Vạn Lịch 1592

Lượt đọc: 4511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 180
Cuộc chiến này để trị

❊ ❊ ❊

Trước câu hỏi của Viên hoàng, Tiêu Như Huân khẽ cười, đoạn tiếp lời rằng đương nhiên là chuẩn bị đưa Toyotomi Hideyoshi vào chỗ chết.

"Ta định triệu hồi chủ lực thủy sư, tập kích cảng Busan, tiêu diệt toàn bộ tàn dư thủy quân của giặc Oa, cô lập hoàn toàn Busan. Đến lúc đó, chúng sẽ kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay. Sau đó, ta còn muốn thủy sư công kích thẳng vào bản thổ Nhật Bản, kích động Toyotomi Hideyoshi, khiến nội bộ Nhật Bản nhanh chóng rối loạn. Đến nước này, lũ giặc Oa kia muốn đầu hàng cũng không được."

Viên hoàng chậm rãi gật đầu, cất giọng hỏi: "Quý Hinh, con chắc chắn như vậy rằng giặc Oa sẽ nổi loạn? Rằng Toyotomi Hideyoshi sẽ bị chính thuộc hạ của hắn giết chết?"

"Vâng, con có ít nhất bảy phần nắm chắc nội bộ giặc Oa sẽ bạo loạn. Chỉ cần ta tiến đánh bản thổ Nhật Bản, dù chỉ là pháo kích bờ biển, cũng sẽ là đại sự kinh thiên động địa đối với chúng. Nội bộ chúng nhất định sẽ chia rẽ, phân hóa thành phe chủ chiến và chủ hòa. Mà phe chủ chiến của Toyotomi Hideyoshi đã bị ta bao vây tiêu diệt gần hết, hắn còn lực lượng nào nữa đâu?"

Tiêu Như Huân khẳng định chắc nịch: "Toyotomi Hideyoshi không còn sống được bao lâu nữa đâu."

Viên hoàng từ tốn gật đầu, rồi nói: "Vậy nếu mọi chuyện diễn ra đúng như con liệu tính, con định đàm phán với giặc Oa như thế nào?"

"Rất đơn giản, cắt đất bồi thường, mở cửa thông thương, mậu dịch tự do, miễn thuế quan, đồng thời thiết lập tô giới Đại Minh tại các cảng. Trong tô giới, ta sẽ đặt cơ quan thường trú của Đại Minh. Bất kỳ dân Đại Minh nào phạm pháp trên đất Nhật, đều phải giao về cho chính phủ Đại Minh xử lý, Nhật Bản không có quyền can thiệp."

Viên hoàng nghe xong có chút ngớ người, vội xua tay: "Khoan đã, khoan đã, những điều con nói, lão phu nghe không hiểu nhiều chỗ. Mậu dịch tự do thuế quan là gì? Tô giới, cơ quan là gì?"

Tiêu Như Huân bật cười, chậm rãi giải thích: "Cắt đất bồi thường thì không cần bàn, đến lúc đó ta sẽ tính sau. Còn mở cửa thông thương, mậu dịch tự do, có nghĩa là Nhật Bản không được phép chỉ định Đại Minh đến cảng nào buôn bán, mà phải do Đại Minh chỉ định Nhật Bản mở những cảng nào, mở bao nhiêu cảng cho thương nhân Đại Minh đến làm ăn.

Còn việc miễn thuế quan, chính là áp dụng lại sách lược cấm biển, cho phép tư thương lách luật. Người Nhật muốn đến Đại Minh làm ăn thì phải được phép, nhưng thương nhân Đại Minh đến các cảng của Nhật Bản thì không cần giấy phép, hơn nữa Nhật Bản không được thu thuế, quyền thu thuế nằm trong tay triều đình Đại Minh.

Về tô giới, thực chất là tạo cơ hội cho Đại Minh tiếp xúc với bản thổ Nhật Bản mà không cần trực tiếp cắt đất. Vì việc cắt đất trực tiếp có thể gây ra phản ứng dữ dội từ Nhật Bản, khó bề thu xếp, nên con chọn cắt nhường vài hòn đảo nhỏ là được. Nhưng tô giới thì nhất định phải có, nó tương đương với việc Đại Minh thuê một mảnh đất để làm lãnh thổ tạm thời, đất vẫn thuộc về Nhật Bản, chỉ là Đại Minh tạm thời sử dụng, đương nhiên là không trả tiền.

Hơn nữa, triều đình sẽ phái chuyên gia đến tô giới để thiết lập cơ quan, chuyên quản lý những dân Đại Minh đến Nhật Bản làm ăn hoặc làm bất cứ việc gì khác. Họ phải đến tô giới, xin giấy phép từ cơ quan Đại Minh, có giấy phép này mới được tự do buôn bán ở Nhật Bản, và vẫn phải nộp thuế như thường lệ, nhưng quyền thu thuế phải nằm trong tay Đại Minh, không cho Nhật Bản. Người Nhật muốn đến Đại Minh làm ăn cũng phải được Đại Minh cho phép."

Hơn nữa, điều trọng yếu nhất là, nếu con dân Đại Minh phạm pháp tại Nhật Bản, thì chỉ có Đại Minh mới có quyền xét xử, Nhật Bản không có quyền can thiệp. Bắt được phạm nhân phải giao lại cho cơ quan Đại Minh để xử lý, Nhật Bản không được hỏi han gì đến kết quả. Tóm lại, ta là ta, mà ngươi cũng là của ta. Đã đánh thắng, thì phải vặt lông Nhật Bản cho thật tốt, bắt chúng xuất chút máu mới được.”

Viên hoàng nghe xong ngơ ngác một hồi, mãi lâu sau mới hoàn hồn.

“Trong này có nhiều thành tựu vậy sao? À không, ngươi nói cái mỏ vàng mỏ bạc đâu? Cái đó mới là quan trọng nhất chứ?”

“Đương nhiên rồi, cái đó phải tính vào hạng mục bồi thường chứ. Ta cùng Huyền Tô còn có mấy tên giặc Oa moi móc khắp nơi, dò la được Nhật Bản cả nước có rất nhiều vàng bạc. Mấy hòn đảo sản xuất nhiều nhất, ta định bảo Thiên Hoàng cắt nhường cho chúng ta. Nhưng trong đó có một tòa Thạch Kiến Ngân Sơn lớn nhất, mỗi năm sản xuất cả trăm vạn lượng bạch ngân, nghe mà phát hoảng. Ta định bắt chúng nó phải nhường ít nhất năm thành số bạc đó cho chúng ta!”

“Trăm vạn lượng ư? Cái tiểu quốc của ngươi thế mà lại giàu có đến vậy ư? Quý Hinh à, chuyện này ngươi đã bẩm báo triều đình chưa?”

Viên hoàng có chút kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên là bẩm báo rồi, nếu không thì thủy sư lấy đâu ra mà xuất động? Để bức Nhật Bản phải đàm phán với chúng ta, giao ra vàng bạc, chúng ta cũng coi như bỏ vốn liếng ra rồi. Lần này nếu không vơ vét được vàng ròng bạc trắng, ta trở về sẽ không có kết cục tốt đâu.” Tiêu Như Huân cười cười, chỉ vào chính mình: “Lần này nhất định phải bắt người Nhật Bản xuất huyết thật nhiều mới được. Hoàng thượng đã hạ tử lệnh rồi, không chiếm được vàng bạc thì ta phải xách đầu về mà tạ tội.”

“Trăm vạn lượng vàng bạc a… Số này có thể bù đắp bao nhiêu thâm hụt đây?” Viên hoàng cảm thán nói: “Kể từ đó, trận chiến này chúng ta không những không bị hao tổn quốc khố, mà còn có thể kiếm được một món hời lớn. Cuộc chiến này quá hời rồi!”

“Đương nhiên rồi, không có chỗ tốt thì chúng ta việc gì phải đánh? Ta lại vì cái gì phải dốc hết sức chủ trương khai chiến chứ? Viên công, theo ngài thấy, ta có phải là những kẻ không có đầu óc, chỉ biết xông pha chiến đấu như đám mãnh tướng không?”

Tiêu Như Huân cười đầy ẩn ý, Viên hoàng lộ ra nụ cười trên mặt càng tươi hơn, không ngớt gật đầu: “Đại Minh có ngươi làm võ tướng, quả nhiên là may mắn a! Trăm vạn lượng vàng bạc, có thể giúp quốc khố giảm bớt bao nhiêu gánh nặng! Có thể giúp bách tính giảm bớt bao nhiêu gánh nặng! Hơn nữa còn có nhiều tù binh như vậy có thể đi khai thác mỏ, làm sống lại, thay thế bách tính phục lao dịch, cái này lại giảm bớt cho triều đình bao nhiêu gánh nặng nữa! Cuộc chiến này đáng giá, cuộc chiến này hẳn là nên… Không không không…”

Viên hoàng vội vàng lắc đầu, chỉ vào Tiêu Như Huân, dở khóc dở cười: “Ngươi đánh trận này, nhưng làm lão già ta tâm tư rối bời cả lên. Binh đao là thứ hung khí, vốn là nhận thức chung từ xưa đến nay, thế mà ngươi hết lần này tới lần khác lại có thể, lại có thể… Ai da, cái này biết nói thế nào đây, chuyện này nếu như trắng trợn tuyên dương ra ngoài, cũng không biết là tốt hay xấu nữa…”

“Ta chỉ biết là, một chuyện có lợi cho tuyệt đại đa số người, thì dù có nhiều kẻ vì những yếu tố không thể cho ai biết mà phản đối, cũng chỉ là phí công thôi. Nếu không, Thương Ưởng biến pháp vì sao lại không bị người lật đổ? Nguyên nhân rất đơn giản, số người được lợi quá nhiều, nhiều đến nỗi ngay cả vương thất cũng không thể làm ngơ. Một khi làm ngơ, thì sẽ dao động đến nền tảng lập quốc, như vậy, sẽ không ai dám coi trời bằng vung.”

Viên hoàng nhìn Tiêu Như Huân, khổ sở cười vài tiếng, khẽ gật đầu.

“Đúng, đúng, đúng, đích thật là đúng. Nếu như có thể khiến cho tất cả mọi người đều nhìn thấy chỗ tốt, có thể đạt được chỗ tốt, thì sẽ có mấy ai phản đối biến pháp đâu? Bây giờ Đại Minh, thật sự là quá thiếu khuyết những cơ hội như vậy, cũng quá thiếu tiền.”

“Viên công, kỳ thật ta vẫn luôn suy nghĩ một việc.”

Tiêu Như Huân sờ lên cái cằm lún phún râu của mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngự Viêm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.