N
hững ngày sau đó, Siêu Lầy bận rộn vì công ty có một loạt thay đổi nhân sự mới, có những người cốt cán đã ra đi, và chưa thể tìm được người mới nên Lầy còn kiêm luôn cả việc của họ. Với trí thông minh của mình, Lầy hiểu rằng sự thay máu nhân sự này chắc chắn là do vụ gián điệp kia. Thật không ngờ, Chập Chờn cứ im im lẳng lặng tưởng vô tích sự, hóa ra đã tìm được nguyên một ổ gián điệp trong công ty mình. Thế mà khiêm tốn, chả nói năng gì để người ta mở tiệc liên hoan chiêu đãi.
Siêu Lầy đang say sưa xử lý đống tài liệu trên bàn thì trưởng phòng thò đầu ra khỏi phòng anh ta và gọi to.
“Le Le! Vào đây!”
Siêu Lầy thở dài, chắc lại đổ lên đầu mình một đống việc đây mà, nghĩ mình là yêu quái ba đầu sáu tay chắc? Nếu anh ta còn giao thêm việc cho mình thì mình sẽ dọa nghỉ việc cho anh ta sợ luôn. Nghĩ thế nên Lầy hùng dũng bước vào phòng sếp.
“Anh gọi em ạ?”
“Ngồi đi! Mọi việc thế nào rồi?”
“Em vẫn đang xử lý ạ, tại một lúc nhiều việc đổ lên đầu quá nên em không biết làm gì trước, em hoang mang lắm!”
“Anh có hỏi việc đó đâu, ý anh là chuyện giữa cô và anh chàng thám tử kia thế nào rồi!”
“À, ôm nhau rồi!”
Trưởng phòng quá phấn khích với câu trả lời đó, anh ta bật dậy, kéo ghế ngồi cạnh Lầy.
“Sao? Rồi sao nữa! Thế là yêu nhau rồi à? Cậu ta nhận lời rồi à?”
“Không, chỉ là xã giao thôi!”
“Cô làm anh cụt hứng! Đi làm việc đi! Mà làm gì thì làm, cũng phải đầu tư thời gian vào yêu đương đấy! Nhớ chưa?”
Siêu Lầy gật đầu định bước ra khỏi phòng, nhưng rồi cô không ngăn nổi tò mò bèn chạy ngược lại, nhỏ giọng xuống.
“Anh! Thế tóm lại đứa nào là gián điệp?”
Trưởng phòng cẩn thận nhìn trước nhìn sau, rồi ghé tai Lầy.
“Mình cô biết thôi nhé, là Phó giám đốc Maketing, anh ta và mấy người cấp dưới thành lập một công ty khác thuê người đứng tên và chuyên ăn chặn mọi dự án của chúng ta.”
“Kinh quá! Vậy… anh Nam Mỹ tìm ra à?”
“Chứ còn gì nữa, nếu không thì thuê thám tử làm gì!”
Siêu Lầy gật gù, vẻ đầy tự hào bước ra khỏi phòng sếp, cô còn ló cổ vào nói cố thêm một câu.
“Em chọn giai hơi bị chuẩn sếp nhỉ?”
Trưởng phòng gật đầu, thở dài xua xua tay ra hiệu Lầy đóng cửa lại. Anh ta lầm bầm rằng mong sao cô ta hết ế, lấy được chồng thì hành động nó cũng bình thường lại một tí.
Hôm đó, Lầy về đến nhà khi trời đã tối mịt, vừa mở cửa vào nhà đã nghe thấy tiếng Điện Giật khóc thút thít, Lầy phát hoảng vứt giày chạy vào. Điện Giật đang ngồi giữa một đống vỏ trái cây và khăn giấy, vẫn sụt sùi.
“Có chuyện gì thế?”
Trông thấy Lầy, Điện Giật còn khóc to hơn, nó nức nở mãi không nói thành câu. Lầy ngồi xuống vỗ lưng nó.
“Thôi, nín đi, khóc nhiều không tốt cho em bé đâu.”
Chỉ cần nghe thấy từ “em bé” thì ngay lập tức Điện Giật ngẩng đầu lên chấm nước mắt. Lầy vừa dọn đống vỏ hoa quả vừa hỏi.
“Thế có chuyện gì? Phim Hàn Quốc hôm nay có đứa bị chết à?”
“Không phải… mà lão chồng tao… Lão Rùa… lão ấy có… bồ!”
“Cái gì? Làm sao có chuyện ấy được? Mày chắc không?”
Điện Giật lại nức nở, với tay lôi khăn giấy ra lau nước mắt.
“Chắc chắn một trăm phần trăm luôn!”
“Lão nói với mày hay mày bắt được? Cái thằng cha này, vợ đang bầu bí mà làm chuyện gì thế!”
“Tao đã nghi nghi mấy hôm nay rồi, tao bỏ đi mà không thèm sang đón, lại còn không thèm mang đồ gì đến nữa, cứ tưởng mình hay nghĩ ngợi linh tinh hóa ra là thật.”
Nghe đến đấy thôi là Lầy đã thấy sôi máu lên rồi. Cô cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi lại Điện Giật. “Mày bắt được hay nó nói với mày?”
Điện Giật vừa chấm nước mắt, vừa lôi điện thoại lên mở cho Lầy xem.
“Đây này, mười triệu chứng chồng có bồ! Tao đọc thấy ông ấy có cả mười luôn.”
Siêu Lầy thở hắt ra, nếu có thể đập cho Điện Giật một trận tơi bời thì Lầy đã đập rồi. Điện Giật ơi là Điện Giật, suốt ngày ngồi mạng mẽo rồi nghĩ ngợi ba cái chuyện vớ vẩn linh tinh làm Lầy hết hồn. Siêu Lầy mắng cho Giật một trận rồi bắt nó lên giường ngủ.
Lầy tắm rửa xong, chạy ra đã thấy Điện Giật ngủ từ lúc nào. Cô nhẹ nhàng lấy điện thoại, rón rén ra ngoài phòng khách bấm số Lão Rùa. Ngay lập tức, bên kia nhấc máy “Sao? Bà ơi, vợ tôi làm sao à?”
“Xin ông, ông đến đón nó về giúp tôi!”
“Nhưng vợ tôi nói là không muốn nhìn mặt tôi mà, tôi cũng nhớ lắm mà không dám bén mảng tới.”
“Tới đi! À mà thôi, mai hãy tới! Hôm nay nó khóc sưng mắt vì nghĩ ông cặp bồ đấy.”
“Khổ thân, tôi yêu vợ tôi nhất trên đời, bà biết rồi mà.”
“Tôi biết rồi! Cúp máy đây, nhớ mai đến đón đi.”
Siêu Lầy cúp máy quay vào nhà. Cô nhẹ nhàng trải tấm đệm nằm bên dưới vì không muốn kinh động đến giấc ngủ của bà bầu. Nhưng Lầy nằm mãi, xoay mãi vẫn không sao ngủ được. Hình ảnh Chập Chờn ở sân bóng cứ trở đi trở lại, cái ôm của hai người hay cả những giọt nước mắt cũng hiện về, nó khiến cô có cảm giác vừa đau khổ lại vừa hạnh phúc.
Lầy mở điện thoại, đã hơn mười giờ tối. Đã mấy ngày trôi qua, cô không nhận được gì từ Chập Chờn, anh ta lại tiếp tục lặn mất tăm tích như lần trước. Động thái này chỉ có hai khả năng, một là anh ta quá cao thủ, hai là anh ta đang do dự. Với sự nhạy cảm riêng của một cô gái, Lầy biết thừa anh ta thích mình, nhưng thích đến độ nào, thích ra sao thì cô không rõ mà thôi. Lầy tắt điện thoại đi ngủ, nhưng rồi, cô không sao ngủ được. Cô mặc áo và đi ra ngoài.
Lầy không hiểu tại sao mình lại đến trước công ty của Chập Chờn, dù bên trong còn sáng đèn nhưng cô cứ đứng ngập ngừng mãi. Cuối cùng, khi Lầy định quay về thì Thôi Chấn Song đi ra, vừa nhìn thấy cô, Thôi Chấn Song đã kéo cửa lôi cô vào.
Chập Chờn đang ăn mì, ngẩng đầu lên nhìn cô, anh ta nửa mừng rỡ, nửa tỏ vẻ lạnh lùng. Siêu Lầy đã vào rồi thì quyết định đành lầy thêm một tí nữa vậy, cô tiến đến chỗ ngồi của Thôi Chấn Song, nhòm vào máy tính của anh ta và coi như Chập Chờn không hề tồn tại. Lầy nói với Thôi Chấn Song.
“Ơ, cậu đang xem phim Hàn Quốc à?”
“À, vâng, tại em chờ sếp lâu quá nên chẳng có việc gì làm, em thấy cô bạn gái của em cứ khen phim này hay nên em xem thử để còn biết đường chém gió.”
“Bạn tôi cũng xem nên tôi đành phải xem theo. Nhưng mà xem bực mình lắm! Yêu đương gì mà yêu cả mấy năm trời chỉ có mỗi hôn trán, cùng lắm là được mỗi cái chạm môi, thế mà cũng gọi là hôn chứ.”
Thôi Chấn Song như được chạm vào mạch cảm xúc, bèn gật gù lên tiếng.
“Chị nói chuẩn, em cũng ức chế lắm, ai đời thanh niên ba mươi tuổi mà yêu đương chưa bằng đứa mười bảy tuổi nữa! Cả phim chỉ có nắm tay với nhìn nhau cười!”
“Chuẩn! Thời nào rồi chứ, tôi chờ mãi mà đến cuối phim bói mãi không ra một cảnh ‘xôi thịt’ nào! Nếu sợ hở hang thì có thể quay ngang người là được rồi. Tôi là người theo chủ nghĩa xôi thịt, tôi chỉ thích xem phim Mỹ thôi.”
Chập Chờn đang ăn mì thì bị sặc, anh ta ho sặc sụa rồi trợn mắt nhìn Lầy. Lầy biết mình hăng quá nên nhỡ miệng, nhưng biết thế nào được, giờ nhỡ cũng phải chịu chứ, lời nói ra như mũi tên bắn đi cơ mà. Thôi Chấn Song không thèm đếm xỉa đến biểu cảm của Chập Chờn. Cậu ta đứng dậy, nắm tay Lầy.
“Chị! Chị em mình đúng là một cặp trời sinh! Chị biết hai chị em mình hợp nhau đến thế nào không? Phải mấy chục năm rồi em mới tìm được một người hợp với mình thế này đấy.”
Chập Chờn thả bát mì, lao ra đứng cạnh Thôi Chấn Song từ lúc nào, anh giật tay hai người ra.
“Có phải mới gặp lần đầu đâu mà phải bắt tay hả?” “Anh làm gì đấy? Đau tay em đây này!”
Chập Chờn quay sang Siêu Lầy, vẻ khó chịu. “Còn cô nữa, cô là con gái, phải có giới hạn chứ, ba cái chuyện như thế mà cũng thoải mái đứng bàn luận với đàn ông được à? Hơn nữa còn là đàn ông… xa lạ.”
“Nhưng… cậu ấy đâu phải là xa lạ, mà tôi có nói gì quá giới hạn đâu nhỉ?”
“Cái… chuyện… xôi… thịt đó mà không có gì à? Thật là… không thể hiểu nổi!”
Thôi Chấn Song tròn mắt nhìn Chập Chờn tựa hồ không thể tin được.
“Anh làm sao thế? Ghen à?”
“Chắc thế! Anh ấy thấy tôi nắm tay cậu nên ghen đó mà.”
Siêu Lầy đế thêm vào. Chập Chờn loay hoay không biết nên làm gì đành tóm lấy tay hai người, đặt cạnh nhau.
“Thôi được rồi, nếu hai người cảm thấy thoải mái thì cứ nắm tay nhau đi hết cuộc đời đi.”
Chập Chờn vùng vằng bỏ vào trong. Thôi Chấn Song và Lầy nhìn theo cùng cười. Thôi Chấn Song giơ ngón tay cái lên nói nhỏ.
“Anh ấy thích chị đấy.”
Siêu Lầy cười, vẫy tay chào Thôi Chấn Hưng. “Tôi về đây!”
“Chị không ở lại à?”
“Không, tôi chỉ vô tình đi qua thôi.”
Siêu Lầy bước ra, cô không gọi taxi như lúc đi mà lặng lẽ đi bộ một mình. Cô nhớ lại vẻ mặt ghen tuông rất trẻ con của Chập Chờn rồi bật cười. Chắc vì vẻ mặt đó mà hôm nay cô cảm thấy rất vui. Cô cứ bước tung tăng trên đường, và lòng tràn ngập những mơ tưởng về một tình yêu đẹp sắp tới của mình.
Một lát sau, Chập Chờn đi ra thì Siêu Lầy đã đi mất, anh có chút hụt hẫng rồi vụt chạy ra cửa. Anh vội vã như thể sau hôm nay không còn được gặp cô nữa. Chập Chờn định vẫy một chiếc taxi, nhưng anh chợt nhìn thấy phía xa, Lầy đang thong thả tản bộ một mình. Chập Chờn vội chạy đến, rồi giữ một khoảng cách nhất định, đủ cho Lầy không nghe thấy tiếng thở gấp gáp của mình.
Anh không có ý định tiến lên để nói chuyện cùng cô, chỉ muốn lặng lẽ nhìn cô từ phía sau và đi theo để biết chắc rằng cô trở về nhà an toàn. Có lẽ Lầy không biết, những ngày qua anh vẫn âm thầm để ý đến cô, đứng nhìn cô từ xa hay thích thú dùng điện thoại quay trộm lại những cảnh cô tung tăng nhảy lên cầu thang để lên nhà. Anh làm thế, để những lúc nhớ cô, anh lại mở ra và ngồi cười một mình như đứa dở hơi.
Lầy bước đi mà không để ý rằng mình đang lạc vào một khu nhà bỏ hoang, cô định quay đầu lại thì có mấy thanh niên từ đâu lao tới, chúng vung dao sáng bóng đòi cướp túi và buông lời cợt nhả với cô. Lầy lùi người lại, Chập Chờn lập tức chạy đến, kéo cô đứng ra phía sau mình. Một tên lao tới định đạp anh ngã, nhưng anh nhanh chân hơn, đạp văng hắn ra một góc. Ngay sau đó, nhiều tên ở đâu túa ra bao vây lấy hai người. Chập Chờn thấy quá đông, liền đẩy Lầy ra rồi nói nhỏ.
“Chúng đông quá! Chạy thôi!”
Sau câu ấy, Chập Chờn xoay người chạy một mạch, nhưng anh chạy được một quãng mà vẫn không nghe thấy tiếng bước chân bên cạnh liền ngoái đầu trở lại. Lầy vẫn đứng lừng lẫy giữa vòng vây của đám cướp kia. Chập Chờn lại lộn về.
Sau đó, cả Chập Chờn và Lầy đều cố một trận sống mái với bọn cướp. Chúng đông, có vũ khí nhưng đánh không nổi hai người học võ. Chập Chờn vừa cố kéo Lầy đi, vừa gọi điện thoại cho cảnh sát. Nhưng Lầy đang hăng máu nên vẫn nhất định lao vào đấm đá loạn xạ, khiến Chập Chờn vừa vất vả đỡ đòn, vừa vất vả bảo vệ cô. Mãi đến khi xe cảnh sát tới, bọn cướp chạy tán loạn thì Lầy và Chập Chờn mới đứng lại thở dốc. Chập Chờn kéo Lầy đi, vừa đi vừa mắng mỏ.
“Đã bảo chạy đi còn ở lại làm gì? Cậy mình có võ chắc? Không thấy chúng nó có dao sáng loáng thế à?”
“Phải cho chúng nó một trận chứ!”
“Nhưng nhỡ em bị gì đó thì tôi phải làm sao?” Siêu Lầy dừng lại mỉm cười vui sướng.
“Em và tôi sao? Nghe hay phết!” “Thôi, bỏ đi!”
Chập Chờn thả tay Siêu Lầy ra, đi trước. Nhưng lúc này, Lầy mới phát hiện ra mình bị thương ở lưng, tên nào đó đã để lại một vết dao ngang lưng Lầy, phía dưới vai, khiến áo cô rách một mảng. Lầy sờ lên lưng mình và thấy có gì đó ươn ướt. Lầy nhăn mặt. Chập Chờn hốt hoảng quay lại. Khi phát hiện ra Lầy bị thương, anh ta cuống cả lên, định xoay người Lầy lại xem vết thương nhưng Lầy không cho.
Vết thương thực ra không sâu đến nỗi phải khâu, nhưng nó đủ làm lưng cô có một vết xước dài rỉ máu. Quan trọng hơn, đúng ở vị trí đó, có một vết sẹo dài mà cả đời này, Lầy không muốn ai nhìn thấy. Cô vội vàng vẫy một chiếc taxi rồi bước lên như chạy trốn. Nhưng Chập Chờn còn nhanh hơn, anh mở cửa bên kia và ngồi vào trước. Anh giục taxi cho mình đến bệnh viện. Lầy kiên quyết từ chối, nói mình muốn được về nhà.
Chập Chờn quá lo lắng nên nằng nặc kéo lưng của Lầy ra để kiểm tra trong không gian chật chội của taxi. Lầy không thể tránh được, đành để mặc cho Chập Chờn dùng đèn pin từ điện thoại soi vết thương. Chập Chờn nhìn thấy máu rỉ ra rất nhỏ, biết chắc vết thương không quá sâu, nhưng điều khiến anh khựng lại là vết sẹo dài ở ngay gần đó. Dù vết sẹo có vẻ như đã rất cũ nhưng vẫn còn hằn lên như một con rết nhỏ, dài và đỏ ửng. Tự nhiên không hiểu vì sao, anh lại thấy đau xót đến lặng người. Chập Chờn nhẹ nhàng cởi áo của mình, khoác lên vai Lầy rồi để yên một tay qua vai cô, nhưng anh lại không dám chạm tay vào đôi vai ấy. Anh cố trấn tĩnh mình và nói nhỏ để cô yên tâm.
“Chỉ là một vết xước không sâu lắm, may mà cô mặc áo dày đấy.” “Tôi biết!”
Lầy biết rằng anh ấy đã nhìn thấy vết sẹo, và nỗi đau đớn do vết thương mới gây ra với cô chẳng là gì so với vết sẹo ấy. Cô lặng lẽ rơi nước mắt rồi gạt vội đi. Cô quay sang nhìn anh.
“Tôi không thể về nhà với bộ dạng này, vì bạn tôi đang có bầu nên dễ xúc động.”
“Vậy chúng ta tìm chỗ nào đó nhé.”
Cô gật đầu, Chập Chờn dừng lại ở một khách sạn, cả hai đều bối rối. Chập Chờn nói nhỏ.
“Tôi chỉ muốn băng bó vết thương cho cô rồi về ngay.”
Siêu Lầy gật đầu, cô vào phòng trước còn Chập Chờn vội vã đi mua bông băng y tế. Khi anh quay trở lại, cô vẫn ngồi nguyên một tư thế, mắt hướng ra cửa sổ. Chập Chờn không hỏi gì, anh nhẹ nhàng bỏ chiếc áo khoác của mình trên vai cô xuống, rồi dùng bông thấm thuốc sát trùng vào vết thương. Nhưng đột nhiên anh dừng lại, lúng túng nói với Siêu Lầy.
“Có lẽ… cô phải cởi áo ra… vì vết thương dài quá…”
Siêu Lầy tròn mắt xoay người lại nhìn Chập Chờn. Anh ta quay mặt sang chỗ khác.
“Cô vào toilet quấn khăn tắm cũng được mà.”
Siêu Lầy vẫn ngồi im, Chập Chờn lại càng bối rối, anh ta loay hoay một lúc rồi cố gắng giải thích như thể sợ mình bị đổ oan.
“Tôi… không phải… có ý gì đâu… nhưng vết thương ở sau lưng, cô không thể tự mình làm được.”
“Đợi tôi một lát.”
Siêu Lầy đứng dậy, đi vào toilet trước sự ngỡ ngàng và ngại ngùng của Chập Chờn. Một lúc sau, cô trở ra với một chiếc khăn tắm đã quấn quanh người, chỗ vết thương, cô để hở ra. Và vết sẹo kia lại càng nổi bật, một vết dài gần ngang với vết thương mới.
Chập Chờn chăm chú sát trùng vết thương, nhưng thực ra, anh đang cố ngăn bản thân mình không chạm vào vết sẹo cũ ấy. Trên tấm lưng mịn màng nhỏ xinh của một cô gái lại có một vết sẹo dài như thế, hẳn nó phải khiến cô ấy buồn lắm. Chập Chờn không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh có cảm giác để vượt qua và sống chung với vết thương này, với cô ấy chắc không phải là điều dễ dàng. Anh trào lên một cảm giác buồn thương khó tả. Rồi bất giác, anh chạm nhẹ lên vết sẹo, Lầy rùng mình rụt người lại, Chập Chờn cũng rụt tay lại.
“Tôi xin lỗi!”
“Đó là vết sẹo năm mười tám tuổi. Năm đó, tôi vừa có giấy báo vào đại học, tôi về nhà khoe mẹ nhưng mẹ đi vắng, và ông ta nhìn thấy khuôn mặt hớn hở của tôi. Ông ta đánh tôi vì lý do khiến ông ta ngứa mắt như bao lần khác. Lần đó là lần đầu tiên và duy nhất tôi cãi lại. Ông ta đã rút thắt lưng và vụt tới tấp vào lưng tôi. Đó là vết thương sâu nhất, mạnh nhất và không bao giờ mờ đi.”
Chập Chờn lặng người khi nghe cô nói, anh vòng tay qua người cô từ phía sau, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vuốt những giọt nước mắt đang thi nhau rơi xuống.
“Sau trận đòn đó, tôi phải một mình đến bệnh viện, vết thương sâu nhất ấy phải khâu nhiều mũi, tôi về nhà nhưng vì quá đau nên không thể giả vờ như không có chuyện gì trước mặt mẹ. Tôi lấy lý do sang nhà bạn chơi vài hôm rồi từ đó không trở về nhà nữa. Có lẽ mẹ tôi nghĩ rằng tôi mải ăn chơi, bất hiếu.”
“Nhưng sao cô không kể chuyện đó với mẹ?” “Mẹ tôi yêu ông ta và ông ta cũng thế! Ông ta chắc do quá yêu mẹ nên hay ghen với quá khứ của mẹ, mà quá khứ ấy lại hiện diện trong tôi nên chắc ông ta không chịu được.”
“Nhưng mẹ cô không thể sống với một kẻ độc ác như thế được!”
“Không, ông ấy nâng niu mẹ tôi và chỉ đánh tôi khi bà không có ở nhà. Thỉnh thoảng tôi vẫn ghé về theo dõi cuộc sống của mẹ, tôi thấy mẹ dường như trẻ ra! Tôi không thể vì mình mà để mẹ buồn khổ được.”
Chập Chờn siết chặt vòng tay của mình hơn, cảm giác như Lầy trở nên nhỏ bé, ngoan ngoãn, dễ thương nằm gọn trong tay mình. Anh thì thầm.
“Đó là lý do vì sao em nói em thông cảm cho bố tôi sao?”
Lầy gật đầu. Chập Chờn ôm cô chặt hơn chút nữa, Lầy “á” lên một tiếng vì đau. Chập Chờn hốt hoảng đẩy cô ra.
“Đau lắm sao?” “Cùng tàm tạm.”
Tự nhiên, hai người nhìn nhau đầy ngượng ngùng, Chập Chờn cố giấu cảm xúc của mình bằng cách cúi xuống dọn dẹp bông băng nhưng chúng cứ rơi khỏi tay liên tục.
“Anh sao thế? Anh cũng nghiện phim Hàn à?” “Sao cô lại thở gấp thế? Cô theo chủ nghĩa xôi thịt là chuẩn rồi đấy, tại cô thở mạnh làm tôi sợ…”
“Cái gì? Anh mới là người thở gấp đấy, tôi nhịn thở từ lâu rồi!”
Chập Chờn thật không còn cách gì để giải quyết cái cảm giác vô cùng… nóng bỏng trong lòng. Anh ta đi vào toilet, xả nước để hất hết lên mặt mình. Mà cũng chẳng hiểu sao mặt mình lại nóng ran như thế nữa, mình là đàn ông chứ có phải thiếu nữ đâu cơ chứ!
Anh ta loay hoay một hồi trong toilet, khi quay ra đã thấy Lầy mặc áo trở lại. Nhưng áo cô đã bị rách một mảng to phía sau, nên Lầy trùm thêm cái chăn ngồi trên giường. Chập Chờn đi ra, cố làm ra vẻ tự nhiên nhất, khoác cái áo của mình lên rồi nói.
“Cô ngủ đi, tôi về đây!”
“Kể ra cách xưng hô của anh cũng tùy tiện phết! Lúc thì tôi và em, lúc cô và tôi, thế đến lúc nào thì anh gọi là anh em hay vợ chồng nhỉ?”
“Ngủ đi! Nói nhảm nhiều quá vết thương nó tự rách to ra đấy.”
Siêu Lầy bật cười khanh khách. Khổ quá, Chập Chờn đã đủ rối bời lên rồi, giờ cô ta lại vật ra cười nữa khiến anh không biết mình phải làm gì cho… đỡ xấu hổ. Anh ta lật đật đi ra mở cửa, Lầy gọi với theo.
“Đi đâu đấy? Anh không thấy áo tôi rách rồi à? Anh phải để áo của anh lại, mai tôi còn có cái mà khoác ra đường chứ!”
Chập Chờn như một cái máy, cởi áo khoác của mình ra, vứt lên ghế rồi lại định đi, Lầy gọi giật lại.
“Ơ, lại đi đâu đấy? Anh bỏ một cô gái chân yếu tay mềm bị thương ở đây mà về được à? Lương tâm không cắn rứt sao?”
“Cô mà chân yếu tay mềm à? Xì!”
“Chứ còn gì nữa! Không tin thì… sờ thử xem.” “Này, sao trong đầu cô lúc nào cũng một là ăn hai là mấy cái thứ đen tối thế nhỉ?”
“Đâu có, tôi nói trong sáng mà tự anh nghĩ đen tối đấy chứ!”
“Thôi, ngủ đi, cô không thấy đau à?”
Chập Chờn loanh quanh rồi ngồi xuống ghế, anh ta lôi chiếc áo của mình lên đùi, vuốt lên vuốt xuống, gỡ đi gỡ lại vài sợi chỉ. Tất cả những cử chỉ ấy không qua được mắt Lầy.
“Anh làm gì với cái áo thế?” “À, tôi đang… tiễn biệt nó.”
“Sao phải tiễn biệt? Nó vẫn ở đó đấy thôi!”
“Tôi chợt nhớ ra những gì tôi cho cô mượn đều một đi không trở lại, trong lần gặp đầu tiên tôi cho cô mượn áo vì lúc đó cô chỉ mặc mỗi cái váy ngủ, sau đó cái áo của tôi đi đâu mất rồi? Cô không hề mang trả nó.”
“À, cái áo ấy hả? Tôi làm giẻ lau rồi, vì nghĩ sẽ không gặp lại.”
“Cái gì? Giẻ lau á? Đồ… vô ơn…! Thế còn đôi giày của tôi? Hôm trước cô xỏ về rồi không mang trả là sao? Đừng nói cô ném vào thùng rác rồi nhé!”
“A, đôi giày à? Tôi để ở nhà, thỉnh thoảng mang ra ngắm thôi.”
“Thế còn được! Tôi tự nhiên lo lắng cho số phận cái áo này quá!”
“Anh lo cho cái thân anh ấy, anh mà để tôi bắt được thì không bao giờ có đường quay về đâu.”
Chập Chờn bật dậy, trùm chăn lên người Lầy rồi đẩy cô xuống giường, anh dùng tay mình siết mạnh vai cô, ghé sát mặt mình vào mặt cô, nói gằn từng tiếng.
“Ngủ đi không cô chết với tôi đấy!”
Lầy nhơn nhơn vậy thôi, chứ đến cái đoạn này cũng thấy… hoảng! Cô vội vàng trùm chăn xoay người lại, Chập Chờn rời khỏi giường, đứng dậy đi tìm nước uống. Một lúc sau, mọi thứ đã yên tĩnh, Lầy mới thò đầu ra, nói nhỏ.
“Tôi ngủ đây, nhưng tôi phải nằm sấp vì vết thương đau quá”
“Ừ.”
Chập Chờn đáp lại cộc lốc, anh ta ngồi im trên ghế, giả vờ lôi điện thoại ra nghịch. Anh ta cứ vuốt màn hình bên nọ sang bên kia mãi cho đến khi nghe thấy tiếng thở nhẹ nhẹ đều đều của Lầy.
Chập Chờn nhẹ nhàng tiến đến, quỳ xuống bên giường, lật chăn của Lầy ra. Mái tóc ngang vai đã che lấp mất cả khuôn mặt cô, cô nằm sấp nên nửa bên kia cũng bị giấu dưới gối. Chập Chờn nhẹ nhàng vén tóc lên, mỉm cười ngắm gương mặt cô đang say ngủ. Anh thì thầm một mình.
“Những năm qua, khi chỉ có một mình với những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần như thế, em có được một đêm nào ngủ ngon không? Em đã cô đơn và sợ hãi lắm đúng không? Ước gì tôi có thể che chở cho em, ước gì tôi có thể cùng em sống cuộc đời mà chúng ta muốn. Nhưng tôi còn không thể che chở nổi cho bản thân mình thì tôi làm được gì cho em đây? Tôi không có quyền kéo em đi cùng nỗi buồn của mình được, em biết chứ?”
Chập Chờn đứng dậy, đi ra phía cửa sổ, anh khoanh tay đứng nhìn ra ngoài, không nghĩ rằng nước mắt mình đột nhiên rơi xuống. Nhiều năm qua, anh chưa từng khóc, kể cả lúc thất vọng kiệt cùng hay khi rơi xuống hố sâu của sự cô độc kiệt cùng, anh vẫn gan lì đứng đó, vẫn tự nhủ rằng mọi thứ rồi sẽ qua. Nhưng rồi, vết thương trên lưng cô gái ấy, gương mặt nhẹ nhàng khi ngủ của cô gái ấy, câu chuyện buồn rầu được kể bằng một thứ giọng dửng dưng của cô gái ấy, và cả suy nghĩ sẽ không bao giờ được gặp lại cô gái ấy nữa, khiến nước mắt anh tự nhiên rơi.
Trước khi biết về quá khứ của cô, anh đã thích cô rồi. Sau khi biết, anh không chỉ thích mà còn thương cô gấp bội. Anh chênh vênh giữa cảm xúc mãnh liệt của tình yêu và nghĩa vụ mà cả đời anh nghĩ mình phải trả. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu hay sẽ làm thế nào, vì đúng như lời Măng Non nói, anh chưa từng sống, hay nói rõ ràng hơn, anh đã quên cuộc sống của bản thân mình và lao vào tìm kiếm một sự vô nghĩa khác. Anh không có gì, không có bạn bè, không có kỷ niệm của tuổi trẻ, không có những cảm xúc của tuổi trẻ tươi đẹp. Hành trang cuộc đời anh chẳng có gì ngoài những hành trình tìm kiếm trong vô vọng một người có thể không bao giờ trở về nữa. Anh đã quên mất mọi thứ của mình, ước mơ của mình, tương lai của mình, cảm xúc của mình. Anh từng nghĩ sẽ gác chúng lại, bao giờ tìm được bố thì sẽ tiếp tục. Nhưng, thời gian cứ đằng đẵng trôi, sự vô vọng cũng dài thêm đằng đẵng, cho đến khi gặp được người khơi dậy ngọn lửa trong trái tim nguội lạnh của mình thì Chập Chờn mới thấy tiếc nuối những tháng ngày đã qua.
Anh quay lại giường, nơi cô gái của mình vẫn còn say ngủ, anh lướt nhẹ một nụ hôn lên môi cô, vuốt tóc cô rồi nói nhỏ.
“Em nói em thích tôi là đùa hay thật thế? Lúc nào em cũng nhơn nhơn như đùa khiến tôi hoang mang lắm! Nhưng, dù có là đùa hay thật thì hãy đợi tôi nhé, tôi cần sắp xếp lại cuộc đời mình thật tốt trước khi đón em bước vào.”
Anh ghé lưng, nhẹ nhàng nằm xuống dưới chân cô, dù khoảng trống phía chân giường rất bé nhưng Chập Chờn lại thấy dễ chịu, anh ngủ quên lúc nào không hay biết.
Khi tỉnh dậy, nắng đã xiên qua rèm cửa khiến Chập Chờn thấy chói mắt, anh ngẩng đầu lên nhìn Lầy, nhưng chỉ còn lại chiếc chăn trống trơn. Chập Chờn hốt hoảng bật dậy, chạy vào toilet nhưng trong đó không có ai. Anh nhìn chiếc ghế nơi hôm qua anh vắt áo lên đó, chỉ còn lại chiếc ghế chơ vơ ở đó. Vậy là cô ấy đã ngủ dậy và đi mất rồi. Chập Chờn tìm điện thoại định gọi điện thì thấy có tin nhắn của Lầy gửi đến từ lúc nào: “Tôi mượn áo của anh nhé, lúc nào thấy cần hãy tìm tôi đòi lại áo. Tôi hứa sẽ không dùng nó làm giẻ lau nữa!”
Chập Chờn buông điện thoại xuống, dù không được gặp Lầy, nhưng anh rời khỏi khách sạn với tâm trạng nhẹ nhõm vô cùng.
Có lẽ Chập Chờn không biết rằng, những lời anh nói đêm ấy, cô đều nghe hết.