Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Hôm nay, cô bé Tả Tước Ban - con gái pháp sư Tả Từ - bỏ học ở nhà đến cổng trường đợi Tào Hùng.

Lúc tan học, Tả Tước Ban nhìn thấy Tào Hùng.

“Tào Hùng ơi, anh có thích chơi trò chơi với em một lúc không?”

“Trò gì vậy?”

Tả Tước Ban dẫn Tào Hùng đến một khu đất trống gần đó.

Tả Tước Ban lôi ra một món đồ.

Tào Hùng thất vọng: “Chơi cái mảnh ngói vỡ này á?”

Tả Tước Ban nói: “Anh đừng xem thường nó, em đã mất ba ngày mới nghĩ ra được trò chơi pháp thuật với cái này đấy.” “Trò chơi pháp thuật?” Tào Hùng lấy lại được hứng thú, “Chơi thế nào em gái?”

Tả Tước Ban cầm mảnh ngói vỡ vẽ lên trên mặt đất một hình chữ nhật thật dài, rồi lại chia thành 10 ô nhỏ.

Sau đó, Tả Tước Ban hỏi Tào Hùng: “Anh có biết vẽ con chuột không?”

Tào Hùng trả lời: “Biết chứ.”

“Vậy trước tiên anh hãy vẽ một con chuột vào cái ô dưới cùng.”

Tào Hùng làm theo lời của Tả Tước Ban, dùng mảnh ngói vỡ để vẽ con chuột.

Tả Tước Ban lại nói: “Ô thứ nhất vẽ một con chuột, ô thứ hai hai con, ô thứ ba phải vẽ…”

Tào Hùng ngắt lời Tả Tước Ban: “Ô thứ ba phải vẽ ba con chuột, và ô thứ 10 là 10 con, đúng không?”

“Đúng.”

Tào Hùng cảm thấy rắc rối và hết sức tẻ nhạt: “Phải vẽ nhiều chuột thế chẳng có gì là hay ho cả.”

Tả Tước Ban nói: “Kể từ ô thứ hai trở đi, anh có thể dùng tay để vẽ.”

Điều này chả có gì là mới mẻ. “Không dùng tay thì chắc dùng chân?”

“Đúng vậy, phải dùng cả chân.”

Tả Tước Ban dạy Tào Hùng: “Anh đặt một chân lên trên con chuột mà anh đã vẽ.” Tào Hùng lấy châm dẫm lên hình con chuột.

“Và anh đọc câu thần chú paste (dán): ‘một con chuột – chít!’, đồng thời kéo cái chân đang dẫm lên con chuột sang ô thứ hai, nhưng gót chân không được nhấc lên. Đến ô thứ hai anh lại tiếp tục đọc câu thần chú paste…”

“Anh biết rồi, lúc đó sẽ phải đọc là: ‘hai con chuột – chít! Chít!’”

Tào Hùng làm theo sự hướng dẫn của Tả Tước Ban, quả nhiên hai con chuột đã xuất hiện tại ô thứ hai. Cứ như vậy, loáng một cái các ô đã được paste hết chuột.

“Bây giờ,” Tả Tước Ban dặn Tào Hùng, “bắt đầu từ ô thứ nhất bước xuống ba bước.”

Tào Hùng lại làm theo như vậy.

“Lấy hai chân kẹp chặt mảnh ngói, để đánh con chuột ở ô thứ nhất.”

Lần đầu tiên, Tào Hùng đánh trượt con chuột nhưng lần thứ hai đã thành công. Con chuột biến mất.

Tả Tước Ban nói: “Chúc mừng anh đã vượt qua được bài một.”

Tào Hùng hỏi: “Nếu đánh trúng hai con chuột ở ô thứ hai thì sẽ qua được bài hai đúng không?”

“Nhưng bài thứ hai sẽ khó hơn bài thứ nhất đấy,” Tả Tước Ban giải thích, “càng về sau độ khó sẽ càng lớn hơn.”

Tào Hùng xoa xoa tay: “Càng khó mới càng đã chứ!”

Tào Hùng lại đứng vào chỗ ném, dùng hai chân kẹp chặt miếng ngói vỡ, nhắm vào con chuột bên trái ở ô thứ hai và hét lên: “Chết này!”, mảnh ngói cũng bay theo.

Nhưng đúng lúc mảnh ngói bay đến, hai con chuột trong hình bỗng nhúc nhích, chúng chạy đi, chạy lại, chuột giả biến thành chuột thật.

Mảnh ngói trật mục tiêu lại tự động bay trở lại phía chân của Tào Hùng. Mức độ mỗi bài ngày càng khó hơn.

Khiến người bạn thân chơi vui vẻ như vậy, Tả Tước Ban cũng rất hạnh phúc.

Cuối cùng, Tào Hùng cũng vượt qua được bài hai, lúc đó trời cũng sập tối.

Tả Tước Ban khuyên Tào Hùng: “Muộn rồi, về thôi.”

Tào Hùng đành ngậm ngùi về nhà – cậu vẫn muốn tiếp tục chơi bài ba, nhưng trời đã tối không còn nhìn thấy rõ mục tiêu nữa.

Ngày hôm sau.

Khi cả nhà họ Tào ăn cơm tối, Tào Tháo cảm thấy có gì đó không ổn. Tào Tháo hỏi: “Hình như còn thiếu một người.”

Cậu cả Tào Phi trả lời: “Em tư vẫn chưa về ạ.”

Tào Tháo hỏi các con: “Buổi tối ở trường có việc gì à?”

Mọi người đồng thanh: “Không ạ!”

Tào Tháo bắt đầu lo lắng: “Hay là gặp phải bọn bắt cóc?”

Tào Thực cung cấp manh mối: “Sáng nay lúc ra khỏi nhà, con thấy em từ bếp đi ra mang theo cái gì đó như là đuốc ấy.”

“Chắc chắn là cậu ấy đã chuẩn bị chu đáo cho hoạt động buổi đêm rồi,” Tào Phi phân tích.

“Cho dù thế nào, một mình nó ở ngoài cũng không an toàn”, Tào Tháo tỏ ra rất lo lắng, “chúng ta phải nhanh chóng đi tìm nó về.”

Tào Tháo lập tức cử thám mã đi thám thính trong phạm vi toàn thành phố tung tích của Tào Hùng.

Chưa đến nửa tiếng sau, thám mã trở về báo cáo.

“Đã tìm thấy công tử trên một khoảng đất trống gần trường. Công tử đang chơi trò ném chuột, không chịu về, khuyên thế nào cũng không được.”

Tào Chương khẩn cầu: “Phụ thân hãy để con đi.”

Tào Tháo hỏi: “Con có khuyên được em về không?”

Tào Chương khẳng định: “Con khỏe mạnh, nếu không khuyên được con sẽ tóm cổ lôi về.” Một tiếng trôi qua.

Chẳng những không thấy Tào Chương đưa Tào Hùng về, ngay cả Tào Chương cũng mất dạng luôn.

Tào Tháo cho gọi Điển Vĩ đến, ra lệnh: “Ngươi hãy đem theo đội quân Hổ Vệ Doanh, cùng ta lên đường.”

Họ tìm thấy Tào Hùng và Tào Chương rất nhanh.

Hai anh em đang say sưa chơi trò ném chuột.

Tào Hùng đã lên được bài sáu, còn Tào Chương vẫn chưa qua được bài hai.

Tào Tháo lúc đầu nhẹ nhàng khuyên giải hai con đi về, sau đó thì nghiêm khắc bắt về nhưng đều không có hiệu quả.

Ông đành phải động chân động tay: “Tướng quân Điển Vĩ!”

“Có!”

“Có mang dây thừng theo không? Hãy trói hai thằng khốn này lại cho ta!”

“Tuân lệnh!”

Sau khi Hổ Vệ Doanh áp giải Tào Chương và Tào Hùng về, Tào Tháo lẩm bẩm: “Ta muốn xem xem cái trò gì mà lại mê hoặc đến thế?”

Ông nhìn thấy những cái ô và bức vẽ trong đó hết sức nguệch ngoạc, xung quanh còn cắm đầy đuốc Tùng Minh. Ông nhặt mảnh ngói vỡ lên, làm theo bọn trẻ, thử chơi một trò… Đi được nửa đường, Điển Vĩ cảm thấy có điều gì không ổn: “Hình như thiếu mất một người.”

Tào Chương và Tào Hùng đồng thanh: “Phụ thân!”

Điển Vĩ vội vàng đưa người quay lại tìm.

Chỉ thấy Tào Tháo đang say sưa chơi trò ném chuột.

Thuyết phục không xong, Điển Vĩ đành phải dùng vũ lực.

“Người đâu!”

“Có!”

“Có còn dây thừng không?”

“Vẫn còn một sợi ạ!”

Họ lại trói Tào Tháo vào.

Đội quân Hổ Vệ Doanh đưa ba bố con Tào Tháo bị trói về nhà.

Nhưng cả ba cha con đều hò hét, giẫy giụa đòi đi chơi tiếp trò ném chuột.

Điển Vĩ thấy vậy, không dám nới lỏng dây thừng.

Ba cha con vẫn tiếp tục cùng nhau hét to khẩu hiệu: “Tôi muốn ném chuột!”

Cứ như vậy hét suốt cả đêm.

Trời sáng, Tào Tháo cảm thấy đói bụng, liền đổi khẩu hiệu thành: “Ta muốn ăn sáng!” Điển Vĩ vui mừng: “Tào Công cuối cùng cũng đã tỉnh ngộ rồi!”

Ông vội vàng cởi trói cho Tào Tháo.

Đến giờ ăn trưa, Tào Chương cũng đổi khẩu hiệu:

“Tôi muốn ăn trưa!”

Tào Chương cũng được tự do.

Chỉ có Tào Hùng vì bị nghiện nặng trò chơi ném chuột, đến bữa tối vẫn luôn miệng gào: “Tôi muốn chơi ném chuột!”

Tào Tháo thở dài, hỏi Tào Hùng: “Con trai ơi, phải chăng chỉ đồng ý cho con chơi trò ném chuột con mới chịu ăn cơm?”

Tào Hùng trả lời: “Đúng vậy.”

Để con không bị chết đói, Tào Tháo đành chấp nhận thỏa hiệp.

Những lúc rảnh rỗi Tả Tước Ban đến trường đứng ở cửa sổ xem Tào Hùng và các bạn học bài.

Hôm nay cô bé lại đến trường.

Nhưng cô thấy chỗ ngồi đằng sau Sái Văn Cơ còn trống, chỗ đó là của Tào Hùng.

Tả Tước Ban lo lắng: “Tào Hùng không đi học, anh ấy bị ốm rồi chăng?”

Tả Tước Ban vội vàng đến nhà Tào thị để xem thế nào.

Trên đường cô bé gặp Tào Tháo đang bê một hộp cơm. Cô thấy rất lạ, Tào Tháo chưa bao giờ xuất hiện ở những chỗ công cộng với bộ dạng như vậy cả, trong tâm trí của mọi người ông phải cưỡi ngựa tay vung kiếm hò hét ba quân xông lên giết quân thù.

“Ngài đi đâu đấy ạ?” Tả Tước Ban hỏi Tào Tháo.

Tào Tháo trả lời: “Ta đi đưa cơm cho thằng tư.”

Tả Tước Ban ngạc nhiên: “Tào Hùng bị ốm không ở nhà ạ? Anh ý ở đâu ạ?”

“Đúng ra là nó đang bị bệnh, nó mắc phải một căn bệnh nguy hiểm hơn mọi căn bệnh thông thường khác, có thể sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời nó.” Tào Tháo đau khổ. “Nó nghiện trò chơi pháp thuật, nghiện đến mức bỏ cả học.”

Tả Tước Ban giật mình.

Trong lúc đi cùng Tào Tháo đến chỗ Tào Hùng, Tả Tước Ban không kìm được hỏi: “Ngài có thể điều binh khiển tướng, chỉ huy hàng nghìn hàng vạn binh mã, chẳng nhẽ không cử được một người đi đưa cơm cho Tào Hùng hay sao?”

Tào Tháo đau khổ: “Ta sợ người đưa cơm cho nó cũng sẽ bị nghiện trò chơi giống nó, nên phải đích thân ta đi mới yên tâm.”

Chưa đến khu đất trống đã nghe thấy tiếng Tào Hùng đang hò hét: “Chết này! Chết này!” Để tránh bị trò chơi mê hoặc, lúc này Tào Tháo bắt đầu đi giật lùi, vừa đi vừa hét lên: “Con trai, ăn cơm!”

Phải đến lúc vượt qua bài tám, Tào Hùng mới chú ý có cô bé Tả Tước Ban và ông bố mông đằng trước mặt đằng sau đang ở bên cạnh.

Tả Tước Ban nói với Tào Hùng: “Xin lỗi anh, em chỉ muốn làm anh vui, nhưng không ngờ lại hại anh.”

Tào Hùng hưng phấn: “Không dễ gì đối phó với tám con chuột ở bài tám, chúng ‘nửa thân phép thuật’ lúc ẩn lúc hiện.”

Tả Tước Ban xúc động.

“Tào Hùng, chẳng mấy chốc mà anh đánh được hết lũ chuột, xem ra em phải thiết kế cho anh trò chơi mới rồi.”

Tào Tháo kinh ngạc: “Vẫn chưa chơi đủ hay sao?”

Tả Tước Ban nhặt mảnh ngói vỡ lên, bên cạnh vẽ một hình chữ nhật thật dài, sau đó chia làm 10 ô.

Nhưng cô bé không vẽ bất kỳ một con vật nào trong cái ô đó cả, mà chỉ vẽ một thằng người tí hon.

Tào Hùng vội vàng hỏi Tả Tước Ban: “Chơi thế nào?”

Tả Tước Ban trả lời: “Anh ném trúng thằng người tí hon này, anh sẽ thắng.”

“Dễ thế sao?”

Tào Hùng lập tức dừng trò ném chuột, bắt đầu chơi sang trò ném người. Lúc đó, cậu lại hoàn toàn quên mất sự hiện diện của Tả Tước Ban và cha cậu. Hình người tí hon trong ô vuông nhảy nhót, ẩn hiện, lúc sang trái, lúc sang phải lúc lên trên lúc xuống dưới.

Tào Hùng hết sức căng thẳng, nhưng lần nào cậu cũng ném trượt.

Tả Tước Ban nói Tào Tháo để hộp cơm xuống và về nhà đợi.

Trên đường, Tào Tháo không kìm nổi hỏi Tả Tước Ban: “Có phải cái trò ném người đó còn khó và hấp dẫn hơn trò ném chuột?”

Tả Tước Ban trả lời: “Vâng ạ.”

“Vậy nó sẽ chơi đến bao giờ?”

“Tối nay hoặc sáng ngày mai, anh ấy chắc chắn sẽ thắng. Thực ra thằng người tí hon đó chính là anh ấy, anh ấy đang phải chiến thắng chính mình. Sau này, anh ấy sẽ miễn dịch với tất cả các trò chơi pháp thuật ạ.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.