khu vực! Và sẽ là một đêm mất ngủ của Lão Rùa!!! Thề đấy!

Lầy lết về nhà thì đã gần quá nửa đêm, khi đang loay hoay cố mở cửa thì Lầy nhìn thấy qua ánh đèn một bóng đen đang từ từ tiến đến. Lầy hồi hộp vặn chìa khóa thêm một lần nữa, nhưng nó bị kẹt cứng bên trong. Bóng đen dừng lại sau lưng Lầy, trong thoáng chốc, Lầy nghĩ mình tiêu rồi, lởn vởn ở đây vào giờ này nếu là người thì là kẻ xấu, nếu là ma thì… cũng xấu! Làm thế nào bây giờ? Cảm giác như cái bóng đen ấy sắp dí dao vào lưng mình rồi! Không được, mình phải hành động trước, Lầy nhón chân, xoay người nhảy lên đá một phát vào mặt cái bóng đang cúi xuống gần mình. Bóng đen “á” lên một tiếng rồi ngã vật xuống, lúc này Lầy mới hoàn hồn, tạo dáng đứng dạng chân, chống nạnh hoành tráng trước bóng đen. Bóng đen vùng dậy, gào lên.

“Cô làm cái gì thế hả?”

À, giọng này rất quen, quen đến nỗi anh ta vừa dứt lời thì Lầy đã nhận ra.

“Hả? Hóa ra là Chập Chờn à? Anh làm gì ở đây?” “Cái gì? Thứ nhất, tôi là Nam Mỹ chứ không phải Chập Chờn. Thứ hai, tôi muốn nói chuyện với cô. Và thứ ba, chắc má tôi bị rách rồi.”

Nghe đến “má tôi bị rách rồi” thì Siêu Lầy hoảng hốt lao tới, ngó nghiêng má Chập Chờn, nhưng bên ngoài tối quá chả nhìn thấy gì.

“Vào nhà tôi đi, tôi sẽ xem vết thương cho anh.”

“Cô nói có vẻ vô can nhỉ? Cô đánh tôi rồi nói như thể cứu giúp tôi vậy.”

Lầy thở dài, quay người lại mở khóa tiếp, hơn ai hết, lúc này Lầy hiểu rằng im lặng là vàng. Nếu cứ cố trả treo với anh ta, anh ta mà điên lên lại gọi bảo vệ, gọi công an thì lẽ dĩ nhiên là Lầy lại lên đồn. Lầy vừa ở đó về, giờ lại bị lôi lên nữa chắc chú công an khu vực sẽ ăn tươi nuốt sống Lầy mất, thế nên, phải mềm mỏng, mềm mỏng và mềm mỏng!

Chập Chờn nhìn Lầy loay hoay mở khóa, anh ta dù đang rất đau nhưng vẫn cố nén, đẩy Lầy ra để tự mở. Chập Chờn xoay khóa hai phát, rút chìa đưa cho Lầy.

“Không phải chìa này, cô nhầm chìa rồi.” “Nhầm là nhầm thế nào, chìa khóa nhà tôi, tôi lạ gì mà anh bảo nhầm.”

“Không nhầm tôi đi đầu xuống đất luôn đấy! Cắm vào được có nửa chìa thì xoay đến hết đời cũng không mở nổi.”

Lầy nhìn lại chìa khóa, rồi lần mò trong túi áo khoác tìm kiếm, cô lôi ra một xâu chìa khác, lắc lắc trước mặt Chập Chờn.

“Nhầm thật! Nó ở trong chùm này cơ.”

Nói xong, Lầy thản nhiên cắm chìa khóa vào ổ và mở cửa trước sự ngán ngẩm của Chập Chờn, Lầy tóm tay Chập Chờn kéo vào nhà. Chập Chờn rú lên.

“Cô làm cái gì đấy? Tôi không phải loại đàn ông dễ dãi đâu nhá.”

“Vâng, em lạy anh, anh vào nhà nhanh giùm em, không ai mà nhìn thấy anh đứng trước cửa nhà em giờ này thì mai cả khu sẽ trói em vào cột điện mà tra khảo danh tính của anh mất! Vào đi.”

Chập Chờn bị Lầy lôi tuột vào trong căn hộ. Căn hộ nhỏ, chỉ có một phòng ngủ, một phòng khách và gian bếp nhỏ xíu nhưng được bố trí khá gọn gàng và đơn giản. Chập Chờn liếc qua căn hộ, thầm nghĩ mình có hơi đánh giá sai cô ta một tí, nhìn nhà cửa thì có vẻ cô ta cũng không đến nỗi luộm thuộm cho lắm. Lầy lôi đống bông băng và nước sát trùng ra đặt lên bàn, Chập Chờn ngạc nhiên.

“Có vẻ cô cũng cẩn thận nhỉ, đầy đủ đồ nghề cứu thương cơ đấy.”

“Không đầy đủ để chết à? Tôi ngày nào chả bị trầy xước vài chỗ. Mà mặt anh xước hơi bị sâu, chắc do đế giày tôi hơi khủng.”

“Hơi thôi á? Quá khủng ấy!”

Lầy đổ nước sát trùng vào bông, dí sát mặt mình vào mặt Chập Chờn để chuẩn bị lau, Chập Chờn bối rối hơi né người ra một chút, Lầy tỉnh bơ.

“Sao? Sợ tôi ăn thịt à? Ngồi im tôi làm cho.” “Tôi… chỉ sợ… cô cào thêm một phát nữa thôi.” Lầy lườm Chập Chờn, tóm lấy cằm anh ta rồi hất ngược lên, như thế đang định cưỡng… hôn người ta, nhưng thực ra là… sát trùng vết thương! Chập Chờn để Lầy chăm sóc cho mình trong cơn hồi hộp vô cùng, mà thực ra, anh ta đang chẳng biết mình hồi hộp vì cái gì nữa. Có lẽ vì Lầy quá mạnh mẽ, không ngồi ngoan khéo cô ta lại đấm cho thêm một phát nữa thì toi.

Lầy cho miếng gạc lên má, loay hoay cố định nó, xong đâu đấy, Lầy vừa gom dụng cụ vừa hỏi.

“Mà tóm lại, anh có việc gì muốn nói với tôi? Đêm hôm thế này đến tìm tôi là không đàng hoàng đâu.”

“Tôi chờ cô từ lúc tám giờ tối đấy, cô mới là không đàng hoàng ấy, con gái gì đi đến nửa đêm chưa về?”

“Ừ, cứ cho là thế đi, thế anh có chuyện gì?” “Thực ra, thứ nhất, tôi muốn biết cô tiếp cận em trai tôi vì mục đích gì? Thứ hai, em trai tôi có vẻ thích cô. Và thứ ba là tôi… cảm thấy không yên tâm.”

“Thứ nhất, anh đừng nói thứ nhất, thứ hai, thứ ba gì trước mỗi câu được không?”

“Thứ nhất, đó là thói quen. Thứ hai, nó giúp tôi trình bày câu chuyện một cách ngắn gọn. Thứ ba, tôi muốn tiết kiệm tuyến nước bọt của mình.”

“Ôi! Điên mất! Thôi được rồi, tôi sẽ nói ngắn gọn nhé, anh chắc đang GATO với em trai mình lắm nhỉ? Vì em trai anh quen biết tôi?”

“Tôi GATO làm gì, tôi chỉ lo cho em trai mình mới về nước, lạ nước lạ cái dễ bị lừa, chứ với tôi thì cô đâu phải là phụ nữ!”

“Thứ nhất, em trai anh lớn rồi, anh nên để cậu ta quyết định chuyện của mình. Thứ hai, tôi không thích phi công trẻ. Thứ ba, tôi buồn ngủ rồi, tôi muốn ngủ.”

Chập Chờn trợn mắt nhìn Lầy, Lầy hất hàm. “Sao? Tôi bắt chước cách nói của anh đấy!” “Cô thực sự không biết Nam Phi là ai à?”

“Là em trai anh còn gì? Tôi còn chẳng biết anh là ai nữa là…”

Chập Chờn thật sự choáng với cô gái này, chẳng hiểu sao Măng Non lại có thể thích một người như thế chứ. Anh ta đứng dậy, sửa lại áo khoác rồi chào về. Lầy không giữ làm gì, còn ra hiệu cho anh ta về nhanh nhanh lên. Chập Chờn ra cửa xỏ giày rồi mà vẫn chưa hết băn khoăn, bèn nán lại hỏi.

“Mà… cô đi đâu về muộn thế? Con gái không nên về khuya vậy đâu.”

“À, tôi ở đồn công an về.”

“Hả? Đừng nói cô là cảnh sát chìm đấy nhé.” “Chìm nổi gì, tôi bị bắt lên đấy tường trình.” “Đến bao giờ thì cô mới hết gây sự thế?”

“Ai mà biết được, chắc sứ mệnh của tôi sinh ra trên đời là để gây sự.”

Chập Chờn đang xỏ giày, loạng choạng suýt ngã, Lầy tóm lấy cánh tay anh ta, giữ thăng bằng cho anh ta, Chập Chờn thêm lần nữa loạng choạng, Lầy thở dài.

“Tôi không ngờ anh mong manh vậy đấy! Về đi, nhớ đi thật nhanh, đừng để ai nhìn thấy, không là mai tôi toi đời luôn đấy.”

Chập Chờn gật gù, chưa kịp nói lời từ biệt cho phải phép thì Lầy đã đóng sập cửa lại. Trời ạ, cô ta không phải con gái, thậm chí, đàn ông người ta cũng không cư xử với nhau lỗ mãng như thế. Chập Chờn chả hiểu sao tự nhiên mình lại cảm thấy hụt hẫng và tức giận trước thái độ “không ra gì” của Siêu Lầy khi đuổi mình về. Có lẽ, anh ta chưa muốn về mà lại bị đuổi đó thôi.

Trên đường về, Chập Chờn cứ vô thức sờ lên cằm mình, nơi lúc trước bàn tay mềm mềm của Lầy giữ chặt nó. Thực sự trong khoảnh khắc ấy, Chập Chờn suýt mường tượng đến một… nụ hôn ngọt ngào! Ôi trời, Chập Chờn lắc mạnh đầu cho tỉnh lại, tự rủa mình là thằng dở hơi, làm gì có cái gì sẵn thế mà mơ, hơn nữa, mình mơ nhầm người rồi. Chập Chờn vừa đi vừa lẩm bẩm “cô ta không phải phụ nữ, cô ta không phải phụ nữ, không phải phụ nữ…” cho đến khi về tới nhà. Măng Non nhìn thấy khuôn mặt thâm tím, trầy xước của anh trai khi bước vào nhà thì lắc đầu ngao ngán. Cậu lại cảnh báo anh thêm một lần nữa về mức độ nguy hiểm của nghề mà Chập Chờn đã chọn.

“Mặt lại xước rồi! Đến bao giờ thì anh mới biết trân trọng cái mặt đẹp trai của mình chứ.”

Chập Chờn không nói gì, mở tủ lạnh lôi lon bia ra uống. Măng Non sấn sổ đến sờ lên vết thương trên mặt anh trai.

“Thằng nào mà nội công thâm hậu thế, đấm tím cả mặt anh thế này cơ mà.”

Chập Chờn gạt tay Măng Non ra, nuốt nốt ngụm bia đang dở rồi đứng… thở.

“Không phải thằng mà là cô… À, mà không phải cô, cô ta không phải là phụ nữ, không thể nào là phụ nữ, cô ta nhất định không phải phụ nữ.”

Cứ thế, Chập Chờn vừa nói vừa đi vào phòng mình và đóng sập cửa lại, không để ý đến Măng Non đang ngơ ngác như con bê lạc trước biểu hiện kỳ cục của anh trai. Măng Non chợt nghĩ, có lẽ anh mình vừa bị đánh vào đầu và mặt nên hơi đơ đơ một chút, ngủ một giấc rồi có khi mai anh ấy lại khá hơn. Cảm thấy yên tâm hơn, Măng Non cũng quyết định về phòng đi ngủ, vừa đi được mấy bước thì đột nhiên Chập Chờn mở cửa, ló đầu ra nói như quát vào mặt Măng Non.

“Cô ta không phải phụ nữ!” “Ý anh là cô nào?”

“Cô Lầy gì đó ấy!”

“Sao? Anh đã điều tra được gì về cô ấy?” “Không điều tra, chỉ là anh cảm giác… không tin được thôi.”

Măng Non ngán ngẩm, ấn đầu Chập Chờn vào trong, cố khép cửa lại.

“Rồi anh sẽ già và chết trong nghi kỵ thôi! Bỏ cái thói đa nghi ấy đi.”

“Không đời nào! Cô ta không phải phụ nữ.”

Có tiếng Chập Chờn vọng ra đáp trả, Măng Non bực bội đá mấy phát vào cửa phòng nhưng bị đau nên cậu ta đành ôm chân lết về. Còn Chập Chờn lăn ra giường, ngủ một mạch đến sáng.

Phần Lầy, sau phút bực bội vì nửa đêm lại phải tiếp một anh chàng hâm hâm đa nghi như Tào Tháo Huyền Lê thì đột nhiên bật cười! Ấy là lúc Lầy nhớ đến gương mặt nghiêm trọng của anh ta khi nói “thứ nhất, thứ hai, thứ ba”, cái biểu cảm ấy trông giống người mắc tè mà phải nhịn lâu lắm! Nhưng nghĩ kỹ lại thì cách nói chuyện của anh ta cũng thú vị, cứ tỉnh bơ, ngắn gọn, phớt lờ, nghe vừa điên tiết nhưng cũng vừa hay ho, rất lạ.

Vậy đấy, nhiều khi con người ta cứ cố tình làm những việc mà bản thân biết thừa nó chẳng đâu vào đâu, rồi lại liên tục ngụy biện rằng “tôi ổn, chẳng qua tôi thấy cái con người ấy có vấn đề…”! Vâng, trong mọi trường hợp thì “cái con người ấy” đều luôn có vấn đề, chỉ có “tôi” trong sạch như gương! Khốn nỗi, lúc đó chưa ai kịp nhận ra là họ làm việc đó do trái tim mách bảo chứ không phải trí não vô tư.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Huyền Lê

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.