Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Giữa ba nước suốt ngày xảy ra chiến tranh. Nhưng nhìn chung đều là đánh nhau theo từng trận một, cuộc chiến Thục - Ngụy vừa kết thúc thì lại diễn ra cuộc chiến Ngô - Ngụy, sau đó lại đến cuộc chiến Ngô - Thục… Nhưng lần này, nước Ngô bắt buộc đồng thời phải xuất quân trên hai trận tuyến, vì vừa phải đánh nhau với Ngụy, vừa phải đánh nhau với Thục.

Sao lại như thế?

Hóa ra, lần trước khi sắp nổ ra cuộc chiến giữa Ngô - Thục, đúng vào thời điểm điều binh chuyển tướng, Chu Du đột nhiên bị cấm khẩu.

Tướng lĩnh nhìn nhau, cảm thấy rất kỳ lạ. Chu Du hướng về phía Lỗ Túc vẫy vẫy tay ra hiệu.

Lỗ Túc đến bên, Chu Du dùng tay viết lên lòng bàn tay của Lỗ Túc dòng chữ: Viêm họng cấp tính. Lỗ Túc bèn dùng cách này để “nói chuyện bằng tay” với Chu Du.

“Tôi đi tìm đại phu ngay lập tức!”

“Không kịp đâu, ông phải đi sứ sang nước Thục ngay.”

“Để làm gì?”

“Thăm hỏi họ, cố gắng kéo dài thời gian khai chiến.”

Lỗ Túc lập tức lên đường sang Thục, nói với Gia Cát Lượng tình hình của Chu Du.

Gia Cát Lượng nói: “Vì thể diện của Tử Ký, tôi đồng ý kéo dài thêm một tháng.”

Chưa đến một tháng sau, Chu Du đã khỏi viêm họng, chỉ huy đánh trận hoàn toàn không có vấn đề gì.

Chu Du giao việc cho Lỗ Túc: “Tử Ký, ông phải sang Ngụy một chuyến.”

Lỗ Túc hỏi: “Lại có sứ mệnh gì đây thưa Đô đốc?”

“Vì cuộc chiến Ngô - Thục chậm hơn so với kế hoạch một tháng, nên cuộc chiến Ngô - Ngụy vốn sẽ diễn ra trong tháng này đành phải lùi lại sau. Ông hãy đi nói với Tào Tháo, chúng ta tháng sau gặp nhau ở chiến trường.”

Lỗ Túc lại sang Ngụy tìm Tào Tháo.

Nhưng Tào Tháo không đồng ý kéo dài thời gian khai chiến: “Không được, tháng sau ta bận rồi.”

Lỗ Túc hỏi: “Tháng sau ngài có việc quan trọng sao?”

Tào Tháo trả lời: “Tháng sau ta sẽ bị ốm.”

“Cũng là… viêm họng cấp?”

“Không phải bệnh đó, mà là chứng nói mơ mãn tính.”

“Tôi chưa nghe đến căn bệnh đó bao giờ.”

“Chứng bệnh này thường tái phát vào tháng Sáu mỗi năm, cả ngày không có chút tinh thần, suốt ngày gà gật. Nhưng chỉ ngủ gật thôi thì chẳng vấn đề gì, lại còn nói mơ. Nhưng tệ hơn cả là hai mắt vẫn mở.”

Lỗ Túc ngạc nhiên: “Nói mơ vẫn mở mắt?”

Tào Tháo nói: “Nếu nói mơ đúng vào lúc dùng binh, khiến cho binh lính chết chìm thì ông có gánh được hậu quả không?”

“Tôi chịu thôi.”

“Do đó, trận chiến Ngụy - Ngô không thể trì hoãn.”

Nước Ngụy từ chối kéo dài thời gian khai chiến, nước Ngô đành phải một chọi hai, tứ phía vây hãm, làm Chu Du lo phát sốt.

Chu Du một mình đi dạo trong rừng, trăm mối tơ vò.

Ông ta lẩm bẩm: “Cùng một lúc đối phó với hai nước Thục - Ngụy, ngay cả binh lính cũng không đủ.”

Ông đi đi lại lại, nhưng không nghĩ ra kế gì hay cả, đúng lúc lại gặp pháp sư Vu Cát.

Chu Du hỏi: “Cậu đang làm gì ở đây thế Vu Cát?” Vu Cát trả lời: “Tôi đang nghiên cứu pháp thuật.”

“Có liên quan gì đến đánh nhau không?”

“Hình như là không.” Vu Cát trả lời. “Chu Đô đốc, ông có muốn ăn dâu tây trên cây không?”

Chu Du lắc đầu: “Ta làm gì có hứng thú để ăn.

Hơn nữa, ta muốn ăn, thì đám dâu tây này vẫn còn xanh, làm sao mà ăn được?”

Vu Cát cười: “Giá trị của pháp sư là ở chỗ anh ta có thể sẽ biến dâu tây xanh thành dâu tây chín.”

Vu Cát hướng về phía cây dâu tây gần bên vẫy vẫy tay áo… “Ồ,” Chu Du nói, “nhiều dâu tây như vậy tại sao lại chẳng còn quả nào?”

Vu Cát trả lời: “Ở trong tay áo tôi đây.”

Tiếp đó, Vu Cát lại đổ chỗ dâu tây còn xanh ở trong tay áo trái sang tay áo phải. Vừa đổ, Vu Cát vừa nói với Chu Du: “Ông hãy chú ý sắc mặt của tôi.”

Chu Du phát hiện khuôn mặt của Vu Cát dần chuyển sang màu đỏ, đỏ rần lên, giống như một người ăn trộm rất nhiều đồ bị mọi người phát hiện.

Cuối cùng Vu Cát mặt đỏ cũng nói: “Chu Đô đốc, ông hãy lấy một quả dâu tây từ tay áo bên phải của tôi xem.”

Chu Du thò tay vào ống tay áo bên phải của Vu Cát… ông ta hết sức kinh ngạc, toàn bộ đám dâu tây còn xanh bây giờ đã chuyển sang màu đỏ, giống hệt như sắc mặt của Vu Cát.

Chu Du hỏi: “Đám dâu tây này đã chín chưa vậy?”

Vu Cát trả lời: “Chín rồi, ông có thể nếm thử.”

Chu Du ăn một quả.

Vu Cát hỏi: “Ông thấy thế nào?”

Chu Du gật đầu: “Ồ, ngọt!”

“Song, tôi cũng phải nói với ông rằng, loại quả bị ép chín này tuy ăn cũng ngon nhưng lại có một chút tác dụng phụ đấy.”

“Tác dụng phụ gì?”

“Chín sớm thì sẽ nhanh già, ông ăn quả dâu tây vừa rồi cũng sẽ phải trả giá bằng một phần sinh mạng mình.”

Chu Du nghi hoặc nhổ một sợi tóc trên đầu - đúng là một sợi tóc trắng như tuyết!

Chu Du hết sức ngạc nhiên: “Cái giá phải trả cho một quả dâu tây chín ép quá lớn, hãy nghĩ cách giúp ta, ta không muốn phải trả một cái giá đắt như vậy.”

Vu Cát bèn đổ đám dâu tây màu đỏ từ ống tay bên phải sang ống tay áo bên trái. Lúc đó, khuôn mặt của Vu Cát cũng dần chuyển sang màu xanh.

Chu Du lại thò tay vào ống tay áo bên trái của Vu Cát… sao thế này, không thấy quả nào cả, chỉ có cái ống tay áo không. Vu Cát chỉ chỉ lên trên cây, tất cả dâu tây xanh đều đã quay về cành. Chu Du hái một quả… tuy rất chua nhưng ông Chu đã trở thành chú Chu.

Chú Chu đột nhiên nhảy cẫng lên.

Vu Cát ngạc nhiên: “Ông sao thế?”

Chu Du hớn hở: “Ban nãy cậu nói cái này không hề có liên quan gì đến việc đánh nhau, nhưng theo ta lại có liên quan rất lớn đấy.”

“Có quan hệ gì vậy?”

“Ta vốn rất lo lắng về việc không đủ binh để đối phó với hai nước Thục - Ngụy, nhưng xem ra, nếu để cho những cựu binh của chúng ta ăn đám dâu tây xanh pháp thuật của cậu, chẳng phải là họ sẽ lại cường tráng như xưa hay sao?”

Vu Cát vò vò đầu: “Tôi lại chưa hề nghĩ đến công dụng trong quân sự.”

“Còn nữa”, Chu Du hào hứng, “chúng ta còn có thể tặng một ít dâu tây chín ép cho Gia Cát Lượng, để ông ta biến thành ông già Gia Cát Lượng, haha!”

Việc đem dâu tây đi tặng cho nước Thục, không cần bàn cũng biết là giao cho Lỗ Túc.

Tại khu văn phòng của Gia Cát Lượng, Lỗ Túc vẫn chưa vào cửa đã gặp Trương Phi.

Lỗ Túc hỏi Trương Phi: “Gia Cát tiên sinh có ở đây không ạ?” Trương Phi trả lời: “Tiên sinh không có ở đây, có việc gì để tôi nhắn lại cho?”

“Ồ, Tam tướng quân,” Lỗ Túc đưa cho Trương Phi một giỏ dâu tây, “đây là chút thịnh tình của Đô đốc chúng tôi, nhờ tướng quân gửi lại cho Gia Cát tiên sinh.”

“Không vấn đề gì.”

Trương Phi đặt giỏ dâu tây lên bàn làm việc của Gia Cát Lượng, định đi ra ngoài.

“Nhưng,” ông ta nghĩ, “những quả dâu tây này màu sắc thật đáng yêu, không biết mình có thể nếm một quả được không?”

Trương Phi là người rất quyết đoán, nói là làm, ông ta nhón một quả cho vào mồm.

Lúc đó, Gia Cát Lượng cũng trở về văn phòng, Trương Phi không kịp nhổ quả dâu tây ra.

Gia Cát Lượng phát hiện ra ngay giỏ dâu tây trên bàn, và hỏi: “Tam tướng quân, giỏ dâu tây ở đâu ra vậy?”

Trương Phi ngậm quả dâu tây trong mồm, nói:

“Chu Du cử Lỗ Túc mang đến tặng tiên sinh.”

Gia Cát Lượng gật đầu: “Chắc chắn có liên quan đến trận chiến Ngô - Thục sắp sửa diễn ra.”

Trương Phi không thể hiểu nổi hoa quả thì có liên quan gì đến chiến tranh.

“Tam tướng quân thử nghĩ mà xem,” Gia Cát Lượng chỉ tay ra ngoài cửa sổ, “chỗ chúng ta cũng có dâu tây, nhưng phải hơn một tháng nữa mới chín. Thời điểm này chỉ có dâu tây xanh, nhưng những trái dâu tây mà Chu Du tặng cho ta lại là màu đỏ, ông không thấy có điều gì mờ ám hay sao?”

Trương Phi đôi chút nghi ngờ: “Đúng vậy, đúng vậy.”

Gia Cát Lượng phân tích: “Hoa quả được ép chín bằng pháp thuật sẽ khiến cho người ăn chúng già đi trước tuổi. Chết, Tam tướng quân, râu của ông sao lại giống lão tướng Hoàng Trung đến vậy?”

Trương Phi xấu hổ không để đâu cho hết: “Tại cái tính tham ăn của tôi, người già đi giống Hoàng Trung đáng lẽ phải là tiên sinh.”

“Tam tướng quân không cần phải như thế.” Gia Cát Lượng nói, “ông đã dùng sự thay đổi của cơ thể để vạch rõ mưu đồ của đối phương, hay lắm. Tôi sẽ giúp ông trở lại như cũ.”

Gia Cát Lượng lấy một quả dâu tây trong cái giỏ đặt trên bàn, đút vào trong ống tay áo bên trái, lại từ tay trái đổ sang tay phải. Quả dâu tây trong tay áo của Gia Cát Lượng đã hoàn thành xong việc nghịch chuyển.

Trương Phi ăn quả dâu tây chuyển từ đỏ sang xanh.

Bộ râu của ông ta chuyển từ trắng thành đen.

Gia Cát Lượng quả quyết: “Đứng trước sự tấn công của hai nước Ngụy, Thục, nước Ngô chắc chắn sẽ lợi dụng hiệu ứng dâu tây xanh để mở rộng lực lượng…”

Ngày khai chiến đã đến.

Trận chiến Ngô - Thục và Ngô - Ngụy diễn ra đồng thời.

Chu Du để phó Đô đốc Trình Phổ dẫn đội quân tinh nhuệ đi ứng phó với quân Ngụy, còn mình thì dẫn một đội cựu binh râu dài tóc trắng đến trước rừng dâu tây.

Chu Du nói với các cựu binh:

“Kính thưa các cụ, đã đến lúc các cụ hồi xuân rồi – nếu thời trẻ các cụ vẫn chưa phát huy hết, bây giờ cơ hội đó đã đến. Chúng ta hãy dùng đôi vai gầy, đôi chân mỏi để đánh bại đội quân trẻ hùng hậu của nước Thục, điều đó thật là thần kỳ phải không? Đương nhiên, các cụ tới đây sẽ không còn là đôi vai gầy chân mỏi nữa, những trái dâu tây xanh đã được yểm pháp thuật chi chít trong rừng sẽ mang lại sức trẻ cho các cụ. Song, mỗi người nên nhớ chỉ có thể ăn một quả, ăn nhiều sẽ bị ‘Tào tháo đuổi’ đấy.”

Các chiến binh già bán tín bán nghi ăn những trái dâu xanh, sau đó cầm vũ khí theo Chu Du ra thẳng chiến trường.

Vừa hành quân họ vừa vui mừng cảm thấy cơ thể họ đang có một sự thay đổi lớn. Cơ bắp nổi cuồn cuộn, những chiếc răng mới nhô lên từ những hàm răng đã móm hết…

[Tại Nước Thục]

Gia Cát Lượng dặn dò Trương Phi: “Tam tướng quân, đám cựu binh hóa trẻ của nước Ngô đang tiến đến, ta ra lệnh cho ông dẫn một đội quân…”

Trương Phi vội vàng nói: “Đón đầu tiêu diệt!”

“Không,” Gia Cát Lượng làm dấu, “tuyệt đối không được manh động, tướng quân hãy dẫn quân vòng ra rừng dâu tây. Lần này các ông có thể mang theo con trâu gỗ của tôi.”

“Tiên sinh bảo chúng tôi phải chở lương thực sao?”

“Không phải, các ông dùng trâu gỗ để vận chuyển dâu tây xanh. Nhớ cho rõ, khi quân Ngô đến, tuyệt đối không được giao chiến với chúng, mà hãy bỏ chạy.”

“Vậy,” Trương Phi rất không hài lòng, “chúng tôi phải chạy đến bao giờ?”

Gia Cát Lượng nói: “Ông phải vừa chạy vừa quan sát, chạy đến lúc quân Ngô mồ hôi đầm đìa…”

“Chúng tôi sẽ giết quân địch.”

“Cũng không đúng. Lúc đó các ông phải vứt lại trâu gỗ, để kệ đối phương tranh giành chiến lợi phẩm…”

Trương Phi làm theo lời dặn của Gia Cát Lượng, dẫn một đội quân nhỏ xâm nhập vào biên giới nước Ngô, tiến vào rừng dâu tây. Họ dùng trâu gỗ để vận chuyển dâu tây đã thu hoạch được.

Sau khi rời khỏi rừng dâu tây chưa được bao xa, họ bị quân Ngô phát hiện. Đương nhiên, nếu như không phải họ chủ động đi tìm quân Ngô, thì họ cũng không bị phát hiện nhanh như vậy.

Do vậy mà quân Thục đuổi, quân Ngô bỏ chạy.

Vừa chạy, Trương Phi vừa hỏi binh sĩ: “Những cậu thanh niêm dỏm phía sau đã toát mồ hôi chưa?”

Binh sĩ bẩm báo: “Vẫn chưa.”

“Vậy thì tiếp tục chạy!”

Quân Thục chạy mãi cho đến khi binh sĩ nói:

“Trương tướng quân, bọn họ đã không còn mồ hôi để toát ra nữa đâu.”

Trương Phi lập tức hạ lệnh vứt lại trâu gỗ, đoạn cùng binh lính chốn vào rừng cây.

Họ nhìn thấy quân Ngô tranh nhau ăn dâu tây trong trâu gỗ để giải khát.

Trong nháy mắt, cơ bắp cuồn cuộn của quân Ngô xẹp xuống, những chiếc răng mới mọc lại lộp độp rơi xuống đất.

Gia Cát Lượng đã từng dặn Trương Phi: Dâu tây xanh có tác dụng xoay ngược hiện thực, nó có thể biến một ông già thành một chàng thanh niên, nhưng cũng có thể biến chàng thanh niên quay ngược trở lại thành ông già.

Không bỏ lỡ thời cơ, rất nhanh Trương Phi hét lên một tiếng, dẫn quân uy hiếp đám chiến binh già mất hết sức chiến đấu của quân Ngô.

Gia Cát Lượng cũng đã dặn qua Trương Phi: hành động phải nhanh, không thể đợi cho đến khi đối phương ăn thêm một quả dâu tây xanh nữa, nếu không những ông già lại biến trở lại thành các chàng thanh niên.

Hai trận chiến diễn ra cùng ngày hôm đó, quân Ngô đã giành chiến thắng trong trận chiến Ngụy - Ngô nhưng lại để thất bại trong trận chiến Ngô - Thục.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.