B
uổi sáng, Lầy bị đánh thức bởi tiếng nhạc Yoga dành cho bà bầu từ phòng khách. Cô mắt nhắm mắt mở chồm dậy bước ra khỏi tấm đệm của mình. Cũng phải nói thêm rằng, từ hôm Điện Giật và Siêu Nai xách hành lý đến đây, Lầy đã phải nhường chiếc giường êm ái của mình cho bà bầu trong chua xót. Siêu Nai cũng chấp nhận nằm đệm dưới sàn nhà với Lầy, nhưng nó đã chiếm dụng cả tủ quần áo, tủ giày, bàn trang điểm và tất cả những thứ gì liên quan đến trai đẹp của cô. Phải nói rằng, hai cô bạn thân đã khiến Lầy từ chỗ là chủ nhà thành một đứa đi ở đợ đúng nghĩa!
Lầy kinh ngạc khi thấy cảnh Siêu Nai và Điện Giật đang nằm dài ra tập Yoga! Trời ạ, Điện Giật thì không nói làm gì, nhưng Siêu Nai thì quá là đáng kinh ngạc! Tại sao nó không bao giờ có thể dậy sớm để đi làm cho đúng giờ mà bây giờ lại có thể dậy sớm để tập Yoga cùng với Giật chứ? Và tất nhiên, luận điệu của nó là Yoga giúp giữ gìn vóc dáng, còn dậy sớm đi làm thì chỉ khiến nhan sắc trở nên tàn tạ mà thôi!
Sau màn vệ sinh cá nhân chóng vánh của Siêu Lầy, cả ba rủ nhau đi ăn sáng, và điểm hẹn quen thuộc chính là quán bún riêu của chị Chín, anh Tính. Trái với sự đủng đỉnh của một bà bầu không có việc gì làm và một con Nai thất nghiệp thì Lầy ba chân bốn cẳng phi xuống sân, cố gắng gọi hai con lừa kia nhanh chân một chút, Lầy rất sợ mình muộn giờ làm sau hôm công ty có sự cố.
Khi hai đứa bạn chưa lết thân đến nơi, Lầy đã bị Lăng Xăng chặn ngay trước sân. Lăng Xăng dòm vào mặt Lầy với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Mà Lầy biết ngay, mỗi lần mặt nó như thế là y như rằng khu chung cư cũ này có biến, hoặc chính bản thân Lầy có biến. Lầy hỏi ngay.
“Chuyện gì thế?”
Lăng Xăng hắng giọng, đi đi lại lại nhìn Lầy. “Chị Lầy, tại sao chị lại trở thành một con người như thế chứ?”
“Mày cũng biết tính chị ghét ăn nói vòng vo rồi đúng không? Nói thẳng ra xem có chuyện gì nào?”
“Chị biết em thất vọng về chị thế nào không? Tại sao chị lại bắt cá hai tay chứ?”
“Cái gì? Thằng này dở hơi à? Bắt cá mà không bắt bằng hai tay thì nó trườn đi mất à?”
“Chị đừng đánh trống lảng, hôm trước em nhìn thấy chị ôm anh đẹp trai như Jaden Nguyễn trên cầu thang, hôm sau chị đã tình tứ tạm biệt một anh cũng… đẹp trai ngang ngửa dưới sân là thế nào?”
Lăng Xăng vừa dứt câu, Điện Giật và Siêu Nai đổ ập tới, Siêu Nai tóm áo Lầy, hỏi dồn.
“Lầy, khai mau, mày đã tà lưa hai trai đẹp cùng một lúc hả? Khai đi, ôm rồi còn làm gì nữa?”
“Thì ôm tạm biệt như trong phim Tây ý mà.” Lăng Xăng đế thêm vào.
“Không đơn giản thế đâu, anh đẹp trai như Jaden Nguyễn thích chị Lầy thật đấy! Em ủng hộ anh ấy, em phản đối mọi hành động ngoại tình của chị!”
Siêu Lầy trợn mắt nhìn Lăng Xăng. Lầy nhón chân, tóm tóc nó, khiến nó kêu lên đau đớn.
“Này, Lăng Xăng, em biết gì mà nói thế hả? Em biết gì về cậu ta?”
“Em có biết gì đâu, hôm trước anh ấy đến chờ chị lâu quá, em ngồi trông xe cũng buồn nên gọi anh ấy vào tâm sự cùng! Đây này, em và anh ấy còn chụp anh “seo phì” với nhau đây.”
Điện Giật và Siêu Nai ngay lập tức giật lấy điện thoại của Lăng Xăng để xem bằng chứng xác thực. Xong đâu đấy, Lăng Xăng còn trưng ra bằng chứng xác thực hơn nữa là mấy cái ảnh chụp trộm Lầy và Chập Chờn lúc đưa nhau về. Siêu Lầy thở dài chán nản, thật sự không còn một loại thuốc nào có thể chữa trị cho cái tật hóng hớt buôn dưa của Lăng Xăng nữa.
Lầy để mặc ba con người đó chụm đầu vào xem ảnh, còn mình thì phi ngay ra quán bún riêu của chị Chín để nạp năng lượng. Nhưng đời lắm nỗi éo le, Lầy vừa ngồi xuống ghế, chị Chín đã hăng hái xông ra, nói Lầy lâu lắm mới được một thằng đẹp trai tán, sao không biết tự bằng lòng với bản thân đi, lại còn đứng núi này, trông núi nọ, đi tà lưa thêm một anh cũng đẹp trai cỡ đấy làm gì. Anh Tính cũng chêm vào rằng, ở đời phải biết mình là ai, mình xuất thân là củ khoai thì không được nghĩ mình là táo Mỹ được. Ôi trời ơi! Lăng Xăng ơi! Đến có ngày phải khâu cái mồm cậu lại mất thôi!
Siêu Lầy không còn cách nào khác, đành bỏ đũa, xách túi chạy đi làm. Bởi cô biết chắc, Điện Giật và Siêu Nai mà chạy đến nữa là câu chuyện sẽ tiến xa hơn, xa đến mức chính bản thân Lầy cũng không thể lường trước được. Thế nên, Lầy chọn cách chuồn luôn cho lành.
Lầy đến công ty sớm hơn mọi người, vì đơn giản là cô không ăn sáng. Nhưng có một người còn đến sớm hơn cả cô, đó là Chập Chờn! Vừa nhìn thấy anh ta từ xa, Lầy đã chạy xộc tới, nhưng cô chợt sững người lại khi thấy Chập Chờn đang thu dọn đồ đạc.
“Anh định đi đâu đấy?”
Chập Chờn ngước lên nhìn Lầy, có phần hơi ngạc nhiên nhưng lại trả lời một cách bình thản.
“Về đúng vị trí của tôi!”
“Vậy là anh xong việc rồi à?” “Ừm! Xong rồi!”
Tự nhiên Lầy cảm thấy thật… bất công, xong từ lúc nào mà Lầy cũng không biết thế? Hôm qua vừa xảy ra chuyện mà hôm nay đã nói xong rồi là sao? Lầy ngồi xuống ghế, ngả người về phía bàn của Chập Chờn.
“Anh nói thật đi, anh không tìm được tên gián điệp đó đúng không?”
“Tôi không tiết lộ công việc!”
“Vậy, chẳng lẽ công ty tôi cắt hợp đồng với anh? Cái công ty này buồn cười thật, thuê người ta cho đã đi rồi giờ phủi tay luôn à?”
“Không phải thế, mà cô hạ giọng xuống một tí đi, đừng nói chuyện đó ở đây.”
“Nhưng anh đi thật à?”
“Thế cô nghĩ tôi xong việc rồi, không đi thì ở đây làm gì?”
“Anh cứ ở đây, ngồi im cho tôi ngắm! Tôi sẽ trả lương cho anh, nuôi anh ăn uống hằng ngày!”
Chập Chờn cười khẩy nghĩ thầm, nếu được thế thì chằng cần có lương tôi cũng nguyện ngồi cả đời. Nhưng, trước khi ngồi như thế thì cô Lầy ạ, cô làm ơn cho tôi dán mồm cô lại được không? Tại cô cứ mở miệng ra là khiến tôi lên cơn đau tim không kiểm soát! Tôi sợ có ngày tôi đột tử mà chết khi chưa kịp hôn lên môi cô một nụ hôn đúng nghĩa.
Chập Chờn cứ thế đứng cười tủm tỉm, Siêu Lầy dí mặt mình sát mặt Chập Chờn rồi nói to.
“Anh cười cái gì thế? Trông tôi buồn cười lắm à?” Trời ơi! Đúng là phải dán mồm cô này vào thật!
Chập Chờn thở dài ngao ngán và im lặng cúi xuống dọn tiếp đồ của mình. Siêu Lầy cũng đành ngồi im nhìn Chập Chờn làm.
Sự im lặng ấy kéo dài mãi đến khi Chập Chờn bỏ nốt cuốn sổ cuối cùng vào thùng giấy, sự im lặng hiếm hoi và đáng kinh ngạc đến mức Chập Chờn không ngăn nổi sự tò mò bèn quay sang hỏi Lầy.
“Sao cô không nói gì?”
Lầy nhún vai như thể mình chẳng còn gì để nói. Chập Chờn chẳng biết có hiểu được ngụ ý ấy hay không mà anh ta đâm ra bứt rứt. Mà không bứt rứt sao được chứ, một đứa mồm năm miệng mười như Lầy, một đứa cứ hở ra là tỏ tình không chút xấu hổ như Lầy đột nhiên lại im lặng y như thể đang bị băng keo dán kín miệng vậy. Chết thật, lẽ nào cô ấy nghe được tiếng lòng của mình lúc nãy, nếu vậy thì e rằng tiếng lòng của mình phát ra có vẻ… hơi to thì phải. Chập Chờn cứ loay hoay với những suy nghĩ của mình, còn Lầy thì đang chăm chú vào màn hình máy tính, không thèm nói một câu nào kể từ lúc ấy.
Cho đến khi không thể nán lại thêm được nữa, Chập Chờn bèn ôm thùng giấy tờ của mình lên, đứng dậy định đi. Nhưng, anh ta cảm thấy mình vẫn chưa thể đi được, vì Lầy vẫn chưa nói gì. Anh ta cố tình đặt mạnh cái thùng xuống bàn, Lầy cũng chả buồn ngẩng lên nhìn. Chập Chờn cảm thấy tự ái thật sự, rõ ràng mình có phải con kiến đâu mà giả vờ như không nhìn thấy! Người đâu mà trở mặt nhanh như chảo chớp thế chứ, vừa mới đòi thuê người ta ngồi để ngắm cả ngày, vậy mà giờ đã lờ người ta đi. Cái người đúng là không thể tin được mà, đã thế tôi đi luôn đây, đi ngay đây, không cần chào nữa. Chập Chờn bê cái thùng lên, đi hết dãy bàn rồi liếc sang vẫn thấy Lầy ngồi yên không động đậy. Đến mức này, anh không thể chịu thêm được nữa, bèn nói to.
“Tôi đi thật đây!”
Lầy ngẩng lên, vẻ mặt như thể không liên quan gì đến vụ việc vừa rồi.
“Vâng, thì có ai nói anh giả vờ đi đâu mà phải giải thích.”
Thật là muốn điên lên được, sao mình đã đi rồi lại còn quay lại nói câu đấy làm gì chứ. Chập Chờn hậm hực ôm thùng đi, nhưng anh quên mất thời gian qua anh đã đánh giá thấp ấn tượng của mình đối với những nhân viên nữ trong công ty này.
Anh vừa bước ra khỏi dãy bàn thì ngay lập tức ba bốn cô gái vây quanh. Các cô đều bày tỏ sự tiếc nuối vì thời gian anh làm việc ở đây quá ngắn, chớp mắt đã ra đi. Ai cũng tò mò không biết anh không hài lòng điều gì ở công ty mà xin nghỉ sớm quá. Chập Chờn cố gắng trả lời các câu hỏi một cách nhanh chóng và lịch sự nhất có thể, nhưng có vẻ các cô vẫn chưa thỏa mãn. Có cô còn níu tay xin số điện thoại của Chập Chờn rồi rủ anh đi ăn chia tay nữa.
Khi Chập Chờn đứng giữa vòng vây của các cô gái trong công ty, Siêu Lầy mới cảm thấy máu nóng của mình bốc lên não. Không thể giả vờ thờ ơ thêm được, Siêu Lầy đứng dậy, tiến thẳng về phía “mấy cô gái háo sắc” kia rồi “xé” vòng vây của họ. Mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Lầy đã hớn hở khoác tay Chập Chờn như thể đánh dấu chủ quyền và lôi anh ta đi thẳng.
Chập Chờn rất muốn thoát khỏi vòng vây của mấy cô gái kia nên thấy thế cũng đi theo Lầy luôn. Lầy kéo anh ta đi ra thang máy, ấn thang đi vào, Chập Chờn vừa ôm thùng đồ vừa ngạc nhiên không hiểu Lầy định đi đâu nên cũng đành lên tiếng trước.
“Cô tiễn tôi ra đến đây được rồi, không cần phải theo tôi xuống sảnh đâu.”
“Ai nói là tôi tiễn anh?” “Vậy… cô đi đâu?” “Dẫn anh đi ăn cùng!”
Chập Chờn thở hắt ra, có lẽ kiếp trước anh ta đã sống không cẩn thận, tu tập thiếu tử tế nên kiếp này lại dính vào một cô không có tí e lệ nào của con gái, cũng chẳng có tí tế nhị nào của một người trưởng thành cả. Chập Chờn tỏ vẻ giận dỗi.
“Sao lại dẫn tôi đi ăn, vừa mấy phút trước cô tỏ vẻ không quan tâm đến tôi cơ mà?”
“Giờ tôi lại đổi ý rồi!”
“Vậy… có nghĩa là cô… vẫn thích tôi chứ?” “Anh lo lắng vì điều đó à?”
“Không! Nếu cô nói là không thích tôi nữa thì tôi… sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn…”
“Vậy thì anh cứ nặng lòng tiếp đi!”
Thang máy mở cửa, Siêu Lầy tung tẩy đi ra trước, Chập Chờn lật đật theo sau. Đúng là, bản thân anh ta cũng chẳng hiểu vì sao mình lại phải khúm núm đi theo như vậy, đâu phải vì đói ăn đâu.
Siêu Lầy sà ngay vào một hàng ăn vặt, gọi một đống đồ ăn lên bàn rồi vừa ăn vừa nhìn Chập Chờn không chớp mắt. Chập Chờn lúc đầu tỏ vẻ kiêu ngạo nhưng Lầy cứ nhìn thế mãi thì anh ta đâm ra ngại.
“Cô ăn đi, sao cứ nhìn tôi mãi thế?”
“Phải nhìn bù kẻo từ mai không nhìn được.” Chập Chờn húng hắng ho, cúi xuống để giấu đi sự ngại ngùng của mình. Thật lòng, anh nửa muốn về, vì sợ cứ gặp cô là lại bị cuốn vào những cảm xúc mà mình không thể nào kiểm soát nổi và cái cảm giác không điều khiển được bản thân ấy khiến anh khó chịu. Nhưng mặt khác, anh cũng tự trấn an mình rằng, chỉ nốt hôm nay thôi, chỉ thêm một vài phút nữa thôi, từ mai anh sẽ không gặp cô ấy nữa, anh sẽ không còn cảm giác đó nữa.
Cứ thế, dòng suy nghĩ cuốn anh đi, còn thức ăn thì cuốn vào bụng Lầy một cách ngon lành và tự nhiên như nó vốn thế. Siêu Lầy thở dài nhìn người đàn ông trước mặt mình.
“Anh có tìm ra tên gián điệp không?”
“Có!”
“Hắn là ai? Nói tôi nghe! Tôi sẽ cho hắn một đấm! Công sức của bao nhiêu người cả tháng, cả năm, à mà thậm chí là mấy năm, vì hắn mà đổ xuống sông xuống biển hết!”
“Chính vì cô cứ thế nên tôi mới không muốn tiết lộ cho cô đấy! Cô có phải phụ nữ không vậy? Có những việc không phải cứ giơ nắm đấm ra là giải quyết được đâu.”
“Thì cũng phải đấm cho nó một phát để nó sợ, nó ngồi im rồi mình muốn làm gì thì làm chứ!”
Chập Chờn đang ăn dở miếng bánh khoai chiên thì bị hóc, ho sặc sụa. Anh ta cố gắng uống nước cho đỡ sặc, còn Lầy thì ngơ ngác nhìn Chập Chờn.
“Tôi nói gì sai sao?”
“Cô không sai! Chỉ là tôi nhận định sai thôi.” “Đấy mà, tôi đã nói thì bất kỳ câu nào cũng có khả năng trở thành chân lý hết.”
“Này, từ nhỏ đến giờ chưa có ai dạy cô sự khiêm tốn à?”
“Ấy, tôi nói thế là khiêm tốn lắm rồi đấy!”
Chập Chờn lại một lần nữa sặc, anh ta không thể nào ngăn mình ghét cô này đến phát điên mà cũng thích cô này đến phát điên được. Chập Chờn cảm thấy như mọi thứ đang dần đến giới hạn nên anh ta đứng dậy chào về. Siêu Lầy vội vã chạy theo, gọi.
“Này, trả tiền đi rồi về!” “Cô mời tôi cơ mà!”
“Tôi vội quá không mang theo tiền.”
Chập Chờn ngao ngán quay lại trả tiền rồi đi thẳng. Đi được một đoạn, ngoái lại xem Lầy có đi theo mình không, nhưng tuyệt nhiên không thấy. Anh ta đành phải đi ngược lại ngó nghiêng xem Lầy ở đâu, nhìn thấy cô ta đang vươn vai xoa bụng đi vào sảnh, cứ như thể không hề có “cuộc chia ly” với Chập Chờn vậy. Nhìn dáng điệu của cô ta, Chập Chờn lại thấy tức anh ách! Nhưng biết làm sao được, mình chẳng là gì! Hơn nữa, cô ta lại có võ nữa chứ! Tốt nhất là không nên dây vào! Cô ta không phải phụ nữ! Không thể là phụ nữ!
Chập Chờn trở về mà lòng thấy hụt hẫng quá đáng. Chính bản thân anh cũng không ngờ mình lại giải quyết xong mọi chuyện nhẹ nhàng như thế. Có thể Lầy không biết rằng, dự án quảng cáo thương hiệu cho nước nhỏ mắt ấy cũng là một cái mồi nhử cho tên gián điệp âm thầm kia lộ mặt. Tất cả những thứ đó, đều nằm trong sự tính toán của Chập Chờn lẫn vị Giám đốc công ty, chỉ có duy nhất một thứ mà Chập Chờn không lường trước được, đó chính là tình cảm riêng tư của mình dành cho Lầy hình như đã tiến xa hơn một bậc thì phải.
Khi rời khỏi tòa nhà ấy, cũng là lúc Chập Chờn quyết định dừng lại thứ tình cảm vừa chớm nở nhưng hết sức đẹp đẽ của mình với Lầy. Từ ngày bố mất tích, Chập Chờn lâm vào tình trạng sợ yêu đương, sợ kết hôn. Với anh thì không có gì là vĩnh cữu cả. Bố mẹ anh từng yêu thương nhau tưởng như không thể nào rời bỏ, rồi cuối cùng ông ấy vẫn lựa chọn một sự ra đi khiến cho tất cả mọi người phải sống trong băn khoăn và dằn vặt suốt quãng đời còn lại. Nếu đó là cách thể hiện yêu thương của ông ấy thì đó là một sự ích kỷ, một sự ích kỷ không bao giờ đáng được tha thứ. Chập Chờn sợ khi mình dành tình cảm quá nhiều cho một ai đó, rồi người ta đi mất, mình lại tiếp tục chới với trong khoảng không giữa đau khổ và băn khoăn, giận dữ và tha thứ. Mà đáng buồn hơn, những cảm xúc ấy lại chẳng là gì với người đã ra đi cả.
Chập Chờn không về nhà, sau khi nhận được điện thoại, anh đến thẳng văn phòng của mình, nơi có Thôi Chấn Song đang đứng ngồi không yên chờ anh. Vừa nhác thấy bóng Chập Chờn ngoài cửa, Thôi Chấn Song đã phi vội ra, đón lấy cái thùng từ trên tay Chập Chờn, mồm liến thoắng.
“Sếp! Sao bây giờ sếp mới về? Sếp có biết từ khi em gọi cho sếp đến giờ, em như ngồi trên đống lửa không?”
“Thế có bị cháy mông không? Bao nhiêu chỗ không ngồi lại cứ thích leo lên đống lửa ngồi làm gì hả?”
“Sếp cứ đùa! Trong tình trạng nước sôi lửa bỏng thế này mà sếp còn đùa được thì em cũng chịu sếp đấy.”
“Cậu có thể thôi nói về việc lửa đốt với nước sôi được không? Tôi quá quen với cái kiểu nóng hổi của cậu xong rồi lại nguội ngay như bị dội nước đá vào rồi! Cậu đã tìm thấy gì khi đến đó mà cứ loạn cả lên thế?”
Thôi Chấn Song trịnh trọng ngồi xuống, khác với khuôn mặt hớn hở lúc trước, lần này anh ta thể hiện sự chậm rãi của mình bằng cách từ từ bỏ giày ra sàn rồi gác chân lên ghế. Chập Chờn vừa đứng với tay tìm cốc nước trên bàn, vừa liếc sang chỗ Thôi Chấn Song.
“Không ai là không biết cậu bị thối chân đâu, xỏ giày vào đi! Nói cho tôi kết quả xem nào? Vẫn vô vọng như lần trước hay là lại nhầm ông ấy với ai đó?”
“Em chưa trình bày được đâu sếp ạ! Còn một người nữa chưa đến!”
“Ai cơ?”
“Nam Phi đó! Em gọi cho cậu ấy rồi, cậu ấy đang đến.”
“Thế là cậu lại phát hiện thêm được gì à? Nếu lần này mà còn nhầm nữa thì cậu cứ cẩn thận đấy! Lại còn kinh động đến cả Nam Phi làm gì?”
Chập Chờn vừa nói dứt câu, Nam Phi đã chạy xộc vào, vừa thở vừa hỏi.
“Sao? Có tin gì?”
Chập Chờn đưa nước cho Nam Phi uống rồi ngồi xuống, hướng mắt về phía Thôi Chấn Song.
“Nói đi!”
“Thì anh phải để cho em thêm vài giây được trở thành người quan trọng đã chứ!”
Chập Chờn cầm cuốn sổ trên bàn, dứ vào đầu Thôi Chấn Song.
“Để tôi làm cho cậu biết thế nào là quan trọng nhé! Cuốn sổ này mà đập vào đầu thì thành chuyện hệ trọng chứ không chỉ là quan trọng đâu.”
Thôi Chấn Song vội vã mở túi lôi ra một cái ảnh đưa cho Chập Chờn.
“Bố anh hồi trẻ đây đúng không?”
“Ảnh này tôi đưa cho cậu mà! Không phải ông ấy thì tôi bảo cậu đi tìm làm gì!”
Thôi Chấn Song lại lôi từ trong túi mình thêm một cái ảnh nữa, có vẻ còn rất mới.
“Còn cái ảnh này thì sao? Có phải ông ấy không?”
Chập Chờn giật lấy ảnh từ tay Thôi Chấn Song, Măng Non cũng sốt ruột ngó vào. Cả hai nhìn kỹ vào bức ảnh người đàn ông tóc đã hoa râm đang nheo mắt mỉm cười. Chập Chờn như không tin nổi vào mắt mình, cùng lúc cầm ảnh chụp bố mình hồi trẻ để so sánh. Măng Non thảng thốt.
“Các nét không giống lắm, nhưng cái điệu nheo mắt thì em còn nhớ rất rõ, anh có thấy thế không?”
Chập Chờn gật đầu. Anh quay sang hỏi tình hình cụ thể từ Thôi Chấn Song. Khốn nỗi, Thôi Chấn Song thường bị nói lắp những lúc quan trọng nên phải mất một lúc Chập Chờn và Măng Non mới hiểu ngọn ngành. Đầu đuôi là có một người ở Lào Cai đã đưa bức ảnh này cho Thôi Chấn Song khi cậu đến địa chỉ mà Chập Chờn nhắn để tìm hiểu. Thôi Chấn Song cũng đã tìm đến nơi mà người kia chỉ điểm nhưng không ai biết ông ấy ở đâu. Thôi Chấn Song nghĩ mình đã tìm được đúng người nên ngay lập tức trở về Hà Nội cấp báo cho Chập Chờn và Măng Non biết.
Ngay lập tức, Chập Chờn và Măng Non không ai bảo ai, đều lao thẳng ra xe. Thôi Chấn Song lật đật chạy theo, nhắn nhủ.
“Trên đấy lạnh lắm, phải mang theo áo ấm!” Nhưng dường như không ai nghe thấy, Chập Chờn chạy ra định mở cửa ghế lái, Măng Non giơ chìa khóa lên trước mặt.
“Để em lái cho!”
Chập Chờn xoay người, giật chiếc chìa khóa trên tay em trai, mở cửa và nói.
“Em không quen đường đâu, để anh lái, đường lên đó quanh co lắm.”
Măng Non thở dài, ngồi sang ghế bên cạnh. Chập Chờn lái xe đi. Hai anh em im lặng nhìn những chiếc đèn đường trong thành phố dần lùi về phía sau, cả hai không nói lời nào cho đến khi xe đi vào đường cao tốc.
Dường như, nỗi vui mừng xen lẫn giận hờn suốt bao nhiêu năm tìm bố trong vô vọng đã dồn lên khắp cơ thể, nghẹn ứ ở cổ khiến hai anh em không ai có thể mở lời trước được. Qua một quãng đường nữa, lúc này Măng Non mới trấn tĩnh lại để quay sang Chập Chờn.
“Nếu gặp được ông ấy, anh sẽ nói gì?” “Anh không biết nữa!”
“Em đã từng nghĩ đến rất nhiều điều em muốn nói với ông ấy suốt nhiều năm qua, nhưng giờ em quên sạch rồi!”
“Cứ tìm được ông ấy trước đã.”
Chập Chờn tăng tốc, chiếc xe lao vút đi trong bóng đêm. Cả hai đều bồn chồn mong đến nơi thật nhanh, không ai nói với ai lời nào.
Đêm lạnh dần, những triền núi nhấp nhô mờ ảo dưới ánh trăng ở phía xa, Chập Chờn liếc sang bên thấy Nam Phi đã ngủ ngon lành từ bao giờ, anh tấp xe vào lề đường, tìm chiếc chăn mỏng ở ghế sau đắp vào cho em rồi tiếp tục lái xe.
Lúc này Chập Chờn chợt nghĩ, liệu người đó có phải bố mình không? Ông ấy làm gì ở Lào Cai? Nếu chỉ ở Lào Cai thôi thì sao không về nhà dù chỉ một lần? Nếu tìm được ông ấy, hai anh em sẽ nói gì? Làm gì? Hay chỉ đơn giản là muốn biết xem ông ấy sống tốt không rồi quay về? Nhiều câu hỏi trong đầu Chập Chờn nhưng anh không thể tìm cho mình một câu trả lời chính xác nào cả. Chiếc xe vẫn cứ tiến đến đích như đã định trước, triền núi nhấp nhô dần hiện rõ nét dưới ánh trăng và sương mờ. Chập Chờn lặng lẽ lái xe trong tiếng thở đều đều nhẹ nhõm của em trai. Dù không biết tìm bố để làm gì hay để nói gì, nhưng anh luôn muốn để mình tìm được cái kết, cái kết hợp lý cho nỗi mong chờ đằng đẵng của ba mẹ con anh. Và trong sâu thẳm trái tim, Chập Chờn vẫn mong nó là một cái kết có hậu, cho tất cả mọi người, dù không thể nào gạt hết đi những hờn giận, những oán trách, những hoang mang, những mong nhớ đã chất đầy lên khi mỗi năm tháng qua đi.
Trong khi đó, ở thành phố, Lầy trở về nhà sau khi kết thúc ngày làm việc thêm giờ của mình trong mệt mỏi. Thỉnh thoảng, cô liếc sang chiếc ghế bên cạnh và lại thấy nhớ cái người đã từng ngồi ở đó thêm một chút, nhưng rồi công việc tiếp tục cuốn cô đi, chẳng còn lại gì ngoài màn hình máy tính và những dòng chữ tuôn ra từ tâm trí. Cô đã có một ngày làm việc hiệu quả, dù không có trai đẹp bên cạnh. Mà thật tình, nếu có trai đẹp bên cạnh thì không bao giờ làm được việc cả.
Khi đang chạy xe máy trên đường, Chập Chờn nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô tấp xe vào lề đường nghe máy. Giọng một người đàn ông vang lên.
“Xin lỗi, đây có phải là số của cô Huyền Lê không?” “À, vâng! Tôi đây!”
“À, tôi gọi cho cô từ công ty của cô Ngọc Mai! Cô Ngọc Mai đã xin nghỉ việc mấy hôm nay, tôi không có cách nào liên lạc được với cô ấy, tôi tìm trong hồ sơ lưu trữ thấy số của cô trong danh sách gọi khi cần liên lạc khẩn cấp nên…”
“Ôi, xin lỗi anh, chắc anh nhầm máy rồi, tôi không có người nhà nào tên là Ngọc Mai cả.”
Bên kia, giọng người đàn ông có vẻ thất vọng, lên tiếng xin lỗi. Lầy cúp máy, nhưng đột nhiên nhớ ra, sao tên Ngọc Mai thấy quen quen thế nhỉ? Ôi trời ơi, Ngọc Mai chính là Siêu Nai nhà mình chứ còn ai nữa! Ôi! Suốt ngày gọi nó là Nai nên quên mất cả tên thật của nó. Lầy vội vã lôi điện thoại ra gọi lại.
“Anh gì ơi! Tôi nhớ ra rồi, tôi có bạn thân là Ngọc Mai, nhưng tôi hay gọi nó là Siêu Nai.”
“À, ra thế! May quá! Vậy cô có thể cho tôi biết cô Mai đang ở đâu được không?”
“Nai á? Cô ấy đang ở nhà tôi! Từ hôm nghỉ việc đến giờ cô ấy ăn nhờ ở đậu tại nhà tôi.”
“Vậy nhà cô ở đâu vậy?”
“Nhà tôi ở phòng 1124 Chung Cư Xanh!” “À, vâng, cảm ơn cô!”
Bên kia cúp máy, giờ Lầy mới ngạc nhiên, không hiểu sao tự nhiên mình lại đi khai địa chỉ nhà riêng cho một người không quen biết cơ chứ. Nhưng kệ, xem ra cũng quen biết còn gì, chắc anh ta là đồng nghiệp của Siêu Nai, phải có việc gì gấp lắm thì anh ta mới gọi hỏi thế chứ.
Lầy yên tâm về nhà, lúc này đã hơn mười giờ đêm, căn chung cư nhỏ bé thu nhập thấp của Lầy vẫn sáng rực rỡ ánh đèn, bên trong có hai đứa đang hò hét loạn xạ. Vừa đặt tay vào tay nắm cửa, Lầy đã mường tượng ra tình trạng bên trong căn hộ đó. Ôi, căn hộ nhỏ gọn gàng của Lầy, chắc chắn bây giờ đã tan hoang như một bãi phế liệu trong tay hai cô bạn thân rồi. Chưa bao giờ Lầy mong chờ bóng dáng của Lão Rùa xuất hiện như bây giờ, chí ít thì Rùa cũng nên đến xin lỗi rồi đón vợ con nó về chứ? Hay là nó cảm thấy nhẹ nợ quá nên cứ để mặc món nợ sắp đến ngày vỡ chum cho Lầy? Còn Siêu Nai nữa, sao bố mẹ gì mà chẳng quan tâm đến con thế, đã thất nghiệp rồi còn đuổi nó ra khỏi nhà thì còn ra thể thống gì nữa. Hai bác ơi, nếu hai bác có thể nghe thấy lời thỉnh cầu của con thì xin hai bác hãy đến rước con gái rượu của hai bác về đi, trước khi nó biến nhà con thành kho chứa hàng!
Nghĩ vậy thôi, chứ những người cần thỉnh cầu chắc chẳng bao giờ nghe được suy nghĩ của Lầy, mà kể cả có nghe được thì chắc họ cũng coi như không nghe còn hơn. Lầy chấp nhận đau thương, cố nén lòng mình lại để khỏi sốc khi bước vào căn hộ hoang tàn của mình. Nhưng, Lầy đã sai, căn hộ gọn gàng quá mức tưởng tượng, còn Siêu Nai và Điện Giật đang ngồi ngoan ngoãn chơi bài vẽ son lên mặt. Lầy vừa bước vào, hai đứa bạn quay mặt ra nhìn, mặt đứa nào đứa nấy chi chít vết son nguệch ngoạc. Nhìn tình hình này thì chắc Nai có vẻ thua hơi nhiều, vì mặt nó hầu như không còn chỗ để vạch son nữa.
Lầy cảm thấy nhẹ lòng vì mọi thứ không đến nỗi tệ như mình tưởng tượng. Nhưng sau đó, ngay lập tức Lầy còn đau lòng hơn gấp bội khi biết chúng nó dùng thỏi son của mình để chơi trò đó. Trời ơi! Nỗi đau thương này kêu trời liệu trời còn có thấu? Lầy bực tức ném bài vào sọt rác, còn hai đứa kia hớn hở ngồi nhìn nhau cười.
Chúng cười chưa được bao lâu thì có tiếng gõ cửa, cả ba đứa nhìn nhau. Lầy sung sướng trong lòng, nghĩ thầm có lẽ lời thỉnh cầu của mình đã được một trong hai bên kia nghe thấy rồi! Hi vọng là cả hai thì càng tốt. Lầy lật đật lao ra mở cửa, bên ngoài, không phải là người Lầy chờ đợi. Anh ta là một người lạ hoắc nhưng đẹp trai. Nhìn thấy Lầy, anh ta có vẻ bối rối, xoay xoay bó hoa trên tay.
“Anh hỏi ai?”
“Cho tôi hỏi cô Ngọc Mai có đây không?” “À, có! Anh có phải là người gọi điện cho tôi không?” “Vâng!”
“Mời anh vào!”
Anh ta bước vào trước con mắt ngỡ ngàng của Siêu Nai và Điện Giật, nhưng cả hai đã sai rồi. Người ngỡ ngàng, thậm chí là bàng hoàng chính là anh ta! Anh ta nhìn cái mặt chi chít son của Siêu Nai mà không chớp mắt. Siêu Nai luống cuống xoay người che mặt.
“Sao… Sao… sếp… lại đến đây?”
Lần này, đến lượt Siêu Lầy và Điện Giật ngạc nhiên nhìn nhau. Ôi, công ty của Siêu Nai thật biết trọng người tài, còn cử cả sếp đến tặng hoa chia tay Nai nữa cơ đấy. Lầy đi làm bao nhiêu năm, chỉ có bị đuổi đi chứ chưa bao giờ được tiễn đi như thế, thật ghen tị với Nai quá sức.
Anh sếp của Nai dúi bó hoa vào tay Nai, khác với tưởng tượng của Lầy, anh ta bắt đầu lên tiếng với vẻ khó chịu.
“Ai cho cô nghỉ việc mà nghỉ hả?”
Nai chưa hết kinh ngạc, vừa ôm hoa, vừa cố gắng che cái mặt nhem nhuốc của mình lại.
“Dạ, em… có viết đơn gửi sếp rồi mà.”
“Nhưng tôi chưa cho phép, sao cô dám tự nghỉ hả? Cô có phải là người làm việc chuyên nghiệp không cô Mai? Làm gì có chuyện cấp trên chưa cho phép nghỉ mà cô đã tự ý nghỉ? Đã thế, còn nghỉ tận mấy ngày nữa!”
“Em tưởng cứ viết… xong đơn là nghỉ… chứ! Hơn nữa, sếp cứ cho em nghỉ đi, em đi làm mà không có xu tiền lương mô thì mần răng em sống?”
Anh sếp kia chợt khựng lại, nhẹ giọng xuống. “Ai bảo cô suốt ngày đi muộn! Đó là lỗi của cô!
Cô nghỉ việc là trốn tránh trách nhiệm đấy.”
Với lương tâm của một người bạn, cả Điện Giật và Siêu Lầy đều cảm thấy vô cùng bất bình cho Siêu Nai khi phải hứng chịu cái kiểu ăn nói hách dịch của sếp cô ấy. Nhưng với lương tâm của một kẻ làm công ăn lương bình thường thì cả hai đều thấy những lời anh ta nói hoàn toàn đúng. Việc còn lại là hai đứa nên đứng về phe nào đây? Phe tình bạn hay phe làm công ăn lương? Và tất nhiên, sau mấy giây đắn đo, cả hai không ai bảo ai đều tình nguyện đứng về phe… làm công ăn lương. Siêu Lầy vỗ vai Siêu Nai.
“Anh ấy nói đúng đấy! Mày không thể nghỉ việc do lỗi của mày gây ra được.”
“Chí ít, mày cũng phải ở đó cho đến khi sửa được lỗi đi muộn rồi xin sang chỗ khác ngon hơn cũng được.”
Điện Giật chêm thêm vào một câu khiến anh trai đẹp kia đứng hình. Siêu Nai vẫn ngúng nguẩy, Điện Giật và Lầy càng nhiệt tình khuyên nhủ. Khỏi phải nói Lầy mừng đến cỡ nào, nó mà đi làm lại thì coi như nhà Lầy thoát khỏi nguy cơ trở thành kho hàng trong tay nó. Phải mất một lúc, Siêu Nai mới đủ dũng khí ngẩng mặt lên đưa ra yêu sách.
“Tôi sẽ đi làm lại, nếu anh không suốt ngày bắt lỗi tôi đi muộn rồi trừ hết sạch lương của tôi.”
Ngay lập tức, Siêu Lầy và Điện Giật cùng thốt lên. “Cái gì? Đây là Lợn Tiết Kiệm đấy hả?”
Siêu Nai hoảng hốt lườm hai bạn, còn Lợn Tiết Kiệm trố mắt nhìn Siêu Nai. Điện Giật ngay lập tức thể hiện mức độ… điện giật của mình bằng một tràng liến thoắng.
“Anh đúng là tên Lợn Tiết Kiệm đó đấy hả? Siêu Nai, mày thật là quá đáng, sao mày không kể với bọn tao là Lợn Tiết Kiệm đẹp trai tới cỡ này hả? Nói thật với anh, chắc vì anh trừ lương của nó nên nó ghét anh, nói không hay về anh, nhưng dù gì, tôi vẫn thấy anh khác xa so với sức tưởng tượng của tôi.”
Đương nhiên, Lợn Tiết Kiệm đứng ngây người ra nhìn Siêu Nai. Siêu Nai vứt vội bó hoa nhảy tới bịt mồm Điện Giật. Lợn Tiết Kiệm hằm hằm nhìn vẻ mặt đầy lo sợ của Nai.
“Cô gọi tôi là Lợn Tiết Kiệm sao? Trông tôi giống con lợn lắm à?”
Như các bạn biết rồi đấy, Siêu Nai của chúng ta thường chậm trong những lúc quan trọng. Thế nên, khi nó đang mấp máy môi định nói gì đó thì Siêu Lầy đã đỡ lời.
“À, ý không phải con lợn nuôi trong chuồng đầy phân đâu, anh là con lợn tiết kiệm đáng yêu, sau mông có hoa như trong siêu thị ấy.”
Lợn Tiết Kiệm bắt đầu đỏ mặt, nhưng cố trấn tĩnh, xoay người sang nhìn xoáy vào Siêu Nai.
“Có đúng thế không?”
“Dạ, cũng… chưa đúng lắm! Con lợn ấy sau…
mông buộc nơ chứ không phải hoa mô Lầy ạ!”
Điện Giật bật cười ha hả khiến Nai càng cuống, còn Lợn Tiết Kiệm thì chuyển từ mặt đỏ sang mặt tái. Anh ta thở hắt ra, từ từ hạ giọng.
“Tôi về đây! Mai cô đi làm lại bình thường nhớ chưa? Coi như tôi chưa nhận được cái đơn nào hết.”
Anh tay quay sang gật đầu chào Điện Giật và Siêu Lầy.
“Xin lỗi vì đã làm phiền hai cô.”
Lợn Tiết Kiệm bước đi, Siêu Nai lật đật theo sau để tiễn. Lợn Tiết Kiệm đột ngột quay lại.
“Tôi nói với mọi người ở công ty là cô nghỉ ốm.” Siêu Nai ngoan ngoãn gật đầu. Lợn Tiết Kiệm đi đến cửa, lại xoay người ra nói tiếp.
“Mai cô mà không đi làm thì biết tay tôi.”
Siêu Nai lại ngoan ngoãn gật đầu. Lợn Tiết Kiệm lách người ra khỏi cửa, Siêu Nai đóng cửa, thở phào nhẹ nhõm.
Đêm đó, chủ đề của ba cô bạn thân chỉ xoay quanh việc Nai có nên đi làm lại hay không. Sau đó, lại xoay quanh việc Lợn Tiết Kiệm có thực sự đáng ghét hay không. Chẳng biết câu chuyện đã ngã ngũ đến mức nào, nhưng một hồi lâu sau, ba đứa đã ngủ ngoan như những con cún già không thèm quẫy đuôi nữa. Nói gì thì nói, chuyện của ai thì người đó phải tự quyết định, ta thường mang ra luận bàn để lấy thêm ý kiến tham khảo thôi, chứ kỳ thực, trong lòng mỗi người đều đã có quyết định cho riêng mình rồi. Siêu Nai cũng vậy, cô ấy đã có sự lựa chọn của mình ngay khi nhìn thấy sếp Lợn Tiết Kiệm cùng bó hoa trên tay.
Ở Lào Cai, trời đang dần hửng sáng, Chập Chờn đã lái xe cả đêm để đến nơi. Nếu bình thường, người ta sẽ đi mất khoảng năm đến sáu tiếng để lên đến Sapa, nhưng Chập Chờn lái xe mất gần hết đêm. Anh không quen đường và cũng không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của Măng Non, nên cứ thế chầm chậm tiến lên sau khi chế ngự được sự nôn nóng ban đầu.
Măng Non tỉnh lại, ngơ ngác nhìn xung quanh, cậu hỏi Chập Chờn xem đây là đâu? Chập Chờn nói ngắn gọn rằng họ đã đến nơi. Măng Non trợn mắt nhìn anh trai, không thể tin nổi là anh trai mình đã lặng lẽ lái xe cả đêm để đến đây. Cậu trách Chập Chờn không gọi mình dậy, có thể đổi lái dọc đường cho đỡ mệt chứ. Chập Chờn chỉ cười, anh tạt vào một cửa hàng bán quần áo, mua tạm cho hai anh em mỗi người một cái áo phao. Măng Non cầm áo lên ngó nghiêng.
“Trông cũng được phết nhỉ? Anh mua bao tiền đấy?”
“Đại gia như em mà cũng quan tâm đến tiền à? Mặc vào đi trước khi cảm lạnh mà chết.”
“Thôi đi, anh lo cho cái thân anh ấy! Lạnh cỡ này đã ăn thua gì so với mùa đông nước Anh chứ!”
“À quên mất, chú là Việt Kiều Anh! Vậy trả áo lại đây, anh mặc!”
“Quên đi.”
Măng Non vừa cười vừa tròng áo vào người. Chập Chờn cũng mặc áo của mình vào, vừa kéo xong khóa, anh đã quay sang nhìn Măng Non cười.
“Chú có công nhận vẻ đẹp của anh em mình đã khiến cho cái áo một trăm hai biến thành áo một tỷ hai không?”
Măng Non bật cười ha hả, cậu soi gương vuốt vuốt tóc.
“Anh không có tí khiêm tốn nào cả, Nam Mỹ ạ! Nhưng em nghĩ là anh nói đúng.”
“Anh nói thế là khiêm tốn lắm rồi đấy.”
Sau khi buột miệng nói ra câu đó, đột nhiên Chập Chờn khựng lại, anh nhớ tới người có nụ cười híp mí cũng tự nhận mình rất khiêm tốn mà anh vừa gặp hôm qua. Nụ cười ấy, luôn khiến anh có cảm giác muốn gạt phăng đi mọi thứ chỉ để ngắm nó một cách trọn vẹn nhất có thể. Măng Non thấy anh trai ngẩn ngơ thì giật tay áo.
“Anh trai, chúng ta không thể thành trai đẹp hoàn hảo được khi mà sáng nay cả hai chưa đứa nào đánh răng đâu.”
“Không đánh răng một hôm thì không chết được, nhưng nhịn ăn thì chắc là chết! Xuống đi, hai anh em mình tìm gì ăn đã.”
“Em tưởng đi… đến chỗ đó luôn?”
“Chúng ta không thể đi ô tô vào đó được, phải thuê xe máy! Thế nên ăn trước đã rồi hãy vào.”
Măng Non gật đầu, cả hai xuống xe đi tìm hàng ăn. Phải nói là Sa Pa buổi sáng sương mù, không khí và một chút hoa của mùa xuân còn vương vấn lại khiến con người cảm giác nhẹ nhõm vô cùng. Hai anh em lách qua dòng khách du lịch, cả hai tìm đến một quán bún gần chợ. Họ ngồi ăn và ngắm những cô bé dân tộc mặc váy đủ sắc màu đi qua mời chào mua đủ thứ.
Sa Pa bây giờ khác với Sa Pa của nhiều năm trước Chập Chờn từng đến, thị trấn mù sương giờ nhiều hàng quán hơn, khách du lịch và người bản địa đông đúc hơn khiến cho không khí trầm mặc sương khói, lạnh lẽo vốn có của Sa Pa hầu như không còn nữa. Chập Chờn chợt thấy tiếc nhớ một buổi tối nào đó, đứng giữa sân nhà thờ cổ Sa Pa với cái lạnh khiến cho mỗi hơi thở đều bốc khói, xung quanh chỉ còn một vài cặp đôi khoác tay nhau đi dạo. Anh đứng đó một mình để gặm nhấm sự thất vọng khi tưởng lên đến đây tìm được bố mà lại không thể tìm thêm được chút manh mối nào cả. Nước mắt đã rơi, nóng hổi rồi đột nhiên lạnh toát trên gò má. Sa Pa, đêm ấy, anh đã nghĩ rằng mình nên kết thúc cuộc tìm kiếm ở đó, lúc đó và mãi về sau. Nhưng, anh không dừng lại được, nỗi day dứt vẫn còn, khao khát giải mã bí mật vẫn còn, nỗi nhớ thương vẫn còn, và anh không thể nào vứt bỏ chúng đi để tiếp tục sống yên ổn được. Anh mong ngày hôm nay sẽ không như đêm của Sapa nhiều năm về trước, mà chí ít, anh vẫn còn có em trai mình bên cạnh, không cô đơn đứng khóc giữa trời sương nữa, và lần này, dù thất vọng hay hi vọng, anh tự hứa mình sẽ không rơi nước mắt thêm nữa.
Hai anh em không khó để tìm được chỗ thuê xe, cả hai gửi ô tô rồi ngay lập tức lên đường theo sự chỉ dẫn qua điện thoại của Thôi Chấn Song. Dù không yên tâm, nhưng Chập Chờn đành để cho Măng Non chở mình, vì thật sự, anh đã thấm mệt sau khi lái xe cả đêm. Hai người vừa đi đường vừa say sưa bình luận về những cảnh đẹp nơi đây. Măng Non liên tục cảm thán vì cảnh quá đẹp. Những sườn núi lượn sóng, những thửa ruộng bậc thang lấp lánh nước, những khu vườn trắng ngần hoa mận y hệt như trong truyện cổ tích, những cành đào hoa nở muộn như vẫn còn vương vấn lại chút không khí Tết, dù Tết đã qua từ lâu. Không phải hai anh em cứ say sưa ngắm cảnh mà quên mất mục đích mình đến đây, chỉ là, hai người không ai muốn hay dám nhắc đến nó. Vì cả hai đều có tâm trạng giống nhau, họ đều ngổn ngang giữa hi vọng và thất vọng, giữa chắc chắn và nghi ngờ. Họ thận trọng khi nhắc đến chuyện đó như thể nếu nhắc đến quá nhiều thì niềm tin trong họ sẽ bay mất vậy.
Vượt qua những ngọn đèo quanh co, hai anh em hỏi được đường vào bản Thu Lao nằm giữa xã Nàn Sán, Si Ma Cai. Nơi đây là nơi sinh sống chủ yếu của người dân tộc Thu Lao và người dân tộc Nùng ở Lào Cai. Cả hai dừng lại trước một ngôi nhà có ông lão đang ngồi sưởi nắng ngay bậc cửa. Chập Chờn hỏi ông bằng tiếng Kinh để chắc chắn rằng đây là bản Thu Lao, nhưng ông lão ấy dường như không hiểu nên đáp lại bằng một tràng tiếng dân tộc khiến cả hai anh em ngơ ngác.
Cả hai loanh quanh mãi, cuối cùng cũng tìm được một anh chủ bán hàng tạp hóa nói lơ lớ tiếng Kinh. Sau khi được anh ta xác nhận rằng đây đúng là bản Thu La, cả hai anh em mừng rỡ. Chập Chờn vội đưa ảnh của bố mình cho anh ta, anh ta nhìn hồi lâu rồi nói.
“Ông Bánh Rán! Ông ấy hay cho bọn trẻ con bản mình ăn bánh rán! Bán thì ít, cho thì nhiều.”
Chập Chờn và Măng Non như vỡ òa trong sung sướng. Măng Non hỏi dồn.
“Vậy giờ ông ấy ở đâu?”
“Không ở đây nữa rồi! Đi lâu rồi!” “Đi đâu? Ông ấy đã đi đâu?”
“Mình không biết, ông ấy cứ đi thôi!” “Ông ấy đi lâu chưa?”
“Phải năm cái mùa hoa mận rồi! Ông ấy đi có nói với ai đâu, mấy ngày bọn trẻ con không được cho bánh rán, chúng đến tìm mà đi mất rồi.”
Nỗi buồn xâm chiếm tâm hồn hai chàng trai trẻ, họ nhờ người đàn ông kia dẫn đến căn nhà mà ông từng ở. Căn nhà đó không phải của ông, ông ở nhờ một gia đình người Nùng. Và vẫn như lần mất tích trước đó, ông không để lại gì, không một lời nhắn gửi, không một kỷ vật. Ông biến mất như sương chiều trên đỉnh núi. Đôi khi, chính bản thân anh em nhà Chập Chờn lại có cảm giác mình đang bị kéo vào một cuộc đuổi bắt ma mị nào đó không có thật.
Nhưng, trên đời này có những chuyện người chưa từng trải qua sẽ khăng khăng cho rằng nó chỉ là hư cấu, còn người đã và đang trải qua thì thực sự không tin nổi là nó có thật. Không phải chuyện gì xảy ra đều có thể lý giải một cách gọn gàng và rõ ràng, có những thứ cứ mập mờ, cứ bí ẩn kiểu không đâu như thế. Đó là sự muôn màu của cuộc sống, bạn đừng tưởng mọi câu chuyện đều có kết thúc và mọi kết thúc đều viên mãn. Con người thường hay kể một câu chuyện có kết thúc để tự an ủi, động viên mình cố gắng bước đến cái đích đã định. Nhưng sự thật vẫn có những câu chuyện với kết thúc mở, mãi mãi mở ra như vậy cho đến hết cả một kiếp người vẫn không có ai khép lại được.
Hai anh em Chập Chờn trở về trong tâm trạng hụt hẫng quen thuộc. Ngay lúc này, chính Chập Chờn lại tự đặt câu hỏi rằng mình muốn tìm ông ấy vì điều gì? Vì tình yêu, vì giận hờn, vì dằn vặt, hay vì cố gắng chứng minh cho mẹ và Măng Non biết những nỗ lực suốt nhiều năm tháng qua của mình đã không vô ích? Và nếu cố gắng để chứng minh đi chăng nữa thì nó lại thất bại tiếp đấy thôi. Có lẽ nào suốt cuộc đời này anh không thể tìm ra đáp án cho sự mất tích kỳ lạ của bố mình chăng? Hay đơn giản là người đàn ông trong ảnh, người có nụ cười nheo mắt chỉ là hơi giống thôi, không phải là bố anh?
Khi Chập Chờn mải theo đuổi dòng suy nghĩ, thì Măng Non tập trung lái xe, cậu không muốn để anh trai mình lại cầm lái thêm một hành trình trở về đầy trĩu nặng như thế nữa. Dù thật sự, trong lòng cậu lúc này chắc cũng chẳng thể nhẹ nhàng hơn. Măng Non đột nhiên lái xe lách vào một con đường nhỏ vắng lặng ven đường cao tốc, cậu dừng xe lại.
“Nam Mỹ, chúng ta dừng lại ở đây thôi nhé!”
“Ừ, nhưng để làm gì? Ở đây vắng quá có gì đâu.” “Không! Ý em là dừng tìm kiếm ông ấy đi! Anh không thấy mình phí thời gian à?”
Chập Chờn ngước mắt lên nhìn Măng Non, thở dài. Măng Non bỏ dây an toàn ra, cảm thấy ngột ngạt quá thể nên cậu mở cửa xe bước ra ngoài. Nam Mỹ cũng bước ra theo, đứng cạnh cậu.
“Anh quen rồi, nhiều khi tưởng là tìm được rồi hóa ra là nhầm người, cũng chẳng có gì to tát đâu.”
“Sao lại không có gì to tát? Còn chuyện nào to tát hơn chuyện cuộc đời của anh? Rốt cuộc anh đã bỏ phí bao nhiêu năm của tuổi trẻ để làm việc vô vọng này? Mười năm? Hai mươi năm hay anh bỏ luôn cả đời anh vào đó? Anh nhận lại được gì ngoài nỗi thất vọng? Anh nhìn lại bản thân mình đi, những năm qua anh có gì ngoài nỗi cô đơn dằng dặc, ngoài sự gắng gượng quá sức để mẹ và em có thể yên tâm về anh! Suốt thời gian qua, ký ức tuổi trẻ đẹp đẽ nhất của anh là gì? Anh có không?”
Chập Chờn lặng đi khi nghe Măng Non nói. Đúng, anh chẳng có gì, không một người bạn, không một cô gái nào bước vào thế giới của anh, không một kỷ niệm đẹp nào ngoài mẹ và em trai. Anh đã sống những năm tháng chỉ chăm chăm chờ đợi một điều không bao giờ đến. Nhưng dẫu có được chọn lại, anh vẫn sẽ như vậy! Anh vẫn muốn đi tìm câu hỏi cho những câu trả lời bao nhiêu năm không đổi. Chập Chờn thở dài, quay sang nhìn em trai.
“Em có nghĩ rằng ông ấy đã chết không?”
“Với em bây giờ điều đó không quan trọng nữa, chúng ta phải chấp nhận sự thật rằng ông ấy không trở về! Tìm kiếm thế đủ rồi anh ạ! Đừng phí hoài thời gian của anh vào nó nữa, mọi sự đã an bài rồi.”
“Anh chỉ muốn biết ông ấy còn sống hay đã chết thôi! Nếu thật sự đã chết thì ông ấy đã chết như thế nào! Còn nếu sống thì ông ấy sống ra sao khi rũ bỏ gia đình như thế.”
“Bỏ hết đi anh! Chúng ta phải sống cuộc đời của chúng ta! Và ông ấy cũng lựa chọn cuộc đời của ông ấy, không ai sống hộ ai được! Yêu thương đủ rồi và chờ đợi cũng đủ rồi anh ạ.”
Chập Chờn mở cửa xe, vào ngồi ghế lái rồi gọi Măng Non.
“Vào đi, anh sẽ lái!”
Sau cuộc nói chuyện đó, cả hai không ai còn nhắc đến hay nói gì về vụ mất tích nữa. Chập Chờn mở một bài hát về mùa đông rồi lái xe chầm chậm trở về. Chuyến đi này, như bao chuyến đi khác trước đây,mọi thứ vẫn chìm vào hư không như thế.
Và có thể, mãi mãi chìm xuống, bay đi như chưa từng tồn tại.
Không phải mọi bí mật trong cuộc đời này đều được giải mã, còn đầy rẫy những uẩn khúc ngoài kia nằm ngoài tầm với của con người. Cũng không phải mọi cái kết đều hoàn hảo, vì đôi khi, hạnh phúc trọn vẹn của người này lại là nỗi đau khổ thiệt thòi của người khác; sự kết đôi đẹp đẽ của người này lại gây ra sự đơn độc, hụt hẫng của người khác. Đừng bao giờ cố gắng tìm kiếm sự hoàn hảo nhất, hãy sống trọn vẹn cuộc đời mà bố mẹ đã cho bạn, bạn sẽ tự tìm thấy một kết thúc hợp lý cho mình và cho cả những người xung quanh.