Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 11073 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1445 Nhặt xác cho tôi

❊ ❊ ❊

"Đậu Phó khu trưởng, tôi vừa muốn báo cáo với anh, vừa nhận được điện thoại từ bệnh viện, Nhan Trí Phú vết thương quá nặng, đã chết trên bàn mổ. Những người khác tình hình vẫn ổn định, người của chúng ta đã tới đó làm biên bản rồi." Điền Vân Trung vẻ mặt nghiêm nghị, giọng trầm trọng báo cho Đậu Nhất Phàm biết tình hình cụ thể mà ông ta nắm được.

"Nhan Trí Phú chết rồi? Vậy, Lôi Chấn Sơn..." Nghe Điền Vân Trung trả lời, Đậu Nhất Phàm khựng bước chân, cả người ngây ngẩn đứng tại chỗ.

Tuyến lệ của Lôi Bích Vân vô cùng phát triển, điểm này Đậu Nhất Phàm có thể cảm nhận được từ cảm giác ấm áp trước ngực. Vừa thấy Đậu Nhất Phàm xuất hiện bên cửa xe, Lôi Bích Vân lao tới vừa khóc vừa cười một hồi, vì quá hoảng sợ, cô vùi đầu vào lòng Đậu Nhất Phàm khóc lớn, khiến Đậu Nhất Phàm phải vội đóng cửa xe lại để tránh việc tiếp tục trở thành tiêu điểm của đám đông. Phải khó khăn lắm mới đợi được cô nấc nghẹn ngừng lại những dòng nước mắt tuôn rơi, Đậu Nhất Phàm vô tình phát hiện Lôi Chấn Thắng đã đứng cạnh xe từ bao giờ. Anh vội nhắc nhở Lôi Bích Vân một câu, nhìn bộ dạng cô hoảng loạn ngẩng đầu thoát khỏi vai mình, Đậu Nhất Phàm vừa bực vừa buồn cười.

"Mời lên xe đi! Lôi Chính ủy đồng chí, đứng nhìn lén cô gái nhỏ nhà người ta rưới nước mắt như vậy là không đạo đức đâu đấy!" Đậu Nhất Phàm kéo lại quần áo, đẩy cửa xe mời Lôi Chấn Thắng đang đứng dưới màn mưa lên xe, tiện thể trêu chọc ông ta một câu.

"Cái thời tiết chết tiệt này, sao mưa lâu như vậy mà vẫn không chịu tạnh!" Lôi Chấn Thắng chui tọt vào trong xe, miệng vẫn lầm bầm chửi rủa. Nhìn Lôi Bích Vân mặt đỏ tai hồng, Lôi Chấn Thắng trong lòng chỉ biết âm thầm thở dài. Người sáng suốt nhìn qua là biết Lôi Bích Vân đã lún sâu vào tình cảm rồi, nhưng điều Lôi Chấn Thắng lo lắng rõ ràng là con gái mình chỉ nhận lấy kết cục hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình mà thôi. Ông chen vào trong xe, hạ giọng nói với Đậu Nhất Phàm một câu: "Vừa nhận được điện thoại, nói Nhan Trí Phú chết rồi!"

"Ừ! Tôi biết rồi, xảy ra án mạng, haiz, lần này chuyện không dễ giải quyết rồi." Đậu Nhất Phàm thở dài, chân mày nhíu chặt lại.

"Tôi cũng chỉ qua báo cho cậu một tiếng, Lôi Chấn Sơn tạm thời vẫn chưa biết chuyện này." Lôi Chấn Thắng liếc nhìn Lôi Bích Vân, người vừa mới cãi nhau long trời lở đất với mình mà giờ trước mặt Đậu Nhất Phàm lại dịu dàng như nước, ông không khỏi cụp mắt xuống, móc ra một bao thuốc lá. Chỉ là lần này nhìn bao thuốc ướt sũng, Lôi Chấn Thắng chỉ đành ngượng ngùng buông bật lửa xuống.

"Được, cảm ơn!" Đậu Nhất Phàm gật đầu đầy suy tư.

"Đúng rồi, vừa rồi Thị trưởng Thi gọi điện tới hỏi chuyện này. Lát nữa tốt nhất cậu nên tự mình gọi lại cho ông ấy một tiếng đi! Ừm, ông ấy đối với cậu thật sự là rất quan tâm đấy." Cảm thấy bản thân ngồi trong xe hơi thừa thãi, Lôi Chấn Thắng bắt đầu muốn rút lui, bất kể là Lôi Bích Vân đơn phương hay cô và Đậu Nhất Phàm lưỡng tình tương duyệt, Lôi Chấn Thắng đều không có cách nào và cũng không định can thiệp vào chuyện tình cảm của Lôi Bích Vân. Chỉ là biết rõ con gái mình đâm đầu vào hố sâu mà bản thân lại bất lực, Lôi Chấn Thắng cũng có vài phần xót xa.

"Thị trưởng Thi? Sao ông ấy biết chuyện này?" Đậu Nhất Phàm sững người một chút, vẻ mặt khó hiểu nhìn chằm chằm Lôi Chấn Thắng.

"Không cần nhìn tôi, cậu hỏi nó đi!" Lôi Chấn Thắng quay đầu nhìn con gái mình, thản nhiên nhắc nhở một câu. Nghe thấy lời Lôi Chấn Thắng, Lôi Bích Vân lập tức chột dạ cúi đầu, bộ dáng như chuẩn bị đón nhận thẩm vấn. Lôi Chấn Thắng im lặng mím chặt môi, lắc đầu cười khổ rồi đẩy cửa xe bước xuống. Tuy nhiên, Lôi Chấn Thắng vừa bước xuống xe không lâu lại gõ vào cửa kính, nhìn thấy Đậu Nhất Phàm hạ cửa kính xuống, ông vẫn không nhịn được mà dặn dò một câu: "Sớm về thay quần áo đi, kẻo cảm lạnh đấy!"

Đậu Nhất Phàm gật đầu đầy u uất, chân tay lóng ngóng chui vào ghế lái, khởi động chiếc xe Jeep chậm rãi lái ra đường lớn.

"Tôi... hắt xì!" Chiếc xe vừa chuyển động, luồng khí vừa lưu thông, Lôi Bích Vân ướt sũng toàn thân lập tức hắt hơi một cái.

"Cô? Rốt cuộc cô đã làm gì? Không phải là cô gọi điện cho Thị trưởng Thi đấy chứ?" Đậu Nhất Phàm đành đóng kỹ cửa sổ, quay đầu trợn tròn mắt nhìn Lôi Bích Vân một cái. Anh đột nhiên phát hiện Lôi Bích Vân khóc đến sưng cả mắt thật sự không phải chỉ là bé xé ra to một chút đâu.

"Tôi... tôi lo anh sẽ bị thương, cho nên, cho nên... Điền Vân Trung bọn họ lại không làm việc, họ là cảnh sát, sao có thể để một người tay không tấc sắt như anh đi mạo hiểm như vậy chứ? Còn nữa, Lôi Chấn Thắng bọn họ còn nhốt tôi trong xe, không cho tôi ra ngoài. Tôi, tôi chỉ đành cầu cứu Thị trưởng Thi, lỡ như anh có mệnh hệ gì..." Lôi Bích Vân rũ mắt xuống, không dám đối diện với ánh mắt dồn ép của Đậu Nhất Phàm, giọng phân bua nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Lỡ như tôi có mệnh hệ gì, cô tốt nhất là để Thị trưởng Thi nhặt xác cho tôi, phải không?" Nghe những lời này của Lôi Bích Vân, Đậu Nhất Phàm cảm thấy đầu óc mình lập tức phình to ra vô số lần. Anh nhìn chằm chằm cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn chưa có dấu hiệu ngớt, trong lòng vô cùng bực bội. Anh dùng giọng điệu gần như nghiến răng nghiến lợi để bày tỏ sự tức giận trong lòng với Lôi Bích Vân.

"Tôi... tôi, xin lỗi! Tôi không biết anh sẽ ra ngoài thuận lợi như vậy, tôi tưởng, tôi tưởng..." Hốc mắt Lôi Bích Vân lặng lẽ trào ra một tầng nước, cô uất ức vô cùng muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại biến thành một chuỗi âm thanh lầm bầm khe khẽ.

"Cô tưởng tôi sẽ chết ở trong đó, đúng không? Hê, Lôi Bích Vân, không ngờ cô cũng có tâm thật đấy, còn nhớ tới việc nhặt xác cho tôi!" Đậu Nhất Phàm châm biếm nhếch mép, phát hiện đúng là không có cách nào để trách cứ Lôi Bích Vân nữa. Cô gái này đối với anh quả thực là một lòng một dạ hướng về đảng, chỗ nào cũng bảo vệ anh, dù là kẻ mù cũng có thể nhìn ra tình cảm của Lôi Bích Vân dành cho anh. Chỉ là chính vì tình cảm của Lôi Bích Vân đều viết hết lên mặt, yêu ghét cá nhân căn bản không hề che đậy, cho nên Đậu Nhất Phàm mới buộc phải cân nhắc kỹ lưỡng. Đứng từ góc độ của Đậu Nhất Phàm mà suy xét, hoặc là Lôi Bích Vân thay đổi trạng thái làm việc này, hoặc là Đậu Nhất Phàm chỉ có thể sắp xếp cô sang vị trí khác. Một cô gái mới chập chững vào nghề như Lôi Bích Vân căn bản không thích hợp làm thư ký, càng không thích hợp làm thư ký cho một lãnh đạo nam trẻ tuổi.

"Tôi rất lo lắng, nhưng tôi không hề nguyền rủa anh mà!" Thấy sắc mặt Đậu Nhất Phàm dịu đi không ít, Lôi Bích Vân cũng ấp úng dám lên tiếng.

"Được rồi, đừng nói chuyện này nữa. Nói đi! Cô đã nói gì với Thị trưởng Thi? Ai nghe điện thoại? Cô gọi điện đến văn phòng Thị trưởng hay là gọi cho Thạch Kính Đường?" Đậu Nhất Phàm lặng lẽ thở dài, vừa đánh lái vừa tranh thủ thời gian gặng hỏi hai câu.

"Gọi cho Thạch Kính Đường, sau đó là Thị trưởng Thi nghe máy. Tôi chỉ là, chỉ là kể cho ông ấy chuyện ở đây thôi." Lôi Bích Vân bĩu môi, nói khẽ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1584
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.