S
au đêm nói chuyện với Măng Non, Lầy không thể ngăn mình nghĩ đến chuyện của anh em nhà đó. Nhất là với Chập Chờn, cô vốn đã luôn để ý đến anh ta, giờ lại càng quan tâm hơn nữa. Tự nhiên, Lầy tự cho rằng mình nên gần gũi với anh ta nhiều hơn, vì suy cho cùng, anh ta thật đáng thương, và cũng đáng yêu nữa.
Chập Chờn vẫn đến công ty của Lầy đều đặn y như một nhân viên bình thường, anh ta thỉnh thoảng trao đổi gì đó với trưởng phòng rồi lại đi ra như bao nhiêu nhân viên khác. Lầy nghĩ, nếu mình không biết trước kế hoạch này, chắc chắn không bao giờ có thể nghi ngờ Chập Chờn đang cố điều tra gì đó. Dù không muốn nói thêm vì đã nói quá nhiều rồi, nhưng Lầy vẫn muốn khen ngợi khả năng diễn xuất vô cùng tinh vi của anh ta. Nói thật, với gương mặt ấy, vóc dáng ấy mà đi làm diễn viên thì chắc nhiều fan nữ sẽ lăn theo chân anh ta mà chết mất. Ôi, nhưng không được, không thể thế được, của đâu mà dùng chung như thế chứ, anh cứ làm thám tử đi Chập Chờn ạ, như thế tôi dễ thở hơn.
Chập Chờn vừa kéo ghế ngồi xuống, Lầy đã vội đu cái ghế xoay của mình sang bàn anh ta, nhẹ nhàng thả xuống mặt bàn một quả ổi. Chập Chờn ngạc nhiên ngẩng lên nhìn Lầy. Lầy thản nhiên cười híp mắt, nụ cười ấy cũng khiến Chập Chờn nở hoa trong bụng.
“Ăn đi, ổi ngon lắm.” “Có độc không đấy?”
“Yên tâm, ăn đi, tôi thử trước rồi.”
“Tự nhiên cô tốt đột xuất khiến tôi đâm ra lo lắng.” “ Đừng lo, để tôi chứng minh cho anh thấy nó an toàn thế nào nhé.”
Lầy cầm quả ổi lên, cắn một miếng to rồi nhai nhồm nhoàm.
“Thấy chưa, tôi còn chẳng sợ nữa là… Anh ăn đi.” Chập Chờn nhìn quả ổi đã bị cắn mất một phần ba, anh ta đẩy sang phía Lầy.
“Cô ăn nốt đi thì hơn, tôi vẫn sợ nửa bên kia có độc, cô vốn ghét tôi sẵn mà, làm sao tôi có thể tin cô khi tự nhiên cô tốt đột xuất thế được.”
“Ai nói tôi ghét anh hả? Tôi thích anh cực!”
Lầy ngồi đung đưa chân, mặt không hề biến sắc khi nói điều đó. Chập Chờn đột nhiên cảm thấy ngại ngùng, anh ta nhìn quanh như thể sợ ai đó nghe thấy lời Lầy vừa nói. Chập Chờn hạ giọng.
“Nói năng tùy tiện như thế sẽ khiến người khác bị nhồi máu cơ tim đấy.”
“Ơ thật mà! Tôi thích anh cực!”
“Thôi đi, đừng có đùa nữa, tôi không thích kiểu đùa ấy đâu.”
“Không đùa, tôi nói thật đấy!”
“Thật sao? Mặt cô nhơn nhơn như thế mà nói thật à? Thôi đi, tôi biết tỏng cô rồi, cô định quấy rối công việc của tôi đúng không? Nếu đã có gan thì thử hét lên cho cả công ty nghe xem nào?”
Siêu Lầy đứng dậy, trèo lên bàn đứng, Chập Chờn choáng váng, không hiểu hành động ấy nghĩa là gì, anh ta vội tóm chân Lầy.
“Làm gì thế hả?”
“Làm điều anh vừa nói!”
Và không thèm để cho Chập Chờn có phản ứng gì, Lầy bắc loa tay lên miệng, hét lớn. “Tôi thích anh! Tôi yêu anh!”
Một bầu không khí lặng ngắt bao trùm khắp mặt sàn công ty, tất cả đều dừng hình ngoái lại nơi phát ra câu ấy. Và tất nhiên, mọi người giữ nguyên tư thế, một là vì quá sốc, hai là vì chờ đợi để xem diễn biến tiếp theo. Chập Chờn thật sự hoảng, anh ta gục mặt xuống bàn, thầm ước mình đã không lỡ lời thách thức cô gái này như thế. Sao anh không nhớ ra rằng biệt danh của cô ta là Siêu Lầy cơ chứ.
Trưởng phòng của Lầy chạy ào ra, vẻ mặt anh ta hốt hoảng thấy rõ, anh ta đứng ngay giữa sàn, nói to.
“Le Le, xuống đi, anh biết công việc của em có nhiều áp lực, nhưng em phải giữ thể diện cho công ty một chút.”
“Ơ, em nói thật mà, em không stress đâu sếp ơi!” Trưởng phòng thở dài nẫu ruột, tiến đến, gạt Chập Chờn ra, kéo chân Lầy.
“Thôi, xuống đi, anh sẽ cho em nghỉ vài hôm.” “Không, em không nghỉ đâu, nếu em nghỉ thì làm sao em gặp anh ấy được!”
“Ai?”
“Anh ấy!”
Siêu Lầy chỉ tay về phía Chập Chờn, trưởng phòng há hốc mồm kinh ngạc quay sang nhìn Chập Chờn, Chập Chờn lúc này đã không còn gì để mà xấu hổ hơn nữa rồi, anh ta hận không thể đánh cho Lầy một trận. Trưởng phòng đến gần vỗ vai Chập Chờn với vẻ mặt hối lỗi và cảm thông.
“Xin lỗi cậu, lỗi tại tôi, tôi đã ép cô ấy viết kịch bản ráo riết quá! Đây là một bài học kinh nghiệm cho việc quản lý nhân sự sáng tạo của tôi! Cậu cứ bình thường mà làm việc, cô ấy chỉ kích động một tí thôi.”
Trưởng phòng bước đi, vẫn thở dài vô cùng não ruột. Chập Chờn liếc quanh, mọi hoạt động vẫn đang dừng lại, tất cả đang đổ dồn mắt về phía hai người. Và Siêu Lầy thì vẫn hiên ngang mỉm cười đứng trên bàn. Chập Chờn vội cười, nói với mấy người xung quanh.
“Cô ấy say rồi, tôi ngửi thấy toàn mùi rượu thôi! Chỉ là cô ấy đang say thôi mà… Xuống đi, xuống đi không ngã bây giờ!”
Chập Chờn bế thốc Lầy xuống, kéo tay Lầy xềnh xệch ra ngoài. Ra đến đoạn hành lang vắng, Chập Chờn thả tay Lầy ra, nói như quát.
“Cô điên à? Cô làm cái gì thế? Cô có biết tôi không còn cái lỗ nào mà chui xuống nữa không hả? Đùa gì mà đùa nhây thế?”
Lầy nghiêm túc nhìn Chập Chờn.
“Anh nghĩ tôi đùa à? Nghiêm túc đấy!”
Lầy nói xong rồi bỏ đi luôn. Chập Chờn nhìn theo ngơ ngác, cô ta nói thế là ý gì? Nghiêm túc á? Nghiêm túc mà nhìn cái mặt chỉ muốn đánh như thế sao? Cô ta thật là đáng sợ mà.
Chập Chờn cảm thấy chóng mặt và hơi loạn nhịp sau màn tỏ tình choáng váng của Lầy. Tự nhiên anh ta hơi ngại khi phải đối mặt với Lầy trong phòng làm việc, bởi vậy bèn cố tình xuống căng tin uống cà phê. Tuy nhiên, khi Chập Chờn quay trở lại thì Siêu Lầy đã đi đâu mất khiến anh ta có phần hơi… hụt hẫng. Anh ta chắc không biết rằng sau cơn hứng chí gây nên một màn tỏ tình náo loạn như thế, Lầy cũng đã cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô kiếm cớ chuồn đi chơi và không một ai trong công ty thắc mắc về điều đó cả. Chắc tất cả bọn họ đều nghĩ Lầy bị stress thật.
Không ai biết Lầy đã đi đâu, làm gì trong cả ngày hôm đó, chỉ có Chập Chờn thỉnh thoảng lại dừng lại, liếc sang chỗ ngồi của Lầy, rồi lẩm bẩm “Nghiêm túc! Nghiêm túc thật sao, Sao cô ta lại nghiêm túc kiểu đó được nhỉ?”. Chập Chờn cố gắng trấn tĩnh, nhưng rồi vẫn không ngăn được mình liếc sang bàn bên cạnh và thầm nghĩ “Cô ta biến đi đâu rồi? Gây nên một chuyện tày đình như thế rồi dửng dưng bỏ đi luôn sao? Thật vô trách nhiệm quá”.
Mặc cho Chập Chờn có cố gắng đổ lỗi cho Lầy vô trách nhiệm cỡ nào thì hai ngày liên tiếp sau đó Lầy vẫn không hề xuất hiện. Vốn đã quen với cảnh Lầy nhằng nhẵng bên cạnh nên khi không thấy Lầy, Chập Chờn lại có cảm giác thiếu thốn, đến ngày thứ hai thì cảm giác ấy chuyển sang trạng thái lo lắng nhiều hơn. Cô ta đã đi đâu? Liệu có phải bị ốm rồi không? Hay lại bày ra trò nghịch dại gì đó và bị thương rồi? Những câu hỏi cứ trở đi trở lại trong đầu Chập Chờn khiến anh ta không thể tập trung làm gì được. Lần đầu tiên, sau mấy chục năm sống trên đời, Chập Chờn mới thực sự bị một cô gái chiếm lấy hết tâm trí, nhưng khổ cho anh ta quá, vì cô gái ấy lại không bình thường.
Chập Chờn cố gắng chờ Lầy đến, hôm nay, anh ta sốt ruột hơn nhiều, vì đã là thứ Sáu, nếu hôm nay cô ta không đến thì có nghĩa là thứ Hai… may ra mới được gặp. Sự chờ đợi của Chập Chờn trở nên vô vọng vì Lầy không đến thật! Lúc tan làm, Chập Chờn không ngăn được ý định đến thẳng nhà Lầy để xem cô ta ra sao.
Anh đứng ở cửa rất lâu, nửa muốn gõ cửa, nửa không. Đột nhiên, từ phía sau có một người dí dí tay vào lưng anh. Chập Chờn quay lại, Siêu Lầy đang đứng dựa vào tường, chân bắt tréo, người đung đưa nhìn anh. Phải nói rằng, tổng thể dáng đứng của Lầy lúc này trông rất… lưu manh. Lầy lại trưng cái kiểu cười tít mắt ấy ra nhìn Chập Chờn.
“Sao? Anh thấy nhớ tôi rồi à?”
Chập Chờn bối rối, húng hắng ho rồi cố nhìn sang hướng khác.
“Không phải, tôi sợ cô bị stress quá mà làm điều gì dại dột.”
“Vậy, anh lo cho tôi à?”
Chập Chờn thật sự muốn kéo cô gái lưu manh đang nhơn nhơn trước mặt mình rồi ghì cho đến khi ngạt thở mà chết luôn. Sao có thể sinh ra một cô gái, bày tỏ tình cảm yêu đương sâu kín bằng cái vẻ mặt muốn ăn đánh thế chứ. Chập Chờn lại tiếp tục hắng giọng.
“Với tư cách là đồng nghiệp ngồi cạnh bàn, tôi cũng có chút lo lắng.”
Siêu Lầy bật cười, vuốt vuốt những sợi tóc của mình rồi hất ngược chúng lên trán.
“Vậy anh có thích tôi đấy!” “Thôi đi, đáng lẽ tôi không nên đến đây thì hơn.” Chập Chờn xỏ hai tay vào túi quần rồi rảo bước nhanh ra khỏi tầm mắt của Lầy. Lầy chẳng buồn đuổi theo, mà cũng chẳng buồn mở cửa vào nhà, vì Lầy đang bận cười tủm tỉm rồi.
Chập Chờn xuống đến tầng trệt, anh ta ôm ngực dựa vào tường rồi thở dốc. Cảm giác như đã nín thở suốt từ lúc gặp Lầy đến giờ ấy. Cô ta thật là lợi hại.
Tối hôm đó, Chập Chờn làm gì cũng nhớ tới dáng đứng “lưu manh” của Lầy, anh ta cố xua nó đi mà không được. Chập Chờn cứ hết ra phòng khách bật ti vi rồi tắt, xong lại chạy vào phòng mình bật điện rồi tắt. Anh ta cứ chạy đi chạy lại hành động vô thức như thế khiến Măng Non kinh ngạc. Đến khoảng lần thứ sáu thì anh ta ra phòng khách, Măng Non chặn lại.
“Nam Mỹ! Em có nên đưa anh đi khám thần kinh không?”
“Sao cơ?”
“Anh cứ tắt ti vi, bật ti vi, tắt điện, bật điện đến sáu lần rồi đấy!”
“Hả? Anh làm thế à?”
Măng Non gật đầu, cậu nhìn mặt anh trai mình, vẻ suy nghĩ.
“Lẽ nào, có cô nào hớp mất hồn anh rồi?”
Chập Chờn cắn móng tay cũng có vẻ suy nghĩ, rồi xua xua tay trước mặt Măng Non.
“Không đời nào! Anh không thích dính vào phụ nữ! Anh nhiều việc quá nên chắc là bị stress rồi.”
“Anh nên đi ngủ đi! Làm việc để sống chứ không phải để chết đâu.”
Chập Chờn gật đầu, lặng lẽ đi vào phòng mình. Nhưng đêm đó, anh ta không thể nào ngủ nổi. Bản thân Chập Chờn biết rõ mình đang bị một cô gái hút hồn thật, nhưng anh lại không chịu thừa nhận điều đó.
Chập Chờn ngồi dựa vào tường, tự nhủ thầm với bản thân “Đừng thế, Nam Mỹ, mày còn nhiều việc phải làm, mày còn chưa tìm được bố, chưa biết ông ấy còn sống hay đã chết, chưa biết sự thật của vụ mất tích đó như thế nào thì không được vướng vào những chuyện khác”. Nam Mỹ đứng dậy, lôi cuốn sổ ghi chép của mình ra, bên trong có một mẩu giấy đã úa màu, một dòng chữ với nét mực cũng đã phai nhạt đôi phần: “Bố phải đi rồi, tạm biệt và xin lỗi hai con. Yêu các con”. Chập Chờn xoay lại tờ giấy, cậu nghĩ, nếu bố yêu hai anh em mình như thế thì tại sao lại bỏ đi, tại sao không một lần quay lại? Phải chăng có gì đó uẩn khúc?
Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi Chập Chờn rời khỏi trường đại học, anh đã lần tìm mọi manh mối, đã đi không biết bao nhiêu nơi, gặp bao nhiêu người quen biết với bố để hi vọng tìm ra điều gì đó, nhưng hoàn toàn vô vọng. Tại sao lại thế? Con người chứ có phải hạt cát đâu mà biến mất chóng vánh như vậy được? Đã có lúc, Chập Chờn nghĩ rằng bố đã mất, nhưng dù có mất thì cũng phải tìm được xác chứ? Nỗi băn khoăn, chờ đợi, hi vọng rồi thất vọng cứ kéo dài suốt hành trình đi tìm bố của anh và chắc chắn nó vẫn chưa dừng lại.
Năm năm sau ngày bố mất tích, mẹ anh đã thôi không còn đợi cửa chờ ông trở về nữa. Điều đó khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, vì rất nhiều lần trong khoảng thời gian năm năm ấy, cả anh và Nam Phi đã nép mình trước cửa phòng nhìn mẹ vò võ ngồi đợi cửa. Chỉ một tiếng lạch cạch đâu đó cũng làm mẹ đứng bật dậy chạy ra cửa rồi lại buồn bã quay trở vào ngồi khóc. Hai anh em cũng nhiều lần lau nước mắt cho nhau để tránh mẹ phát hiện. Và cho đến khi, đúng năm năm sau ngày bố rời nhà, mẹ chốt cửa và cả đêm không ra khỏi phòng ngủ nữa. Đêm đó, hai anh em vừa buồn, vừa vui. Buồn vì sợ rằng sự chờ đợi của mẹ kết thúc đồng nghĩa với hi vọng bố trở về cũng tắt ngấm, nhưng lại vui vì từ nay mẹ có thể sống mà không cần thấp thỏm gì nữa.
Khi Nam Phi được bảo lãnh sang Anh để phát triển năng khiếu bơi lội của mình, mẹ anh đã cố gắng thuyết phục Nam Mỹ đi cùng. Lúc đó Nam Mỹ đã lớn, anh nhất quyết ở lại và hứa sẽ sang khi học xong đại học, nhưng lời hứa ấy cứ dời lại mãi cho đến bây giờ. Không phải anh không muốn gần gia đình mình, mà bởi vào thời điểm đó, Nam Phi chỉ được bảo lãnh học phí huấn luyện, còn mọi thứ khác vẫn phải tự túc. Mẹ rời bỏ mọi thứ để sang cùng em trai, một phần để lo cho em, phần vì muốn các con quên đi nỗi buồn để sống tốt hơn. Nhưng Nam Mỹ lại không nghe lời, anh không muốn làm mẹ phải thêm gánh nặng vì nuôi mình ở nơi đất khách quê người, và hơn nữa, anh sợ một ngày nào đó, bố trở về căn nhà này mà không tìm thấy ai thì sao? Nhưng lý do của nỗi sợ ấy, nhiều năm sau vẫn không thể thành hiện thực.
Mẹ anh và Nam Mỹ không ép buộc anh phải đi cùng nữa, vì họ hiểu tại sao anh ở lại. Dù ở cách xa nhau bao nhiêu đi nữa, họ vẫn một lòng hướng về nhau. Đó chính là bản chất tự nhiên nhất của những người ruột thịt trong một gia đình. Nam Mỹ không thấy cô đơn, vì luôn nghĩ mình có mẹ và em trai chờ đợi, tin tưởng và yêu thương. Anh không muốn làm họ thất vọng, dù anh biết, họ không bao giờ tạo áp lực gì cho anh.
Mỗi người sinh ra luôn có một gia đình để làm điểm tựa, nhưng khi vui vẻ thì ít người nhớ đến hay cần đến nó, chỉ khi vấp ngã, khi trầy xước đớn đau mới vội vã tìm về. Và gia đình thì vẫn luôn ở đó, kể cả khi bạn đứng trên đỉnh cao thành công hay rơi xuống vực thẳm thất bại, chỗ của bạn vẫn nguyên vẹn như chưa từng có sự rời xa nào.
Khác với tâm trạng bấn loạn, giằng xé, hoang mang của Chập Chờn, Siêu Lầy sung sướng nằm gác chân xem phim, thỉnh thoảng, cô cười một mình với kiểu rất đắc ý. Siêu Lầy phải công nhận rằng mình đúng là chuyên gia về tình yêu, tại sao mình không nghỉ việc mà mở văn phòng tư vấn mai mối cho rồi nhỉ? Phép thử của mình quá chuẩn còn gì, cuối cùng thì mình cũng biết, anh ta không ghét mình, thậm chí cũng có để ý đến mình nữa. Giờ đã xác nhận được rồi thì cứ thế mà chiến tiếp thôi. Thực ra, chẳng phải Lầy xấu hổ đến mức tỏ tình náo loạn lên xong lại không dám ngẩng mặt nhìn ai nữa, Lầy đủ mặt dày để vẫn tiếp tục xuất hiện như không có gì phải nghĩ cả. Nếu mà không như thế thì ai đặt biệt danh cho cô là Siêu Lầy làm gì?
Kinh nghiệm thả thính nhiều năm mà vẫn ế mách bảo cho Lầy biết rằng nếu đã thích thì bạn cứ thoải mái mà bám nhằng nhẵng lấy anh ta, chăm chỉ gây sự để anh ta không thể không chú ý đến bạn, tỏ tình công khai rồi đột nhiên biến mất, biến mất hoàn toàn luôn ấy, như thể mình chưa từng biết về anh ta ấy! Sau đó, ung dung chờ xem anh ta sẽ làm gì! Nếu anh ta không để ý gì đến sự mất tích của bạn thì coi như xong, rút thính lại để dành cho anh khác. Còn nếu anh ta tìm mọi cách dò hỏi về bạn, nhắn tin hỏi bạn những câu vu vơ hay tìm đến tận nơi ở của bạn với một lý do vô cùng… giả dối nào đó thì yên tâm đi, cá sắp đớp thính rồi!!! Bạn chỉ việc ngồi chờ cá dẫn xác đến thôi!!!
Sáng thứ Hai đầu tuần, Lầy quyết định “mất tích” tiếp, nhân tiện mọi người đang cảm thông cho tình trạng làm việc áp lực của mình thì mình nên nghỉ thêm mấy ngày nữa cũng chả sao. Vừa có thời gian nghỉ ngơi, lại vừa có thời gian suy nghĩ những kế sách ngon lành để cầm cưa đi cưa người ta chứ. Lầy trùm chăn đọc ngôn tình để học hỏi kinh nghiệm, nhưng ngôn tình sến quá, không hợp với Lầy, khiến Lầy bỏ dở. Lầy lại quay sang xem phim tình cảm Hàn Quốc để tích lũy tiếp, nhưng phim Hàn nhiều khi “ngây thơ” hơi quá lố mà Lầy thì không ngây thơ được nên thôi, bỏ. Lầy chuyển sang xem phim Mỹ, phim Mỹ lại hơi nhanh mà nhiều “xôi thịt” nên hơi choáng, cũng bỏ. Loay hoay hết cả buổi sáng, Lầy chẳng học hỏi được gì nên định ngủ một giấc cho khỏi bực mình.
Lầy vừa thiu thiu ngủ thì nghe uỳnh một tiếng, cô hốt hoảng chạy ra, cứ nghĩ là có tên trộm nào phá cửa nhà hàng xóm để trộm tiền cơ. Hóa ra, Điện Giật với cái bụng kiêu hãnh đang đứng hiên ngang trước nhà, nó nhìn Lầy nhoẻn cười, một nụ cười vô cùng… bất bình thường! Lầy ngó ra phía sau lưng nó tìm Lão Rùa, vì việc nó đi đâu Lão Rùa ở đó đã trở thành chân lý . Nhưng hôm nay chân lý có vẻ đi vắng thì phải, mà không, Lầy ngửi thấy mùi gì đó sai sai ở đây. Lầy lướt mắt một vòng, thì ra Điện Giật không đến một mình, nó đến cùng với một cái va li to chình ình ngoài cửa. Lầy hốt hoảng.
“Mày đi du lịch đâu đấy Giật? Sắp đến ngày đẻ rồi còn ham chơi!”
Điện Giật lừng lững tiến đến, ngồi xuống ghế, gác cả hai chân lên bàn.
“Mày bê vào cho tao đi, thằng Lăng Xăng bê từ dưới tầng một lên, xong nó sợ mất xe nên chạy mất dép xuống dưới rồi.”
“Bê vào là sao?”
“Kể từ hôm nay, tao sẽ ở đây!”
“Cái gì? Điên à? Đừng nói mày và Rùa ly dị nhá!” “Ly cốc gì! Tao phải tránh ông ý một thời gian, ông ý cứ làm tao phát điên lên.”
“Lại quan tâm thái quá à? Tao bảo rồi, phải nói chuyện rõ ràng với nhau cơ mà!”
“Rõ rồi ấy chứ! Rõ như ban ngày rồi, mà được có một hôm, hôm sau ông ấy lại y như cũ, thậm chí còn hơn ấy, ông ý sợ tao bỏ nên lại càng chăm sóc hơn.”
“Kể cả có thế đi chăng nữa, mày không được ở đây! Nhà mày, mày phải ở chứ.”
“Tao nghĩ kỹ rồi, tạm thời tách nhau ra để ông ấy có thêm thời gian nhìn nhận lại.”
“Cái này tao xem trên phim nhiều rồi! Nhưng mày không ở đây được, tao không có kinh nghiệm chăm nuôi bà mẹ trẻ em.”
Điện Giật dửng dưng, lôi mấy cái bánh trong túi ra, nhai nhồm nhoàm.
“Nhưng mày có kinh nghiệm nuôi lợn đúng không? Hồi bé ở với mẹ, mày nuôi lợn nái còn gì?” “Ờ, lợn thì liên quan gì đến việc mày có ở đây hay không chứ?”
“Mày yên tâm, tao ăn như lợn, cái gì cũng ăn được hết, mày cứ coi như mày đang nuôi một con lợn nái là được rồi.”
“Thần kinh hả Giật? Còn em bé?”
“Nó là con tao, nó phải giống tao chứ! Có gì ăn không? Tao đói quá.”
“Mày đang ăn bánh đấy còn gì?” “Nhưng tao vẫn đói!”
Ôi trời, đúng là… lợn thật! Lầy đành ngậm ngùi đi mở tủ lạnh, lôi ra một đống thức ăn rồi cẩn thận hâm nóng lại cho Điện Giật ăn. Điện Giật vừa nhìn Lầy, vừa nói.
“Mày cho tao ở đây cùng lắm là một tuần thôi, kiểu gì lão Rùa chả đến đón tao về.”
“Đành vậy, chẳng lẽ đuổi mày ra khách sạn, mà tao nghi không đến một tuần đâu, một ngày cũng nên đấy!”
Lầy để đồ ăn lên bàn cho Điện Giật rồi lết dép ra cửa kéo cái va li to đùng của Giật vào. Coi như, tạm thời phải làm osin cho nó vài ngày vậy, dù sao mình cũng đang rảnh mà nó thì đang gặp chuyện. Mình chăm sóc nó tốt thì mai sau con nó ra đời, con nó lớn lên mà mình vẫn ế, không có ai rước thì con nó sẽ chăm sóc lại mình, kể cũng không đi đâu mà thiệt. Lầy lôi va li vào, quay người lại đóng cửa rồi kiếm cái ghế nhỏ ngồi bốc đồ ăn của Điện Giật cho lên mồm nhai.
Cả hai bắt đầu hào hứng bàn luận về việc khi Rùa con ra đời sẽ đặt tên nó là gì, vì nó là con trai nên phải dạy nó cách yêu chiều phụ nữ từ trong trứng nước, phải đọc nhiều sách truyện phiêu lưu để kích thích ham muốn khám phá, đọc nhiều truyện ngôn tình để dễ dàng cưa gái, đọc thêm nhiều sách trinh thám để thông minh, đọc sách về siêu anh hùng để tốt bụng và mạnh mẽ. Tóm lại, Rùa con dù chưa ra đời đã được các mẹ trang bị cho một loạt kiến thức để trở thành một người đàn ông hoàn hảo! Mà thực ra, hình mẫu ấy là hình mẫu mơ ước của các mẹ, chỉ có điều các mẹ tuyệt vọng khi không thể tìm được người như thế, nên dồn hết mong ước cho Rùa con thôi.
Khi mọi sự tưởng tượng và những chuẩn bị cho tương lai của Rùa con đã trở nên hoàn toàn tuyệt vời thì đột nhiên cánh cửa nhà Lầy lại bị đập “uỳnh” một cái. Lầy bực bội nghĩ đến việc phải gọi ngay chủ nhà đến xin thay lại cửa thôi. Cả hai quay người ra phía cửa, nhìn thấy Siêu Nai khệ nệ vác va li vào. Lầy và Điện Giật trố mắt nhìn nhau, Lầy cảm thấy quá lo lắng nên lao đến nhìn chằm chằm vào chiếc va li của Nai.
“Chuyện gì nữa đây? Đừng nói là mày cũng… đòi ở nhà tao đấy!”
“Chứ mần răng chừ?”
Điện Giật dừng con dao gọt hoa quả lại, liếc sang Lầy. Lầy chỉ chăm chăm nhìn cái va li của Nai. Điện Giật kéo Nai ngồi xuống.
“Răng môi gì, trình bày lý do nghe nào! Nói nhanh gọn nhé.”
“À, tao nghỉ việc, bố tao đuổi tao ra khỏi nhà.” Lầy suýt phun cơm ra mất, Lầy ngồi xuống nền nhà, thở dài não nề. Còn thở được là may đấy, đang yên đang lành tự nhiên Lầy phải nuôi một lúc hai đứa ăn hại thế này thì chết luôn chứ sống thế nào được. Một đứa thì luôn ngồi như bà hoàng, ăn và ngủ luôn là ưu tiên số một. Đứa con lại thì chậm như sên mà điệu như công, nhan sắc và vóc dáng luôn là số một, và tất nhiên, kiểu gì nó cũng vay tiền Lầy để chăm lo cho diện mạo của nó. Chỉ có Lầy là khổ thôi!
Điện Giật tiếp tục ăn, rồi nhét vào mồm Nai một miếng táo, nó vừa nhai vừa hỏi.
“Sao mày lại nghỉ? Lợn Tiết Kiệm bắt nạt mày quá à?”
Nai gỡ miếng táo trong mồm ra, vẻ chán nản. “Anh ta trừ hết lương của tao rồi, đi làm cả tháng mà chả có đồng nào thì làm làm gì.”
Lầy lấy lại bình tĩnh, leo lên ghế, tóm lấy một miếng táo, vừa cắn vừa nói.
“Tại mày chứ tại ai, một tháng đi muộn hai mươi sáu ngày thì ai chịu nổi! Mày còn có sĩ diện mà nghỉ việc đấy, chứ không người ta cũng sa thải mày luôn.”
“Mày nói y hệt bố tao! Thế nên ông ấy mới đuổi tao ra khỏi nhà, bảo tao tự bươn chải cho trưởng thành lên.”
“Đúng vậy, thế nên mày cũng đừng ở nhà tao nữa, ra ngoài thuê nhà cho nó trưởng thành lên đi.”
Nai nhả miếng táo đang ăn trên miệng, tạo dáng cười rất đáng yêu trước mặt Lầy. Lầy vẻ không quan tâm, nó liền sà xuống ôm chân Lầy, giọng tha thiết.
“Lầy! Mày cho tao ở đây đi, tao hứa khi nào tìm được việc mới tao sẽ về nhà ngay.”
Điện Giật đế thêm vào.
“Ừ, mày cứ ở đây đi, bao giờ có việc mới thì hoành tráng mà về khoe với bố mẹ.”
“Nhà tao chứ nhà mày đấy hả Giật? Sao mày dám đồng ý cho nó ở đây?”
“Thì tao nói hộ mày, kiểu gì nó chẳng ôm chân mày đến tối nếu mày không đồng ý! Cho nên, đồng ý luôn đi cho rồi!”
Lầy thở dài, đẩy tay Nai ra.
“Thế tao không đồng ý thì chúng mày bỏ đi chắc? Dai như đỉa ấy!”
Điện Giật và Siêu Nai cười phá lên. Thực ra, cũng lâu lắm rồi ba đứa không ăn cùng, ở cùng thế này nên ngoài sự đau lòng vì tiền trong túi sẽ vơi đi không ít, Lầy vẫn rất vui vì bộ ba lại tiếp tục có thêm nhiều kỷ niệm đạt hàng “siêu phẩm” để sau này còn kể cho con cháu nghe nữa.
Nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, chỉ sau một tiếng buôn chuyện mỏi mồm, Điện Giật đã lôi trong va li ra mấy hộp sữa bầu, đĩa nhạc bà bầu, yoga cho bà bầu rồi sách cho bà bầu… Nó dỡ hết sách, đĩa của Lầy xuống dưới sàn nhà, còn sách và đĩa của nó thì để lên giá. Đồ ăn được bày la liệt khắp nơi, cảm giác chỉ cần bước sai một bước là bạn sẽ dẫm phải đồ ăn mà chết ấy. Nó đúng là một con lợn đúng nghĩa luôn!
Chưa hết, Siêu Nai dồn đống quần áo của Lầy trong tủ vào một góc rồi mang quần áo của mình ra treo một cách thẳng thớm với lý do là quần áo nó toàn chất dễ nhăn, không thể để dồn đống được. Giày của Lầy cũng bị nó hạ xuống, hoặc bị giày của nó đè lên, cũng với lý do toàn chất xịn, mong manh dễ vỡ. Và khủng khiếp hơn, là nó lôi một đống tranh ảnh của đủ các ngôi sao đẹp trai ra treo khắp nhà, với lý do là Điện Giật phải cùng ngắm với nó để con trai sau này ra đời phải đẹp trai như thế. Siêu Lầy thật sự hối hận vì đã giao chìa khóa nhà cho hai đứa bạn thân, chỉ sau một giờ đồng hồ bước vào nhà này, chúng đã biến nhà của Lầy thành nhà của chúng mất rồi! Thế đấy, bạn thân chính là đứa thản nhiên biến vật sở hữu của bạn thành đồ của mình mà lương tâm không có lấy một giây cắn rứt. Hỡi các bạn trẻ, hãy cẩn thận với mấy đứa bạn thân khi chúng nằng nặc đòi đến nhà bạn chơi!!!
Trong khi đó, ở công ty, Chập Chờn thỉnh thoảng liếc sang bàn của Lầy và đương nhiên Lầy vẫn bóng chim tăm cá. Không hiểu làm gì mà nghỉ mấy ngày rồi cũng không thèm đi làm nữa. Chập Chờn lôi điện thoại ra, tìm số của Lầy rồi lại băn khoăn không biết mình có nên gọi hỏi thăm không, hay chí ít cũng nhắn một tin xem thế nào chứ nhỉ. Rồi đột nhiên, Chập Chờn nhét điện thoại vào túi, yên tâm với suy nghĩ: cô ta có đi làm hay không thì liên quan gì đến mình chứ. Mình không phải sếp của cô ta, đồng nghiệp cũng không luôn, bạn bè cũng chẳng phải. Mình chỉ nên làm đúng công việc của mình khi đến đây thôi. Chập Chờn lại chúi mũi vào máy tính. Đột nhiên, có bàn tay ai đó vỗ vỗ vào vai. Chập Chờn quay lại nhìn, hóa ra là trưởng phòng của Siêu Lầy, anh ta liếc sang bàn Lầy rồi hỏi.
“Hôm nay vẫn chưa thấy Le Le đến à? Nó ốm hay sao thế?”
“Em không biết ạ.”
“Sao lại không biết? Trong cả cái công ty này, người nên biết về tình hình của Le Le nhất là cậu chứ!”
“Sao em lại là người nên biết nhất chứ?” “Cậu là người cô ấy thích còn gì!”
“Ai nói với anh thế?”
“Le Le nói! Nó chat với tôi rồi bảo thế! Mà này, công ty tôi sẽ đội ơn cậu nếu cậu giúp nó thoát ế! Nói thật với cậu, Le Le là nỗi muộn phiền, lo lắng suốt cả mấy nhiệm kỳ trưởng phòng của tôi đấy! Bao giờ nó lấy được chồng may ra tâm lý nó mới ổn định được. Mong là cậu có đủ bản lĩnh! Cậu là người chúng tôi chờ đợi bấy lâu nay đấy.”
Trưởng phòng vỗ vai động viên Chập Chờn, rồi nháy mắt với anh ta như thể nói anh biết hết rồi đấy, đừng giấu anh. Chập Chờn ngao ngán liếc sang chiếc ghế trống của Lầy với ánh mắt đầy căm hờn. Cô Lầy, cô ở nhà luôn đi, nghỉ việc luôn đi, đừng đến đây nữa! Sao cô có thể mang chuyện riêng tư đi rêu rao khắp nơi thế hả? May mà tôi chưa nói tôi thích cô chứ nếu không thì cả chín tỷ người ngoài kia cũng biết luôn trong nửa ngày mất! Xem như là tôi may mắn đi, từ nay, đừng bao giờ mơ đến việc tôi nói chuyện với cô lấy nửa lời.
Chập Chờn vừa gõ phím phầm phập vừa vằn mắt lên lườm cái ghế, như thể cái ghế là hiện thân của Lầy vậy. Ôi, nghĩ cũng tội nghiệp Chập Chờn, ngoài ba mươi tuổi mới biết yêu mà lại yêu phải một cô chẳng ra gì!
Ngày nghỉ của Siêu Lầy sẽ trôi qua nhanh chóng nếu không có biến xảy ra vào cuối giờ làm việc. Các bộ phận liên quan đến chiến lược xây dựng thương hiệu cho nước nhỏ mắt Olento được yêu cầu dừng hết mọi hạng mục công việc và triệu tập họp gấp. Siêu Lầy cũng được sếp Trưởng phòng gọi đến, thế là Lầy ta hớt hải phi ra giữa chốn tắc đường, lạng lách, đánh võng bạc cả má mới đến nơi. Lầy rón rén bước vào phòng làm việc khi tất cả mọi người đã ngồi ngay ngắn. Thật tình cờ và cũng thật bất ngờ, cái ghế trống duy nhất còn lại là ghế bên cạnh Chập Chờn.
Lầy khẽ ngồi xuống, Chập Chờn ngoái sang nhìn Lầy rồi ngẩng lên nhìn vị Giám đốc đang điều hành cuộc họp. Lúc này, tất cả mọi người mới biết rằng có một công ty đối thủ đã tung ra chiến lược quảng cáo một loại nước nhỏ mắt tương tự Olento, nhưng chiến lược ấy lại không khác gì chiến lược mà công ty Lầy đang xây dựng, họ đã công bố trước, có nghĩa là họ thắng.
Lầy liếc sang Chập Chờn, không giấu nổi sự choáng váng. Chập Chờn không để lộ một biểu hiện nào, mắt vẫn hướng về phía vị Giám đốc đang nói kia. Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán về những gì họ vừa nghe thấy. Giám đốc của Lầy thông báo tiếp.
“Rất may Olento sẽ vẫn đồng hành, tài trợ cho chúng ta, nhưng các bạn sẽ phải đầu tư gấp thời gian để xây dựng nên một chiến lược mới! Và việc tối quan trọng bây giờ là tìm ngôi sao đại diện thương hiệu mới và vẫn yêu cầu như lần trước, đó là một ngôi sao trong giới thể thao.”
Mọi người lại thêm lần nữa xì xào, bởi vì ai cũng biết để tìm kiếm và thuyết phục được một ngôi sao hợp ý với yêu cầu của nhà tài trợ là vô cùng khó khăn. Hơn nữa, lần trước mọi người đã chốt được một vận động viên quần vợt đạt huy chương vàng Olympic rồi, không thể vì thay chiến lược mà thay luôn người đại diện được. Đoán được ý mọi người, Giám đốc liền nói rằng ngôi sao đó đã nhận lời làm đại diện hình ảnh cho Bule Eyes rồi! Mọi người ngỡ ngàng nhìn nhau.
Giám đốc bắt đầu chỉ lên màn hình máy chiếu, thông báo bên nhà tài trợ Olento đã chốt được ngôi sao của họ và việc của chúng ta là mời đúng người này. Cả Lầy lẫn Chập Chờn đều kinh ngạc khi thấy hình của Măng Non. Chập Chờn lập tức quay sang nhìn Lầy, thấy tay Lầy đang để yên dưới ghế. Anh ta vội chụp lấy tay cô, nắm chặt và giữ yên ở đó. Trong khoảnh khắc, tay Lầy mềm nhũn, còn Chập Chờn thì lo sợ cô sẽ phấn kích quá mà hét toáng lên giữa cuộc họp để khoe mối quan hệ của mình và Măng Non. Anh ta cho rằng một người như Lầy chắc chẳng mấy khi kìm nén được sự kích động của bản thân.
Nhưng, không có gì xảy ra cả, Lầy vẫn ngồi im lặng nhìn lên ảnh của Măng Non như thể lần đầu tiên thấy người này vậy. Chỉ có sự thay đổi duy nhất là hai bàn tay đang nắm lấy nhau ở dưới gầm bàn đang bắt đầu… toát mồ hôi. Chập Chờn nhận ra mình đã lo lắng thái quá nên rụt tay lại. Khốn nỗi, Lầy thì thuộc dạng siêu lầy nên cố tình giữ chặt lấy, mặt vẫn tỉnh bơ. Chập Chờn không thể dùng lực mạnh để rút tay ra giữa cuộc họp được vì sẽ gây chú ý, nên đành để yên.
Một phút, hai phút rồi nhiều phút trôi qua, cuộc họp bàn cách để tiếp cận ngôi sao bơi lội thế giới Jaden Nguyễn vẫn chưa có hồi kết, tất cả chỉ nghe được thông tin rằng cậu ta đang ở Việt Nam, nhưng không ai biết thực hư thế nào, cũng chưa ai thấy cậu ấy bao giờ. Chập Chờn và Siêu Lầy vẫn ngồi im và tay vẫn nắm lấy nhau. Bất giác, Chập Chờn dùng ngón tay của mình vuốt nhẹ lên những ngón tay của Lầy, Lầy cảm nhận được sự run rẩy trong cái vuốt nhẹ ấy. Cả hai đột ngột bỏ tay nhau ra, Chập Chờn cúi mặt xuống ghi chép, còn Lầy mỉm cười.
Kết thúc cuộc họp đã là chín giờ tối, mọi người lục tục kéo nhau ra về, Lầy định gặp riêng Chập Chờn một chút thì quay sang đã không thấy đâu. Lầy cố nán lại thêm một chút nữa, hi vọng Chập Chờn đang ở đâu đó sẽ quay lại. Nhưng ngồi mãi, chẳng thấy gì, Lầy đành đứng dậy ra về.
Xuống nhà gửi xe, Lầy nghe thấy tiếng nói từ phía sau.
“Làm gì mà lâu thế? Tôi đợi mỏi cả chân.”
Lầy nhìn thấy Chập Chờn thì lại đứng dáng đứng… lưu manh quen thuộc, cười kiểu cười híp mí quen thuộc khiến Chập Chờn như muốn lay quả tim mình rụng xuống.
“Tôi lại chờ anh trên kia! Anh nhớ tôi à?”
Chập Chờn khịt mũi, tự đội mũ bảo hiểm lên đầu rồi dắt xe của Lầy ra ngồi lên yên xe, ngoái lại bảo Lầy.
“Đừng đứng bán dáng nữa, lên xe còn về.” “Nhưng đó là xe tôi mà?”
“Thế không lẽ tôi ăn cắp xe người khác để chở cô về!”
“Thế này là hẹn hò đấy à?”
“Không! Chỉ là tôi muốn mời cô một bữa thôi.”
Siêu Lầy vui vẻ mở túi ra lấy khẩu trang đeo vào, khi định leo lên xe thì Chập Chờn ngoái lại nhìn cô.
“Cô đeo khẩu trang vào trông cái mặt xinh hẳn ra đấy!”
Siêu Lầy bực mình kéo khẩu trang ra, cất vào túi rồi leo lên xe ngồi. Chập Chờn tủm tỉm cười rồi phóng vút đi. Đi được một quãng, anh ta hỏi Lầy muốn đi đâu, ăn gì. Lầy kêu đói và thèm phở cuốn. Chập Chờn gật đầu rẽ sang đường khác.
Trên đường đi, không ai nói với ai câu gì. Đột nhiên, Lầy đập vai Chập Chờn rõ đau rồi hét lên với vẻ vô cùng tức giận.
“Đồ ăn cắp!”
“Cái gì? Cô nói ai?”
“Cái công ty đối thủ chết tiệt đó, thế không ăn cắp thì là gì? Ăn cắp chiến lược, ăn cắp luôn cả đại diện thương hiệu của người ta, một lũ tồi.”
“Cũng đúng! Nhưng lần sau cô nói rõ ràng chút nhé, cô thật biết cách làm người khác đau tim đấy.”
“Anh chưa tìm được gì à? Sao lâu thế, đáng lẽ anh phải bắt hết bọn gián điệp trước khi chuyện này xảy ra chứ!”
“Tôi là thám tử tư, không phải cảnh sát, tôi chỉ tìm ra sự thật, còn xử lý sự thật như thế nào thì là quyền của công ty cô.”
“Vậy anh tìm ra gì chưa?”
“Tôi không tiết lộ công việc!”
Chập Chờn tăng ga lướt đi, Lầy ngồi sau phụng phịu, bí mật gì thì cũng nói một xíu xiu không được sao? Chập Chờn rẽ vào một quán phở cuốn, dừng xe lại nói với Lầy.
“Không xuống à?”
Lầy lật đật nhảy xuống, lao vào quán, cô liến thoắng gọi món rồi hì hục ngồi ăn, không ngẩng lên nói câu nào với Chập Chờn cả. Chập Chờn cứ vừa định nói lại thấy Lầy ngẩng đầu lên với cái mồm nhai nhồm nhoàm nhưng vẫn cố cười điệu cười tít mắt nên lại thôi, anh ta quyết định ngồi im nhìn Lầy ăn.
Sau khi đã no nê, Lầy mới mở lời cảm ơn Chập Chờn đã mời mình. Chập Chờn với giấy ăn trên bàn đưa cho Lầy rồi nói.
“Sao cô không ngạc nhiên khi nhìn thấy ảnh của Măng Non thế?”
“Tôi biết cậu ấy là ai rồi mà, ngạc nhiên gì!” “Sao cô biết? Cô biết lâu chưa?”
“Cũng mới, cậu ấy nói với tôi.”
Lầy vừa uống nước vừa nghiêng người tìm tăm, Chập Chờn với tay lấy tăm đưa cho Lầy. Lầy thản nhiên xỉa răng trước mặt Chập Chờn, Chập Chờn vẻ khó chịu.
“Cô thường xuyên hành động thiếu tế nhị trước mặt đàn ông thế à?”
“Không thường xuyên lắm! Tôi chỉ thoải mái như thế trước người tôi thích thôi.”
“Vậy cô đã thích… bao nhiêu người rồi?”
“Anh muốn biết thích theo kiểu nào? Dạng sâu sắc hay hời hợt? Sét đánh hay âm ỉ? Đơn phương hay song phương? Dạng nào tôi cũng có hết!”
Chập Chờn ôm mặt thở hắt ra, thật không còn một thứ ngôn ngữ nào để có thể tả hết về cô gái trước mặt anh nữa. Chập Chờn đành chuyển chủ đề sang chuyện khác.
“Sao trong cuộc họp cô không tiết lộ cho mọi người về Măng Non?”
“Sao tôi phải tiết lộ? Tôi không muốn người ta làm phiền cậu ấy! Cậu ấy cố giấu mình là có lý do, và tôi cũng thấy cậu ấy rất thoải mái, vui vẻ khi không ai biết đến mình.”
Chập Chờn thật không ngờ một người như Siêu Lầy lại có thể suy nghĩ… chín chắn như thế. Trong thoáng chốc, anh chợt thấy có lỗi vì đã nghĩ… sai về cô. Chập Chờn hạ giọng xuống.
“Cảm ơn cô!”
“Sao lại cảm ơn tôi! Cậu ta là em trai anh nhưng là bạn của tôi, bảo vệ bạn bè cũng là việc tôi nên làm.” Chập Chờn gật gù, mỉm cười nhìn cô, đây chắc là nụ cười trìu mến nhất mà Chập Chờn dành cho Lầy kể từ khi hai người quen nhau.
“Nghe nói cô đã từ chối lời tỏ tình của nó à?” “Vâng!”
“Ngay cả khi đã biết nó là ai?”
“Lúc đó tôi chưa biết, nhưng cậu ấy là ai không quan trọng.”
“Nhưng, ít ra cô cũng phải cho nó cơ hội chứng minh chứ?”
“Này, đừng nói là anh vì em trai mình thích tôi mà cố tình né tránh tôi đấy nhé! Chuyện kiểu như vậy chỉ có trong truyện ngôn tình thôi! Trong tình yêu không có chuyện phải hi sinh vì người khác đâu.”
“Tôi đâu có nói vậy! Tôi và Nam Phi từ bé đến lớn chưa nhường nhịn nhau bao giờ! Chỉ là… tôi…”
“Sao? Anh không thích tôi à? Tôi đã nói rồi, anh thích mẫu người như thế nào thì tôi sẽ trở thành người như thế! Nói đi, tôi lôi sổ để ghi luôn.”
Chập Chờn thấy Siêu Lầy lôi sổ ra thật. Anh vội vàng giật lấy cuốn sổ, nhét vào túi Lầy rồi thanh toán giục Lầy đi về.
Trên đường, mặc cho Lầy rủ rê ngồi quán này quán nọ, Chập Chờn vẫn cứ đi thẳng về nhà Lầy. Sau khi dựng xe vào đúng vị trí, Chập Chờn bước ra xa Lầy, nói vọng đến bảo Lầy đi ngủ đi, đừng ra đường gây sự nữa. Lầy gật gù chạy ù lên hành lang, dù sao thì hôm nay Lầy cũng rất vui. Chập Chờn đi được một quãng xa, ngoái lại nhìn Lầy đang tung tăng nhảy từng bước lên bậc cầu thang, chợt bật cười. Thật ra, lúc nãy anh đã phải chạy thật xa để cố kìm nén cảm giác thất vọng vì không thể ở bên cô lâu hơn được nữa. Nhưng Chập Chờn không muốn bước qua rào cản mà chính mình đã dựng nên, anh cứ ở bên này mà giằng xé nhìn về phía bên kia.
Dù Lầy luôn làm Chập Chờn phát điên theo nghĩa đen, nhưng cô ấy lại cũng luôn làm anh vui vẻ và ấm áp như thể ngọn lửa nhỏ trong chiếc bếp than sắp lụi tàn vậy. Những lúc gặp Lầy, anh thường bị Lầy kéo sang hướng khác của câu chuyện, phải rất khó khăn mới “lập lại được trật tự” như ban đầu. Quả thật, cô ấy đúng là một người không hề đơn giản chút nào, Chập Chờn chắc phải chuẩn bị tinh thần cao độ, vì Lầy sẽ làm anh ta đau tim liên tục cho mà xem. Chập Chờn nghĩ mình phải kết thúc hợp đồng này nhanh hơn để tránh khỏi sự gần gũi thái quá đối với cô ấy. Anh cố gắng vạch ra cho mình một giới hạn và luôn nhắc nhở mình rằng không nên và không bao giờ được bước qua nó. Anh chặn mình trước khi tình cảm với cô gái ấy trở nên sâu sắc hơn bởi sự tổn thương trong anh và trong cô ấy sẽ càng lớn hơn.
Nhưng có một điều mà một người như Chập Chờn chưa bao giờ tính tới, đó chính là sự mãnh liệt của cảm xúc trong sâu thẳm trái tim. Anh càng kìm nén thì nó lại càng lớn thêm, rồi sẽ đến một ngày không một ai, không một điều gì có thể cản trở được sự bùng nổ của nó, tình yêu sẽ tự tìm đường đi cho riêng mình.