Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Từ xa Tả Tước Ban đã nhìn thấy Tào Hùng.

Cô bé vừa định gọi, đột nhiên xảy ra một chuyện ngoài ý muốn – một vật gì đó màu đỏ bay thẳng xuống đầu Tào Hùng.

Tào Hùng giơ tay bắt lấy, hóa ra là một chiếc quần đùi bay từ trên gác xuống.

Từ trên lầu, một bà chạy xuống vừa xin lỗi vừa cầm lại chiếc quần.

Tào Hùng chỉ tay lên lầu và nói với Tả Tước Ban đang đi đến gần: “Ở nhà này có người tuổi chó.”

Tả Tước Ban ngạc nhiên: “Làm sao anh biết?”

Tào Hùng trả lời: “Anh cũng tuổi chó, năm nay là năm tuổi của anh, cho nên phải mặc quần đùi đỏ.” Tả Tước Ban không hiểu: “Mặc quần đùi đỏ thì tốt ở điểm gì?”

“Anh cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói có thể tránh tà tránh họa, mặc nó thì năm tuổi sẽ trôi qua một cách bình yên.”

“Như vậy mấy anh em nhà anh đều đã mặc quần đùi đỏ?”

“Đúng vậy.”

“Hiệu quả thế nào?”

“Khó nói.” Tào Hùng trả lời, “anh cả tuổi rắn, trong năm tuổi anh ý mặc quần đùi đỏ, nhưng hình như năm đó cũng chẳng có gì là thuận lợi.”

“Tại sao lại như vậy?”

“Năm đó số người đến nghe anh Tào Phi diễn thuyết ít kỷ lục.”

“Thế anh hai Tào Chương thì sao? Hình như anh ấy tuổi ngựa.”

“Nhưng chiếc quần đùi đỏ vào năm ngựa cũng không mang lại may mắn cho anh ấy. Trong cuộc thi ‘Vạn mã tranh võ lâm’, anh hai đã bị mắc xương cá, ảnh hưởng đến sức khỏe nên cuối cùng đành phải nhận giải nhì.”

Tả Tước Ban đoán: “Anh ba Tào Thực chắc chắn lại là người luôn gặp thuận lợi.”

“Nhưng trong năm tuổi, anh ấy toàn bị ốm, căn bệnh viêm túi mật vừa khỏi thì lại viêm phổi, sốt phát ban khỏi lại bị mắc chứng động kinh…”

“Thật đáng thương.”

“Song anh ấy lại hết sức vui vẻ, anh ấy bảo là: ‘Vì năm nay suốt ngày bị ốm nên anh sẽ lợi dụng bệnh tật để sáng tác một tập thơ có liên quan đến bệnh tật.’ Anh ấy đặt tên tập thơ đó là Chú dê bị bệnh, vì anh ấy tuổi dê mà.”

“Tập thơ đó đã hoàn thành chưa?”

“Anh ba trong năm dê mặc một chiếc quần đùi đỏ và viết tập thơ dài ‘Chú dê bị bệnh’, bệnh thì tháng nào cũng đến viếng thăm, mỗi tháng một bệnh, thơ thì mỗi tháng một chương. Viết rất thuận lợi. Nhưng sau khi viết xong chương thứ 11, anh ấy đã dần dần khỏe lại.

Những nốt đỏ cuối cùng ở chân cũng biến mất, và kể từ đó không có một căn bệnh nào đến quấy rầy anh ấy nữa. Anh ấy trở nên vui vẻ, hoạt bát, nhưng như thế lại không còn phù hợp để làm thơ Chú dê bị bệnh nữa. Anh ba thì cứ đợi bị ốm lại, nhưng đợi mãi cũng chẳng thấy, trong lúc tuyệt vọng, anh ấy đã xé nát tập bản thảo.”

“Tiếc quá!”

Tào Hùng nói: “Năm tuổi của anh cũng đã qua được nửa năm, đây cũng là năm gặp nhiều chuyện xui xẻo. Hôm qua lớp anh có bài kiểm tra, đáng lẽ ra là anh qua rồi, không ngờ có cậu bạn học kém hơn nhìn trộm đáp án của anh, bị thầy giáo phát hiện, nói là bọn anh quay cóp của nhau, không cho một điểm nào, em thấy anh có oan không?”

Tả Tước Ban tỏ ra hết sức thông cảm: “Nói như vậy, sức mạnh của chiếc quần đùi đỏ của bọn anh có nhiều hạn chế.”

“Đúng vậy!” Tào Hùng nói, “Chẳng thà không có.”

Tả Tước Ban nói: “Anh hãy đưa cái quần đùi đỏ của anh cho em, em sẽ mang về nâng cấp cho anh, chắc sẽ có hiệu quả hơn.”

“Thế thì phải cảm ơn em lắm.”

Tào Hùng vào một nhà vệ sinh bên đường, cởi chiếc quần đùi đỏ ra đưa cho Tả Tước Ban.

Ngày hôm sau.

Tả Tước Ban trả lại Tào Hùng chiếc quần đùi đỏ.

Tào Hùng hết nhìn cạp quần, ống quần rồi lại xem cả trong lẫn ngoài.

Cậu hỏi Tả Tước Ban: “Chiếc quần này đã nâng cấp rồi à?”

“Đúng vậy.” Tả Tước Ban trả lời, “Em còn vẽ trên đó một dấu hiệu nâng cấp mạnh.”

“Tại sao anh không nhìn thấy?”

“Em vẽ bằng bút mầu đỏ.”

Tào Hùng lại chui vào nhà vệ sinh ven đường mặc chiếc quần đùi đỏ. Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, cậu bật cao lên mấy lần, rồi lại chạy quay lại mấy bước.

Cậu nói với Tả Tước Ban: “Hình như chẳng có cảm giác gì đặc biệt.”

Tả Tước Ban nói: “Chỉ khi nào gặp nguy hiểm và rắc rối, nó mới phát huy tác dụng.”

Đúng lúc đó, một con chó gầy gò chạy tới, nó nhìn chằm chằm Tào Hùng.

Tả Tước Ban cảnh giác: “Mắt nó vằn đỏ lên kìa, không chừng đây là một con chó dại.”

Tào Hùng nói: “Nó không sủa tiếng nào, chắc sẽ không cắn anh đâu.”

Tả Tước Ban không cho là như thế: “Anh không nghe mọi người nói à? Chó cắn người không biết sủa.”

Chưa nói hết câu, con chó mắt đỏ đó điên dại lao thẳng đến chỗ Tào Hùng.

Tào Hùng vừa vội vàng tránh vừa nói với con chó:

“Tao cũng tuổi chó đấy, đừng có cắn tao!”

Nhưng con chó dường như chẳng mảy may xúc động, nó quyết không tha cho Tào Hùng.

Tả Tước Ban vội vàng nhắc nhở: “Nhanh để lộ quần đùi đỏ ra!”

Tào Hùng lúc đó mới vội vàng kéo áo lên, để lộ ra một góc màu đỏ ở đoạn eo.

Ánh mắt hung dữ của con chó bỗng trở nên hiền lành. Chó cắn người không biết sủa. Để chứng minh mình không cắn người, con chó cố gắng dướn đôi tai hướng về phía Tào Hùng sủa hai tiếng.

Sau đó, nó nhanh chóng biến mất.

Chiếc quần đùi đỏ phiên bản nâng cấp đã giúp Tào Hùng thoát hiểm, biến nguy thành an.

Tào Hùng cảm ơn Tả Tước Ban. Hai đứa chia tay nhau ở đầu đường.

Có chiếc quần đùi đỏ phiên bản mới, Tào Hùng yên tâm hùng dũng tiến lên phía trước.

Cái ví tiền hơi cồm cộm sau túi của cậu thu hút ánh mắt của tên trộm.

Tên trộm xác định mục tiêu, nhanh chóng áp sát.

Nhưng khi bàn tay của tên trộm vừa chạm vào eo của Tào Hùng, cũng giống như ánh mắt hung dữ của con chó dại, bỗng trở nên mềm mại vô cùng.

Sức mạnh của chiếc quần đùi đỏ đã lại phát huy tác dụng.

Bàn tay thò ra của tên trộm vòng trên không trung một vòng, trộm đồ của chính mình – phải nói chính xác là, ăn trộm món đồ vừa ăn trộm được.

Chịu ảnh hưởng của phép thuật, tên trộm đã nhét ví tiền vừa ăn trộm được vào lưng của Tào Hùng.

Tên trộm quá cao tay, Tào Hùng không hề hay biết chuyện gì xảy ra.

Trên chiếc ví đó có một sợi dây xanh thò ra ngoài mà Tào Hùng vẫn không hề hay biết. Tào Hùng vẫn vui vẻ bước đi trên phố, bỗng nhiên bị một người đàn ông tóm gọn.

Người đó hét lên: “Thằng ăn cắp, chạy đâu cho thoát!”

Tào Hùng cảm thấy rất kỳ lạ: “Tại sao ông bảo tôi là ăn trộm?”

Người đó chỉ vào sợi dây màu xanh ở sau lưng của Tào Hùng.

Sau đó ông ta kéo sợi dây và lôi được cái ví ra.

Tào Hùng giật mình: “Cái ví này không phải của tôi.”

Người mất của nói: “Đương nhiên không phải là của mày, mà là mày ăn trộm.”

Tào Hùng lôi chiếc ví của mình ra cãi: “Tôi có ví của tôi, tại sao lại phải ăn trộm của ông?”

Trong khi họ đang cãi vã chưa rõ trắng đen bị một người ngăn lại.

Người đó đưa ra một tấm thẻ, nói: “Tôi là lính tuần tra của nha môn. Hai người đi theo tôi.”

Tào Hùng nói: “Tôi không phải là kẻ trộm.”

“Vậy thì,” lính tuần tra hỏi Tào Hùng, “cậu giải thích thế nào về việc chiếc ví của người khác sao lại ở trên người cậu?”

“Chuyện này thật ra rất khó giải thích…” Tào Hùng vò đầu bứt tai suy đoán một hồi, “Sự việc là như thế này, chiếc quần đùi đỏ được nâng cấp của tôi có tác dụng trừ tà tránh họa, khiến cho kẻ trộm không những móc túi không thành mà còn phải bù lại cho tôi.” Người lính tuần tra lắc đầu: “Không thể tin nổi.”

Người chủ mất đồ: “Lời nói dối ngu ngốc.”

Người lính tuần tra nghĩ ngợi rồi hỏi Tào Hùng:

“Cậu thật sự tin tưởng rằng chiếc quần đùi đỏ sẽ lập nên kỳ tích trong năm tuổi của cậu?”

Tào Hùng trả lời: “Tôi tin như vậy.”

“Được,” người lính tuần tra, “nếu như vậy, muốn chứng minh sự trong sạch của mình, chỉ có cách…”

Tào Hùng lại chui vào nhà vệ sinh ven đường, cởi chiếc quần đùi đỏ đưa cho người lính tuần tra.

Cậu lại tiếp tục đi trên đường nhưng không còn chiếc quần đùi đỏ nữa.

Chiếc ví của cậu lại gây sự chú ý cho tên móc túi.

Lần này, tên móc túi không chịu ảnh hưởng của phép thuật, nhẹ nhàng móc được chiếc ví của cậu.

Kẻ móc túi định đem chiếc ví về nhà, nhưng kỳ lạ thay, chân của hắn lại đi theo hướng ngược lại.

Hắn đi về phía một người đàn ông cao to một cách vô định.

Người đàn ông cao to đó chính là người lính tuần tra đang mặc nhờ chiếc quần đùi đỏ của Tào Hùng.

Khi kẻ móc túi định nhét chiếc ví của Tào Hùng vào người của người lính tuần tra, hắn đã bị bắt gọn.

Người lính tuần tra vừa trói tên trộm, vừa xin lỗi Tào Hùng: “Xin lỗi, ban nãy đã nghi oan cho cậu.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.