Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Thần y Hoa Đà và em trai ông là pháp sư chỉnh hình Hoa Loa thường đi khắp nơi chữa bệnh. Lần này, họ lại đến nước Ngô.

Tối hôm đó, Hoa Loa thấy dáng vẻ mệt mỏi của Hoa Đà bèn hỏi: “Huynh mệt lắm à?”

Hoa Đà đáp: “Mệt.”

“Hôm nay nhiều bệnh nhân lắm à?”

“Không phải, ngày nào chẳng đông bệnh nhânTại phải trả lời đi, trả lời lại mấy câu hỏi của bệnh nhân và người nhà họ nên ta mới thấy phiền.”

“Họ hỏi đi, hỏi lại cái gì vậy?”

“Họ toàn hỏi: ‘Đại phu, bệnh của nhà tôi bao giờ thì khỏi?’ Nếu ta trả lời là: ‘Nửa tháng’ thì ngày hôm sau anh ta lại hỏi: ‘Đại phu, bệnh của nhà tôi bao giờ thì khỏi?’ ‘14 ngày’. Sau đó, ngày nào anh ta cũng đến và hỏi.”

“Hỏi cho đến khi khỏi bệnh sao?”

“Không,” Hoa Đà than, “Khỏi bệnh rồi, anh ta vẫn đến hỏi: “Đại phu, bệnh của vợ tôi bao giờ tái phát?”

Hoa Loa chau mày không nói câu Hoa Đà hỏi:

“Hoa Loa, đệ đang nghĩ gì thế?”

Hoa Loa trả lời: “Đệ muốn giúp huynh.”

“Giúp thế nào?”

“Đệ chưa nghĩ ra, ngày mai sẽ có kết quả.”

Ngày hôm sau, trước lúc Hoa Đà mở cửa phòng khám, Hoa Loa mang hai tượng gỗ, một màu trắng, một màu xanh đến.

Hoa Loa giới thiệu: “Đây là tượng người đếm ngược thời gian đệ vừa sáng chế ra, nhưng cách dùng của chúng không giống nhau. Có chúng, huynh sẽ đỡ tốn nước bọt hơn.”

Hoa Đà hỏi: “Ta phải dùng chúng như thế nào?”

Hoa Loa nói: “Huynh cứ tiếp đón bệnh nhân trước đã, khi nào cần dùng đến chúng, đệ sẽ chỉ cho huynh.”

Hoa Đà liền mở cửa phòng khám.

Một người đàn ông và một người phụ nữ bước vào.

Người đàn ông nói: “Đại phu, đêm nào vợ tôi cũng mơ thấy tôi đòi bỏ cô ấy, ban ngày cô ấy lại cãi nhau với tôi, ông có cách nào trị căn bệnh này của cô ấy không?” Hoa Đà nói: “Nếu không có cách chữa bệnh, làm sao ta dám xưng là thần y.”

Hoa Đà bắt mạch, xem lưỡi, kê đơn cho người phụ nữ.

Người đàn ông lại hỏi: “Đại phu, bao giờ bệnh của vợ tôi khỏi?”

Hoa Đà trả lời: “Nửa tháng”.

Lúc này, Hoa Loa lấy tượng gỗ màu trắng ra nói với Hoa Đà: “Huynh vỗ 15 cái lên đầu nó đi.”

Hoa Đà vỗ lên tượng gỗ màu trắng, từ trên xuống dưới tượng gỗ dần chuyển sang màu xanh. Vỗ đến cái thứ 15, toàn thân tượng gỗ đều chuyển sang màu khác.

Hoa Loa đưa tượng gỗ màu xanh cho người đàn ông: “Cậu mang tượng gỗ này về. Có nó cậu đỡ mất công đến đây hỏi ‘Bệnh của vợ tôi bao giờ khỏi?’ Mỗi ngày màu xanh trên tượng gỗ sẽ nhạt dần. Đợi đến khi toàn thân nó quay lại màu trắng, vợ cậu sẽ không còn mơ thấy cậu đòi bỏ cô ấy nữa. Đến lúc đó cậu mang tượng gỗ này đến trả lại cho đại phu, nhớ chưa?”

“Nhớ rồi ạ”.

Người đàn ông đưa vợ anh ta cùng tượng gỗ về nhà.

Lại có một ông cụ ôm đầu chạy vào.

Hoa Đà hỏi cụ: “Đầu cụ đau lắm phải không?”

Ông cụ trả lời: “Rất… đau…” Hoa Đà chẩn đoán: “Nhìn sắc mặt cụ thì chắc là bị trúng gió. Phải mổ đầu mới trị được tận gốc.”

Ông cụ thất sắc: “Không được, không được mổ đầu, tôi sợ lắm!”

Lúc này, Hoa Loa cầm tượng gỗ màu xanh đến, nói với ông cụ: “Cụ mang nó về, hàng ngày quan sát nó. Nó sẽ chuyển thành màu đen dần từ dưới lên trên, chứng tỏ bệnh của cụ càng ngày càng nặng. Đợi đến khi hoàn toàn chuyển sang màu đen, cụ không cần đến chữa bệnh nữa rồi, mọi thứ đều không kịp nữa rồi.”

Sau khi ông cụ mang tượng gỗ xanh rời đi, Hoa Loa nói với Hoa Đà: “Không cần đợi tượng gỗ hoàn toàn chuyển thành màu đen, ông cụ chắc chắn sẽ quay lại khám bệnh, xin huynh mổ não.”

Để giúp anh trai, Hoa Loa làm thêm rất nhiều tượng gỗ.

Một hôm, Lỗ Túc đến phòng khám của Hoa Đà.

Hoa Đà hỏi Lỗ Túc: “Lỗ tiên sinh, sao ông lại dắt lạc đà vào đây? Tất cả những con vật dùng để cưỡi đều phải buộc ở ngoài.”

Lỗ Túc giải thích: “Tôi không khám bệnh, con lạc đà này mới cần khám.”

“Hóa ra là vậy.”

“Tôi nuôi rất nhiều động vật lưu lạc. Con lạc đà này bị mù cả hai mắt, đáng thương lắm. Đại phu chữa bệnh như thần, ông có thể giúp nó nhìn thấy được thế giới tươi đẹp này chăng?”

Hoa Đà kê đơn thuốc cho chú lạc đà, rồi vỗ cho tượng gỗ trắng chuyển thành màu xanh.

Ông đưa tượng gỗ cho Lỗ Túc: “Lỗ tiên sinh, khi nào tượng gỗ khôi phục thành màu trắng là lạc đà có thể nhìn thấy ân nhân của nó rồi.”

“Tốt quá!” Lỗ Túc cầm tượng gỗ trên tay, “Đếm ngược thời gian làm sức khỏe và niềm vui mỗi ngày đến gần hơn…”

Đột nhiên Lỗ Túc với vẻ mặt đầy hạnh phúc nói:

“Hoa đại phu, tôi chợt nghĩ ra, y thuật cao siêu của người có thể mang lại hòa bình và niềm vui cho hai nước Ngô - Thục!”

Hoa Đà ngạc nhiên: “Tôi có thể làm được sao?”

“Chắc chắn ông có thể làm được. Không ai không biết lòng đố kị của Chu Đô đốc với Gia Cát Lượng cao hơn núi, sâu hơn biển. Kiểu đố kị này có lẽ là một loại bệnh chăng?”

“Đương nhiên”, Hoa Đà nói, “Là bệnh tâm lý. Tôi hiểu rồi, ý ông là, nếu tôi có thể trị căn bệnh đố kị của Chu Đô đốc đồng nghĩa với việc hóa giải được mối thù của hai nước Ngô - Thục?”

Lỗ Túc nói: “Đúng, đúng!” “Được”, Hoa Đà nói: “Mời Chu Đô đốc đến phòng khám của tôi, hoặc giả tôi sẽ đến tận phủ khám bệnh cũng không sao.”

Lỗ Túc thấy khó khăn: “Vấn đề là Chu Đô đốc chưa bao giờ thừa nhận ông ấy đố kị với Gia Cát Lượng, sao ông ấy đồng ý chữa bệnh chứ? Phương pháp chữa trị tốt nhất là chữa dần…”

Hoa Đà ngẫm nghĩ một lúc, hỏi: “Lỗ tiên sinh, ông có cách nào lấy được một sợi tóc trên đầu của Chu Đô đốc không?”

Lỗ Túc đáp: “Cái này không khó!”

Lỗ Túc tìm được một sợi tóc của Chu Du trong cuốn tiểu thuyết viễn tưởng 100 sai lầm ngớ ngẩn của Gia Cát Lượng, lập tức đem đến phòng khám của Hoa Đà.

Hoa Đà lấy ngón trỏ và ngón giữa kẹp sợi tóc lại, một lúc sau nói: “Tuy sợi tóc rất nhỏ, nhưng nó cung cấp cho tôi những thông tin cần thiết về người bệnh.”

Lỗ Túc hỏi: “Theo ông phải chữa căn bệnh này thế nào?”

Hoa Đà lấy một cái hộp nhỏ ra: “Đối phó với kiểu người hay đố kị như Chu Du, thì ‘Trà Khoan Tràng’ này vô cùng hiệu quả. May mà loại trà này nhìn không khác gì trà thông thường là mấy, thậm chí còn rất thơm, rất ngon nữa. Mỗi ngày lấy ba lá ra hãm trà, uống trong một tháng, tâm tính sẽ hài hòa, bệnh đố kị cũng sẽ dần biến mất.” Lỗ Túc đỡ lấy hộp trà, rồi đề nghị Hoa Đà chuyển đối tượng áp dụng của tượng gỗ từ lạc đà sang Chu Du.

Lỗ Túc cầm trà Khoan Tràng đến chỗ Chu Du, vừa đúng lúc Chu Du đang vừa ngồi đọc 100 sai lầm ngớ ngẩn của Gia Cát Lượng vừa uống trà.

Lỗ Túc thong thả lấy ba lá trà kêu người rót trà đem đi pha.

Hương trà thơm nức bay vào mũi Chu Du, Chu Du ngẩng đầu khỏi cuốn sách: “Oa, thơm quá!”

Lỗ Túc liền nói: “Trà này là của bạn đệ tặng, Công Cẩn thích thì cứ giữ lại dùng đi.”

“Cảm ơn Tử Kính”. Chu Du gọi: “Nhân viên quét dọn, mau đến dọn rác cho ta!”

Lỗ Túc nhìn khắp phòng, chỗ nào cũng gọn gàng sạch sẽ, “Làm gì có rác đâu?”

Chu Du chỉ tay vào cuốn 100 sai lầm ngớ ngẩn của Gia Cát Lượng nói với nhân viên quét dọn: “Mấy đồ linh tinh vớ vẩn này, vứt đi cho ta!”

Lỗ Túc mừng thầm trong lòng: “Hoa Đà quả là danh bất hư truyền. Công Cẩn còn chưa uống trà mới chỉ ngửi mùi thơm của trà đã phát huy tác dụng rồi!”

Sau khi về nhà, Lỗ Túc thấy màu xanh trên người tượng gỗ đã nhạt bớt.

Ngày hôm sau, Lỗ Túc dậy khá muộn. Ông ta vội vội vàng vàng mua mấy cái bánh màn thầu, tay cầm bánh miệng nhai nhóp nhép bước vào phòng làm việc.

Chu Du nhìn thấy, hỏi Lỗ Túc: “Tử Kính, anh đang ăn gì thế?”

“Đây là… đây là…” Lỗ Túc ấp a ấp úng.

Vì Gia Cát Lượng là người sáng chế ra màn thầu, tất cả nhân viên trong phủ Đô đốc đều không dám nhắc đến hai từ này.

“Đây là …” Lỗ Túc trong cái khó ló cái khôn: “Đây là bánh bao không nhân”.

“Ông dám lòe người cận thị như ta hả?” Chu Du bước lại gần, cầm một cái màn thầu lên. “Đây hoàn toàn không phải bánh bao, nó được gọi là ‘màn thầu’!

Khi Gia Cát Lượng nam chinh khải hoàn, theo thông lệ phải giết nhiều người Man để cúng tế vong hồn những binh sĩ hy sinh nơi trận mạc. Nhưng Gia Cát tiên sinh đã nghĩ ra một cách làm rất nhân bản, lấy màn thầu thay thế cho đầu người Man ném xuống Lô Thủy, ta nói đúng chứ?”

“Đúng, đúng.”

Tiếp đó, Lỗ Túc thấy Chu Du vui vẻ nhét chiếc màn thầu vào miệng.

Chu Du lẩm bẩm: “Ta chưa bao giờ ăn thứ này… cũng không khó ăn lắm nhỉ”. Chu Du nói với Lỗ Túc: “Hôm qua ta đã vứt cuốn 100 sai lầm ngớ ngẩn của Gia Cát Lượng đi rồi, hôm nay không còn cuốn sách nào mà đọc nữa. Tử Kính, ông có biết gần đây có cuốn sách nào hay không?”

Lỗ Túc nói: “Có một cuốn tên là 100 ví dụ về bài binh bố trận…”

“Được”, Chu Du vô cùng hưng phấn, “Chẳng mấy nữa mà lại đánh nhau với nước Thục, ta cũng phải nghiên cứu cách bố trận mới được.”

“Nhưng mà”, Lỗ Túc để ý sắc mặt Chu Du, “Tác giả cuốn sách này là Gia Cát Lượng.”

Chu Du càng phấn khích hơn: “Đây là tác phẩm của tác gia nổi tiếng, càng có giá trị hơn chứ sao.”

“Có điều, trong 100 ví dụ đó thì có tới 60 ví dụ lấy thất bại của huynh làm tài liệu.”

“Ông ta đã giúp ta tổng kết thành bài học, ta chẳng cần tốn tí công sức nào mà vẫn được hưởng thành quả, còn phải cảm ơn ông ta mới đúng.”

Từ hôm đó, Chu Du miệt mài nghiên cứu 100 ví dụ về bài binh bố trận.

Màu xanh trên người người gỗ càng ngày càng nhạt đi, thay vào đó màu trắng càng lúc càng rõ hơn.

Khi trận chiến mới giữa Ngô và Thục bắt đầu, người gỗ đã hồi phục thành màu trắng đến chín phần, chỉ có đôi chân vẫn là màu xanh.

Chu Du thống lĩnh quân Ngô và Gia Cát Lượng thống lĩnh quân Thục gặp nhau trên chiến trường.

Chu Du ngồi trên lưng ngựa hành lễ với Gia Cát Lượng: “Gia Cát tiên sinh, ta đã đọc tác phẩm mới của tiên sinh, thu hoạch được rất nhiều kiến thức. Chúng ta tình hữu nghị số một, đánh nhau số hai, hy vọng chúng ta có thể giao lưu học hỏi nhau nhiều hơn trong cuộc chiến này”.

Chu Du vừa nói xong liền ra lệnh cho binh mã xông lên giao chiến.

Đánh giết một lúc, quân Ngô bại trận rút lui, quân Thục thừa thắng truy đuổi.

Đuổi đến một bãi đá, Gia Cát Lượng lẩm bẩm:

“Sao trông quen thế nhỉ?”

Trương Phi nói: “Tiên sinh, chỗ này rất giống Bát trận đồ của ông”.

“Đúng thế”. Gia Cát Lượng quan sát tỉ mỉ trận đồ, “Chu Du vừa bảo đã đọc tác phẩm của ta, xem ra hắn tốn khá nhiều thời gian nghiên cứu Bát trận đồ của ta.

Trận thế này của hắn đã có rất nhiều sáng tạo, biến hóa dựa trên cơ sở của Bát trận đồ, biến hóa đến mức ta cũng khó mà phá giải…”

Thế là, quân Thục bị bao vây trong Bát trận đồ do Chu Du sáng chế ra, Gia Cát Lượng thì nhẫn nại tìm cách giải đống thạch trận hỗn loạn này…

Lại nói đến Chu Du.

Chu Du bắt đầu cảm thấy bực bội, khó chịu.

Hôm nay vội ra chiến trường chưa kịp uống trà Khoan Tràng.

Ông ta mới hỏi Lỗ Túc: “Sao không thấy quân Thục đâu thế? Gia Cát Lượng biến đi đâu rồi?”

Lỗ Túc nói: “Tuy là ‘tình bạn số một, đánh nhau số hai’, nhưng Gia Cát Lượng và quân Thục đang bị vây khốn trong Bát trận đồ do Đô đốc đại nhân thiết kế, quân ta sắp giành được thắng lợi…”

“Đợi đã!”, Chu Du ngắt lời Lỗ Túc, “Bát trận đồ chẳng phải chính là trò chơi với đá của Gia Cát Lượng sao?”

“Nhưng bây giờ nó đã được Công Cẩn ông áp dụng, biến hóa thành một loại trận thế mới.”

“Đầu ta có vấn đề rồi sao?” Chu Du vừa tức vừa giận, “Ta lại đi học của gã Gia Cát Lượng ấy à, đúng là nỗi sỉ nhục không gì sánh bằng!”

Đối với một Chu Du đã ngừng uống trà Khoan Tràng mà nói, thà không thắng còn hơn học theo Gia Cát Lượng.

Chu Du ra lệnh cho đám binh sĩ: lập tức dỡ bỏ Bát trận đồ.

Ở nhà Lỗ Túc, toàn thân người gỗ đếm ngược thời gian đã lại trở về màu xanh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.