Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

“Tiểu Kiều! Tiểu Kiều!”

Chu Du bị đánh thức.

Anh thấy Tiểu Kiều ở bên cạnh mắt nhắm nghiền miệng hét lớn: “Tiểu Kiều! Tiểu Kiều!”

Chu Du cảm thấy rất kì lạ, Tiểu Kiều bình thường nói mơ đều hét “Chu Lang” cơ mà.

Anh lay Tiểu Kiều, hỏi: “Nàng mơ thấy gì à?”

Tiểu Kiều định thần, kể lại: “Em nằm mơ thấy em mặc áo của chàng, em xỏ chân vào đôi giầy của chàng mà không hề thấy rộng. Em đi soi gương, trong gương hiện ra là khuôn mặt của chàng. Em nghĩ: Mình thành Chu Du rồi, vậy Tiểu Kiều đi đâu? Nên em mới hét lên “Tiểu Kiều!”

Chu Du nói: “Đổi vai à, như thế cũng thú vị đấy chứ.”Tiểu Kiều hỏi: “Em nằm mơ biến thành chàng, vậy có phải chàng cũng nằm mơ biến thành em không?”

Chu Du nghĩ ngợi một hồi: “Uhmmmm... cóc nhớ nổi nữa.”

Đến khi đi làm, Chu Du vẫn nghĩ về giấc mơ kì quặc đó.

Anh ta đến tìm pháp sư Vu Cát.

“Vu Cát này, tại sao trong mơ Tiểu Kiều lại mơ biến thành ta?”

Vu Cát cười nói: “Đây có thể là một kiểu sai vị trí và nhầm lẫn tín hiệu giấc mơ bởi vì khoảng cách giữa ông và Tiểu Kiều quá gần nhau.”

“Vậy có cách để làm con người tự tạo ra những vị trí sai và dễ nhầm lẫn thế này được không?”

“Chu Đô đốc, tôi chưa hiểu ý của ông lắm.”

Chu Du nói: “Nếu như trong mơ ta biến thành Gia Cát Lượng, ta có thể mơ thấy phòng làm việc của hắn ta được không?”

“Rất có thể.”

“Nếu đã có thể mơ thấy văn phòng của hắn ta là có thể mơ thấy những tài liệu quan trọng của hắn ta rồi.”

“Những tài liệu đó chắc là ở đấy.”

“Nếu như có thể đọc được những tài liệu quan trọng của Gia Cát Lượng, thì trận chiến tiếp theo chúng ta không phải lo bại trận nữa rồi.”Vu Cát lẩm bẩm: “Giấc mơ hoán đổi... đây quả là một bài toán pháp thuật mới.”

Chu Du nói: “Vì nước Ngô, cậu nhất định phải nghiên cứu thành công trong vòng ba ngày.”

Vu Cát nghĩ một lúc rồi yêu cầu Chu Du: “Chu Đô đốc hãy đưa áo khoác của ông cho tôi dùng thử.”

Chu Du không hiểu áo khoác có tác dụng gì nhưng vẫn cởi ra đưa cho Vu Cát.

Ba ngày sau, Chu Du lại đến phòng nghiên cứu phép thuật của Vu Cát.

Vừa bước vào cửa, Chu Du đã nghe tiếng ngáy liên tục phát ra trong căn phòng tối tăm.

Vu Cát đang mặc chiếc áo khoác ngoài của Chu Du, nằm trên ghế ngủ ngon lành.

Chu Du tự nhủ: “Để nghiên cứu đúng thời hạn, cậu cũng vất vả thật đấy.”

Chu Du vừa ngồi xuống, liền nghe thấy Vu Cát hét lên: “Vu Cát! Cậu chạy đâu rồi? Ba ngày hết rồi đấy!”

Vì hét quá to, nên Vu Cát tự giật mình tỉnh dậy.

Chu Du liền hỏi Vu Cát: “Trong mơ cậu thấy mình thành ai rồi?”

Vu Cát nói: “Tôi biến thành Đô đốc đấy.”

“Cậu biến thành ta, vậy cậu đã đến phòng làm việc của ta chưa?”“Đến rồi.”

“Động vào đồ của ta chưa?”

“Rồi.”

Chu Du vội vàng hỏi dồn Vu Cát: “Cậu đã động vào ngăn kéo nào của ta?”

Vu Cát nói: “Chỉ động vào một cái, bên trong có ít tăm xỉa răng... đúng không?”

“Đúng, đúng.”

Cũng may là chưa động vào cái ngăn kéo thứ ba - ngăn kéo giấu quỹ đen.

Chu Du mừng rỡ: “Nói như vậy, phép hoán đổi giấc mơ này đã thành công rồi à?”

“Thành công rồi.”

Vu Cát đưa cho Chu Du một chiếc áo choàng đạo sĩ.

Chu Du không hiểu hỏi: “Cậu muốn ta trở thành đạo sĩ à?”

Vu Cát nói: “Không phải vậy. Lúc Gia Cát Lượng mượn gió đông ở núi Nam Bình đã từng mặc chiếc áo này, trên chiếc áo có lưu những thông tin trên cơ thể của Gia Cát Lượng. Khi chuẩn bị đi ngủ, ông hãy mặc chiếc áo này vào. “

“Nó sẽ trở thành áo ngủ của ta?”“Đúng vậy. Những thông tin còn lưu giữ trên chiếc áo đã được tôi gia tăng thêm bằng phép thuật, đủ cho ông nằm mơ có thể biến thành Gia Cát Lượng.”

“Quá tuyệt!”

Tối hôm đó, sau khi tắm xong, Chu Du mặc chiếc áo đó và leo lên giường.

Không lâu sau liền chìm vào giấc ngủ.

Chu Du mơ thấy mình mặc một chiếc áo lông hạc the xanh, tay cầm chiếc quạt lông ngỗng, đi vào văn phòng không một bóng người của Gia Cát Lượng.

Anh ta tận mắt thấy tài liệu chất đống trên ghế, tất cả đều được ghi hai chữ “tuyệt mật” bằng bút đỏ ở ngoài.

Chu Du đắc ý trong lòng.

Bước đến trước bàn làm việc, anh ta phát hiện bàn trà ở bên cạnh được đặt một cây đàn cổ quý hiếm. Chu Du vốn đam mê âm nhạc nên đã đưa tay gẩy một tiếng.

Thật không ngờ cây đàn ngay lập tức kêu lên:

“Tinh! Tinh! Tinh! Tinh! Tinh! Tinh!...”

Hóa ra đó là một chiếc máy báo động chống trộm.

Chu Du luống cuống tìm cách ngăn cái âm thanh này lại nhưng không kịp nữa rồi.

Cuống quá Chu Du tự làm mình tỉnh giấc.

Anh ta đột nhiên nghĩ ra một chuyện quan trọng, liền đi tìm Vu Cát.

Vu Cát đang ngon giấc trong cái ổ của mình thì bị Chu Du lôi dậy hỏi: “Cậu nói thử xem, nếu như ta có thể bước vào phòng làm việc của Gia Cát Lượng trong mơ, liệu có khi nào Gia Cát Lượng cũng có thể nằm mơ đến chỗ ta du ngoạn một chuyến không?”

Vu Cát mắt nhắm mắt mở trả lời: “E là không thể loại trừ được khả năng này.”

Nếu như trong mơ Gia Cát Lượng biến thành Chu Du, ông ta có thể đọc được những tài liệu quan trọng của nước Ngô mà Chu Du không hề phòng bị gì cả.

Chu Du nghĩ một hồi rồi hỏi Vu Cát: “Cậu có mỡ lợn không?”

Vu Cát thắc mắc: “Ông cần mỡ lợn để làm gì?”

Chu Du nói: “Ta dùng nó để bảo vệ lợi ích quốc gia.”

Vu Cát liền mang nửa chai mỡ lợn còn sót lại trong bếp ra đưa cho Chu Du.

Chu Du cầm chai mỡ lợn lập tức quay trở về phòng làm việc của mình...

Sáng sớm ngày hôm sau.

Lúc Chu Du đến chỗ làm thì nhìn thấy nhân viên dọn vệ sinh mặt mũi bầm dập đang tức giận tru tréo:

“Ai làm ra chuyện thất đức thế này?!”

Vậy tức là mỡ lợn đã phát huy tác dụngÔng ta liền hỏi Vu Cát đang rón rén từng bước trên cái nền nhà đầy mỡ lợn: “Nói như vậy, Gia Cát Lượng đến đây trong mơ cũng sẽ bị trơn ngã?”

Vu Cát nói: “Rất có thể như vậy.”

“Nếu như hắn ta bị ngã thì sẽ tỉnh giấc?”

“Rất có thể.”

“Hắn ta mà tỉnh dậy thì sẽ không đọc được tài liệu quan trọng của ta.”

“Ít nhất thì đêm qua hắn cũng không đọc được”.

Vu Cát nói: “Nhưng đêm nay rất có thể hắn sẽ quay lại để đọc tài liệu, hắn sẽ chú ý để không dẫm phải mỡ lợn nữa.”

“Cậu nói đúng”, Chu Du lẩm bẩm. “Cậu có thể nghiên cứu ra thuật hoán đổi giấc mơ chỉ có tác dụng một chiều không?”

“Tức là ông có thể đi đọc được tài liệu của người ta mà người ta không thể đọc được của ông?”

“Đúng là như vậy.”

“Nhưng mà thuật một chiều đó không phải nghiên cứu trong một ngày mà được, nếu như tài liệu của chúng ta đêm nay bị đánh cắp, rồi sau đó mới nghiên cứu ra thuật như ông muốn thì có tác dụng gì nữa?”

Chu Du vắt óc suy nghĩ.

Sau đó ông ta cho gọi Lỗ Túc đến.“Tử Kính này, ông hãy đi phát động toàn thể nhân viên văn phòng cho ta.”

“Phát động làm gì?”

“Làm ra những báo cáo giả, bên ngoài viết hai chữ ‘tuyệt mật’.”

Lỗ Túc hỏi: “Bên ngoài viết hai chữ ‘tuyệt mật’, bên trong thì viết cái gì?”

Chu Du nói: “Thích viết gì thì viết, chỉ cần có thể làm lệch hướng của Gia Cát Lượng là được.”

“Vậy có thể viết là – nước Ngô vì tiết kiệm chiến phí nên tất cả giáo mác đều mua hàng rẻ tiền và kém chất lượng.”

“Được chứ, như vậy nước Thục sẽ lơ là và không mua khiên quá xịn, những chiếc khiên đó sẽ dễ dàng bị chọc thủng.”

“Vậy có thể viết là – trận chiến mới sẽ diễn ra trong một ngày đông ấm áp như mùa hè?”

“Được chứ, đến lúc đó quân Thục sẽ mặc rất ít quần áo và bị chết cóng.”

“Vậy có thể, có thể... viết thế này không,” Lỗ Túc ngập ngừng, “Chu Du và Tiểu Kiều đang chuẩn bị ra tòa li hôn?”

Chu Du nghĩ rồi nói: “Được chứ, như vậy nước Thục sẽ đưa nữ gián điệp sang, chúng ta có thể thừa cơ hội này phá tan mạng lưới tình báo của địch luôn.”Vậy là Chu Du cũng đích thân tham gia, cả hội hùng hục biên soạn công văn giả đánh lạc hướng Gia Cát Lượng.

Sau một ngày bận rộn, Chu Du quay về nhà.

Trước khi đi ngủ, anh ta lại mặc cái áo đạo sĩ để có thể tráo đổi giấc mơ với Gia Cát Lượng.

Một lần nữa trong giấc mơ, vào phòng làm việc của Gia Cát Lượng, Chu Du không buồn nhìn vào cái đàn cổ quý báu đó nữa, ngồi luôn trước đống tài liệu.

Anh ta cầm lấy từng tập tài liệu cơ mật tỉ mỉ đọc.

Tài liệu thứ nhất là “Sơ đồ hầm lương thực của quân Thục.”

Tài liệu thứ hai là “Sơ đồ nhà vệ sinh của quân Thục.”

Tài liệu thứ ba là “Sơ đồ hệ thống liên lạc gián điệp một chiều của nước Thục.”

Chu Du đang say sưa đọc, đột nhiên có tiếng bước chân phát ra trong màn đêm yên tĩnh!

Một cô gái mặc áo trắng xuất hiện trước mặt Chu Du. Chu Du hoảng hốt, lo sợ và không biết phải đối phó thế nào.

“Chu Du tiên sinh”, cô gái mặc áo trắng hỏi “Ông định bao giờ thì li hôn với Tiểu Kiều?”

Lúc đó, Tiểu Kiều đang ngủ say bị lời nói mê của Chu Du đánh thứcLời nói mê của Chu Du là: “Cô nương, sao cô lại biết tin tôi li hôn với Tiểu Kiều nhanh như vậy? Sáng nay tôi mới có ý định này thôi mà...”

Tiểu Kiều tát cho Chu Du một cái trời giáng.

Chu Du bị đánh thức.

Chu Du chẳng kịp giải thích cho Tiểu Kiều đang đùng đùng tức giận, vì anh ta còn mải lục lọi lại trí nhớ của mình về “Sơ đồ hầm lương thực của quân Thục”, “Sơ đồ nhà vệ sinh của quân Thục” và “Sơ đồ hệ thống liên lạc gián điệp một chiều của nước Thục”.

Nhưng trong đầu Chu Du không còn đọng lại chút dấu vết gì nữa.

Chu Du ngồi trên giường ôm đầu. Đây là do ai gây ra? Nên trách Gia Cát Lượng? Trách Tiểu Kiều? Hay là trách chính bản thân mình đây?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.