Vu Cát nằm mơ thấy một căn nhà rất to.
Anh rất thích căn nhà đó bởi anh chưa bao giờ nhìn thấy một căn nhà có hình dáng, thiết kế lẫn phong cách kiến trúc như vậy, quả là quá sức tưởng tượng.
Vu Cát nghĩ: “Sau này nếu lấy vợ, nhất định mình sẽ phải ở trong căn nhà như vậy.”
Để tránh hiện tượng sau khi ngủ dậy không nhớ là mình mơ thấy gì, anh chàng đã sử dụng “thuật di ảnh”
để dời căn nhà trong mơ ra ngoài.
Nhưng khi mở mắt ra Vu Cát vẫn thấy mình đang nằm ngủ trong một căn phòng chật hẹp chỉ đủ kê một chiếc giường.
“Ngôi nhà to đẹp đó đâu rồi?” Anh chàng lẩm bẩm.
“Quạ, quạ!” Con quạ yêu quý nhẹ nhàng bay đến đậu xuống sàn nhà.
Vu Cát nhìn con quạ và phát hiện ra trên trần nhà có thêm một bức tranh mầu – bức tranh vẽ một ngôi nhà to giống như trong mơ. Ngôi nhà đẹp đến mức thậm chí có cả phòng ngủ giống như hình tổ chim, đây chắc hẳn là căn nhà chuẩn bị riêng cho quạ.
Từ đó về sau, trước khi nhắm mắt và sau khi mở mắt Vu Cát đều có thể nhìn thấy ngôi nhà trong mơ của mình.
Anh chàng luôn tâm sự với quạ rằng: “Mày có biết không, xây một căn nhà như thế này tốn rất nhiều tiền đấy, đến khi nào tao mới có đủ tiền đây?”
Một hôm, có một vị khách viếng thăm, vị khách này tướng mạo cực kỳ khó coi.
Vu Cát hỏi khách: “Ông không phải là người nước Ngô đúng không?”
Vị khách hỏi lại: “Tại sao ông biết?”
Vu Cát nói: “Nước Ngô không có ai xấu như ông cả.”
Vị khách cười: “Tôi là Bàng Thống, người nước Thục.”
Vu Cát biết Bàng Thống là quân sư phó của nước Thục, vội vàng đáp lễ: “Nghe tiếng tiên sinh đã lâu, thất lễ, thất lễ. Không biết Bàng tiên sinh đến có việc gì ạ?” Bàng Thống trả lời: “Nước Thục và nước Ngụy sắp đánh nhau, nhưng Gia Cát tiên sinh của chúng tôi bỗng nhiên đổ bệnh.”
Vu Cát hỏi: “Bệnh gì vậy?”
“Là căn bệnh hôn mê giữa giờ. Ví dụ, khi mọi người cùng nhau ăn cơm, khi bưng món lạnh lên, Gia Cát tiên sinh vẫn còn khỏe mạnh, nhưng khi bưng đồ xào nóng lên thì tiên sinh đã hôn mê rồi, đợi đến khi mang hoa quả lên thì ông ấy lại tỉnh lại. Căn bệnh này chỉ có thần y Hoa Đà mới chữa khỏi, nhưng Hoa Đà hiện không ở nước Thục. Căn bệnh này của Gia Cát tiên sinh nếu phát bệnh lúc ăn cơm thì không có gì đáng lo, chỉ sợ chiến trận đang diễn ra đánh được một nửa thời gian rồi tiên sinh mới ngã bệnh, lúc đó rắc rối to.”
Vu Cát nói: “Những lúc Gia Cát tiên sinh không thể làm quân sư, Bàng tiên sinh có thể thay thế mà.”
“Nhưng Gia Cát tiên sinh còn là pháp sư của nước Thục.” Bàng Thống cho biết: “Tôi có thể thay thế chức quân sư, nhưng không thể thay thế pháp sư.”
“Vậy, ý của ông là…?”
“Trong lúc bệnh tình Gia Cát tiên sinh chưa khỏi, chúng tôi muốn mời Vu tiên sinh tạm thời làm pháp sư nước Thục.”
Vu Cát không hiểu: “Tôi có cần thiết phải từ bỏ chức vụ hiện nay để bỏ nhà bỏ cửa sang nước Thục làm một công việc giống như ở trong nước không?
Hơn nữa Chu Đô đốc chưa chắc đã đồng ý cho tôi từ chức. Tôi đi làm pháp sư thay thế cho nước Thục, vậy ai sẽ thay thế pháp sư của nước Ngô chúng tôi đây.”
“Vu Cát tiên sinh, tôi đâu có bảo ông từ chức.”
Bàng Thống nói: “Tôi cũng biết là nước Ngô không thể không có pháp sư, ông có thể kiêm nhiệm.”
“Kiêm nhiệm?” Vu Cát ngẩn ra, “Vừa làm pháp sư nước Ngô, vừa làm pháp sư nước Thục?”
“Nhận hai khoản lương không tốt sao?” Bàng Thống chú ý đến bức tranh màu trên trần nhà, “ông và con quạ của ông có thể sớm dọn vào một căn nhà lớn. Nếu ông là đầu bếp hoặc thợ cắt tóc, ông làm sao có thể kiêm nhiệm công việc ở hai nơi cách xa nhau đến vậy? Nhưng ông là một pháp sư. Khi Chu Du bắt đầu điểm danh ông vẫn còn ở nước Thục, nhưng chưa điểm danh xong, ông đã trở về nước Ngô rồi.”
“Đúng vậy, tôi có thể sử dụng phép độn thổ.
Song,” Vu Cát lại cảm thấy có gì không ổn, “nếu như Chu Đô đốc đến tìm tôi, tôi không ở nhà, ông ta sẽ tính là tôi bỏ làm.”
Bàng Thống hỏi: “Tôi nghe nói trong các thuật các ông thường dùng có một thuật tên là “Thuật phân thân” đúng không?”
Mắt Vu Cát sáng lên: “Đúng vậy!” Lúc này, trong văn phòng của Chu Du, Chu Du đang nghe Lỗ Túc báo cáo những tin tức mới nhất.
Lỗ Túc nói: “Nước Ngụy và nước Thục sắp đánh nhau rồi, nhưng lần này phần thắng chắc sẽ thuộc về nước Ngụy.”
Chu Du hỏi: “Tại sao?”
Lỗ Túc trả lời: “Gia Cát Lượng mắc phải chứng bệnh hôn mê giữa giờ, mà căn bệnh này chỉ có Hoa Đà mới có thể chữa được. Ban nãy tôi vừa tìm thấy đại phu Hoa Đà, mời ông ta nhanh chóng đến nước Thục.
Nếu ông ta kịp đến nước Thục trước khi trận chiến Ngụy - Thục xảy ra, nước Thục vẫn còn có hy vọng.”
Chu Du hỏi Lỗ Túc: “Hoa Đà vẫn chưa đi chứ?”
Lỗ Túc nói: “Sắp khởi hành rồi, tôi đã gọi người giúp ông ta thuê xe ngựa.”
Chu Du ra lệnh: “Lập tức mời đại phu Hoa Đà đến chỗ tôi.”
“Công Cẩn không khỏe chỗ nào sao?”
“Đừng hỏi nhiều, chấp hành mệnh lệnh đi.”
Một lát sau, Lỗ Túc đã mời được Hoa Đà đến phủ Đô đốc.
Hoa Đà hỏi Chu Du: “Đô đốc có gì dặn dò ạ?”
Chu Du nói: “Đại phu Hoa Đà, ngài là một người có đôi tay vàng, ai cũng ngợi ca. Tôi muốn mời đại phu mở một lớp huấn luyện tay nghề cho các đại phu của nước Ngô. Trình độ tay nghề của các đại phu nước Ngô giỏi lên, dân chúng nước Ngô cũng được hưởng phúc.”
Hoa Đà trả lời: “Nhưng bây giờ tôi phải lập tức đến nước Thục để chữa bệnh cho Gia Cát tiên sinh.”
Chu Du nói: “Lớp bồi dưỡng này có liên quan đến sức khỏe của muôn dân, nó còn có ý nghĩa hơn nhiều so với việc chữa khỏi bệnh cho một mình Gia Cát Lượng ấy chứ.”
“Vậy thì”, Hoa Đà hỏi, “Lớp bồi dưỡng này kéo dài trong bao lâu?”
Chu Du quay sang hỏi Lỗ Túc: “Cuộc chiến Ngô - Thục bao giờ thì kết thúc?”
Lỗ Túc trả lời: “Năm ngày nữa thì khai chiến, đánh trong 10 ngày.”
Chu Du trả lời Hoa Đà: “Lớp bồi dưỡng sẽ học trong 15 ngày.”
Như vậy, Gia Cát Lượng không thể nào khỏi bệnh, chắc chắn nước Thục sẽ bại trận.
Lại nói về Vu Cát.
Anh ta nhận lời Bàng Thống sang nước Thục kiêm nhiệm chức pháp sư, ngay ngày hôm đó đã có mặt tại nước Thục.
Để tránh tìm sai chỗ, Vu Cát bảo Bàng Thống vẽ sơ đồ phòng của Gia Cát Lượng. Bàng Thống hỏi Vu Cát: “Thuật độn thổ của ông có thể đưa tôi đi cùng không?”
Vu Cát trả lời: “Có thể chứ, đó được gọi là ‘thuật độn thổ một giúp một’, chỉ có điều ông phải chịu được nhột.”
Bàng Thống trả lời: “Tôi sẽ cố chịu.”
“Vậy thì ông hãy cởi giày và tất ra.”
Bàng Thống cởi tất và giày, để lộ ra đôi chân trần.
Vu Cát dùng ngón tay vẽ lên bàn chân của Bàng Thống… Bàng Thống nhột đến mức co chân lại, nhưng đành phải cố chịu.
Vẽ xong, Vu Cát dặn: “Nhắm mắt lại.”
Bàng Thống nhắm mắt lại.
Ông cảm thấy có hai luồng khí nóng bay lên từ dưới bàn chân, lên đến ngực thì tỏa ra ngoài. Luồng khí này lan đến phần biểu bì thì đọng lại và đông lạnh.
Ông sờ sờ lên thân thì thấy da toàn thân cưng cứng từng mảng, từng mảng một, giống như đang mặc một lớp vảy sơn giáp vậy.
Chỉ nghe thấy Vu Cát hét lên một tiếng: “Chui vào, chui vào, chui vào!”
Bàng Thống cảm thấy toàn thân đang xoay tròn và xuyên vào lòng đất.
Toàn thân xoay liên tục, rất nhanh đầu óc ông bỗng tối sầm lại… Cuối cùng ánh sáng cũng lấp lóe trước mắt, tốc độ xoay giảm dần, Bàng Thống nghe thấy tiếng Vu Cát:
“Mở mắt ra.”
Bàng Thống mở mắt, đã thấy mình ở trong phòng ngủ của Gia Cát Lượng - sơ đồ mà ông vẽ cho Vu Cát lấy điểm đến là ở đây.
Ông lại sờ sờ thân mình, tấm áo như vảy sơn giáp đã biến mất.
Trên giường, Gia Cát Lượng cũng vừa tỉnh dậy sau khi mắc chứng hôn mê giữa giờ.
Gia Cát Lượng hỏi Bàng Thống: “Bàng Sỹ Nguyên, ông đã đưa Vu Cát về rồi đấy à?”
Bàng Thống trả lời: “Phải nói là Vu Cát đưa tôi về mới đúng. Anh ta đã đồng ý làm pháp sư kiêm nhiệm cho chúng ta rồi.”
“Rất tốt.” Gia Cát Lượng nói với Vu Cát: “Nếu cậu đồng ý đi làm luôn, tôi sẽ bố trí công việc cho cậu ngay.”
Vu Cát nói: “Tiên sinh bố trí đi ạ.”
Gia Cát Lượng nói: “Giống như việc cậu đưa Bàng Thống về đây, tôi rất hy vọng cậu có thể đưa đại phu Hoa Đà đến đây cho tôi.”
[Phía Chu Du]
Lỗ Túc lại đến bẩm báo: “Bạn học cũ của ngài lại đến.”
Tưởng Cán xuống lưng lừa sau một hành trình mệt mỏi.
Chu Du ra nghênh tiếp: “Tử Di à, Tào Tháo lại phái ông đến đây làm gì vậy?”
Tưởng Cán nói: “Công Cẩn, nể tình bạn học cũ, ông phải nhất định giúp tôi.”
“Tôi thì giúp được gì nào?”
“Cuộc chiến Ngụy - Thục sắp diễn ra rồi, nhưng pháp sư Quản Lộ của chúng tôi lại có vấn đề. Ông ta coi thực là mơ, còn lấy mơ làm thực.”
Chu Du hỏi: “Điều này có ảnh hưởng đến công việc của ông ta không?”
Tưởng Cán trả lời: “Đương nhiên rồi. Trong giấc mơ ông ta tôn trọng lãnh đạo, rất yêu nghề - điều này là dựa vào những lời nói trong mơ của ông ta.
Nhưng trong hiện thực thì ông ta lại rất ương bướng, không chịu bất kỳ sự chỉ huy của ai cả, nhưng lại luôn muốn chỉ huy người khác. Căn bệnh kỳ lạ này chỉ có Hoa Đà mới chữa được, nhưng đại phu Hoa Đà hiện giờ lại không ở nước Ngụy. Khi chiến tranh diễn ra không thể không có một pháp sư ở trạng thái bình thường được. Tôi nghĩ, bây giờ nước Ngô không đánh nhau, có thể cho chúng tôi thuê pháp sư của các ông được không?” Chu Du trả lời: “Pháp sư của chúng tôi cũng đâu có thời gian rảnh rỗi, cậu ta phải nghiên cứu nhiều dự án lắm. Song, nể tình bạn học đã phải ‘xuất ngựa’ - không, phải nói là ‘xuất lừa’ mới đúng, tôi cũng phải nể tình ông, ông ra giá đi.”
Tưởng Cán thăm dò: “Về phí cho thuê, chúng tôi tuy chỉ thuê 15 ngày, nhưng dự kiến là tăng gấp đôi dựa trên mức lương cơ bản hàng tháng của pháp sư, như thế đã ok chưa?”
Chu Du lắc đầu: “Với mức giá này chỉ có thể thuê con quạ của Vu Cát, hơn nữa chỉ có thể mượn ba ngày.”
“Vậy thì,” Tưởng Cán mặc cả, “tăng gấp ba lần, có được không?”
“Không được, không được!”
Chu Du và Tưởng Cán cứ mặc cả qua lại như vậy với nhau, tính toán hết cách, cuối cùng cũng đưa ra được mức giá thỏa thuận.
Chu Du rất đắc ý tiễn Tưởng Cán ra về.
Trở về phòng làm việc, Chu Du đứng ngồi không yên, cứ nghĩ đâu đâu.
Lỗ Túc hỏi Chu Du: “Làm gì mà ngài cứ thất thần thế?”
Chu Du nói: “Đã ngã giá xong rồi nhưng tôi cứ có cảm giác còn có việc gì chưa làm xong, ông có thể nói cho tôi biết được không?” Lỗ Túc bèn nói với Chu Du: “Ông nên thông báo việc cho thuê này với đối tượng cho thuê đi.”
“Đúng, đúng!”
Chu Du bèn đi tìm Vu Cát.
Ông ta đi vào phòng thí nghiệm pháp thuật. Căn phòng tối om lặng ngắt như tờ.
Chu Du định thần, mới nhìn thấy Vu Cát đang đứng trước bàn lưng quay ra ngoài cửa.
“Vu Cát à!” Chu Du chào.
Nhưng Vu Cát không trả lời, thậm chí không động đậy, vẫn giữ nguyên trạng thái như ban đầu.
Chu Du tiến lên phía trước đập đập vai Vu Cát, khuôn mặt ông bỗng biến sắc!
Dường như ông đang đập vào khoảng không. Vu Cát mà ông nhìn thấy chỉ là một hình ảnh 3D. Trước khi Vu Cát đi cùng Bàng Thống sang nước Thục, anh ta đã dùng phép phân thân để lại một Vu Cát giả để lừa Chu Du.
Trong lúc Chu Du mắt chữ O mồm chữ A thì đột nhiên Vu Cát động đậy. Chu Du lại thử giơ tay ra chạm vào người Vu Cát, lần này không phải là cái bóng nữa, mà là một người bằng da bằng thịt.
Vu Cát thở gấp, vội vàng trở về hình ảnh của mình.
Anh ta hỏi Chu Du: “Đô đốc, ông mới đến ạ?” Chu Du trả lời: “Ta vừa đến, nhưng này Vu Cát, có chuyện gì xảy ra với cậu vậy? Ban nãy ta vừa nhìn thấy cậu nhưng không thể sờ thấy cậu?”
“Ban nãy… là do tôi đang làm thí nghiệm.”
“Thí nghiệm gì?”
“Thí nghiệm về thuật phân thân. Đô đốc tìm tôi có việc ạ?”
Chu Du nói lại cho Vu Cát nghe chuyện nước Ngụy muốn thuê anh ta.
“Nhân lúc họ đang cần người, ta đã nâng giá lên gấp 20 lần.” Chu Du dương dương tự đắc, “Hơn nữa, cậu sang nước Ngụy 15 ngày là lấy tiền của họ, còn ta cũng tiết kiệm được nửa tháng lương của cậu.”
Vu Cát hỏi: “Cho thuê 15 ngày, tính cả ngày hôm nay ạ?”
Chu Du: “Đúng vậy.”
Vu Cát khởi hành.
Nhưng trước khi đến nước Ngụy báo cáo, anh ta phải đến nước Thục mà không phải là đi một mình.
Rất nhanh, anh ta đã đưa được đại phu Hoa Đà từ lớp bồi dưỡng nâng cao tay nghề đại phu đến trước giường Gia Cát Lượng.
Lần này, Gia Cát Lượng đang rơi vào trạng thái hôn mê, gọi mấy cũng không tỉnh. Cũng may là có Hoa Đà, ông ta cắm lên trên trán Gia Cát Lượng ba cây kim và đã chữa được tận gốc căn bệnh hôn mê giữa giờ của Gia Cát Lượng.
Sau khi tỉnh lại, Gia Cát Lượng luôn miệng cảm ơn Hoa Đà: “Cảm ơn Hoa đại phu, cảm ơn Vu Cát đã đưa Hoa đại phu đến giúp tôi.”
Vu Cát cho Gia Cát Lượng biết, hôm nay anh ta đã không còn mang thân phận pháp sư kiêm nhiệm của hai nước Ngô - Thục nữa mà là của Ngụy và Thục.
Gia Cát Lượng lấy từ dưới gối một phong bì màu đỏ đã chuẩn bị từ trước và đưa cho Vu Cát.
Vu Cát mở phong bì, chỉ thấy mấy đồng tiền của nước Thục, bèn hỏi: “Thế này là thế nào?”
Gia Cát Lượng trả lời: “Đây là tiền lương làm pháp sư một ngày ở nước Thục.”
Vu Cát hỏi: “Tiền lương của nước Thục phát theo ngày sao?”
Gia Cát Lượng trả lời: “Hoa đại phu đã chữa khỏi bệnh cho ta, do vậy ngày mai ta có thể đi làm bình thường rồi, nên…”
Vu Cát gõ gõ đầu mình: “Tôi đúng là ngu quá, việc kiêm nhiệm của tôi ở nước Thục đã kết thúc trong ngày hôm nay rồi.”
Hoa Đà cho biết: “Nếu theo như sắp xếp của Chu Du, tôi phải dạy lớp bồi dưỡng nâng cao nghiệp vụ 15 ngày ở nước Ngô, Vu Cát sẽ phải kiêm nhiệm chức pháp sư 15 ngày ở nước Thục.”
Gia Cát Lượng suy nghĩ trong giây lát, rồi nói với Vu Cát: “Chu Đô đốc thật là quá vất vả, ta cũng đành phải đáp lễ. Vu Cát, có thể phiền cậu gửi một bức thư đến nước Ngụy được không?”
Vu Cát trả lời: “Hôm nay là ngày tôi phải làm việc cho nước Thục. Hơn nữa tôi đã bị nước Ngụy thuê rồi, nên cũng phải qua đó báo cáo, cũng tiện đường.”
Gia Cát Lượng bèn viết một bức thư, đưa cho Vu Cát.
Thuật độn thổ giúp Vu Cát trong nháy mắt đã lại đến được nước Ngụy.
Tào Tháo rất vui khi nhìn thấy Vu Cát chui từ dưới đất lên, xuất khẩu thành thơ:
Người chui lên từ đất,
Vu Cát đến thật hay.
Ngụy - Thục sắp giao chiến,
Chu Du kiếm bộn tiền.
Vu Cát nói với Tào Tháo: “Gia Cát tiên sinh gửi thư này cho ngài.”
Tào Tháo vội vàng xem thư.
Xem xong, Tào Tháo cười lớn: “Vu Cát à, cậu có biết trong thư Gia Cát Lượng viết gì không?”
“Viết gì cơ?”
“Ông ta đề nghị, đổi trận chiến sắp diễn ra giữa hai nước Ngụy - Thục thành Thục - Ngô.”
Vu Cát kinh ngạc: “Nếu như vậy, nước Ngô bây giờ sẽ không có pháp sư nữa, nếu đánh nhau chắc chắn sẽ thua.”
Tào Tháo nói: “Chu Du sẽ phải thuê pháp sư của chúng ta.”
Vu Cát nói: “Tóm lại là các ông không cần phải đánh nhau nữa, để cho tôi trở về nước Ngô thôi.”
“Thế sao được!” Tào Tháo nói, “Cậu là do chúng tôi thuê về nhé.”
Lúc đó, Chu Du vẫn ở phòng làm việc.
Có thứ gì đó từ dưới đất hướng lên nhấc bổng cái ghế Chu Du đang ngồi, hất tung ông ta xuống đất.
Chu Du định thần lại thì hóa ra đó là Vu Cát vừa chui từ dưới đất lên.
Vu Cát hối lỗi: “Lúc bay lên tôi đã tính nhầm, xin lỗi ông.”
Chu Du hỏi Vu Cát: “Ta đã cho nước Ngụy thuê cậu rồi, sao cậu lại về nhanh thế?”
Vu Cát trả lời: “Chu Đô đốc, Tào Tháo đã đồng ý với đề nghị của Gia Cát Lượng, đổi trận chiến sắp diễn ra giữa hai nước Thục - Ngụy thành Thục - Ngô rồi.”
“Sao có thể như thế được.” Chu Du nói, “Ta đã cho người khác thuê cậu rồi, đánh nhau thì không thể thiếu pháp sư.”
Vu Cát hỏi lại: “Ông đã cho thuê tôi, thì cũng có thể thuê lại chứ?”
Chu Du ngây ra: “Ý cậu là, tôi phải bỏ ra nhiều tiền hơn mới có thể đưa cậu về nước giúp đỡ à?”
“Chính xác.”
“Vu Cát ơi là Vu Cát, cậu đang nói hộ ai đấy hả?”
Vu Cát trả lời: “Tôi đã bị đem cho nước Ngụy thuê, đương nhiên là phải nói thay nước Ngụy rồi. Hiện giờ tôi đang là đại diện đàm phán của Tào Tháo.”
Chu Du hỏi: “Cậu đàm phán với tôi về mức giá tôi sẽ thuê lại cậu về nước Ngô hay sao?”
“Đúng vậy.”
“Vu Cát, ta rất hiểu cậu, cậu chỉ biết làm pháp thuật, chứ không biết ngã giá đâu.”
“Nhưng tôi biết ông đã bán tôi thế nào. Nhân lúc ông đang cần người, tôi nên nâng giá lên gấp đôi so với giá ông cho thuê ban đầu, được chứ nhỉ?”