Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Chu Du phát hiện ra rằng gần đây rất ít nhân viên đến làm đúng giờ.

Nắp tách trà đã mở rất lâu rồi mà nhân viên rót trà vẫn chưa thấy đâu.

Sau khi bắt đầu làm việc, Chu Du tự lấy tay áo lau cho mặt bàn sáng loáng đến mức có thể soi gương được mà nhân viên lau bàn vẫn chưa thèm đến.

Chu Du làu bàu: “Không thắt chặt kỷ luật không được.”

Ông ta tuyên bố với toàn thể nhân viên trong phủ Đô đốc: “Bắt đầu từ ngày mai điểm danh, người nào không có mặt thì sau này những người khác sẽ không cần gọi tên người đó nữa!”

Sáng hôm sau, Chu Du đích thân đến điểm danh. “Lỗ Túc!”

“Có!”

“Trình Phổ!”

“Có!”

“Vu Cát!”

“…”

Gọi ba lần liền mà không thấy pháp sư Vu Cát trả lời.

Chu Du vô cùng tức giận: “Vu Cát to gan, dám phá vỡ quy tắc ta đặt ra, ta không phạt hắn không được! Từ nay trở đi, Vu Cát sẽ không còn là Vu Cát nữa, không ai được gọi tên hắn. Người đến làm sớm nhất mỗi ngày sẽ có quyền đặt một cái tên cho hắn. Có nghĩa là, Vu - không, người đảm nhiệm chức vụ pháp sư của ta, trong một năm sẽ phải đổi hơn ba trăm cái tên.”

Lúc này, nhân viên lau bàn nhắc nhở Chu Du:

“Đô đốc, Vu - người đảm nhiệm chức vụ pháp sư, đến rồi ạ.”

Chu Du vốn bị cận thị nhìn quanh với ánh mắt mơ màng: “Hắn đâu?”

Nhân viên lau bàn dắt Chu Du đi mười mấy bước, cuối cùng chỉ lên tường.

Chu Du mơ hồ nghìn thấy Vu Cát đang giơ tay.

“Hả? Đây đâu phải Vu Cát, đây là cái bóng của hắn mà.” Chu Du nghĩ: “Vu Cát có bản lĩnh như vậy, có thể cử cái bóng của hắn đến điểm danh sao?”

Chu Du lập tức đi về phía phòng thực nghiệm của pháp sư Vu Cát.

Rèm cửa phòng thực nghiệm kín mít.

Chu Du kéo một tấm rèm ra, mới nhìn thấy pháp sư Vu Cát.

Chu Du hỏi Vu Cát: “Cậu làm cho bóng có thể hành động độc lập là để đối phó với việc điểm danh đấy hả?”

“Có lẽ phải còn tác dụng khác nữa chứ ạ”, Vu Cát nói, “Có điều, tôi vẫn chưa nghĩ ra, chỉ là nhân dịp điểm danh nên mang đi thử nghiệm xem thế nào thôi ạ. Ông gọi cái bóng là ‘nó’, thực ra phải gọi là ‘chúng nó’, vì khi cần tôi có thể sản xuất hàng loạt, tạo ra rất rất nhiều cái bóng.”

“Rất rất nhiều cái bóng?” Chu Du mơ màng, “Giá mà có thể hợp thành đội quân bóng người đi đánh giặc cho ta thì tốt biết bao.”

Vu Cát lắc đầu: “Cái bóng nhẹ bay, vừa không cầm nổi dao vừa không vác nổi thương, sao có thể chỉ huy chúng xông pha trận mạc được chứ?”

“Hoặc là… hoặc là dùng chúng tiến hành chiến đấu tâm lý được không?”

“Ý ông là gì ạ?” “Nếu ông là quân Thục, nửa đêm dậy đi vệ sinh, bỗng nhiên nhìn thấy rất nhiều cái bóng cứ bay qua bay lại, ông có sợ đến hồn bay phách lạc không?”

“Chu Đô đốc”, Vu Cát khâm phục nói, “Chỉ có ông mới nghĩ ra được cách này.”

“Nhưng mà, ta lại nghĩ”, Chu Du lại có ý tưởng mới, “Thân thể người có bóng thì cũng có thể làm cho âm thanh có bóng chứ?”

“Bóng của âm thanh?”

“Ví dụ, nếu bây giờ ta ho, cậu sẽ không thấy sợ đúng không?”

“Cái này thì có gì mà đáng sợ, tôi sẽ nghĩ là ông đang bị cảm cúm.”

“Nhưng nếu tạo ra cái bóng từ âm tiếng ho, chờ đến nửa đêm quân nước Thục đi vệ sinh, lúc này cái bóng của âm thanh bay qua, bay lại xung quanh chúng, chúng không thấy người mà chỉ nghe thấy tiếng ho không ngớt, loại bóng chỉ nghe thấy này có phải còn khủng bố hơn bóng nhìn thấy không?”

Vu Cát lập tức phấn khích. Kỳ thực anh ta không hề quan tâm đến việc quân Thục có thấy sợ không, là một pháp sư, anh ta thấy hưng phấn với sáng kiến kỳ lạ hiếm thấy này.

“Chu Đô đốc, nếu ông đồng ý hợp tác, đêm nay tôi sẽ cho ông nhìn thấy, không, phải nói là nghe thấy thành quả!” Đầu tiên phải thu âm.

Vu Cát nói: “Chu Đô đốc, khi thu âm phải duy trì tư thế trồng cây chuối”.

Chu Du không hiểu: “Sao phải trồng cây chuối?”

“Bởi vì khi trồng cây chuối, âm thanh càng vang hơn.”

Chu Du liền đầu cắm xuống đất chân chổng lên trời, hai tay trồng cây chuối.

Vu Cát cầm một cái bình gốm to bằng quả táo đến, để sát vào miệng Chu Du.

“Chu Đô đốc, có thể bắt đầu ho được rồi.”

Chu Du chưa bao giờ ho trong tư thế này cả, đương nhiên cũng gặp phải khó khăn.

Chu Du ho khan thử mấy chục lần, đến lần cuối cùng mới đạt, lúc này mới được kết thúc trồng cây chuối.

Vu Cát cho cái bình gốm vừa thu được giọng của Chu Du vào một cái nồi, trong nồi toàn là bùn nhão nhoét.

Sau đó đậy nắp lên, nhóm củi đun.

Chu Du hỏi Vu Cát: “Sao phải đun? Đun chín mới dùng được, còn sống thì không được hả?”

Vu Cát trả lời: “Giọng nói của chúng ta quá nặng, không bay xa được, nên phải làm cho bóng của nó nhẹ hơn.”

Ục ục ục ục… Bùn bắt đầu sôi. Vu Cát nói: “Đô đốc, giọng của ông và cái bình gốm sẽ hòa quyện vào nước bùn phép thuật, sau đó theo hơi nước bay vào trong chiếc hộp vuông trên nắp nồi.”

Khi toàn bộ quá trình kết thúc, trời đã tối đen.

Vu Cát lấy cái hộp trên nắp nồi, mở ra, giải phóng cho cái bóng âm thanh.

“Khụ khụ! Khụ khụ!”

Bọn họ liền nhìn thấy cái bóng bay qua bay lại khắp phòng.

Cuối cùng, Vu Cát huýt sáo gọi con quạ đen yêu quý của anh ta đến.

Quạ đen kính cẩn làm theo lời dặn của chủ nhân, dùng mỏ nhổ lông đuôi đưa cho chủ nhân. Sau đó, nó lại dùng mỏ mở cửa.

Vu Cát dùng chiếc lông mà quạ đen vừa cho mượn, nhúng vào nước bùn trong nồi, vẽ lộ trình cái bóng âm thanh phải bay lên giấy.

Chu Du nghe thấy tiếng “Khụ, khụ” bay ra ngoài cửa sổ.

Trời đã tối, Tiểu Kiều đợi mãi mà không thấy Chu lang về, lo lắng đi ra vườn.

Đột nhiên có tiếng ho của Chu lang, Tiểu Kiểu vừa vui vừa buồn: “Sao chàng không chú ý giữa gìn sức khỏe để bị cảm lạnh thế?” Nhưng khi Tiểu Kiều mở cổng vườn, tiếng ho đã vang lên sau lưng Tiểu Kiều!

Tiểu Kiều hết quay trái lại quay phải, chỉ nghe thấy tiếng ho không thấy người.

“Đừng đùa dai nữa, Chu lang!”

Tiểu Kiều bèn đứng áp vào tường, lần này chàng hết đứng sau lưng em rồi nhé.

Tiểu Kiều vô cùng kinh ngạc khi không nhìn thấy Chu Du. Tiếng ho lúc thì vang lên bên trái lúc lại bên phải, khi thì ở dưới mũi cô… Cái bóng âm thanh quay về phòng của Chu Du đúng theo như lộ trình đã vẽ trên giấy bằng lông quạ.

Tiểu Kiều bị tiếng ho làm cho thất kinh hồn vía.

Cô ta sợ đến nỗi ngất xỉu. May mà Chu Du đã quay về, Tiểu Kiều ngã vào lòng Chu Du.

Chu Du gọi Tiểu Kiều dậy, tuyên bố thực nghiệm cái bóng âm thanh đã thành công.

Điều làm Chu Du thấy hứng khởi là một cuộc chiến mới giữa Ngô - Thục sắp diễn ra, cái bóng âm thanh của ông ta đã có đất dụng võ.

Cũng như mọi lần đại chiến trước đều phải chuẩn bị vũ khí, lương thảo, lần này Chu Du ra lệnh cho Vu Cát chuẩn bị bóng âm thanh.

Ngày đầu của cuộc đại chiến, hai nước đều bận điều động binh mã, quân đội vẫn chưa chính thức giao tranh. Nhưng mới sáng sớm ngày thứ hai, Trương Phi đã chạy như bay vào báo cáo: “Tiên sinh, có chuyện lạ xảy ra, tiền tuyến phái người cấp báo, nói một nửa binh sĩ không dậy nổi”.

Gia Cát Lượng hỏi: “Họ bị ốm hết rồi à?”

Trương Phi trả lời: “Đại phu nói không có dịch bệnh truyền nhiễm nào cả”.

Gia Cát Lượng tức thì mang theo Trương Phi ra tiền tuyến thị sát tình hình.

Đến doanh trại, họ trông thấy binh sĩ đang nằm ngổn ngang ngoài cửa nhà vệ sinh.

Gia Cát Lượng nói với Trương Phi: “Mau nghĩ cách gọi họ dậy”.

Trương Phi lấy hơi hét lớn: “Ai ngủ nhiều ăn ít thịt!

Ai ngủ nhiều uống ít rượu!”

Nhưng đám binh sĩ vẫn nằm im bất động.

Gia Cát Lượng phán đoán: “Không phải bọn họ đang ngủ nướng mà đã bị hôn mê rồi.”

Gia Cát Lượng hỏi những binh sĩ không bị hôn mê:

“Đêm qua có hiện tượng gì lạ không?”

Một binh sĩ nói: “Khi tôi đi vệ sinh, có những tiếng ho rất đáng sợ cứ bay qua bay lại như muỗi, chúng làm cho mấy người thần kinh không vững sợ bạt vía.”

Một binh sĩ khác nói: “Một số người khác thì bị va phải đám người đang nằm ngổn ngang dưới đất rồi cũng ngất lịm luôn.”

Gia Cát Lượng lại hỏi: “Trong các ông có ai giỏi bắt chước như vẹt không?”

Mọi người giới thiệu cho Gia Cát Lượng - quán quân bắt chước trong toàn quân.

Gia Cát Lượng nói với quán quân bắt chước: “Ta rất muốn nghe tiếng ho khủng khiếp đó.”

Quán quân Gia Cát Lượng bắt chước y như đúc:

“Khụ khụ! Khụ khụ!”

Gia Cát Lượng trầm ngâm: “Đây là tiếng của Chu Du… Lấy bóng âm thanh truyền qua không khí, quả là một sáng kiến phép thuật độc đáo”.

Trương Phi lo lắng nói: “Tiên sinh ông chớ có khen ngợi Chu Du nữa, mau nghĩ cách cứu người đi.”

Gia Cát Lượng nói: “Có câu ‘Lông cừu mọc trên thân cừu’, cách làm của Chu Du đã gợi ý cho ta. Tiếng ho khủng bố có thể làm cho người ta hôn mê, vậy chắc chắn có thứ âm thanh tuyệt vời làm người ta tỉnh lại. Tam tướng quân, tướng quân nghĩ tiếng gì được coi là tuyệt vời?”

Trương Phi nghĩ ngợi một lúc, nói: “Tiếng mở vò rượu, đổ rượu ra bát là tuyệt vời nhất.”

“Đối với ông thì có thể là như vậy. Nhưng đối với mấy người đang hôn mê kia, âm thanh tuyệt diệu nhất chính là tiếng hoa nở.” Trương Phi kinh ngạc, hai tay vẽ trên không trung hình nụ hoa: “Hoa nở cũng có tiếng động? Tiếng ‘bụp’ à?”

“Bụp là tiếng bỏng ngô nổ”. Gia Cát Lượng nói, “Thông thường khi hoa nở đều có tiếng động, rất nhẹ, không để ý kỹ thì rất khó nghe thấy.”

Gia Cát Lượng vừa nói vừa nhổ một cái lông trên chiếc quạt lông ngỗng của mình.

Ông cẩn thận nhét chiếc lông vào lỗ tai người hôn mê.

Trương Phi không hiểu gì, hỏi: “Tiên sinh đang làm gì vậy?”

Gia Cát Lượng nói: “Bóng âm thanh mà bọn họ chế tạo ra lọt vào tai, ta đang loại trừ tiếng ho khủng bố trên cái bóng âm thanh đó.”

Kế đó, Gia Cát Lượng đổi đầu chiếc lông ngỗng, nhét đầu ống của lông ngỗng vào lỗ tai người hôn mê.

Trương Phi hỏi: “Tiên sinh lại đang làm gì vậy?”

Gia Cát Lượng nói: “Bây giờ bóng âm thanh đã được làm sạch, ta phải hút cái bóng âm thanh trống rỗng ấy ra.”

Cuối cùng, Gia Cát Lượng đưa chiếc lông ngỗng cho Trương Phi: “Tam tướng quân, ông ra cánh đồng, tìm một bông hoa sắp nở, nhớ là sắp nở nhé, ông đứng bên cạnh. Chờ đúng lúc hoa nở, hút tiếng hoa nở vào cái ống lông ngỗng này, rõ chưa?” Trương Phi tuân lệnh đi ra cánh đồng.

Tiếng hoa nở được hút vào bóng âm thanh trống rỗng trong ống lông ngỗng.

Sau đó, đem bóng âm thanh của tiếng hoa nở đó đi sao chép ra nhiều bản, nhét vào rất nhiều ống lông ngỗng khác, rồi đổ vào tai những người hôn mê.

Những người hôn mê tỉnh lại, tràn trề sức sống như những đóa hoa vừa nở rộ.

Để giúp binh lính giải trí, Gia Cát Lượng chế các bài hát mà các ca sĩ nổi tiếng trình diễn cũng như những bài bình sách hay thành bóng âm thanh.

Tối hôm đó, một chiếc lông ngỗng bay lượn vòng trong trại lính quân Thục, toàn thể tướng sĩ im lặng ngồi nghe bình sách Đại chiến Xích Bích.

Họ không ngờ quân Ngô đã đến bên ngoài doanh trại quân Thục.

Lúc này bình sách đang nói đến đoạn Thuyền cỏ mượn tiễn. “Hai ngày đã trôi qua, Chu Du đoán trong ba ngày Gia Cát Lượng không thể chế tạo đủ một trăm chiếc tên răng sói, liền sai người rèn đao thật sắc, chờ chặt đầu Gia Cát Lượng…”

Tướng chỉ huy của quân Ngô đứng bên ngoài trại quân Thục dặn dò binh sĩ: “Chờ chút nữa hãy hành động, chờ nghe nốt đoạn này đã, xem đầu Gia Cát Lượng có bị Đô đốc đại nhân của chúng ta chặt phăng không?” Nhưng nghe xong Thuyền cỏ mượn tiễn, đám quân Ngô này còn muốn nghe thêm Đánh Hoàng Cái, Mượn Gió đông

Cứ thế nghe cho đến: “Râu của Tào Tháo bắt lửa, muốn biết râu Tào Tháo có bị cháy rụi không, chờ hồi sau sẽ rõ”. Quân Ngô không đợi được xông thẳng vào lều trại: “Đừng có câu khách nữa, chiếu thêm một đoạn nữa đi.”

Quân Thục nói: “Hôm nay muộn quá rồi, ngày mai đúng thời gian này các ông lại đến là được nghe đoạn sau rồi.”

Quân Ngô nói: “Ngày mai bọn ta đến, chắc chắn các ông đã chuẩn bị chu đáo rồi, lúc đó chẳng phải chúng ta tổn thất nặng sao?”

“Thế thì”, quân Thục đề xuất, “Các ông đầu hàng đi, vậy là được đường đường chính chính nghe rồi.”

Quân Ngô thấy có lý, nên toàn thể đứng ra hàng, trở thành quân Thục.

Vì vận dụng bóng âm thanh, lần này nước Ngô lại thua nước Thục.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.