Siêu Lầy, Siêu Nai Và Điện Giật

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

S

áng đầu tuần, Siêu Lầy vội vã mặc quần áo, xách túi, phi xuống quán bún riêu của chị Chín, anh Tính. Vừa nhìn thấy Lầy, chị Chín đã hớn hở vứt cả cái muôi chần bún to đùng vào nồi nước dùng khiến nước bắn lên cả mặt anh Tính, rồi lao vút ra, tóm tay Lầy kéo vào ghế. Lầy ngạc nhiên, không hiểu có chuyện gì, chỉ hi vọng đừng nhờ đi đánh ghen vụ gì nữa, lần này hội hết người rồi, Điện Giật thì mang bầu, Siêu Nai đang mải mê hẹn hò giai đẹp, còn Siêu Lầy thì đang bận với dự án quảng cáo mới cho công ty.

Chẳng để cho Lầy kịp nói gì, anh Tính đã đặt bát bún riêu đang bốc khói nghi ngút trước mặt Lầy, giọng hớn hở.

“Chúc mừng cô! Cuối cùng cô cũng khiến anh chị có dịp nở mày nở mặt với khu chung cư này!”

“Là sao? Em liên quan gì mà khiến anh chị nở mày nở mặt?”

Chị Chín ngồi xuống bên cạnh nhìn Lầy một cách âu yếm, tay lau đũa đưa cho Lầy! Trời ạ, nếu ai mà không biết chắc nghĩ Lầy và Chín là một cặp les cũng nên, Lầy tự thấy ghê ghê với ý nghĩ của mình nên dịch người ra đồng thời kêu lên.

“Này này, có chuyện gì nhờ vả em à? Nói đi, đừng hành động kiểu đó, em thấy ghê lắm đấy!”

“Nhờ cái gì đâu! Chúc mừng cô, cô biết không, từ lâu vợ chồng anh chị coi cô như em gái, giờ niềm vui của cô cũng chính là niềm vui của anh chị! Anh chị sướng âm ỉ từ sáng đến giờ đấy!”

Anh Tính chêm vào.

“Cô làm anh chị cũng được dịp chứng minh với hàng xóm láng giềng là anh chị không bao giờ nói điêu, người như cô không bao giờ ế!”

“Là sao? Trời ạ! Sao cái khu này sinh ra toàn người nói lòng vòng kiểu chạy quanh đống rơm thế nhỉ? Nói trực diện cho em nghe xem nào? Nếu không em không ăn bún đâu.”

Siêu Lầy vẻ giận dỗi, đặt cạch đôi đũa xuống. Anh Tính và chị Chín vội vàng đính chính.

“Ấy, chuyện vui chứ có gì đâu mà giận dỗi! Chắc là ngại đúng không? Thôi, tuổi này rồi, còn ngại ngùng gì nữa! Công khai xừ nó đi cho cả khu cùng vui!”

“Đúng kiểu một người giỏi, trăm người vui ấy! Chị nghe tin mà từ sáng đến giờ cứ rực cả người lên đây này.”

Lầy bực quá, tóm lại là nói kiểu gì vẫn không thể hiểu được, sao trời đất lại run rủi cho Lầy đến thuê một khu nhà mà ai cũng thích nói chuyện lấp lửng kiểu này nhỉ. Lầy đập mạnh tay xuống bàn, khiến bát bún đầy ắp lắc lư suýt đổ. Anh Tính, chị Chín câm nín nhìn nhau.

“Em yêu cầu mọi người nói rõ đi, tóm lại là có chuyện gì?”

“Thì chuyện hôm qua có một anh siêu đẹp trai đến tặng hoa em đó, cậu ta đến đúng giờ tập aerobic của mấy bà trong khu nên cả khu đều nhìn thấy ấy! Nghe nói, cậu ta đẹp y như tượng sáp ấy!”

Anh Tính chêm vào, vẻ đầy tự hào và không kém phần hưng phấn.

“Anh biết ngay, người như cô không bao giờ ế! Nhưng anh vô cùng khâm phục cô vì cuối cùng cô cũng lừa được một thằng đẹp trai đến thế.”

Lầy thở dài, cầm đũa cặm cụi ăn bún. Anh Tính, chị Chín thấy hụt hẫng, cố ngồi cạnh gạ gẫm thêm ít thông tin để còn đi buôn dưa lê, nhưng tuyệt nhiên Lầy chỉ ăn và ăn thôi, chả nói gì.

Không phải Lầy giận dỗi, mà chẳng qua là thái độ đó cũng giống như việc xử lý khủng hoảng truyền thông của một ngôi sao nổi tiếng nào đó thôi, im lặng là vàng. Bây giờ chỉ cần Lầy cất lời thôi thì mọi chuyện sẽ còn trở nên sôi nổi hơn nữa. Nếu cô từ chối, thì ngay lập tức bị quy là nói dối, có mà không nhận, và tất nhiên sẽ chả ai tin cô. Còn nếu cô ừ hữ cho qua thì chết chắc rồi! Chỉ cần vài phút sau, người ta sẽ nói về đám cưới của cô ngay lập tức. Thế nên, im lặng là vàng!

Muôn đời vẫn vậy, thị phi không vì ta mà đến, cũng chẳng vì ta mà mất đi, nó cứ mặc nhiên tồn tại xung quanh ta, bủa vây lấy ta, nên cách tốt nhất là đừng tránh né, cứ hiên ngang mà sống cùng nó thôi.

Nhưng khốn nỗi, số Lầy quá nhọ, Lầy không thể yên ổn mà nuốt hết được bát bún riêu đặc biệt mà anh Tính đã nấu nó bằng tất cả sự tọc mạch, sốt sắng của bản thân dành cho Lầy. Năm phút sau, cô hàng xóm cạnh nhà đi qua, nhìn thấy Lầy đã tay bắt mặt mừng như mười tám kiếp trước chưa từng gặp, rồi hoan hỉ chúc mừng như thể ngay ngày mai Lầy sẽ tổ chức một lễ cưới hoành tráng mát mày mát mặt cả khu chung cư thu nhập thấp này vậy. Tiếp đó, chú trưởng khu đi tập thể dục qua, liếc thấy Lầy thì cũng chạy vào bắt tay và bày tỏ quan điểm nhiệt liệt hoan nghênh “chồng” đẹp trai của Lầy về đây sống. Hai phút sau, là “mĩ nhân aerobic” của khu, béo ú na ú nần ục ịch đi tới, hôn gió và bày tỏ sự “GATO1” cực độ với Lầy. Lầy tiếp tất cả bằng những cái gật đầu và nụ cười trông không thể ngu hơn được nữa. Khi các “nữ hoàng thị phi” lướt qua, Lầy cứ ngỡ mình đã thoát nạn nên lại cầm đũa lên vơ nốt cọng bún, chợt thằng Lăng Xăng lao xộc vào, gào lên.

1 GATO: Ghen ăn tức ở

“Chị, chị! Ăn mừng thôi chị ơi! Em đã nói là mắt em nhìn không bao giờ sai mà!”

Lầy thả đôi đũa xuống, rút tiền trong ví ra kẹp dưới đôi đũa rồi ôm túi tháo chạy như ma đuổi. Lăng Xăng cố đuổi theo nhưng Lầy nhanh hơn, mất hút giữa phố. Ôi, thân Lầy sao quá bầy hầy, chỉ ao ước ăn được bát bún riêu trong yên ổn mà cũng không xong, chẳng lẽ cái sự muộn chồng của Lầy cũng khiến cả khu chung cư “đau đáu” đến thế sao? Bố mẹ Lầy từ lâu đã từ bỏ ý định dụ dỗ Lầy lấy chồng rồi cơ mà, sao “thiên hạ” chẳng liên quan gì lại cứ sốt xình xịch lên như thể cái sự ế của Lầy khiến họ nhục nhã lắm ấy.

Mà kệ! Thị phi rồi cũng dần dần mất đi nếu nó chẳng có tác dụng gì, thế nên Lầy cứ nhởn nhơ thôi, đến đâu thì đến. Nói vậy chứ Lầy còn chả dám chạy xuống tầng hầm lấy xe, do lo ngại ba vạn chín nghìn người ở dưới đó lao vào bắt tay hỏi dò này nọ, Lầy quyết định ra bắt xe buýt đi cho lành.

Nhưng hỡi ôi, khi Lầy đã leo lên xe buýt rồi thì mới phát hiện ra rằng xe buýt chính là chốn gây nên bi kịch choáng váng nhất thế giới! Không phải vì ba cái vụ bị sàm sỡ của mấy tay bệnh hoạn như trên mạng đưa tin đâu, mà nếu có thì chúng nó sẽ gãy tay với Lầy luôn. Cũng không phải vì cái trò chen lấn, xô đẩy đông đúc ngột ngạt trên xe hay tiếng quát tháo kiểu rất hách dịch của anh phụ xe buýt, không phải, hoàn toàn không liên quan!

Lần đầu tiên trong đời, Lầy cảm thông sâu sắc cho những ai phải leo lên xe buýt vào giờ cao điểm trong một buổi sáng mùa thu nhưng nóng ngang mùa hè và lại gặp một anh bị viêm cánh nặng đến mức mà chỉ dùng mỗi từ “hôi” thôi là không thể đủ để lột tả hết. Lầy móc cái khẩu trang y tế trong túi ra đeo vào, nhưng vẫn không thể lọc được thêm tí khí trong lành nào, Lầy nghĩ, nếu Lầy chịu thêm một lúc nữa chắc sẽ chết, chết mà còn không dám há mõm ra ngáp cái ngáp cuối cùng luôn ấy. Mà Lầy thì chưa muốn chết, Lầy mới có ba mươi tuổi, chưa chồng, chưa con, đời Lầy vẫn còn xanh non như một trái cóc con. Lầy không thể chết, thế nên Lầy ngay lập tức lao ra cửa và nhảy xuống khi chiếc xe buýt vừa dừng. Lầy đứng hít lấy hít để không khí khi vừa thò chân xuống đường, chưa bao giờ cô thấy cái mùi khói bụi ngoài đường lại trong lành đến thế. Trong phút giây sảng khoái này, Lầy xin được cầu nguyện cho mấy chục con người đang còn ngồi trong xe buýt kia sẽ thở tốt, thở khỏe trong môi trường vi-rút viêm cánh tung hoành như thế! Xin được gửi lời chia sẻ, cảm thông sâu sắc nhất đến họ! Lầy nghiến răng vẫy một cái taxi rồi đến chỗ làm và chính thức tuyên bố tạm biệt xe buýt tại đây!

Buổi sáng đó, Siêu Nai cũng hớt hải chạy đến văn phòng vì đã muộn giờ hơn ba mươi phút, mà Nai thì muộn giờ có gì sai? Nai chả hiểu sao quỹ thời gian của mình luôn ở trong tình trạng hạn hẹp đến thế! Tại sao một ngày không có bốn mươi tám tiếng mà chỉ là hai mươi tư tiếng? Nếu có bốn mươi tám tiếng thì giờ làm việc phải lùi lại là mười giờ thay vì tám giờ, và mỗi buổi sáng, Nai lại có thêm hai tiếng để trang điểm, làm đẹp trước khi rời nhà. Chao ôi, nhưng Nai chưa bao giờ nghĩ rằng, với một người như Nai, có cho thêm hai tiếng hay tám tiếng thì muộn vẫn là muộn! Không có gì thay đổi cả.

Dù Nai có vừa vội vã chạy, vừa không quên nhiệm vụ hất tóc làm đẹp thì cũng chả có ai thèm nhìn cô, vì mọi người bận, và vì việc đi muộn đã trở thành thương hiệu của Nai nên chẳng còn ai quan tâm làm gì nữa. Thậm chí, ngay cả sếp của Nai cũng phải lắc đầu, bó tay chấp nhận Nai như một sự thật đau thương trong việc siết chặt kỷ cương của công ty cơ mà.

Nhưng hôm nay thì khác, sếp cũ vừa chuyển công tác, và sáng nay là ngày đầu tiên sếp mới đến nhận nhiệm vụ. Trời ạ, bạn có thể đi muộn hai chín trên ba mươi ngày nhưng nhất định không được đi muộn vào ngay ngày đầu tiên gặp sếp! Bởi ấn tượng ban đầu là ấn tượng khó phai nhất, ngày đầu tiên gặp mà sếp đã thấy bạn xấu rồi thì hai mươi chín ngày còn lại bạn không có lý do gì để tốt lên được! Thề đấy!

Nai lao vào phòng kế toán, thở hồng hộc như trâu, cố gắng lấy lại thăng bằng rồi kéo ghế ra, ngồi vào đúng kiểu chuẩn thanh niên nghiêm túc. Nhưng kỳ lạ thay, trong phòng không một tiếng động, ngay cả tiếng thở thôi, Nai cũng không hề nghe thấy! Quái! Sao lại có chuyện lạ lùng như thế chứ, bên ngoài kia không ai để ý đến Nai nhưng trong phòng này, nhất định phải có, ít nhất là chị Trưởng phòng, chị ấy không thể không cằn nhằn Nai mấy câu được. Nai ngẩng đầu lên và một đống người đang cấm khẩu nhìn mình chằm chằm và Trưởng phòng thì đang phồng mồm lên như thể muốn lao vào ăn tươi nuốt sống Nai được ấy. Khốn nỗi, vẻ mặt của Trưởng phòng không phải là thứ mà Nai quan tâm lúc này! Trời ạ! Sao trong phòng kế toán hôm nay lại có mỹ nam? Mà mỹ nam này nhìn mặt quen ơi là quen luôn! Nai cố gắng lục lọi bộ nhớ đã được lấp đầy bởi vô vàn trai đẹp của mình ra, lục mãi, lục mãi rồi cũng nhớ! Nai tròn mắt, hét lên.

“A, anh… ni có phải anh mua giày bữa trước không? Anh mua giày thể thao đó?”

Cả phòng ngơ ngác nhìn sang “anh ni” và “anh ni” cũng tròn mắt nhìn Siêu Nai. Khỏi phải giải thích nhiều, ai cũng biết cứ khi gặp giai xinh là Nai mất kiểm soát thế nào rồi đấy! Nai lao ra, túm lấy tay áo “anh ni” miệng liến thoắng, tất nhiên là liến thoắng theo kiểu… chậm rãi huyền thoại của Nai rồi.

“Rứa anh không nhớ em à? Em có mua một đôi giày thể thao mà anh khen đẹp đó nà, em mua xong giày chạy ra thì anh đi mất tiêu rồi, cứ tưởng không còn cơ hội nhìn thấy anh mà chừ hóa ra anh xuất hiện ở đây nì! Anh đến xin việc à? Rứa là chuẩn rồi, công ty em đang thiếu nhân viên kế toán đó, đẹp trai như anh chắc trúng tuyển liền luôn.”

Cả phòng vẫn lặng như tờ, chị Trưởng phòng liếc sang “anh ni” vẻ rất bối rối. Đúng lúc đó, tư duy chậm chạp của Nai mới bò lên đến não, Nai choáng váng lắp bắp.

“Trời ơi! Đừng nói… anh là… anh là… Tổng Giám đốc mới nha! Trời ơi! Chừ mần… răng chừ!”

Cả phòng lại tiếp tục liếc sang “anh ni” và chờ đợi sự bùng nổ, nhưng không, “anh ni” nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống và nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Tôi không phải là Tổng Giám đốc mới!”

“Ơn trời! Rứa mà em mém xỉu, đến xin việc mà ngời ngời như ri thì chết cả phòng luôn đó.”

“Nhưng… tôi là Giám đốc Tài chính mới!”

“Giám đốc Tài chính mới… ý là… to hơn… Trưởng phòng tài chính á? Ý là anh mần sếp của em luôn hả? Ôi trời ơi! Chừ mần răng chừ? Em lại mém xỉu anh ơi!!!”

Nai ôm ngực như thể bị khó thở, chị Trưởng phòng tóm lấy cốc nước đưa cho Nai, Nai vừa uống vừa cố trấn tĩnh. “Anh ni” liếc mọi người rồi cất lời.

“Chúng ta vừa làm quen nhau xong, giờ làm việc thôi!”

Cả phòng lục tục ai về chỗ nấy, câm nín không một lời xì xào, chỉ còn lại ánh mắt tò mò liếc trộm sếp mới và Siêu Nai. “Anh ni” tiến đến chỗ Nai ngồi, gõ gõ vào bàn tuyên bố.

“Đi chậm ba mươi phút, phạt năm trăm nghìn! Từ nay tôi sẽ phạt tiền tất cả những ai đi muộn, số tiền đó cho vào quỹ để cuối năm mang đi làm từ thiện! Và rất vui, khi cô là người đóng góp đầu tiên, hoan nghênh sự nhân hậu của cô!”

Siêu Nai cấm khẩu tại chỗ, ai nói đẹp trai đồng nghĩa với hào phóng chứ! Nai nước mắt lưng tròng gật đầu trong tiếc nuối. Đầu óc siêu toán của Nai ngay lập tức hoạt động, nếu nộp phạt theo quy định này thì cuối tháng, tất cả số lương của Nai sẽ được đi làm từ thiện! Thật nhân hậu quá luôn ấy! Nhưng không sao, anh ấy đẹp trai và Nai sẵn sàng tha thứ cho anh ấy, kể cả rỗng ví cũng chẳng sao.

Có thể nói, hôm nay là một ngày không may mắn đối với cả Lầy lẫn Nai, nhưng không ai biết được rằng có một người đang bức bối gấp mười lần họ, cảm thấy mình rơi vào bi kịch kinh khủng cũng gấp mười lần họ. Người đó là Điện Giật! Cô ấy đang cảm thấy phát điên vì mình không còn điện giật như trước nữa, bây giờ cô ấy đi còn chậm hơn cả Siêu Nai nữa cơ, mà ăn thì ngang cỡ Siêu Lầy! Không phải do cô không được khỏe, mà người có vấn đề chính là Lão Rùa chồng cô ấy! Từ hôm Lão Rùa biết vợ mang bầu, lão đột nhiên biến bà vợ khỏe mạnh nhanh như điện của mình thành một bà vợ vô dụng ngồi một chỗ và được phục vụ tận răng.

Đối với nhiều người phụ nữ khác, chắc họ sẽ sướng phát khóc lên vì có một lão chồng chiều chuộng như thế, nhưng với một người vốn tham công tiếc việc, nhanh như gió, bay như chim thì đó là bi kịch!!! Ngay đến cả việc ăn gì, uống gì cũng phải tìm hiểu thật kỹ chứ không thể cứ thế mà bỏ vào mồm như trước đây được nữa. Điện Giật vừa vui mừng vì có bầu, nhưng cũng vừa rất sầu vì mình không còn là mình nữa. Thói quen uống cà phê trước đây được thay bằng sữa bầu, thói quen lướt mạng hóng hớt chuyện thiên hạ trước khi đi ngủ giờ được thay bằng nghe nhạc không lời!

Xét ở khía cạnh nào đó thì Điện Giật trở nên “lành mạnh” hơn nhiều và có lẽ cô ấy cũng cần có thêm thời gian để thích nghi với cuộc sống đó. Ôi chao! Đời này không có gì là không thể xảy ra, nhưng có sao đâu, cứ bình tĩnh mà đón đợi thôi!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Huyền Lê

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.