Hôm đó, Chu Du đánh chiếc xe bốn bánh màu vàng ba chỗ ngồi của mình đến dự tiệc cưới của đại tướng Thái Sử Từ.
Trên bàn tiệc, Chu Du rót đầy chén lớn, kính rượu tân lang: “Thái Sử huynh, khi đệ kết hôn, huynh mời đệ ba chén lớn, hôm nay một chén đệ cũng không thể thiếu, cạn!”
Thái Sử Từ cười nói: “Đa tạ Chu Đô đốc, ba chén rượu đầy huynh sẽ uống cạn ngay, nhưng đệ hôm nay đừng uống nhé.”
“Tại sao?” Chu Du tỏ vẻ không hiểu, “Rượu khác thì có thể không uống nhưng đây là rượu mừng của huynh mà.”
Thái Sử Từ nói: “Đô đốc còn phải lái xe nữa, vẫn phải đặt an toàn lên hàng đầu.”
Chu Du mất hứng: “Huynh coi thường đệ ư? Đệ có chỗ nào thua người khác chứ? Rượu vẫn cứ phải uống, xe vẫn cứ phải lái!”
Nếu như Thái Sử Từ không nhắc đến chuyện an toàn giao thông thì có lẽ Chu Du uống hết ba chén rồi thôi, nhưng giờ Chu Du bị chạm tự ái không phanh được nữa, uống cho một Thái Sử Từ thành ba Thái Sử Từ luôn.
Tàn tiệc, Chu Du ra đến ngoài bãi xe, nhìn thấy cỗ xe của mình cũng biến thành ba cỗ xe. Chu Du cũng thật thông minh, ông ta từ tốn nhằm thẳng cỗ xe ở giữa mà bổ đến, quả nhiên không vồ hụt.
Ông ta lái xe về nhà, đi không được bao xa thì bị rơi xuống cống.
Rất may, mọi người nhanh chóng phát hiện ra chiếc xe bị tai nạn. Có vài người đứng bên bờ cống, vừa quan sát vừa bàn luận:
“Người ngã xuống cống hình như là Đại Đô đốc Chu Du.”
“Không phải, chả nhẽ Chu Du lại lái xe kém vậy sao?”
“Anh không thấy mùi rượu à? Ông ấy uống say rồi.”
Chu Du kẹt cứng trong xe không nhúc nhích được gì, chỉ biết nằm đấy để mặc cho dân tình bàn tán xôn xaoĐám người đó bắt tay vào làm việc tốt, mỗi người một tay, một chân vớt Chu Du lên.
Có người tử tế phát hiện ra: “Ông ta bị thương rồi, bị rơi mất một bên tai.”
Vậy là lại có người nhảy xuống cống tìm được tai của Chu Du.
Họ đưa cả Chu Du và tai của ông đến phòng khám của pháp sư chỉnh hình Hoa Loa.
Trước khi phẫu thuật, Hoa Loa bịt kín mặt mũi như tên trộm. Chu Du hỏi: “Sao phải làm như vậy?”
Hoa Loa nói: “Mùi rượu của ông nặng quá, làm tôi mất tỉnh táo, ảnh hưởng đến chất lượng của cuộc phẫu thuật.”
Nghe nói kể từ đó trở đi, các bác sĩ bắt đầu đeo khẩu trang và nguồn gốc của việc đeo khẩu trang có nhiều khả năng là liên quan đến Chu Du.
Hoa Loa nhanh chóng dùng phép thuật để dán tai của Chu Du vào chỗ cũ. Ông dán rất cẩn thận, giống như nó chưa từng bị rơi ra.
Hôm sau, Chu Du đi tìm pháp sư của ông ta – Vu Cát.
Vu Cát thấy Chu Du không vui liền hỏi: “Chu Đô đốc, sao vậy?”
Chu Du tức tối nói: “Bất kể là ai, người qua đường hay bác sĩ đều có thể tùy tiện bàn tán về ta, công kích ta, thật tức quá đi.”Vu Cát nói: “Điều đó chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ ông thực sự có chỗ đáng để bị bàn tán.”
“Không phải!” Chu Du tỏ vẻ không đồng tình:
“Điều này chứng tỏ... chứng tỏ rất nhiều người nhận ra ta, bị nhiều người nhận ra là một việc rất phiền phức.”
“Vậy thì làm thế nào? Mọi người đều biết ông, muốn họ không nhận ra ông không phải là chuyện dễ, ông không thể biến con dân của nước Ngô thành những kẻ ngờ nghệch hết được.”
Chu Du nghĩ rồi nói: “Nếu vậy thì ông hãy biến ta để mọi người không nhận ra ta là ai vậy, được chứ?”
“Vậy thì... làm đầu của ông biến mất vậy.”
“Vậy mọi người sẽ thấy một người không có đầu đi đi, lại lại?”
“Và không ai nhận ra đó là Chu Du.”
“Nhưng như thế mọi người sẽ sợ chết khiếp. Tốt nhất là... đầu vẫn còn, nhưng các bộ phận trên mặt thì mờ đi.”
“Một khuôn mặt mờ ảo à?”
“Được vậy thì quá tốt.”
Một ý tưởng quá táo bạo, Vu Cát hào hứng bắt tay vào công việc.
Theo thời gian đã định, ba ngày sau, Chu Du lại đến phòng thí nghiệm của Vu CátChu Du gõ cửa.
Tiếng của Vu Cát: “Chu Đô đốc, chờ một lát. Ông cứ đếm hết mười đầu ngón chân và mười đầu ngón tay là có thể vào.”
Trong lúc Chu Du đếm ngón chân và ngón tay, Vu Cát ở bên trong chuẩn bị.
Cuối cùng thì Chu Du cũng đẩy cửa vào.
Ông nhìn thấy một người mặc quần áo rộng thùng thình đứng quay lưng lại với mình.
Chu Du ra lệnh: “Quay người lại đây.”
Người đó từ từ quay lại.
Chu Du hỏi: “Là Vu Cát à?”
Vu Cát đáp: “Thưa vâng.”
“Sao không phải gương mặt quen thuộc mà ta biết? Có phải do ta cận nặng hơn không?”
“Việc này không liên quan đến cận thị đâu, mời ông tiến lên phía trước xem.”
Chu Du bước lên phía trước cho đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa thước.
Chu Du nói: “Vu Cát à, ta vẫn chưa nhìn rõ mắt mũi ông đâu cả, mặt của ông như bị một màn sương che phủ.”
Vu Cát nói: “Đô đốc, đó chính là điều mà ông mong muốn, một khuôn mặt mờ ảo.”Dần dần, gương mặt của Vu Cát rõ rệt trở lại, mắt mũi mồm miệng vẫn đúng là dung nhan của Vu Cát.
Vu Cát nói với Chu Du: “Tôi đã nghiên cứu thành công ‘Thủ pháp mờ ảo khuôn mặt’, cái này được làm từ những nguyên liệu kì bí. Khi nào mà ông không muốn bị người khác nhận ra, chỉ cần thế này, thế này, kiểu này, kiểu này...” rồi lấy một xếp giấy màu vàng đưa cho Chu Du.
Chu Du về đến nhà.
Cô vợ Tiểu Kiều đang ngồi trước gương trang điểm, nàng vẽ đôi viền mắt đen xì.
Chu Du nhìn thấy suýt đứng tim.
Tiểu Kiều cười nói: “Suýt nữa thì không nhận ra em hả? Đây là kiểu ‘Trang điểm gấu trúc’ đang thịnh hành đấy.”
Chu Du nói: “Lát nữa ta sẽ cho nàng không còn nhận được ra ta nữa.”
“Không thể thế được.” Tiểu Kiều nói: “Chàng có hóa thành tro em cũng nhận ra.”
Chu Du liền lấy một tờ giấy màu vàng, vẽ một hình người lên đó.
Vẽ xong, ông ta đưa cho Tiểu Kiều xem: “Nàng xem đây là ai?”
Tiểu Kiều xem rồi nói: “Đó là chàng.”
Chu Du liền nuốt tờ giấy đó vào miệngTiểu Kiều kinh ngạc: “Chàng điên sao?”
Chu Du chậm rãi nhai tờ giấy.
Trong lúc Chu Du nhấm nháp tờ giấy, Tiểu Kiều thấy từ trong mũi của Chu Du bay ra một làn sương.
Làn sương dần dần che phủ khắp mặt khiến cho toàn bộ khuôn mặt của Chu Du mờ mờ ảo ảo, thần bí khó hiểu.
Tiểu Kiều bắt đầu sợ hãi: “Chu Lang, chàng đừng đùa nữa.”
Chu Du cười vang đi ra khỏi cửa.
Chu Du đánh cỗ xe bằng vàng chạy ra phố.
Ông ta cố ý đi rất chậm để có thể nghe được những bình phẩm của người đi trên phố.
“Bác Vương à, hình như kia là xe của Chu Du thì phải.”
“Không phải, tôi biết Chu Du lái xe nhanh lắm, đâu có giống sên bò thế kia.”
Chu Du cầm chai rượu tu một ngụm rồi phả hơi rượu ra ngoài xe, nghĩ bụng: “Giờ thì hết đường nói Chu Du ta lái xe sau khi uống rượu nhé.”
Quả nhiên người trên phố không bình phẩm về Chu Du nữa, họ nói:
“Chả biết ai vừa uống rượu vừa lái xe kìa?”
“Tôi biết rồi, là người không cần thể diện.”Chu Du cười thầm, vừa tiếp tục nhai miếng giấy vàng đó vừa cho xe chạy nhanh hơn.
Sau khi rẽ sang đường cái, Chu Du gặp một chiếc xe màu đỏ đang đi phía trước mặt.
Trước tới giờ Chu Du không hề có thói quen chạy sau xe của người khác.
Không lâu sau, chiếc xe màu vàng đuổi kịp chiếc xe màu đỏ.
Người lái chiếc xe màu đỏ không phải ai xa lạ mà chính là đại tướng Thái Sử Từ.
Nếu như Thái Sử Từ biết người trong xe là đại Đô đốc Chu Du thì chắc chắn ông ta sẽ rẽ sang một bên, nhường cho Chu Du đi.
Nhưng ông ta không nhìn rõ gương mặt của người đang ngồi trong chiếc xe màu vàng.
Một Thái Sử Từ hiếu chiến, hiếu thắng sao chịu theo gót?
Vậy là một cuộc đua tốc độ diễn ra ngay trên đường phố.
Hai người họ người lao người đuổi, thi nhau dẫn trước, cuối cùng chiếc xe màu vàng bị chiếc xe màu đỏ dồn đến vách núi.
Người thắng cuộc Thái Sử Từ dừng xe quan sát, phát hiện kẻ thất bại trong vách núi đã hôn mê bất tỉnh, anh ta bị thương – rụng mất mũiThái Sử Từ lại đưa Chu Du và cái mũi đến chỗ của Hoa Loa.
Hoa Loa cầm chiếc mũi, ngắm khuôn mặt mờ ảo, lẩm nhẩm: “Các bộ phận trên khuôn mặt nhìn không rõ, phẫu thuật sẽ khó đây.”
Sau cuộc phẫu thuật, Chu Du tỉnh dậy.
Chu Du muốn soi gương, nhưng giữa ông ta và tấm gương đã bị ngăn cách bởi một màn sương mờ ảo, không nhìn rõ gì cả.
Ông ta nhớ đến lời Vu Cát, nuốt đống giấy đã nhai nát trong mồm xuống bụng.
Làn sương trên khuôn mặt mờ ảo đó tan đi, Hoa Loa và Thái Sử Từ bắt đầu kinh ngạc, té ra chủ nhân của khuôn mặt mờ ảo đó chính là Chu Du. Mờ ảo đã gây ra sai sót trong phẫu thuật khiến mũi của Chu Du bị dán lệch.
Hoa Loa đành phải dùng phép thuật để lấy mũi của Chu Du ra, dán lại lần nữa.
Sau đó không lâu, Lỗ Túc đến nhắc nhở Chu Du.
“Công Cẩn(1) à, nửa tháng nữa là đến cuộc chiến Ngô - Thục, chúng ta phải chuẩn bị sớm thôi.”
Chu Du trầm ngâm nghĩ ngợi, đột nhiên hỏi Lỗ Túc: “Tử Kính à, ông có biết lần này Gia Cát Lượng sẽ đối phó với chúng ta thế nào không?”
Lỗ Túc mơ màng đáp: “Làm sao tôi biết được.”
“Nếu như có thể biết được ý định của Gia Cát Lượng, chúng ta có thể có phương pháp đối phó như vậy sẽ nắm chắc phần thắng.”
“Công Cẩn à, có một câu chuyện về chuột đối phó với mèo. Có một con chuột nghĩ đủ mọi cách để đeo một chiếc chuông lên cổ mèo là có thể khiến mèo tự báo động cho chuột biết nguy hiểm, nhưng con chuột có thể đeo chuông lên cổ mèo vẫn chưa sinh ra.”
“Tử Kính à, ta hiểu ý của ông.” Chu Du nói: “Ta sẽ làm con chuột đó.”
“?!”
“Nhưng không để cho mèo nhận ra đó là một con chuột.”
Vài ngày sau. Tại nước Thục.
Trương Phi đến báo cáo Gia Cát Lượng.
“Tiên sinh, có người lạ muốn gặp ông, ông ta nói là từ nước Ngụy đến.”
Gia Cát Lượng hỏi: “Người lạ này giờ đang ở đâu?”
Trương Phi nói: “Người này khắp mặt mây mờ che phủ, thật khó nhận biết.”
Gia Cát Lượng trầm ngâm: “Người này bí ẩn như vậy, có hai trường hợp. Một là ông ta muốn thể hiện pháp thuật cao thâm của mình, khiến ta coi trọng ông ta.”
“Trường hợp còn lại là gì?”“Đó là không tiện để lộ khuôn mặt thật, cố tình gây huyễn hoặc. Cho dù thế nào ta cũng cần đích thân đến xem sao.”
Gia Cát Lượng bước ra nhà ngoài, hành lễ với người khách lạ.
“Xin hỏi tiên sinh nên xưng hô thế nào đây?”
Chu Du ẩn sau khuôn mặt mây mù kia nói: “Ta là Miêu Linh.”
Gia Cát Lượng mời khách ngồi xuống rồi hỏi:
“Miêu Linh tiên sinh có gì chỉ giáo?”
Chu Du nói: “Tôi từ nhỏ học được phép lạ, chỉ hiềm nỗi không có đất dụng võ. Nghe nói nước Thục và nước Ngô chuẩn bị giao chiến, tôi cầm một đồng xu và tự nói với mình rằng, tung đồng xu lên trời, nếu rơi xuống đất là mặt phải thì sẽ giúp nước Ngô, là mặt trái thì tôi sẽ giúp nước Thục. Kết quả là mặt trái.”
Gia Cát Lượng vỗ trán ra vẻ mừng rỡ: “Vận khí của nước Thục thật là tốt.”
Chu Du chớp ngay thời cơ tiếp: “Chúng ta giờ là người một nhà rồi, vậy nên bàn bạc một chút về chiến thuật tác chiến cái nhỉ. Không biết Gia Cát tiên sinh định đối phó với nước Ngô thế nào?”
“Tôi đã có diệu kế trong tay!” Gia Cát Lượng hào hứng nói “Có thể dùng mây mờ bao vây quân Ngô, khiến chúng không thể phán đoán quân Thục ở đâu, quân Ngô không cần đánh mà sẽ tự loạn.”
“Chờ chút”, Chu Du hoang mang: “Nước Thục không nhẽ đã học được chiêu vần vũ rồi sao?”
“Vẫn chưa. Vì nhìn thấy mây mù trên khuôn mặt của Miêu Linh tiên sinh nên tôi mới chợt nảy ra ý này mà thôi. Miêu Linh tiên sinh trên thông thiên văn dưới tường địa lý, chắc chắn sẽ giúp được nhiều cho trận chiến của quân Thục lần này.”
Chu Du lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Điều này thì đương nhiên, đương nhiên rồi.”
Gia Cát Lượng nói với giọng đầy cảm kích: “Trong ba nước, chỉ có nước Ngụy mới có được cao nhân như tiên sinh đây.”
Chu Du không phục bèn nói: “Thực ra chiêu mờ ảo khuôn mặt này tôi học từ chỗ Chu Du của nước Ngô đấy.”
“Không thể nào!” Gia Cát Lượng xua tay liên hồi:
“Khả năng của Chu Du thế nào chẳng nhẽ tôi lại không rõ ư?”“Cái gì mà không thể nào chứ?!”
“Ực, ực”, Chu Du liền nốt chỗ giấy vào bụng.
Chớp mắt, mây mù tan biến, Miêu Linh tiên sinh lộ rõ khuôn mặt thật.
Gia Cát Lượng mỉm cười đánh mắt sang Trương Phi.
Cuộc chiến giữa Ngô và Thục chưa diễn ra nhưng Chu Du đã thất bại.